Trong luận văn Hát đối của nam nữ thanh niên ở Việt Nam, tôi nhận thấy Nguyễn Văn Huyên đã đọc sâu Luận về biếu tặng của Marcel Mauss.. Đối tượng nghiên cứu của Nguyễn Văn Huyên không p
Trang 11
Có qua có lại mới toại lòng nhau:
Luận về biếu tặng của Marcel Mauss
và tiếng vọng Nguyễn Văn Huyên
Đăng Thành
(Dang-Thanh Nguyen)
[The Gift (1925) of Marcel Mauss and it's impact on Nguyễn Văn Huyên's PhD thesis (1934)]
Hanoi: HopeLab & Bluebirds' Nest, Saturday, 13 January 2018, 18:00 - 22:30,
30 participants: https://dangthanhsite.wordpress.com/2018/01/15/co-qua-co-lai-moi-toai-long-nhau-luan-ve-bieu-tang-cua-marcel-mauss-va-tieng-vong-nguyen-van-huyen/
Đăng Thành
Xin kính chào quý anh chị đã đến với buổi nói chuyện “Có qua có lại mới toại lòng nhau – Luận về biếu tặng của Marcel Mauss và tiếng vọng Nguyễn Văn Huyên” ngày hôm nay Tôi tên Đăng Thành, sinh viên năm tư Đại học Văn hóa
Hà Nội, khoa Viết văn – Báo chí, tiền thân là Trường Viết văn Nguyễn Du Nhờ việc học ngành báo chí, tôi đã bắt đầu theo dõi một khía cạnh hấp dẫn là lịch sử báo chí và rộng hơn là các trí thức Việt Nam trong thời Pháp thuộc
Tôi nhận thấy: Trong thế kỷ XIX-XX, Việt Nam đã sản sinh ra những trí thức lớn và một trong số đó là Nguyễn Văn Huyên – năm 1946 đã trở thành Bộ
trưởng Bộ Giáo dục và nắm giữ cương vị này đến năm 1975 khi ông qua đời
Tôi sẽ chia sẻ với quý anh chị sự đọc Nguyễn Văn Huyên và Luận về biếu
tặng của Marcel Mauss Đây chỉ là sự đọc cá nhân và không thể hoàn hảo Rất
mong quý anh chị có thể đóng góp giúp buổi nói chuyện có thể trở nên hoàn thiện hơn Xin cảm ơn
Trang 22
Bài nói của tôi gồm ba nội dung chính Thứ nhất là giới thiệu chung Phần thứ hai là “Luận về biếu tặng của Marcel Mauss” và thứ ba là “Tiếng vọng Nguyễn Văn Huyên”
Về phần giới thiệu chung, Marcel Mauss là một nhà dân tộc học sống nửa cuối thế kỷ XIX và nửa đầu thế kỷ XX Ông là nhân vật có sức ảnh hưởng lớn đến không chỉ nhân loại học, dân tộc học mà các bộ môn khoa học nghiên cứu con
người Công trình gây tiếng vang nhất của ông là Luận về biếu tặng, xuất bản
năm 1925 Tại đây, ông sẽ trình hiện thiết chế biếu tặng trong phạm vi rộng lớn (dù Mauss rất cẩn trọng chưa đưa ra kết luận trên phạm vi toàn thế giới)
Nguyễn Văn Huyên là học trò của Marcel Mauss tại Đại học Soborne (Pháp)
Năm 1934, Nguyễn Văn Huyên trình bày luận văn tiến sĩ gây tiếng vang, Hát
đối của nam nữ thanh niên ở Việt Nam Ông là người Việt đầu tiên là thành viên
