1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Hướng dẫn học tốt ngữ văn dành cho tiểu học 2022

136 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 136
Dung lượng 10,12 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

NVOONỌPH , 7 • ~ DÒH nail HNIS DỎH —— A NHŨNG BÀI VĂN HAY yện đó ti là uan học các hể bài iễn on >ng LỚP 2 Bài 1 Đóng vai cậu bé, kể lại câu chuyền “Có công mài sắt, có ngày nên kim” Bài làm Trước đây, tôi vốn cẩu thả, lười biếng Mó tay vào bất cứ việc gì cũng chỉ làm qua loa cho xong chuyện, được chăng hay chó’ Hễ sờ đến quyến sách, động đến cây bút là tôi ngáp ngắn, ngáp dài Chữ tôi viết nguệch ngoạc như gà bới Suốt ngày, tôi chỉ thích rong chơi, lêu lổng đó đây Một hôm trên đường đi chơi,.

Trang 1

NVO ONỌPH

", 7 • _ ~

DÒH nail HNIS DỎH

- —— *

Trang 3

A NHŨNG BÀI VĂN HAY

Đóng vai cậu bé, kể lại câu chuyền Có công mài sắt, có ngày nên kim”

Bài làm

Trước đây, tôi vốn cẩu thả, lười biếng Mó tay vào bất cứ việc gì cũng chỉ làm qua loa cho xong chuyện, được chăng hay chó’ Hễ sờ đến quyến

sách, động đến cây bút làtôi ngáp ngắn, ngáp dài Chữ tôi viết nguệch ngoạc

như gà bới Suốt ngày, tôi chỉ thích rong chơi, lêu lổngđó đây

Một hôm trên đường đi chơi, tôi nhìn thấy một bà cụ mặc váy áo nâu

sồng, tóc bạc trắng, đang lúi húi mài một thỏi sắt vào một tảng đá bên vệ đường Thấy lạ, tôi đến gần, lễ phép cất tiếng hỏi:

- Cụ ơi! Cụ đang làm gì thế?

- Bà đangmài kim, cháu ạ Mài kim để khâu quần, vá áo

Nghe nói vậy, tôi ngạc nhiên hỏi:

- Cụơi! Thỏi sắt cứng thế, to thế, làmsao cụ có thểmài thànhkimđược?

Bà cụ ngước mắtnhìn tôi, rồi mỉm cười, nhẹ nhàng giảng giải:

- Sắt cứng lắm! Nhưng bà cứ mài, cứ mài, mỗi ngày mài sắt sẽ nhỏ hơn

đi một tí, sẽ có ngày sắtthành kim Làm việc gì cũng phải chuyên cần và bên

bỉ cháu ạ Cũng như việc học hành, cháu chuyên cần đèn sách, ắt có ngàythành tài

Tôi chợt hiểu ra, quay về nhà và học bài

Lê Anh Tủ, 2A Trường Tiểu học Anh Sơn — Nghệ An

Bài 2

Đóng vai bà cụ, kể lại câu chuyền “Có công mài sắt, có ngày nền kim”

Bài làm

Một hôm, tôi đang cặm cụi cầm thỏi sắtmàivào tảng đá bên đường thì

bất ngờ có một cậu bé đi tới Cậu bé cứ đứng vậy xem tồi mài sắt Một lúc sau, cậu cất tiếng hỏi:

- Bà ơi! Bà đang làm gì thế?

Trang 4

Nghe tiếng hỏi ngây thơ dễ thương, tôi ngước nhìn cậubé rôi trả lời:

- Bà đang mài thoi sắt này thành một chiếc kim để may vá quần áo,cháu ạ!

Cậu bé tò mò, ngạc nhiên lắm, lại hỏi:

“ Thỏi sắt to và dài như thế, cứng như thế, làm sao bà mài thành kim

được?

Tôi nghĩ đâu chỉ riêng cậu bé nàymàtrên đời cũng có nhiều người suynghi như thế, bèn ôn tồn giảng giải:

- Thỏi sắt tuy to, dài và rất cứng, nhưng cứ bền bỉ mài, mỗi ngày nó sẽ

nhỏ đi một tí, mài mãi ắt thành kim Giống như cháu đi học, cứ chăm chỉ

kiên nhẫn đèn sách, ôn luyệnthì ắt có ngày thành tài

Cậu bé chợt hiểu ra Cậu lễ phép chào tôi rồi vui vẻ quay về nhà Hình

như cậu ta không chơi bời lêu lổng nữa

Nguyễn Văn Quỳ, 2C Trường Tiêu học Vân Đôn — Quảng Ninh

bạn bị mệt Na rất cố gắng, chăm chỉ học hành, nhưng Na chưa đạt danh hiệu học sinh giỏi Nhiều lúc Na hơi buồn

Cuối năm học, cả lóp chúng em sôi nổi bàn tán về điểm thi và phần thưởng

Na chỉyên lặng ngồi nghe các bạn nói Na biếtmình chưa giỏi môn học nào.Một buổi sáng vào giờ ra chơi, các bạn lớp em túm tụm, thầm thì với

nhau, bàn bạc một điều rất bímật Theo lớp trưởng, chúng em kéo đến gặp

cô giáo

Cô giáo vui lắm, khen cả lóp có một sáng kiến hay

Buổi lễ tổng kếthôm ấy diễn ra thật trang trọng, vui vẻ Nhiều học sinh

giỏi bước lên bục nhận phần thưởng trong tiếng vỗ tay vang dậi Cha mẹ

ahchị các bạn mắt sáng lên vì hồi hộp khi nghe cô giáo đọc tên con mình,

em mình

Trang 5

Bất ngờ, cô giáo nói:

- Sau Đây là phần thưởng đặc biệt Tập thể học sinh lớp 3 A đã đề nghịtặng bạn Na chưa đạt danhhiệu học sinh giỏi, nhưng em có tấm lòng cao qưý

Na xúc động qưá Đỏ bừng mặt, Na đứng dậy bước lên bục Tiếng vỗ

tay vang dội cảphòng họp Mẹ của Na lặng lẽ chấm khăn lên đôi mắt đỏ hoe

Chúng em hướng về Navới niềmvui, tự hào dạt dào

Tôi là Nai Nhỏ Tôi có một người bạn yêu quý rất đáng tự hào.Đó

la bạn Hươu Nhỏ Một hôm, tôi xinphép cha được đi chơi một chuyến

xa cùng bạn Cha tôi nhẹ nhàng nói:

- Cha không ngăn cản con Đi cho biết đó biết đây là một điều hay

Nhung cha muốn biết đôi điều về bạn của con Con hãy kể cho cha nghe

- Cha ạ, bạn của conđáng yêu lắm Có lần trên đường đi, chúng con bị

một hòn đá to chắn lối Bạn con chỉ hích vai một cái, tức thì hòn đá đã lăn

sang một bên

Cha tôi liền cười vàkhen:

- Bạn con khỏe quá! Nhưng chavẫn lo cho con Bạn con còn có điều gì

tốt đẹp nữa?

- Một lần khác, chúng con đang đi dọc bờ suối tìm nước uống thì thấy

Lão Hổ hung dữ đang rình sau bụi cây Bạn con đã nhanh trí kéo con chạy

như bay, thoát nạn Thật hú vía!

Cha tôi mỉm cười, nói:

- Bạn con quả là thông minh, bình tĩnhvà rất nhanh nhẹn Nhung cha

vẫn còn lo Trên đườngđi còn nhiều rủi ro, nguy hiểm lắm!

Tôi bèn kể tiếp:

-Mộtlần khác nữa,chúngcon đangngồi nghỉ chân và ngắm cảnh trên bãi

cỏ nonthì thấy một lão Sóihung ác đang đuổi bắt chú Dê non Dênon vừa hốt

hoảng chạy vua cat tiếng kêutuyệt vọng Tứcthì, bạn con phóng tới như bay,dùng gạc nhọn và sức mạnh húc lão Sói ngã ngửa, mặt đầmđìamáu

Trang 6

Cha tồi nghe nói thê, mừng rỡ thôt lên:

- Đó làđiều tốt nhất Trời ơi! Bạn con thật dũng cảm, hào hiệp quá! Con trai bé bỏng và yêu thương của cha, con có một người bạn như thế thì cha

không phải ỉo lắng một chút nào nữa

Trần Quỷ Đôn, 2A Trường Tiểu học Bình Lục - Hà Nam

Bài 5

Nhập vai bạn Lan học lớp 1A, kế lại câu chuyện “ Chiếc bút mực”

Bài làm

Trong lớp 1A, hầu như tất cả học sinh đều được viết bút mực, chỉ còn

lại em và bạn Mai phải viết bút chì Nhiều hômcô giáo động viên emvàMai

học cố lên đế đuổi kịp các bạn

Sáng hôm ấy, cô giáo gọi em lên bàn cô lấy mực Mai hồi hộp nhìn cô.Nước mắt Mai ứa ra Mai buồn lắm vì giờ đây trong lớp 1A chỉ còn lại mộtmìnhMai là phải viếtbút chì

Em cứ loay hoay mãi, lục khắp túisách, tìm đủ mọi ngăn túi nhưng không

tìmthấy cây bút“Hoa hồng” đâu cả Em đỏbừng mặt, run lênrồigục đầuxuống

bàn khóc nức nở Côgiáo ngạc nhiên, đi đến bên cạnh em, nhẹ nhàng hỏi:

- Em Lan làm sao thế?

Em vừa lau nước mắt vừa nói:

-Thưacô, tối qua, anh trai mượn bútquên không bỏ bút vào cặp cho con

Nghe em khóc,Mai nhìn em, đôitay cứ loay hoay mãi vớicáihộpđựng bút.Mai mở hộp bút ra rồi đóng lại Cuối cùng, Mai lấy bútrađưa cho em, và nói:

- Lan cầm bút, viết đi! Mình đang viết bút chì

Em cảm động quá khinghe Mai nói Cô giáo thoáng chút bối rối, nhưng rất vui Cô khenMai:

- Mai ngoan lắm! Hôm nay, cô cũng định cho em được viếtbútmựcvì

em cũng đãviết khá rồi

Maithấy tiếc, nhưng bạn đã nói:

- Thôi cô ạ, cứ để bạn Lan dùng bút của em viết trước đi cũng được

Cô giáo mỉm cười, đi vội về phía bàn Cồ mở cặp ra lấy một chiếc bút

máy mới tinh, đưa cho Mai:

- Cô cho em mượn Hãy viếtđi, viết cho thật đẹp Em thật đáng khen

Trần Phương Thảo, 2D Trường Tiểu học Tô Hoàng - Hà nội

6

Trang 7

Bài 6

Ke lại toàn bộ câu chuyện “Sáng kiến của bẻ Hà”

Bài làm

Bé Hà là một học sinh chăm ngoan, học gioi Hà được các bạn quýmến,

được tôn vinh là nhà phát minh, cây sáng kiến của lóp

Một tối, Hà khẽ hỏi bố:

- Bố ơi, sao không có “ Ngày của ông bà ”, bố nhỉ?

Bố âuyếm nhìn đứa con thơ, mỉm cười, ngạc nhiên Hà bèn nói vớibố:

- Con đã có ngày 01 tháng 6 Mẹ có ngày 08 tháng 3 Bố là cồngnhân,

có ngày 01 tháng 5 Còn ôngbà thì chưa có ngày lễ nào cả

Hai bố conHà bàn bạc với nhaumãi, rồi chọnngày ỉập đông làm“ ngày Ông bà ” ngày lập đông, trời bắt đầu rét, mọi người cần quan tâm, chăm

lo sức khỏe cho các cụ già

Ngày lập đông năm đó sắp đến gần, thế mà Hà suy nghĩmãi, bănkhoănmãi mà chưa biết nên chọn món quà nào biếu ông bà

Bố khẽ nói vàọ tai đứa con gái bé bỏng điều gì đó Bé Hà ngả đầu vàovai bố:

- Con sẽ cố gắng, bố ạ

Cả hai bố con Hà cùng cười

Đến ngày ỉập đông, các chú, các bác, các cô, kéo về chúc thọ ông bà

Ông bà cảm động lắm Bà nói:

- Con cháuhiếuthảo, đông vui thế này thì ông bà sẽ sống trăm tuổi

Ông thì ôm lấy bé Hà vào lòng, và nói:

- Món quà ông thích nhất hồm nay là chùm điểm mười của cháu đấy

Ông nội của em

Ông nộị của em là một sĩ quan pháo binh Ông về hưu với quân hàmTrung tá Năm nay, ông vừa tròn 70 tuổi Ông bị thương ba lần Ngày đí bộđội, ông mới đọcthồng, viếtthạo Ông cho biết, ồng từng làm línhxung kích

Trang 8

dự trận Điện Biên, tòng đánh Khe Sanh, Bình Giã, tham dự chiến dịch Hồ

Chí Minh, giải phóng Sài Gòn

Ông cao to, khỏe mạnh Bà con trong họ, ngoài làng đều kính trọng ông Óng dành phần lớn tiền hưu trí cho việc học tập của các cháu Em rất yêukính ông nội

Lê Bcỉ Hàm, 2 A Trường Tiểu học Quỳnh Lâm Huyện Quỳnh Lưu - Nghệ An Bài làm 2

Bà ngoại của em

Năm nay, bà ngoại của em đã bước sang tuổi 60 Bà làbác sĩ bệnh viện

Thanh Nhàn, Hà Nội, đã về hưu Mẹ em là con gái út của ông bà ông đã

mất, cậu Hưng là liệt sĩ, bà ở với bố mẹ em và các cháu

Bàcó gưong mặtphúc hậu, ăn nói dịudàng, sống lịch thiệpnênđược mọi người quý mến Bàham đọc sách báo Bàrất khéo tay, thường bày cho mẹ em

và các cháu chế biến thức ăn và dọn cỗ Mẹ em xinh đẹp như bà thờicon gái

Bàrấtthưong bố mẹ em và các cháu Bà mùng lắm khi anh Quang thi đỗ

vào trường Đại học Y khoa HàNội Bà vẫn dạy em học viếtvà tập làm tính

Em chỉ cầu mong bà em được mạnh khỏe, sống yên vui cùng con cháu

Lê Thị ThuNga, 2C

Trường Tiểu học Lê Vãn Tám- HàNội

Bài 8

Kẻ lạỉ toàn bộ câu chuyện “Bà cháu ”.

Bài làm

Ngày xưa , ở một làng nọ có hai em bé ở với bà Nhà tuy nghèo khó

nhưng ba bà cháu sống êm đềm, ấm cúng trong tup nhà gianh nhỏ bé

Một hôm, có một cồ tiên ghé vào nhà, tặng hai anh em một hạt đào và

dặn đi dặn lại: “Đây làhạtđào tiên Ngày nào bàmất, các cháu nhớ gieo hạt

đào này bên cạnh mộ, chăm sóc cho cây đào tươi tốt thì hai anh emcháu sẽ

được giàu sang phú quý’5

Bà mất, hai anh em nhớ lời cô tiên căn dặn đã đem hạt đào ươm vàocạnh mộ bà, ngày ngày ra sức chăm nom, tưới bón Chẳng bao lâu sau, cây

đào trở nên tươi tốt, đơm hoa, kết trái Quả vàng, quả bạc trĩu cành

Trang 9

cảm thấy trống trải, cô đơn.

ít lâu sau, cô tiên lại hiện lên Cả hai anhem đều òa khóc, một mực xin cô

hóa phép cho bà được sống lại Cô tiên nói: “ Neu bà cháu song lại thì ba bà

cháu sẽ cực khố như xưa, các cháu có chịu được không? ” Hai anh em vái lạy cồ tiên và nói: “ Chủng cháu chỉ cần có bà sông lại Chúng cháu cảm 071 vỏ cùng

Cô tiên liền phấtnhẹ chiếc quạt mầu nhiệm Tức thì, lâu đài, vàng ngọc,

ruộng vườn của hai anh em biến mất Người bà yêu quý móm mém, hiền từ hiện ra, dang tay ôm hai đứa cháu hiếu thảo vào lòng Từ đó ba bà cháu lạisống hạnh phúc bên nhau

khi thấy hai đống lúa vẫn bằng nhau

Rồi một đêm sau đó, hai anh em cùng ra đồng ngồi rình xem vì sao có

sự kì lạ đó Họ bắt gặp nhau, mỗi người đang ôm trong taynhững bó lúa to

định bỏ thêm cho người kia Hai anh em rất xúc động, ôm chầm lấy nhau

Nước mắt ứa ra, lăn dài trên gò má

Nguyễn Thiệu Hùng, 2A Trường Tiểu học Phùng Himg Sơn Tây - Hà Nội

Trang 10

Bài 10

Đóng vai Bé, kể lại toàn bộ câu chuyên “ Cọn chó nhà hàng xóm”.

Bài làm

Em tên là Bé Em rất thích các vật nuôi như chó, mèo nhưng bố mẹ

em không nưồi con nào nên em đành chơi với Cún Bông, con chó của báchàng xóm Emvà CúnBông đã trở thành đôi bạn rấtthân, thường tưng tăng

chạy nhảy khắp vườn

Một hôm, em và Cún Bông nhảy nhót trong vườn, em vấp phải khúc

gỗ, ngã sõng soài, không đúng dậy được Em khóc Cún Bông chạy đi gọi

người đến cứu em

Chân của em bị sưngvù, vết thương khá nặng phải đi bó bột Em phải nằm bất động trên giường Bạn bè cùng lóp kéo nhau đến thăm, mang cho

nhiều quà Nhưng khi các bạn ra về, em lại buồn, buồn lắm Mẹ lo lắng và

anủi, nhưng emvẫn buồn Mẹ ôm con gáivào lòng, thủ thỉ hỏi:

- vết thương sắp lành rồi Con sẽ đi học, đi chơi Mẹ thướng con lắm

Con muốn mẹ giúp gì nào?

- Mẹ ơi! Con nhớ Cún Bông lắm!

Mẹ mỉm cười Mẹ xoa đâu con gái bé bỏng của mẹ

Ngày hôm sau, bác hàng xóm đưa Cún sang Nó vẫy đuôi mừng rối rít

Nó chạy vòng quanhgiường bệnh của em Emmuốnnhảy xuống ôm nó vào

lòng cùng nó đi chơi, cùng nhảy nhót trong vườn nhưng chân em còn đau lắm Cún như hiếu được cảnh ngộ củabạn, có lúc nước mắt nó ứa ra Thếrồi

từ hôm đó trở đi, ngày nào Cún cũng sang chơi Hôm thì nó mang cho em con búp bê tóc vàng Hôm thì nó mang cho em quyến sách, chiếc bút Nóvẫy đuôi rối rít khi em đưa tay nhận quà Cún Bông đã truyền cho em tình thương và sức hồi phục

Ngày tháo bột đã đến Bác sĩrất hài lòng vì vết thương của em đã lành

hắn Mẹ cũng rất vui Bác sĩ nhìn em vuốt ve Cún mà mỉm cười Bác sĩhiểu

Cún đã đem đến cho em bao niềm vui trong những ngày chân bó bột, vàchính Cún đã giúp em mau lành vết thương

Tạ Minh Đức, 2A

Quận Lê Chân - Hải Phòng

Trang 11

và vùng ven biến thì Thần Gió càng hoành hành dữ dội.

Một hôm, ông Mạnh gặp Thần Gió Thần xô ông Mạnh ngã lăn quay.Ông Mạnh lồm cồm bò dậy, mặt đỏ tía tai, quát:

- Thật độc ác!

Thần Gió ôm bụng cười rồi ngạo nghễ bay đi

Ông Mạnh căm lắm! Ông quyết tâm chống trả Ba lần ông làm nhà đều

bị ThầnGió xô đổ, hất tung vách, tung mái Cuối cùng, ông Mạnhvào ròngđốn gỗ lim đem về làm cột, khuânnhiều tảng đá lớn làm tường Ông Mạnh

đi vòng quanh ngôi nhà xemxét mãi

Nhà vừa làm xong Đêm ấy, Thần Gió lại ào ào xô tới Lấy tay đập cửa, quát tháo ầm ầm:

-Tên Mạnh kia, mày dám hỗn à! Mở cửa ra ngay!

- Không! Sáng mai, ta sẽ mở cửa cho lão vào!