khoa học của Viện Viễn Đông Bác Cổ Pháp (chỉ có bốn thành viên khoa học, ba trong số đó là người Pháp)
Trong luận văn Hát đối của nam nữ thanh niên ở Việt Nam, tôi nhận thấy
Nguyễn Văn Huyên đã đọc sâu Luận về biếu tặng của Marcel Mauss Sau đây,
tôi sẽ trình bày cụ thể luận điểm trên
Trước hết, tôi sẽ trình bày về Luận về biếu tặng của Marcel Mauss Tôi phải nói hai điều chính yếu: (1) Khái niệm trung tâm Potlatch của Mauss và (2) Sự kiện
xã hội toàn bộ
“Potlatch” ban đầu là một hoạt động của người Kwakiutl khu vực Thái Bình
Dương nhưng Marcel Mauss sẽ cấp nghĩa mới cho Potlatch là một hoạt động
cung ứng toàn bộ
Để rồi sau đây, Mauss sẽ phản đối các nhà lịch sử về kinh tế về một thời đại không có thị trường tức con người chỉ trao đổi đồ vật Mauss chỉ ra: Con người (dù trong thời kỳ cổ sơ) luôn có thị trường với cách thể hiện thị trường thông qua hoạt động biếu tặng Đồng thời, Marcel Mauss cũng khẳng
định: Potlatch không xa lạ với xã hội ngày nay mà còn những tàn dư để lại
Chúng ta rồi sẽ nói rõ hơn qua ví dụ từ luận văn của Nguyễn Văn Huyên
Nhưng tại sao Marcel Mauss lại nghiên cứu một sự kiện xã hội toàn bộ? Bởi
trước đó, Emile Durkheim đã trừu tượng và phân nhỏ xã hội Tỉ dụ, xã hội được trừu tượng và phân nhỏ thành những thiết chế như tôn giáo, pháp luật, đạo
đức,… Những lĩnh vực xã hội học được Durkhiem tách như xã hội học đại
cương, xã hội học tôn giáo, xã hội học đạo đức và pháp luật được những người theo trường phái Durkhiem đảm nhiệm
Trang 33
Thao tác tách của Durkheim tạo ra những thuận lợi nhưng cũng có những điểm
rất hạn chế: Chúng ta chỉ có thể nghiên cứu từng phần nhỏ đã bị tách rời chứ không thể nghiên cứu một tổng thể xã hội rộng lớn với những mối quan hệ giữa những phần phân nhỏ đó
Marcel Mauss đề xuất một phương pháp nghiên cứu mới là Sự kiện xã hội toàn
b ộ Đây buộc phải là một phương pháp mới, không chỉ riêng dân tộc học, mà các
bộ môn khoa học nghiên cứu về con người
Trong Luận về biếu tặng, Marcel Mauss đặt Potlatch vào trung tâm sự kiện xã hội toàn bộ Ở đây, Mauss đưa ra ba hoạt động quan trọng của Potlatch là (1)
Bắt buộc phải biếu tặng, (2) Bắt buộc phải nhận và (3) Bắt buộc phải hồi đáp Dựa trên phương pháp so sánh và các công trình nghiên cứu của nhiều học giả khác trên phạm vi các tộc người thuộc khu vực Thái Bình Dương, Marcel Mauss chỉ ra: Dù dưới những tên gọi khác nhau thì xã hội họ đều tồn tại thiết chế biếu tặng
Bên cạnh đó, Mauss chỉ ra: Con người không ngẫu nhiên biếu tặng mà hoạt động đó mang tính bắt buộc
Trong một nghiên cứu mà Mauss đã dẫn, học giả đã nhặt câu chuyện cổ về vị thủ lĩnh bộ lạc Mỹ-Ấn (Anh-điêng) khu vực Thái Bình Dương Vị đó có mama,
có thể tìm một từ tương đương trong tiếng Việt là “danh dự” dù không thực đầy
đủ Vì có mama nên vị thủ lĩnh được người dân biếu tặng Đồng thời, thủ lĩnh
buộc phải nhận Tại sao ta buộc phải nhận? Marcel Mauss – qua khảo sát các truyện cổ, công trình dân tộc học thực địa và đặc biệt qua các nghiên cứu của ngành ngữ văn học trên phạm vi rộng – đưa ra luận điểm: Những người không nhận quà biếu là lũ keo kiệt, bủi xỉn, sợ hãi việc phải hồi đáp Một số truyện cổ
đã kể rằng kẻ keo kiệt khi chết sẽ bị đày xuống địa ngục
Tiếp theo đó, sau khi một người đã nhận quà biếu thì anh ta buộc phải hồi đáp Marcel Mauss lập luận: Đồ vật, hay rộng hơn là quà biếu, tồn tại linh hồn
Ví dụ: Tôi có một cuốn sách và biếu tặng một vị Cuốn sách đó có linh hồn và cưỡng ép người được nhận phải có hành động đáp lễ Thêm một ví dụ nữa: Vào thời phong kiến, vua biếu tặng chư hầu nhưng những người được tặng không có khả năng hồi đáp quà biếu Điều này có nghĩa: Các vị đó mãi mãi chỉ là kẻ xếp sau, danh dự của họ mãi mãi ở rất thấp nếu không hồi đáp được quà biếu (cộng thêm những khoản lãi) Marcel Mauss chỉ ra: Nhờ hoạt động biếu tặng, một số người đã trấn áp kẻ khác
Trang 44
Trần Bản Thiện (moderator)
Cho mình hỏi Thành một chút, trước khi đi sâu vào phần biếu tặng, đã có một
chút phức tạp: Sau khi đọc Luận về biếu tặng, mình nhận thấy xã hội ngày nay
lấy hoạt động kinh tế, có thể coi như vậy, làm trung tâm của xã hội Mọi người
dù làm gì thì suy cho cùng vẫn phải kiếm tiền Hoạt động kinh tế len lỏi vào từng ngóc ngách của xã hội hiện đại
Như mình từng học đại học và được giảng viên dạy: Hoạt động kinh tế cũng chỉ mới xuất hiện cùng với sự trao đổi hàng hóa và tiền Nhưng Marcel Mauss đã chỉ ra: Không! Trước khi có sự trao đổi hàng hóa thì nền kinh tế đã xuất hiện dưới hình thức biếu tặng Và có lẽ, hoạt động biếu tặng còn phức tạp hơn một số
xã hội hiện đại bây giờ Thành có thể nói rõ hơn về luận điểm của Marcel
Mauss
Đăng Thành
Marcel Mauss viết: Trong nền kinh tế cổ sơ – ông tránh dùng khái niệm “nguyên thủy” mà các nhà dân tộc học trước đó tìm kiếm, cái thời nguyên thủy xa xưa từ tận Adam, Eva mà chỉ sử dụng khái niệm “cổ sơ” tức trước thời kỳ xuất hiện những ghi chép lịch sử – thì con người sẽ có hoạt động kinh tế như thế nào?