Sáng hôm sau, khi mặttrời lên, ông Mạnh mởcửa Cây cối xung quanh

bị Thần Gió bẻ gãy, xô đổ ngổn ngang Còn ngôi nhà của ông vẫn đứng

vững Ong Mạnh mỉm cười

Mấy tháng sau, Thần Gió lại đến, vào thăm nhà ồng Mạnh với dáng vẻ

khoan thai, hiền từ ông Mạnh và Thần Gió chuyện trò vui vẻ Từ đó, ThầnGió hay đến chơi, mang hương hoa và gió mát đến cho vườn câyvà ngồi nhà

của ông Mạnh Hai bên cùng hiểu nhau hơn, thân mật hơn

Giữa khu vườn, cạnh bờ rào, trong đám cỏ dại, một bông cức trắng nở

xòe thắm tươi Một chú sơn ca sà xuống, ngắm nghía, hót véo von:

- Cúc ơi! Cúc xinhđẹp the! Cúc yêu kiều the!

Trang 12

Cúc rung động, nghiêng nghiêng, đung đưa theo làn gió nhẹ Chim líu

lo -hót mãi rồi mới vỗ cánhbay lên giữa trời xanh bao la

Tờ mờ sáng hôm sau, cúc vừa xòe cánh đón 'ánh hồng bình minh thì

bỗng giật mình nghe tiếng sơn cacất lênnhững tiếng buồn đau thê thảm Sơn

ca đã-bị ai đó bắt nhốt vào lồng son Bông cúc trắng vô cùng thưong cảm,

nhưng khôngthể nào cứu được sơn ca

Trưa hôm ây, có hai cậu bé đi vào vườncat năm cỏ tươi, căt cả bôngcúc

đem bỏ vào lồng son Chim đói vàkhátkhô cổ họng Chim vặthếtlá cỏ xanh

để ăn mà vẫn khát Nhưng chim không đụng đến bông hoa Cúc tỏa hươngthơm ngào ngạt an ủi sơn ca Đêm ấy, sơn ca chết trong đói khát Bông cúc

trắng cũng đã héo lả đi vì thương xót Gió thì thào suốt đêm vì cảm thươngcho sơn ca và cúc trắng bất hạnh

Sáng hôm sau, hai cậu bé mở lông son, đem xác sơn ca đặt vào mộtchiếc hộp rất đẹp và chôn cất thật long trọng Họ còn đặt bông cúc trắng lên

mộ sơn ca Tội nghiệp con chim Sao các cậu đã bắt nó nhốt vào lồng son,

để nó bị chết đói, chết khát Còn đâu nữa tiếng hót sơn ca mỗi sáng, môi chiều! Còn bông cúc trang, giá các cậu đừng ngắt nó, thì hôm nay, chắc nỗ vẫn đang khoe sắc dưới ánh mặt trời

Tôi là Chồn Giữa muônloài muôn thú, tôi vẫn tự’hào cho mình làthô­

ng minh, mưu trí vàtinhkhôn nhất Nhưng sau ngày thoát nạn tôimới “mởmắt ra” và cảm thấy “ra đường còn lắm kẻ giỏi hơn ta”

Câu chuyện như thế này

Tôi có một người bạnthântên làGà Rừng Hai đứa vẫn cùngnhaurongchơikhắp đồi gần đến rùng xa Một hôm, tôi hỏi Gà Rừng:

- Cậu hay gáy, hay hát nhưthế, cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ đẹp mã thôi, chứ trí khônthì chỉ có một thồi

Tôi kiêu ngạo, nói:

- Ồ, ít thế thôi ư? Mình có đến hàng trăm

Trang 13

chạy đếnmột cái hang sâu đế ấn nấp Lão ta đuổi theo và nói to: “Có mà trốn

đằng trời!” Rồi lão lấy gậy thọc vào hang

Gà Rừng thấy nguy quá hỏi tôi:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

Tôi vừa thở vừa buồn bã nói:

- Chết đến nơi rồi! Trong cơn nguy cấp này, trong đầu mình chẳng còn

một tí trí khồn nào cả

Gà Rừng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói nhỏ vào tai tôi, dặn “Cứ như thế,

như the!” Tôi bị đẩy vào hang sâu

Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán Lão thợ săn đã bắt được

Gà Rừng Thấy Gà Rùng đã cứngđờ, đôi mắt nhắm tịt lại, lão tưởng con mồi

đã chết bèn quẳng xuống bãi cỏ, cầm gậy thọc vào hang bắt tôi Thình lình,

Gà Rừng kêu lên một tiếng thật to, vùng chạy Lão thợ săn đuổi theo Chỉ chờ thế, tôi vọtra, ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng, trốn thoát

Hôm sau, gặp lại tôi, Gà Rùng chỉ cười và nói: “Thật húvía!” Tôi mắc

cỡ, nói với Gà"Rửng:

- Bái phục cậu! Mộttrí khôn của cậu còn hơncả trăm tríkhôn của mình

Trần Mạnh Giao, 2C Trưcmg Tiểu học Lệ Thủy Quảng Bình

Một hôm, có hai chàng tuấn tú, cùng một lúc đến xin cầu hôn công

chúa Một người là Sơn Tinh, chúa miền non cao, mộtngười là Thủy Tinh,

vưa vùng nước thẳm

Trước sân rồng, điện ngọc,hai chàng trai thi tài Cảđất trời rung chuyển Vua Hùng không biết chọn ai, đành phán:

- Sáng sớm ngày mai, ai đem lễ vật đến trước, ta sẽ gả công chúa cho

Le vật gồm đủ: Một trăm ván cơm nếp, hai trăm tệp bánh chưng, voi chín

ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao

Trang 14

Mờ sáng hôm sau, San Tinli mang sính lễ đến trước, Vua Hùng cho

Thủy Tinh chậmmột bước đếnsau, bịmất người đẹp Vô cùngtức giận, t

ThủyTinh xuabộtướng đuổi theo Sơn Tinhquyết giành lại Mị Nương Thần

hô mưa, gọi gió, sấm sét đùng đùng, dâng nước àoào tiếnđánh Sơn Tinh Cả ỉ

một vùng Phong Châu, Ba Vì, chìm trong bể nước mênh mông Thuồng

luồng, rắn rết, ba ba, thủy quái nhe nanh há mõm, ngược xông Đà xông tới

SơnTinh cùng chiến tướng ra sức chống đỡ Thủy Tinh dâng nước lên cao

bao nhiêu thì Sơn Tinh hóa phép nâng núi lên cao bấy nhiêu Haibên đánh

nhau dữ dội, ác liệt suốt đêm ngày, kéo dài tuần này qua tháng khác Cuối

cùng, Thủy Tinh bị thiệt hại nhiều, đuối sức, đành phải rút quân về

Từ đó về sau, năm nào Thủy Tinh cũng dâng nước đánh Sơn Tinh để

rửa hận, gâyra cảnhmưa bão, lũ lụtkhắp nơi.Nhưng rồiThủy Tinh vẫn thua

hoài, thua mãi

Cho đến ngàynay, dân gian vẫntruyền tụng câu ca:

7Vzh cao, sông hãy còn dài,

Năm năm báo oản, đời đời đảnh ghen.

Hoàng Đình Quang, 2ATường tiểu học Cù Chính Lan TP Hòa Bình

Bài 15

Ke lại câu chuyện Trần Quốc Toản bóp nát quả cam mà em đã được học

Bài làm

Vua Mông cổ đã nhiều lần sai sứ giả sang sách nhiễu nước ta, làm đủ

mọi điều ngangngược Lần này, sứ giặc lại đến đòi Triều đình và vua Trần

“mượn đường để đánh Chiêm Thành Cả Kinh thành Thăng Long xôn xao

Trần Quốc Toản vô cùng căm giận bọn sứ giặc

Sáng hômấy, Vuahọp hội nghị bàn việcnước ở dưới thuyền rồng Cũng

là một Vương hầu nhung Trần Quốc Toản mới 16 tuổi nên không được dự

hội nghị bàn việc nước Trần Quốc Toảnđứng trênbến Đông Bộ Đầu, quyết

đợi gặp được vua Trần Nhân Tông để nóihai tiếng “xin đánh!”

mấy người lính, xăm xăm xông xuống bến Bị giữ lại, Trần Quốc Toản mặt

đỏ bừng bừng, tuốt gươm quátlớn:

Trang 15

- Ta xuống xin bệ kiến Vua Không kẻ nào được ngăn cản ta, được giữ

ta lại Quân cấm vệ đứng vây chặt vòng trong vòng ngoài Bến sông càng

trở nên ồn ào

Vừalúc ấy, cuộc họp dưới thuyền tạmnghỉ Đức vua và các Vương hầu

ra ngoài mui thuyền ngắm cảnh

Quốc Toản chạy đến, quỳ xuống tâu:

- Cho giặc mượnđường là mất nước! Xin bệ hạ cho đánh!

Nói xong, Quốc Toản đặt thanh gươm đã tuốt trần lên cổ, cúi đầu xin

chịu tội

Vua truyền cho chàng Vương hầu trẻ tuổi đứng dậy và ôn tồn bảo:

- Quốc Toản làm trái phép nước, lẽ raphảitrị tội Nhung xét thấy người

khách còn trẻ mà đã biết lo cho vận mệnh son hà xã tắc, thật đáng khen.Nói rồi, Vua ban cho Quốc Toản một quả camnhư các vương hầu khác đang dự họp bàn việc nước

Quốc Toản tạ ơn Vua, chân bước lên bờ mà lòng còn ấm ức Chàng nghiến răng khi nghĩ đến lũ giặc cướp nước Tay cầm quả cam, chàng bóp

nát từ bao giờmàkhông biết!