Tôi sẽ lấy một ví dụ để mọi người dễ hình dung hoạt động biếu tặng chi phối thị trường thời cổ sơ Ví dụ, một người rất giàu có – tài sản không đơn thuần chỉ bao gồm tiền bạc mà còn bất động sản hay gia súc gia cầm – già yếu sắp chết và
lo sợ tương lai con cháu: Liệu chúng có khả năng duy trì đống tài sản được thừa
kế hay không? Người giàu sẽ thực hiện một potlatch lớn, sự biếu tặng lớn bằng
cách phá hủy tài sản
Chúng ta có thể cho đây là hành động tiêu phí nhưng không phải như vậy Con
người tham gia vào Potlatch bắt buộc có nghĩa vụ phải hồi đáp Không sớm thì muộn, con cháu của người giàu đã phá hủy tài sản trong Potlatch sẽ được nhận
quà tặng Đây là hành vi, mà Mauss viết, không hẳn không vụ lợi, không toan tính
Trang 55
Thậm chí, ta có thể đi xa hơn, ở nhiều tôn giáo cũng tồn tại “có đi có lại mới toại lòng nhau” Kiếp trước đã biếu tặng thì những kiếp sau sẽ được nhận quà hồi đáp
Trần Bản Thiện
Như mình hiểu, ông nhà giàu trước khi chết, thay vì giết thịt cừu dê chia cho con cháu, mời các bộ lạc khác đến ăn uống Các ông đã ăn uống rồi thì sau này phải trách nhiệm hồi đáp
Đăng Thành
Đúng! Chúng ta sẽ nói kỹ hơn về đồ ăn Người Việt Nam thường nói “nợ
miệng”
Thứ anh ta đã ăn thì sẽ không còn nữa để sau này hồi đáp Vậy nên, anh ta buộc phải hồi đáp một cách khác với giá trị ngang bằng hoặc hơn (vì hoạt
động Potlatch có tính lãi)
Sau khi đã khảo sát các xã hội cổ sơ, Marcel Mauss tiếp tục tiến hành nghiên cứu luật pháp của các xã hội cổ đại có sử như Ấn Độ Người đọc kinh ngạc
vì Potlatch không chỉ hoạt động trong khu vực Thái Bình Dương mà còn tác
động đến những nền văn hóa Âu-Ấn Người Ấn Độ có những câu rất đáng chú ý như: Hãy tiêu phí thức ăn rồi nó sẽ trở lại, hãy tiêu phí tài sản rồi nó sẽ trở lại hay những kẻ keo kiệt không biếu tặng sẽ có tội Thêm nữa, hãy cẩn thận khi ăn
vì thức ăn đó có độc Độc sẽ phát tác dụng nếu kẻ ăn chúng không có hành động hồi đáp
Điều nguy hiểm là chúng ta có thể không/chưa biết rằng mình bị trừng phạt Chưa chắc bây giờ chúng ta sẽ bị trừng phạt, có thể xảy ra kiếp sau hay đến đời
con cháu
Thêm một điểm đặc biệt nữa của Mauss là, không như những nhà du ký hay dân tộc học miêu tả bất ngờ với những điều mới lạ ở vùng đất xa lạ, không phân tách hoàn toàn xã hội cổ sơ và xã hội con người ngày nay Marcel Mauss cho
rằng: Potlatch vẫn còn tàn dư tới tận ngày nay
Trang 66
Một ví dụ được ông sử dụng trong Luận về biếu tặng là luật bảo hiểm của người
Pháp – tôi nhận thấy báo chí chúng ta đang rất sôi nổi với đề tài này, nhưng bảo
hiểm nghĩa là gì? Nó là một Potlatch ngày nay Bảo hiểm là trách nhiệm hồi đáp
của nhà nước cho những người sẽ đóng góp thời gian lao động cho sự thịnh vượng của nhà nước Marcel Mauss bình luận: Nếu người lao động được bảo hiểm xứng đáng thì xã hội sẽ yên ổn Yên ổn vì chúng ta – con người hiện nay –
tuân theo Potlatch của con người cổ sơ
Trần Bản Thiện
Như vậy, mình hiểu: Ở trong các xã hội cổ sơ, người ta bắt buộc việc hồi đáp và đảm bảo hành động này bằng những vấn đề về tâm linh – ví dụ, ông sẽ bị quả báo hay trừng phạt nếu không thực hiện Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay,
người ta không tin tâm linh nữa và sử dụng luật pháp để thay thế cho thiết
chế Potlatch Điều này [sự trừng phạt xảy đến với những kẻ vi phạm thiết chế
Potlatch] còn đúng không?
Đăng Thành
Tôi nghĩ: Không chỉ Marcel Mauss, những đầu óc lớn đều suy tư về luật pháp như Kafka hay Montesquieu Luật pháp có chăng là thực thể hoàn chỉnh và con người buộc phải theo? Luật pháp như một thực thể có đường đi riêng của mình,
như Marcel Mauss chỉ ra, tuân theo Potlatch thời cổ sơ
Bên cạnh đó, tôi nhìn thấy những hối thúc của Marcel Mauss trong Luận về biếu
tặng
Những ví dụ được ông trích dẫn không hề đầy đủ, không thể khảo sát được hết
tất cả các khu vực địa lý trong phạm vi toàn cầu Hệ thống Potlatch mà Marcel
Mauss nhìn thấy chưa hoàn chỉnh nhưng là niềm cảm hứng to lớn cho các nhà
nghiên cứu sau này Đặc biệt, Mauss đã ba lần nhắc tới khu vực Đông Dương (một lần chỉ đích danh Việt Nam) như một minh chứng điểm hình của hệ
thống Potlatch
Trang 77
Đặc biệt, Marcel Mauss hối thúc một phương pháp nghiên cứu mới: Sự kiện xã
hội toàn bộ
Hối thúc của Marcel Mauss được một học giả Việt Nam, Nguyễn Văn Huyên, học trò của Mauss tại ĐH Soborne, hồi đáp Đại học Soborne, với những ai quan tâm đến sách vở đều biết, là ngôi trường cực kỳ danh giá tại Pháp, nơi hàng hoạt học giả lớn đến giảng dạy như Jean Piaget hay Carl Jung Năm 1934, đáp lại hối
thúc của Marcel Mauss, Nguyễn Văn Huyên đã có gây tiếng vang Hát đối của
nam nữ thanh niên ở Việt Nam Nguyễn Văn Huyên là người Việt Nam đầu tiên
trở thành tiến sĩ tại ĐH Soborne
Tôi đặt nhan đề bài nói chuyện là “Tiếng vọng Nguyễn Văn Huyên” Tại sao lại
là tiếng vọng? Vì tiếng vọng tức là có khoảng cách Khoảng cách giữa Nguyễn
Văn Huyên và Marcel Mauss là một thế hệ, giữa mẫu quốc Pháp và xứ Đông Dương thuộc địa Tôi nghĩ Nguyễn Văn Huyên là học giả lớn buộc Pháp quốc phải công nhận vị thế ngang hàng những trí thức người Pháp
Tiếng vọng Nguyễn Văn Huyên được thể hiện trong luận văn tiến sĩ Hát đối của
nam nữ thanh niên ở Việt Nam
Đầu tiên, Nguyễn Văn Huyên chỉ ra nghĩa vụ của người giàu
Tôi sẽ trình bày vắn tắt trong hai phút về luận văn của Nguyễn Văn Huyên Đối tượng nghiên cứu của Nguyễn Văn Huyên không phải một sự kiện hát đối cụ thể
mà là hoạt động hát đối với phạm vi toàn Việt Nam
Trước luận văn này, chưa một người Việt Nam nào nghiên cứu hoạt động hát đối tường tận như Nguyễn Văn Huyên Trước đó, các trí thức thường chỉ sưu tập những câu hát đối như Paulus Huỳnh Tịnh Của, người cùng thời với một nhân vật hết sức nổi tiếng hiện nay là Trương Vĩnh Ký, hay Nguyễn Văn Ngọc công
bố trên báo chí hoặc sách riêng Họ lờ mờ ý thức được folklore quan trọng trong việc hiểu Việt Nam nhưng chưa lý giải được cụ thể sự quan trọng đó Một số trí
thức khác như Hoàng Ngọc Phách, bằng sự đọc Durkheim, đã tách những câu
hát đối thành nhiều chủ đề Những công trình khoa học trên, dù có sự nỗ lực, nhưng chưa thực sự dày dặn, kỹ lưỡng cho đến khi luận văn của Nguyễn Văn Huyên xuất hiện năm 1934
Khi nghiên cứu hoạt động hát đối trên phạm vi toàn quốc, Nguyễn Văn Huyên
đã thực hiện thao tác tách đối tượng thành ba kiểu loại hội hát đối: (1) Hội hát
đối do lý dịch trong làng tổ chức, (2) Hội hát đối do người giàu trong làng tổ chức và (3) Hội hát đối tự phát – ví dụ, anh nông dân tình cờ thấy chị gái rất xinh nên muốn bày tỏ bằng câu hát đối
Trang 88
Một số trí thức Việt Nam như Nguyễn Văn Vĩnh đã từng đặt nghi ngại về sự bất
ổn của làng xã Việt Nam – nơi những người giàu có gặp nguy hiểm trước sự đe
dọa của người nông dân Bất cứ ai từng học văn thời phổ thông đều biết Chí
Phèo Vậy người giàu bảo vệ mình như thế nào trước những người nông dân, ở một số trường hợp cực đoan kiểu Chí Phèo?