ở khu rừng nọ, lau lách bạt ngàn, là nơi ngự trị củamãnh hổ, không hề

có một con vật nào dám bén mảng tới

Mộthôm, chuột mẹ dẫn đàn con đi qua Hổ đang nằm ngủ, nghe tiếngkêu la, tỉnh giấc Hổ tóm được chuột mẹ, toan bỏ vào miệng nuốt thì nghe

chuộtmẹvan xin: “Ngài làmphúc tha mạng cho tôi Tồi đang còn nuồi nấngmột đàn con thơ” Nghe mẹ kêu, đàn chuột con kéo đến, quỳ lạy van xin Chúngcùng cất tiếng: “Xin hổ tha mạng cho! Sau này, mẹ con chúng con sẽđền ơn đáp nghĩa”

Mãnh hổ thả chuột mẹ, rồi nói: “Đây là giang sơn của ta Ta làm phúccho mẹ con nhà chị Đi đi! ”

Trang 16

Cuối năm đó, chúa sơnlâm bị sa bẫy của người thợ rừng Nghe tiếng rống,tiếng gầm thất thanh, đàn chuộtkéo đến Chuột mẹ cùng đàn con xông vào cắn

tung hết mắtlướinày đếnmắt lưới nọ Loáng một lúc, hổ được cứuthoát

Tối hôm ấy, nằm trong hang, chúa sơn lâm nói với vợ con: “Neu không

có đàn chuột cúu giúp thì tađã bị tay thợ rừng nấu cao rồi! Ta không ngờ đàn

chuột bé tí lại ăn ở chung thủy tình nghĩa the!

Đi viếng mộ cô giáo

Chiềumùng 08 tháng3 được nghỉhọc, chúng emgồm nẩm đứa: Thành, Phú, Đồng, Chuyên và em rủ nhau đi viếng mộ cô giáo Lý Ngọc Kiều

Cô Kiều dạy lóp 1A trường Tiểu học Lê Quý Đôn là chủ nhiệm lớpchúng em Gần cuốinăm học thì cô bịtainạngiaothông Cô qua đờikhi mới

38 tuổi Cả trường tổ chức lễ tang cho cô

Lóp 1A có 42 học sinh đều chít khăn tang đưa cô về nơi yên nghỉ cuối

cùng Đứa nào cũng khóc, thương tiếc cô vô cùng

Gần bốn giờ chiều, chúng em đi tới nghĩa trang Sau khi bày hoa lêntrước bia mộ, thắp nến, thắp hương, năm đứa chúng em ngồi khóc và khấn thầm cô giáo Nhìn khói hương tỏa, đứa nào cũng xúc động cảm thấy cô đang hiển hiện dạy chúng em đọcbài thơ, có 4 câu mà đứa nào cũng thuộc,

Hơn 5 giờ, hương đã tàn Chúng em xếp hàng khấn hương hồn cô giáo

LýNgọc Kiều Ra về, cặp mắt đứanào cũng đỏ hoe

Lê Đức Quang, 2 A

Trường Tiểu học Lê Quỷ Đôn - Thái Bĩnh

Trang 17

Bốn phía làng Xuân Ngọc quê em đều trồng nhiều cây gạo Lá gạo to

xòe ra bằng bàn tay người lớn, màu xanh nhạt Thân cây gạo to bằng cột

đình làng, cao thẳng đuột Cành chĩa ra bốn phía như những cánh tay dũng

sĩ Tet trồng cây năm nào cũng vậy, các cụ già làng em lại vun gốc và tưới

Tháng ba, gạo ra hoa Nụ hoa gạo to bằng cái chén uống rượu của các

cụ, màuđỏ nâu, đỏ sẫm Nụ hoa có cái cuống to bằng chiếc đũa, dàiđộ ngón tay Hoa gạo nở xòe to hon cái chén tống, có nhiều cánh , màu đỏ hồng, đổtươi Tháng tư, trong nắng hè chói chang, cây gạo làng em nở hoa như thắp

muôn nghìn ngọn lửa cháy rừng rực giữa trời xanh Sớm sớm, chiều chiều,

có hàng trăm con chim kéo đến: chim cu gáy, chim sáo sậu, sáo đen, chim

sâu, chim vành khuyên, chim quạ, Chúng hát, chúng trò chuyện râm ran,

chúng bay lượn Tưởng như bầy chim trời đang kéo về dự hội hoa gạo

Gạo nở hoa rồi kết thành trái Cuối tháng sáu, đầu tháng bảy, trái gạo chín

nở xòe ra nhiều múi Bông gạo trắng tinh mang theo hạt gạo, được gió đưa đi

khắp mọi chân tròi Bông gạoTay lơ lủng nhưnhũngchiếckhăn voan tuyệtđẹp

Cây gạo là một trong những vẻ đẹp của quê em Năm nay, gạo nở hoa

đỏ rực, báo tin một vụ chiêmbội thu

Lê Xuân Thịnh, 2A Trường Tiểu học Chí Lỉnh - Hải Dương

Bài 19

Tả cây cam nơi làng quê.

Bài làm

Vườn nhà em có ba gốc cam Cam bằng tuổi emLý: ba tuổi EmLý đã

đi nhà trẻ Cam đã cho trái ngọt hai vụrồi Giống cam Canh được chú Tuân

kĩ sư Nông nghiệp mua tặng bố mẹ em

Mỗi cây cam ngự trị một khoảnh riêng trong vườn Cuối tháng Chạp,

bố bón cho cam một lóp phân dày, xới đất vun gốc thành một cái vồng cao,xung quanh xếp gạch chỉ

Đầu tháng Giêng, trong tiết trờimưa xuân, cam nảynụ chúm chím bằng hạt đỗ xanh,‘hạtbắp Nụ cam màu trăng trắng pha sắc tím Trong nắng xuân

ấm áp, cam nở hoa trắng phau phau Mỗi bông hoa là một ngôi saonhỏ có năm sáu cánh, nhụy hoa màu vàng mật ong Mỗi cây cam có đến hàng nghìn, hàng

Trang 18

vạn bông hoa tỏa hương thơm ngào ngạt Chỉ sau mộtđêm mưa gió, hoa cam

rụng trắngvườn Cuối tháng ba đầutháng tư, cam bắt đầu kết trái Lúc ấy vẫn

còn nhiều ong bướm lượn quanh cây cam Lúc đầu, trái cam nhỏ xíu hình cái

nậm rưọu màu vàng nhạt rồi chuyển thành màu rêu, lâu dầnthành màu xanh

Quả cam bằng hạt ngô, bằnghòn bi, rồi bằng quả cà treo trĩu cành Đentháng

bảy, tháng tám, quả cam đã to bằng nắm tay em Lý, nước mọng căngtròn, rồi

đỏ trôn Đầutháng chạp, cam chín đỏ cành, trông thật đẹp

Cam Canh là thứ cam bóc,vỏ mỏng, nước mọng và ngọt Hầu như không

có hạt Mỗi gốc camnhà em có đếnbốn, năm trăm quả Cam để bày lên bàn thờ ông bà, cam để biếu chú Tuân, cam để ăn Mẹ vẫn gánh cam lên chợ thị xã bán

Nguyễn Thị Hà Vi, 2E Trường Tiểu học Xuân mai - Son Tây

Bài 20

Tả cãy phượng nơi sân trường (hay trong vườn hoa, trên đường phế) Bài làm

Giữa sân trường em có cây phượng Thầy Xuân hiệu trưởng cho biết

cây phượng đã được trồng trong dịp Tet trồng cây năm 2011

phượng to, phải anhhọc sinh lớp năm ôm mới xuể Lên cao hơnhai mét, cây phượng có ba cành, mọc chĩa raba phía, lao vút lên, tạo thành tán xanh với

bao cành lá xum xuê

Mùaxuân, lá phượng xanh mơn mởn Mỗi cành có nhiều chùm lá Mỗi

lá phượng có đến mấy chục, mấy trăm tia lá nhỏ và mỏng chia đều và mọc

đều vềhaiphíacuống lá Mỗi chùm có nhiều lá Lúc cònnon, lá phượng như những chiếc vòi xanh ngọc, có người bảo đó làvòi phượng Gió thổi, nhữngvòi phượng rung rinh như múa lượn

Mùa hè, lá phưọng xanh non tỏa mát sân trường Phượng nở hoa tưng

chùm đỏ rực Nụphượng chúm chím, to nhỏ khác nhau, như hòn bi hồng, như

đầu ngón tay thiếu nữ Lóp hoa phượng nay tàn thì lớp hoa phượng khác lại

nở tiếp kéo dài trong mùa hoa phượng suốt ba tháng tư, năm, sáu Mùa hè, hoa phượnggọi đàn ve đến Ve kêu râm ran, ve kêu dắng dỏi khắp sân trường

Em rấtthích cùng cácbạn ngồi chơi dưới gốc phượng Buổi sớmđi học

vừa đến cổng trường, em thường dừng lại ngắm cây phượng, hoa phượng,ngắm mãi không chán

Nguyễn Thị Nhàn, 2A Trưòng Tiểu học Te Xương - TP Nam Định

Trang 19

Bài 21

Tả một loài hoa mà em yêu thích

Bài làm

Hoa cúc

Ngày xưa chỉ mùa thu mới có hoa cúc: “ Sen tàn cúc ỉạỉ nở hoa ”.

Ngày nay, cúc nở bốn mùa, cúc bán quanh năm Em rất yêu thích hoa cúc Cúc có hàng chục loài, loài nào cũng đẹp, cũng quý Cúc đại đóa vàng

hoặc trắng, nở xòe bằng cái bát Cúc móng rồng, cánh hoa cong lại đủ tư

thế khác nhau, hoặc so le, cánh cong hờ, hoặc cánh lơ đãng duỗi, cánh trễ

xuống, cánh vút lên Cúc tím kín đáo, khiêm nhường Hoàng kim tháp cúc

bông nhỏ, cánh nhỏ, màu vàng tươi, vàng óng Cúc bách nhật, cúc ngũ sắc

Một đĩa cúc vàng vài bông, một cành hoa cúc hai ba đóa cắm lọ sẽ làm cho cuộc đời thêm thú vị, thần tiên Ông em nói: “ Ngắm củc dưới vầng tráng thu mới thật thủ vị ”.