Những người giàu cách bảo vệ mình bằng việc thiết lập những quyền lực mềm – một thuật ngữ đang rất mốt – như tổ chức những hội hát đối cho nhân dân
Những kẻ có tiền không ngẫu nhiên tổ chức hội hè cho nhân dân – hội hát đối
mà Nguyễn Văn Huyên nghiên cứu chỉ là một phần rất nhỏ bởi còn có nhiều hội
hè khác như ma chay, cưới hỏi, giỗ chạp Rất nhiều trường hợp, họ tổ chức hội
hè tốn kém, phá hủy tài sản
Bởi lẽ, những hội hè, như hội hát đối do người giàu tổ chức, là một Potlatch
Người giàu tặng quà cho nhân dân, dưới hình thức chi tiền của để tổ chức hội hát đối Các hội hè ở làng xã khá tốn kém Hội hát đối này được tổ chức trong nhiều đêm vào mùa thu Đối tượng tham gia không chỉ bao gồm nam nữ thanh niên trong làng mà nhiều khi còn bao gồm người dân các làng khác Nguyễn Văn Huyên chỉ ra: Thi thoảng biếu tặng nhân dân, bằng hình thức tổ chức hội
hè, bên cạnh là một nghĩa vụ mà còn là sự tính toán của người giàu – nhằm đảm bảo sự an toàn của gia đình, tài sản trước mối đe dọa từ những người nông dân – và đồng thời là mưu toan quyền lực trong làng xã
Con người không sở hữu tiền bạc Tiền bạc, như Marcel Mauss đã trích dẫn các
công trình nghiên cứu ngữ văn học, ở xa con người; nó không đứng im một chỗ
mà chạy đi chạy lại hết người này lại sang người khác Nhưng khi con người
đã phá hủy tài sản trong Potlatch thì tiền bạc rồi sẽ quay lại với người đã phá
hủy nó
Như vậy, Nguyễn Văn Huyên, bằng sự đọc Marcel Mauss, đã kiến giải được hiện tượng người giàu biếu tặng cho nhân dân – trước đó, chưa người nào giải thích được
Tuy nhiên, điều tôi ấn tượng nhất trong việc đọc luận văn Hát đối của nam nữ
thanh niên ở Việt Nam phải là việc Nguyễn Văn Huyên hồi đáp hối thúc của
Marcel Mauss khi đặt hoạt động hát đối nam nữ thanh niên như một sự kiện xã
hội toàn bộ
Như Marcel Mauss nhìn thấy hệ thống Potlatch, Nguyễn Văn Huyên đứng từ rất cao để nhìn thấy xã hội Việt Nam tồn tại một hệ thống, một cấu trúc Hoạt
động hát đối sẽ ở trung tâm để những thiết chế như luật pháp, tôn giáo, luân lý –
Trang 99
trước đây bị Durkheim tách nhỏ ra khỏi xã hội toàn thể – được đồng loạt hoạt động
Nguyễn Văn Huyên không nghiên cứu từng khía cạnh của hát đối – ví dụ, hát
đối với vấn đề tâm linh – bởi sẽ lặp lại điểm yếu của Durkheim khi không nhìn
thấy mối liên hệ của những thiết chế trong một hệ thống xã hội toàn thể
Ví dụ, trong một hội hát đối, người nam nữ chưa lập gia đình đối đáp những lời hát liên quan đến việc biếu tặng đồ ăn, đặc biệt là những món ăn chỉ xuất hiện trong những dịp quan trọng của gia đình như lễ-tết-hội, đã ngầm ý một thỏa hiệp hôn nhân – dù cả hai chưa tổ chức hôn lễ Thỏa hiệp đó được luân lý và pháp luật làng xã chấp thuận Thỏa hiệp này được sự chứng kiến của nhiều người