Màu xanh của quê hương

Làng XuânVọng, nơi chôn nhau cắt rốn của tôi có ngôi đình Xuân, có chùa Vọng, hai di tích văn hóa nổi tiếng quanh vùng, là niềm tự hào của bà

con làng xã vẻ đẹp của làng tôi còn làvẻ đẹp của màu xanh Màu xanh của cây cỏ, màu xanh của sự sống vàmàu xanh của lúa, ngô, khoai

Vườn trường tôi có hàng ngàn cây bạch đàn chín, mười tuổi tạo thànhmộtbức tường xanh Hoa bạch đàn cho ong mật Hương bạch đàn làm ngây

ngấttuổi thơ chúng tôi

Con sông Yên nước trong xanh bốn mùa, có cầu gỗ dài gần ba mươi mét, rộng sáu mét bắc qua Chúng tôi đi học về vẫn đứng vịn lan can soi

mình xuống dòng sông, nhìn đàn cábơi lượn

Quê tôi có màu xanh bát ngát-mênh mông của lúa, ngô, khoai, trêncác cánh đồng Vạc, cánh đồng Cò, cánh đồng Lùn, cánh đồng Chẹt, cánh

đồng Cối màuxanhấy đã thấm vào hồn quê luyệnthànhca dao bao đời nay:

Trang 20

Đồng Cò, đồng Vạc xanh xanh,

Có về XuânVọng với anh thì về •

Tết trồng cây hàng năm của làng tôi đã trở thànhngày hội xuống đồng của già trẻ, gái trai, của hàng ngànthầy giáo, học tròtrường tiểuhọc, trườngtrung học cơ sởXuân Vọng Đường làng đivê các ngõ xóm, dọc các bờ mương, bờ kênh đều xanh ngắt bóng cây Cây đa cổ thụ ở đình Xuân, cây muỗm già ở

chùa Vọng như hai chiếc lọng xanh căng lên giữa bầu trời Đó là nơi trúngụ,vui chơi của bầy sáo, của đàn cò, suốt sáng đếnchiều ríu ran tiếng hót

Tôi yêu làngtôi Tôi yêu màu xanh của quê tôi Tôi tự’ hào về dân làng

tồi, có cả trẻ con chúng tôi đã làm nên và giữ gìn màu xanh ấm no, thanh

Lớp em, nhiều bạn có túi sách, cặp sách thậtđẹp Còn em thì dùng cái

ba lô bằng vải bạt của chị Hà để lại Chị Hà cẩn thận nên cái ba lô ấy vẫn

còn tốt

Cái ba lô của em màu cỏ úa Hai cái quai bằng da màu đen, rất mềmmại Những chiếc khóa, chiếc móc đều bằng nhựa màu, nhựa cứngrất xinh.Kéo phéc-mơ-tuya, bỏ sáchvở vào, kéo khóa lại Hai cái ngăn phụ kháxinh,ngăn nào cũng có khóa Ngăn màu xanh, ém đựng hộp bút Ngăn màu đỏ,

em đựng đồ chơi vàmột số thứ lặtvặtkhác Ngănnày là kho báu của em Ở

nhà, em treoba lô trên tường Đen lớp emđặtba lô gọn trongngăn bàn,thật

tiện lợi Trênđường đi học hay từ trường trở về nhà, em khoác ba lô lên vai

Mưa hay nắng, sớm hay chiều, nó cùng em chia sẻ niềm vui, nỗi buồn Có lúc, em cảm thấy nó đang thủ thỉ điều gỉ với em

Hè sắp đến rồi Em sắp được lên lớp ba Sáng nay, em nói với nó: “

Chủ ba lô ơi ỉ Ta với chủ đã đi được một chặng đường rồi đó ỉ Chú hãy chia

Nguyễn Trọng Hỷ Trường Tiểu học Đình Bảng, TừSơn, Bắc Ninh

Trang 21

Chiếc bút máy của em mang nhãn hiệu “Hoa sim ” , Trên thân bút còn

có hình hai em bé thơ, tóc cài nơ và dòng chữ “Bút mài nẻt thanh nẻt đậm

Dáng hình chiếc bút rấtxinh, thonthon dài mười ba xăng-ti-mét Cái nắp bút

có cài bằng kim loại màuvàng nối bật trên màu xanh cánhtrả lấp lánh Ngòi

bút hình mũi giáo màu vàng, nằm trên chiếc lưỡi gà màu đen bằng nhựa

cứng Ngòi bútvà lưỡi gà cắm vào cổ bút bằng kim loại, nối liền với ruộtbút

là ống nhựa cứng màu đen để đựng mực

Chị gái em mua cây bút này tại siêu thị giá 25.000 đồng tặng em nhânsinh nhật em tròn tám tuổi

Em cũng như các bạn trong lóp đều dùng mực tím của nhà máy Văn

phòng phấm Hồng Hà Từ ngày dùng bút máy, chữ viết của em có nét thanh

nét đậm, mỗi ngày mộtđẹp, được cô giáokhen Các bạn ở lóp em, nhiềubạn

có chiếc bút máy đẹp, mang nhãn hiệu nước ngoài, nhưng không có dòng

chữ “Bủt mài nét thanh nét đậm ” như chiếc bút cửa em

Em giữ gìn cẩn thận cây bút máy Viết xong bài, em thường lau sạch

ngòi bút, nắp bút lại, đặt vào hộp bút Em xem nó như người bạn thân thiếtquý mến của mình Em thầm hứa và nói nhỏ với nó: “ Bạn thần yêu ơi!

Chủng mĩnh nỗ lực phấn đấu giành được giải cao trong hội thỉ Vở sạch chữ

đẹp cuối năm học nhé! ” ,

Hoàng Đức Lợi, 2A Trường Tiểu học Vũ Thư - Thái Bình

lóp vải khá dày

phéc-mơ-tuya bằng nhựa, có hai túi to ở hai bên hông, có thế đút tay vào

Trang 22

Phía trong còn có hai túiphụ, có thế bỏ được nhiều thú’ khác Mặc áo khoác vào, em thấy mình lớn hẳn lên, gần bằng các anh học sinh lớp Ba, lóp Bốn.

Mẹ đãlấy số tiền trợ cấp thương binh của bố để mua chiếc áo bồng nàycho em Với em, chiếc áo ấm em mặc đến lớp hôm nay là chiếc áo mangnặng tình thương Nó nhắc em phải hiếu thảo, phải chăm ngoan, học giỏi

Ngôi nhà cấp bốn trong khư tập thể Nhà máy Cao su Sao Vàng chẳng

rộng rãi gì, nhưng bố mẹvẫn dành cho anh Quỳnh vàem hai góc học tập, kê được hai cái bàn bằng gỗ ép và chiếc ghế nhựa xinh xinh

Trên bàn học, em đặt hai chồngsách, con lợnđất, cái bình hoa nhỏ Cáiđèn đặt sát tường, chiếm vị trí trung tâm trênmặt bàn

Chao đèn bằng nhựa xanh gan liền với đế đèn bằng cái cần nhựa tímuốn cong như một cành hoa Đe đèn bằng nhựa đen, có công tắc và nút vặn

điều chỉnh độ sáng của đèn khi sử dụng Bố em chỉ cho thắp bóng đèn 25 oát

Bố bảo đèn sáng quá hại mắt

Tốinào, em cũng học tò 7 giờrưỡi đến9 giờ làđủ Nềnnếp đó đến nay

đãthành một thói quen tốt đẹp

Tuổi thơ của em gắn liền với quyển sách và ánh đèn Cái đèn bàn nhỏ

bé xinh xinh là người bạn thân của em Ánh sáng của ngọn đèn bàn sẽ dẫn

em đi tới ngày mai tươi đẹp

Đồng hồ bằng nhựa Mặtđồng hồhìnhtròn, đường kính 6 xăng-ti-mét

12 chữ số (từ số 1 đến số 12) màuđen, cách đều nhautheothứtựđường tròn

Trang 23

của mặt kính trong suốt Có ba cái kim cũng bằng nhựa, to nhỏ, dài ngắnkhác nhau, củng chung một cái trục nam đúng tâm mặt đồng hồ Kim ngắn,

to nhất, màu nâu, chỉ giờ Kim dài hơn, hình cái trâm màu đen, chỉ phút Kimdài nhất như cái gai màu xanh để định giờchuông reo báo thức, nó không có kim chỉ giây Dưới con số 12 có hình quả chuông và ngôi sao đỏ

Bao bọc đồng hồ là cái hộp màu cẩm thạch óng ánh Phía sau là cái ngăn

để máy đồng hồ và đựng pin con thỏ, có hai cái núm xoáy màu trắng bằng

cái cúc áo để điều chỉnh giờ và định giờ cho chuông reo

Tối nào em cũng ngồi vào bàn để học bài, làm bài tò 7 giờ rưỡi đến 9 giờ là tắt đèn đi ngủ Sáng nào cũng vậy, đúng 6 giờrưỡi chuông reo Không

phải là tiếng chuông mà là tiếng gà gáy, nghe thật rộn rã Tiếng gà gáy cấtlên là em thức dậy xếp sách vở vào ba lô, em làm vệ sinh cá nhân, đúng 7

giò’ đi học

Từngày học lớp một, em đã biết xemgiờ Cái đồng hồ nhỏ bé ấy là quà

của bà ngoại tặng năm em lên 6 tuổi

Nó trởthành người bạn thân thiết giúp em học hànhđúng giờ giấc Ngồi vảo bàn học, em cảmthấy nó nhìn em và nhắc khẽ: “Bẻ Tâm ơi ỉ phải chăm ngoan và học giỏi nhẻ!

Lê Thị Hiền Tâm, 2A Trường Tiểu học Thọ Xuân - Thanh Hóa

Bài 28

Tả người mẹ yêu thương của em

Bài làm

Mẹ yêu thương

Bố em mất khi emlênbatuổi Một mình mẹ tần tảo làm ăn nuôidạy hai

anh em: anh Bình học lớp sáu, em học lớpmột

Năm nay, mẹ emba nhăm tuổi Mẹ gầy và đen vìlàm vườn vất vả, và lo

lắng nhiều Mẹ hay thở dài và hay tủi thân.Anh Bình và emrất thương mẹ

nhưng vẫnphải thức khuya dậysớm.Những ngàymưa to gió lớn, những đợt rét hại, mẹ phải gồng người lênvì cắt luống rau, luốnghoa Bamẹ con sốngnhờ mảnh vườn rau đó

Trường xanhàhơn cây số nhung hôm nào mẹ cũng đưa đón chúng em

đi học, dù trời nắng cũng như trời mưa Mắtmẹ thường ngân ngấn nước khi

Trang 24

em khoe với mẹ em được điểm mười Trước tết, em bị ốm ba ngày, đêm nào

mẹ cũng khóc

Thái Thị Hồng, 2A Trường Tiểu học Tĩnh Gia Thanh Hóa

Bài 29

Tả người chị gái (hay anh trai) yêu thương của em.

Bài làm

Chị gái yêu thương

Chị Huỳnh Thị Tâm Yến, 20 tuổi, sinh viên năm thứ hai Đại học Sư

phạm Huế, là chị gái cưng của em Chị xinh đẹp, thùy mị, đoan trang Chị mang cả vẻ đẹp củabà ngoại vàmá Tóc chị dài, óng mượt, thưót tha Da chịtrắnghồng môi son má phấn, răng đều trắng nõn Cặp mat bồ câu dịu dàng.Hai bàn tay của chị thon thả, ngón tay búp măng Chị vẫn gội đầu cho bà

ngoai Bà thương chị lăm

Chị học giỏi, được học bổng nên ba má có ý định cho chị sang Mỹ du học sau khi tốt nghiệp đại học Chị rất thương em Kỳ nghỉ hè nào về thămnhà, chị cũng mua quà biếu bà, biếu ba má và tặng em Chiếc đồng hồ đếtrên

bàn học là quà chị tặng em Chị gọi em là “ Con thỏ vàng ” của má

Em rất tự hào và yêu quý chị TâmYen Em thầm hứa sẽ noi gương chị, vươn lên học giỏi như chị

Huỳnh Xuân Quang, 2B Trường Tiểu học Phan Châu Trình — Quảng Nam

Trang 25

B NHŨNG BÀI VÃN HAY

LỚP 3 (Từ năm 2000 đến năm 2011)

dành cho con gái một nơi học tập thoáng mát và yên tĩnh nhấttrong ngôi nhà

nhỏ bé, êm ấm của gia đình

Cái bàn có chiều dài 1,8 mét, chiều rộng 1,2 mét lúc nào cũng bóng lộn, sạch lì, không một vết mực, không một mấu giấy Cái bàn thân thiết

ấy là giang sơn của em từ những ngày học lớp một Trên mặt bàn, góctrái là tấm ảnh của em năm lên 7 tuổi Cạnh đấy là mộtbình hoa nhỏ bằng pha lê, quà tặng của dì em Thỉnh thoảng em mới cắm một bông hồng,loài hoa mà em rất yêu thích Có ba chồng sách xếp ngay ngắn: sách gỉặo khoa Tiếng Việt 3, Toán 3, sách tham khảo, cuốn Từ điển Tiếng Việt và

Từ điển chỉnh tả; De mèn phiêu lưu kí, Tục ngữ - Ca dao, Những mẩu chuyên lý thủ trong giói sinh vật, Đất rừng phương Nam Một cái ôngđựng thước, bút để sát bờ tường Một con lợn nhựa màu hồng bỏ tiền tiết

kiệm Một con voi bằng sứ để chơi và chặn giấy Cái cặp sách được cất

trong ngăn bàn Chiếc đèn “ Rạng Đông ” có chao nhựa màu xanh đượcđặt chính giữa bàn, tối nào cũng được bật sáng từ 19 giờ đến 21 giờ, giờ

học bài, làm bài của em

Cái bàn học của bạn Lý, bạn Hoa có bao nhiêưlà sách, báovà đồ chơi Còn cái bànhọc của em thì còn đơn sơ lắm, bố mẹ luôn luôn nhắc em phảisắp xếp bàn học ngănnắp, thứ tự, sạch sẽ, gọn gàng Hôm nào quá vội vàng

để lộn xộn làbị bố mẹ em phê bình ngay

Cái bàn học nhỏ bé là một phần đời sống tinh thần cúa em Nó đã gắn

bó vớituổithơ em,với trang sách, ngọn đèn Đó cũng là nơi em thấm thìa sự săn sóc yêu thương của bố mẹ đối với đứa con gái nhỏ bé làem

Trần Thị Thanh Vân, 3 A

Trường Tiểu học Đan Phượng - Hà Nội

Trang 26

Bài 2

Tả về người thân yêu của gia ẩình em

Bài làm

Ông nội em đã mất được 6 năm Bà nội em 68 tuổi, bà ởvới bố mẹ em

Bàlà công nhân nhà máy dệt Nam Định, về hưu đã 16 năm Bàvẫn còn khỏe

và minh mẫn

Người bà gầy, thấp nhỏ nhưng nhanh nhẹn Răng trắng đều, chưa rụng

chiếc nào Bà có đôi khuyên vàngvàhai chiếc nhẫn, bà nói: “Bathứnày, ông

bà dành lại cho bé Hoan, đứa cháu hiếu thảo nhất nhà”

Bà thích mặc quần áo lụa, nhuộm nâu Bà rất sạch sẽ, gọn gàng Ngày

mùng một, ngày rằm, bàthường lên chùa lễ phật Bà cùng đi với các bà, các

cụ trong làng, trong xóm Bàvà các cụ vừa đi vừa nhai trầu bỏm bẻm

Thời chiến tranh, thời bao cấp, kinhtế khó khăn, lương công nhân của ' ông bà thấp, thế mà ôngbà vẫn nuôi dạybốn người con trưởng thành,tất cả

đều có bằng đại học Bà nuôi gà, nuôi lợn, làm hàng xáo để có đồng ra đồng vàơ Em được nằm nguVƠI bà Em Thịnh được bà ôm vào lòng, bà kể

truyện cổ tích cho nghe

Năm ngoái, bà bị ốmmột trậnkéo dài một tháng.Bàkhông chịu đibệnh viện, thấy bà mệt, em thương bà quá! Mỗi buổi chiều đi học về, nhìn thấy

bóng bà đứng ở góc sân, em rối rít gọi: “Bờ ƠỈL ”, Bà xoa đầu em và khẽ

hỏi: “ Hôm nay được nhiều điếm tốt không cháu?

Mái trường thân yêu của em

Trường Tiểu học Trường Thành nằm phía đông bắc huyện An Lão, thuộc thành phố Hải Phòng Trường em là trường chuẩn quốc gia

Trường có 19 lớp: 5 lớp Một, 4 lóp Hai, 4 lớp Ba, 3 lóp Bốn và 3 lópNănn Hai dãy nhà hai tầng, một dãy nhà một tầng, tất cả đều lọp ngói đỏ,tường vôi trắng xóa Trường nằm trên một khu đất rộng hơn ba mẫu, sân trường láng xi măng phẳng lì, có sân bóngđámi-ni và sân tập thể dụcHằng

Trang 27

ngày, đi học từ xa, em đã nhìn thấy hàng cây xanh, mái ngói đỏ và lá cờ đỏ

sao vàng tungbay phấpphới trên cột cò’ caogiữa sântrường Thư viện khangtrang có nhiều sách báo Vườn trường trồng hoa và nhiều cây cảnh rất đẹp Trườngcó 12 máy tính, chỉ các anh, chị lóp nămmới được học và thực hành Lóp học nào cũng có 10 bộ bàn ghế bàng gỗ son nâu, bảng màu xanh chống lóa, nền lát gạch hoa rất đẹp vàthoáng mát

Hon bốn chục thầy, cô giáo trường em đều có bằng Đại học, phần lớn là giáo viên giỏi cấp huyện, cấp thành phố Đội học sinh giỏi Toán, giỏi Tiếng

Việt khối 4, khối 5 trường em ba năm liền đứng đầu toàn huyện

Trường em như một viên ngọc nổi lên giữa đồng lúa xanh rì Có sông

Văn Úc cuồn cuộn phù sa chảy qua phía sau trường Phía trước không xa là núi Voi - một di tích lịch sử, văn hóa của Kiến An

Trường em rất đẹp Chúng em rất tụ’ hào về ngôi trường thân yêu của

Quê nội em đã được ngói hóa, hầu như không còn nhà tranh vách đất

nữa, đường liên xã, liên thôn được xi măng hóa rất sạch sẽ, đi lại thuận tiện,

trạm xá khang trang nằm ở đầu làng Trường tiểu học có 20 phòng học, hai

tầng, sân trường rộng rãi,nhiều bóng cây xanh

Cácthôn xóm đều đã có điện Tiếng máy bơm nước rì rầm, phun nước ngọt lên các cánh đồng Lúa tốt bời bời Đáng yêu nhất là những con trâu,con nghéhiền lành gặm cỏ hai bên bờ đê Vườn tược xum xuê hoa trái Chợ

búa đầy ắp nông sản, nhiều nhất là rau, cá, gia cầm Thú vị nhất là được

ngắmđàn cò trắng bay lượn trên đồng xanh

Mẹ em nói: Quê hương mình đã đổi mới, đã giàu lên Con cố học giỏi,

hè này bố mẹ lại cho con về chơi quê nội, thăm ông bà

Lê Thành Tủ, 3A Trường Tỉểu học Phương Liên - Hà Nội

Trang 28

Bài 5

Tả cảnh đẹp quê em

Bài làm

Đường Lâm quê em

Quê em là xã Đường Lâm, còn gọi làKẻ Mía, xứ Đoài, naythuộc thành

phố Hà Nội Đường Lâm gốc là “đất hai vua”: Phùng Hung - Bố Cái Đại

Con trai Đường Lâm tài giỏi, thượng võ, nức tiếng gần xa Có đên

đình làng Cam Thịnh, đình làng Đoài Giác Có chùa Mía, còn gọi là Sùng

Nghiêm Tự, có cây đacổ thụ rọp bóng sânchùa, hiện có 287 pho tượng Phật

bằng gỗ, bằng đồng, bằng đất vô cùng quý giá

Quê em đẹp lắm, sông xanh uốn quanh Đồng lúaxanh trải dài, trải rộng.Đường Lâm là làng Việt cổ, nếu có dịp mời mọi người đến thăm quê em

Cây bưỏi vườn nhà

Vườn nhà em có một câybưởi thuộc giống bưởi Đoan Hùng, Phú Thọ

Người bạn học của anh Quang tặng bố mẹ em cây bưởi quý này Cây bưởi

đã được năm tuổi, đã có ba mùa rahoa kết trái

Cây cao khoảng 4 mét, xum xuê cành lá, đứng ở một góc vườn, cạnh bờ

ao Lá tròn to bằng bàn tayvà dày, mặt trên xanh thẫm,bóng, mặt dưới xanh nhạt Đầu tháng giêng, cây bưởi ra hoa Đứng xa nhìn, cảm thấynó đội lên