Đặc biệt, qua luận văn Hát đối của nam nữ thanh niên ở Việt Nam, Nguyễn Văn Huyên gợi mở hướng nghiên cứu mới để đọc xã hội Việt Nam: Không nhất thiết
phải là hát đối mà có thể đưa một hoạt động khác – ví dụ, như tín ngưỡng, tôn giáo – như một sự kiện xã hội toàn bộ
Qua sự đọc ít ỏi của mình, tôi cho rằng Nguyễn Văn Huyên xứng đáng với vị thế một học giả lớn của Việt Nam những năm thuộc địa
Trần Bản Thiện
Ở đây, mình thấy một điểm: Việc nhà giàu tổ chức hội hát đối như một hình thức giao dịch và bắt buộc, hát đối, hay những lễ tết ma chay, phải có sự chứng kiến của cộng đồng thì giao dịch mới được thực hiện? Còn nếu chỉ gồm hai người thì giao dịch có được thực hiện không?
Đăng Thành
Xét hiện tượng người giàu biếu tặng nhân dân bằng cách chi tiền tổ chức hội hát đối, thì giao dịch (chữ của điều phối viên Thiện Trần) cần được thực hiện dưới
sự chứng kiến của cộng đồng Đặc biệt, bất cứ ai cũng có thể tham dự hội hát đối
Trang 1010
Người giàu thường mời quan lại ở trên chứng kiến hội hát đối
Bên cạnh đó, tôi muốn nói thêm: một số hội hát đối được lý dịch tổ chức giữa nam nữ thanh niên trong làng với một làng khác – có thể là làng kết chạ Trong trường hợp này, hội hát đối là một sự kiện thắt chặt sự liên minh giữa các làng
Trần Bản Thiện
Ở đây, mình có một liên tưởng khá buồn cười đến hiện tượng đang hot là
Blockchain Blockchain, về cơ bản, là những giao dịch được công chúng chứng
kiến và không thể làm giả được Vậy Potlatch hay hoạt động hát đối, như Thành
vừa nói, phải được sự chứng kiến của cộng đồng thì mới có tính hợp pháp? Sau này một vị đã nhận quà biếu thì sẽ không thể chối rằng mình chưa hề nhận
Đăng Thành
Tôi chưa chắc chắn về câu hỏi này [về Blockchain]
Một người đã nhận quà, như Marcel Mauss viết, dưới hệ thống Potlatch, không
chối rằng mình chưa hề nhận
Trong một số xã hội Marcel Mauss đã khảo sát, những kẻ không nhận quà – kẻ keo kiệt, bỉn xỉn vì không dám hồi đáp món quà – sẽ bị đày xuống địa ngục, là
kẻ có tội
Tôi nghĩ Marcel Mauss rất gần với người Việt Mỗi người Việt luôn có niềm tin rằng vạn vật đều có linh hồn Trong căn phòng này, trong đồ vật kia đều chứa linh hồn chúng Các nhà dân tộc học đã chứng minh được điều này
Và nếu không hồi đáp quà biếu, kẻ đó sẽ chịu trừng phạt, có thể không sớm thì muộn Con cháu họ có thể gặp điều rủi, đó là trừng phạt vì người ta không hồi
đáp quà biếu