đầu mâm xôi nếp cái đầy ụ Nụ hoa trắng nõn như chiếc cúc áo bạch ngọc,

hoa nở xòe năm cánh trắng phau, nhụy hoa hình nậm rượu bé tí vàng ươm

Hương hoa dâng lên ngào ngạt Suốt ngày, đàn ong mật kéo đến bay rù rì,

bầy bướm lượn vòng bay chấp chới Trong nắng xuân, trong làn mưa bụi,

hoabưởi rụng trắng mộtgóc vườn

Mùa xuân dần trồi qua Cây bưởi chi chít quả Quả to bằngquả càchua,bằng trái bóng bàn, rồi lớn dần bằng nắm tay treo lủng lẳng, đến tháng 6,

tháng 7, quả bưởi lớn to tròn bằng đầu đứatrẻ lên hai tuổi, da xanh căng lên óng mượt, trái bưởi trĩu cành

Trang 29

Tháng tám dịp Tết Ttrung thư, bố mẹ hái được hai, ba trăm qưả bưởi đem

ra chợbán Tép bưởi căng tròn, vị thơm ngon ngọt, đậm đà, ai cũng thích.Trên mâmngũ qưảbàytrênbàn thờ, qưả bưởi vườn nhà chiếm mộtvị trí

trang trọng Trong hương vị Tet dân tộc cổ truyền, anh Qưang thường nhắc

lại cho các em nghe vài kỉ niệm đẹp về người bạn thân thòi sinh viên, nay

đang công tác ở một tỉnh ở miền Trưng

Nguyễn Quý Hoành, 3B Trường Tiểu học Quất lâm

Giao Thủy - Nam Định

Bài 7

Tả một em bé mà em rât quỷ mến, yêu thương

Bài làm

Thằng cu Khoai

Chị Lý muộn mằn: 35 tuổi mới có đứa con đầu lòng Hai vợ chồng đặt

tên con là “Cu Khoai”

Chị Lý là nhân viên phục vụ của trường em Thứ năm, thứ bảy hàng tuần, chị thường đưa con đến trường

Cu Khoai đãbốn tuổi, người tròn lẳn, nước da đen Cặp mắt mở to Cáiđầu tròn vo, trọc lóc Mẹ đi trước, em bám theo sau Mẹ em đưa thông báocủa thầy Hiệutrưởng đến lớp 3D, emcũng đi theo vào Khoai chống tay vào

hông, nghiêng nghiêng ngó ngó, nhìn các anh chị học bài Rồi em giơ tayvẫy chào, nheo mắt cười cười, bước ra còn ngoái cổ nhìn lại Chúbảo vệ có

con chó Mực rất to, rất hiền Khoai cưỡi lên làm ngựa hoặc vật nhauvới conMực, vui đùa như đôi bạn nhỏ Em nói, em cười, em reo rất hồn nhiên Anh chị nào cho quà, em nhìn mẹ Bao giờ mẹ nói: “Con xin anh, con cảm

ơn chị đi ” thì em mới dám lấy Vừa nhận quà, vừa cúi đầu cảm on như

người lớn Em rất ngây thơ, hồnnhiên và lễ phép

Chị Lý nói: “Khoai ăn rất khỏe, mỗibữa ăn ba bát cơm đầy” Em có trínhớ tốt Khoai thuộc tênvà quennhiều anh, chị học trò Hôm nào, cuKhoai

đến lớp, chúng em tranh nhau bế, dẫn đi tung tăng Lâu lâu không thấy Khoai theo mẹ đến trường, bọn con gái lớp emlại thấy nhớ, hỏi thăm em

Nguyễn Thu Hang, 3D

Trường Tiểu học Kìm Đồng - Bắc Kạn

Trang 30

Thầy về đẹp, viết rất đẹp Thầy dạytoán, dạy tập đọc, dạy kể chuyện

dạy môn gì, dạy giờ nào cũng hay và hấp dẫn Chúng em được thầy gọi là

“con”, là “cháu”, đứa nào cũng được thầy chăm sóc, yếu thương

Hậu nghịch chi đó? Em nào chưa hiêu bài thì cứ hỏi thây v.v ”

Thầy nói nhẹ nhàng Ai cũng cảm thấy được thầy khích lệ nên cố gắng

học hành, phấn đấu

Thầy Tứ thường đến thăm ông nội em Thầytặng bạn Vịnh, học sinh

nghèo một bộ quần áo mới Thầy cho con gái chú bảo vệ một cái cặp sách

Luậnlà bạn thâncủa emtừ ngày học lớp một trườngTiểu học Tô Hoàng

Bố Luận là huấn lyện viên bóng đá, mẹ Luận là cán bộ ngân hàng, emLuận

làútDuyên, học lóp một Trường Võ Thị Sáu

Luận cùng tuổi với em nhung to cao hơn, khỏe mạnh hơn vầng trán

cao, cặp mắt sáng, giọng nóito, dứt khoát Luận học giỏi tất cả các môn,làm

Trang 31

toán nhanh, viết chữđẹp, có năng khiếu vẽ, thích vật và đábóng, hay làm trò

cười,rất vui tính Năm học lóp hai, Luận là học sinhgiỏi, đứng đầu lóp Em

xếp thử 12 trong số 39 học sinh lóp 2B

Lên lóp ba, Luận là tổ trưởng tổ 2, được chọn thi học sinh giỏi toán của

khối Ba toàn trường

Mẹ em khen Luận ngoan, rất tình cảm, lễ phép Mẹ em nói: “ Con học

gần being Luân rôi đó Con cô găng ỉên cho bo mẹ mừng

Hoa râm bụt hay dâm bụtđược trồng nhiều ở thôn quê Bố emtrồngrâm

bụt, tạo thành bờ rào, chạy dài theo ngõ Bố bạn Hà, bạn Chi lại trồng râm

bựt trong chậu cảnh rất đẹp

Hàng râm bụt ở bờ rào nhà em tươi tốt, có cây cao đến hai, ba mét Lá hình bầu dục, nhọn đầu, tròn ở phần cuống, mặt trên xanh bóng, mép lá có răng cưa

Râm bụt ẩm ướt vànởhoa quanh năm Hoanởxòe to, năm sáu cánh Ồmlấynhụy hoa, có cuống dài đếnba, bốn mươiphân, rất xinh Hoa lớn, đường kính tù’ 8-10 phân, xòe ra như một cái đĩa cổ Hoa đủ màu sắc rực rỡ: vàngnhạt, vàng tươi, đỏ rực, đỏ sẫm Bố bạn Hải có chậuhoa râm bụt màutrắng

Bờ rào nhà em,hoarâm bụt nở đỏ bốn mùa, rất đẹp Bàem nói: “ Hoa râm

bụt, lá râm bụt nghiền nhuyễn với muối đắp vào chỗ sưng phù rất hỉệu quả

Nguyên Thị Lỉnh, 3A ' Trường Tiểu học Trần Quốc Toản - Nam Định

Bài 11

Tả cái tủi sách hoặc cặp sách của em

-Em có mộtchiếc cặp sách rất đẹp Đó là món quà của bố tặng nhân ngày

sinh nhật lần thứchín của đứa contrai yêu thương

Trang 32

Chiếc cặp đẹp lắm! Nó khoác ỉên mìnhmột chiếc áo bằng da láng bóng

và được bọc một lớp vảibạt màu xanh nõn chuối khábắt mắt Quai cặp nhưhai cánh taythonthả, mềm mại, được gắn chặt vào một cái vòngđồng đỏ và hai chiếc nẹp xinhxinh

đồ dùng học tập khác Hai bên cặp có hai chiếc túi nhỏ, đó là hai kho báu,

lúc thì chứa hộp kẹo, gói birn bim, lúc thì em để cái dây tập nhảy trong giờ

học thể dục

Chiếc cặp đãtrở thành người bạn nhỏ thân thiết của em trong mấy mùaqua Cảm ơn bố yêu quý đã tặng con chiếc cặp sách tuyệt vời này Trênđường tới trường hay tan học ra về, lúc nào em cũng nghe chiếc cặp thủ thỉ, ĩ

động viên: “Hãy cố lên và học giỏi, bạn nhé!”

Cái mũ vải em đội trong lễ khai trường là của cậuMinh công tác ở Sở

Điện lực Hà Nội, gửi ông ngoại đem về cho

Cái mũ cói trải qua một năm dãi dầu mưa nắng đã xỉn lại, tồi tàn Mỗi lần em đội đến lóp, bạn Chi, bạn Kình trêu em là “Quỷ tử cá gỗ” ! Đầu năm học mới, em lên lóp ba, được đội cái mũ mới, em thấy mình lớn hẳn lên,

đàng hoàng và oai vệ lắm! Một số bạn trong lớp cầm lấy xem, rồi tấm tắc khen: “ Đẹp quá! Oách quả! ”

Cái mũ vải hiệu “Ana ” , nhãn mác màuđen thêuviềntrắng, cóhàng chữ

vàng chạy vòng quanh Mũ có sáu múi hình tam giác Đỉnh mũ có cái núm tròn đỏ rất xinh Múi mũ nào cũng có một lỗ thông hơi xoáy tròn thêu bằng

chỉ màu rất đẹp Mũ có hai lóp vải: phía ngoài là vảikaki dày, màuxanh da trời, phía lóp bên trong thêu bằng lụa màu vàng nhạt, cái lưỡi trai phía trước

Trang 33

màu xanh nước biển, vểnh lên rất khéo Gáy mũ có một khoảng trống bằng

nửa vòng tròn, có khóa bằng thép không gỉ

■ Cái mũ vừa khít đầu em Em khoe với các bạn: “Cái mũ đẹp này là quà của cậu Minh gửi từ Thủ đô về cho tớ đó ỉ” , Nhiều bạn lắng nghe và trầm trồ

Thải Duy Tuyên, 3E

Trường Tiếu học Lệ Nỉnh - Quảng Bình

Bút bằng nhựa màu Thân bút màu đỏ mận Nắp bút màu xanh da trời,

cái cặp cài bằng kim loại óng ánh, rất xinh Ngòi bút như lưỡi giáo sángloáng có thể viết nét to, nét nhỏ, nét đậm, nétnhạt Ruột bút làmột ống nhựa

nhỏ, dài, màu đen để đựng mực Cô giáo Huệ hướng dẫn chúng em cách

cầm bút, cách sử dụng bút máy, cách viết nét to, nét nhỏ Sau mỗi tiết học,

em lại “ rửa mặt” cho bút máy Em lấy giẻ mềm, lau nhẹ ngòi bút, nắp bút

Bài 14

Tả một vật nuôi trong gia đình (con gà, con chó hay con mèo,,,.)

Bài làm

Con mèo

Nhà emnuôi một con mèo sáutháng tuổi, bằng tuổi em Xuân

Con mèo đực, lôngtrắng như bông, mịnmàng,bóng mượt Cái đầu tròn

và nhỏ rất xinh Hai tai như chiếc lá sim thon nhỏ, lúc nào cũng dỏng lên

Trang 34

nghe ngóng Bộ ria nhọn hoắt nhu' một chùm kim bạc bé tí óng ánh Đáng

yêu nhất là cặp mắt như hòn bi màu xanh ngọc ánh ngời lên

Chân mèo có vuốt nhọn, co xếp lại,bànchân có đệm màu hồngđế đi lại

cho êm và nhẹ nhàng Lúc ngồi, hai chân trước của chú chống lên, hai chânsau xếp lại, cái đuôi cuộn tròn hoặc yắt vẻo sau lưng Có lúc chú ta nằm sưởi

nắng, cặp mắt lim dim Sáng nào cũng thấy chú rửa mặt, trông hay đáo để.Mèo nhà em đangtập bắt chuột, nó ăn nhỏ nhẹ Mèo chỉ thích ăn cávàchỉ ăn một hai thìa com đểtrong đĩa con

Em vẫn bế con mèo nhỏ lên tay Nó thích được em vuốt ve Tối nào cũng vậy, thấy em ngồi học bài là mèo nhảylên ngồi vào lòng em, lâu lẵu lạicất tiếng kêu “meo meo ” rất dễ thưong

Mẹ em bảo: “ Khỉ nào bẻ Xuân tập đỉ thì con mèo nhà ta cũng biết bắt

chuột, bẻ Xuân sẽ có chủ mèo con làm bạn ”.

Trường có 20 lớp: 5 lớp một, 5 lớp hai, 4 lóp ba, 3 lóp bốn, 3 lóp năm

Em là học sinh lóp 3C, do cô giáo Minh giảng dạy

Trường có mộtngồi nhà hai tầng lọp ngói đỏ son, hai dãy nhà một tầng lọp mái tôn, có trần cách nhiệt Văn phòng, nhà thư viện, phòng đọc sách

báo, phòng vi tính, phòng giáo viên, phòng hiệu bộ đều to đẹp, khang trang

Trường có gần 800 học sinh và 32 thầy cô giáo, cánbộ công nhân viên

dó cô Nguyễn Hồng Chi làm Hiệu trưởng Sân trường lát xi măng phẳng lì,rộng bao la Cột cờ bằng ống thép cao vút Trường có hàng cây phượng và hàng câybàng xanh tốt, tỏabóng mátsântrường Mùahè phượng nở hoa đỏ

rực, tiếng ve kêu dắng suốt ngày

Trường em có đội học sinh giỏi Toán đứng đầu toàn quận Trường em

đẹp lắm Em rất tựhào về mái trường thân yêu của mình

Hoảng Thị Song, 3B Trường Tiểu học Lê Văn Tám - Hà Nội

Trang 35

Thân phượng xù xì, gốc to đến hai người ôm mới xuể Cuối xuân, lá

phượng xanh um, vòi phượng rung rung trước gió Nụ phượng chúm chím như những chùm cúc hồngxinh xinh Ve kéo về kêư suốt tù’ sáng sớm đến xế chiều như giục giãphượng nở hoa

Cưối tháng tư, hoa phượng nở tòng chùm Cánh hoa, nhị hoa đỏ thắm

hồng tươi như muôn ngàn cánh bướm rực rỡ đứng xa nhìntưởng như cây

phượng nào cũng khoác áo lụa màu tuyệtđẹp

Mùa hoa phượng cũng là mùa thi của tuổi thơ Em thầm gọi: “Phượng

hãy nở nhiều hoa mừng điểm mười của em nhé!”

Nguyễn Việt Nga, 3A2

Trưòng Tiểu học Nguyễn Siêu - cầu Giấy Hà Nội

Bài 17

Tả cảnh vật trong ngày Bài làm 1

Có những buổi sáng mùa xuân đi học thật vui, thật đẹp

Mưa xuân rắc bụi không còn nữa Nắng xuân màu hồng tươi như làm

sáng bừng đất trời, cảnh vật Con đường quê mịn màng, mềm mại như dải lụa Những bước chân thon nhỏ của hàng đàn trẻ thơ nối bước tới trường

Kìa, chim én ở đâu mà bay ra nhiều thế? Cánh én vun vút đưathoi trên thảmlúa xanh mơn mởn Hoa dại ven đường nở trắng phau, vàng mượt Có baonhiêu là chuồn chuồn, bươmbướm Có tiếng hát của cô thồn nữ từ đồng xa

cất lên Tiếng còi xe máy, tiếng chuông xe đạp, tiếng nghé ọ, tiếng cườinói rộn ràng khắp các nẻo đường quê

Cặp sách, túi sách mang nặngtrên đôi vai, em cùng các bạn hối hả kéo

đi Cảnh đẹp buổi sáng mùa xuân làm cho lòng em phơi phới! Kìa, mái ngói trường em đãhiệnra

Hoàng Đức Nghệ, 3B Trường Tiểu học Xuân Quang

Thọ Xuân - Thanh Hóa

Trang 36

Bài làm 2

Những đêm trăng thu trên sân nhà đối với em không bao giờ có thể

quên Nền sân lát gạch bát tràng đỏ au được quét sạch từ chiều Mẹ đem

ba chiếc chiếu ra trải trên sân Ông bà nội và bố mẹ ngồi uống nước, nóichuyện Hôm nay còn có cụ Lâm, cụ Chiểu đến chơi Năm, sáu đứa trẻ

chúng em chơi bán hàng, phá cỗ nói cườirâm ran

Trăng mỗi lúc một lên cao Vượt khỏi hàng râm bụt, trăng treo trên cành cây xoan Trăng sáng quá, đẹp quá! EmHung reo lên, chỉ tay lên sông Ngân Hà nói: “Em đã nhìn thấy ông Thần Nông rồi các chị ơi! ” Em đãtùng đượcnghe

bà nội kể chuyện cổ tích “ Ngưu Lang - Chức Nữ ” Gió mát rượi, bầutrời đêmđầy sao Cụ Lâm say sưa kể chuyện đi thamquan Lào về, cụ Chiếu nói chuyện

bán bò, mua trâu, muamáy gặt, Khoai luộc, bắp luộcmẹ bê từ bếp ra Chúng

em reo lên Mọingườivitaănkhoai, ăn bắp lưộc vừanói chuyệnvui vẻ

Đêm trăng tháng tám sân nhà thật đẹp và đáng yêu Chúng em bàn về

Tết Trung thu sắp tới, càng bàn càng náo nức Nhiều đêm, em mang theo ánhtrăng thần tiên vào giấc ngủ

Vườn rau của mẹ tôi

Mẹ tôi là nhân viên Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn

quận Học bác Huệ láng giềng, mẹ tôi thu hẹp cái sân lại để trồng rau, trồng

hoa

Cuốc đất, đập đất, vun thành luống thì đã có bố và anh Thuận giúp Mẹ

trồng rau, bón phân, tưới nước, nhổ cỏ, Đi làm ở cơ qưan về, hầu như chiêunào mẹ cũng ravườn rau

Mẹ trồng rau muống, rau cải, trồng suhào Luốngraumuống xanh rờn

rau cải thìa Rau cải bẹ non mơn mởn Luống su hào có 120 cây, củ thật to,thật non Đây là luốngrau đẹpnhất, tươi tốt nhất trong vườn rau của mẹ Mẹ

còn trồng khóm ớt, trồng cây rau quế, tía tồ Sáng chủ nhật nào, tôi cũng

theo mẹ ra vườn giúp mẹ tưới rau, nhổ cỏ Chuồn chuồn, bươm bướm, ong mật bay đếndạo chơi trên cácluống rau trông thật đẹp, thật vui

Trang 37

Trồng rau, hái rau là niềm vui của mẹ Hầu như bữa cơm nào, gia đình

tồi cũng có rau xanh, rau sạch đê ăn An rau muống xào, bố nóivui: “Ớt của

mẹ các con trồng cay ỉắm\ 3\ Mẹ chỉ cười

Hà Thị Giang, 3 A Truông Tiểu học Bắc Hà

Thị xã Kiến An - Hải Phòng

Bài làm 2 Vườn rau nhà Bác Tuệ

Vườn rau nhà bác Tuệ xanh tốt nhất ởvùng ngoại ô này

Vườn rộng độ 2 sào, được chia thành nhiều khoảnh, nhiều luống đềutăm tắp những luống rau xanh chạy dài Đất tời xốp, màu mỡ Hầu nhưkhông thấy một cây cỏ dại nào

Khoảng trồng rau cải bắp là rộng và dài nhất Hàng nghìn cây bắp cải

tròn vo, màu ngà, được cụm lá xanh sẫm xòe ra như hai bàn tay to bao bọc

lấy Những luống rau cải thìa, lá xanh nhạt mỡ màng, cuông rau dài, to uốn

vồng lên màu trắng nõn Những luống xà lách xanhrờn, tươi non Chỉ ngắmnhìn cũng đã thấy ngọt ngào, thơm mát Luống cải bẹ ngồn ngộn, bao phủ một màu xanh tươibao la Cây cải nào cũng có những bẹ rau to uốn vồng lên như tay vũ nữ đang múa lượn

Nguyễn Vũ Tuấn, 3C Trường Tiểu học Tây Tựu - Hà Nội

Chú ta khoác bộ lông vàng mướt điểm sắc đỏ tươi Đầu hình hột xoài,

mat đem hạt cườm được viền một vòng tròn trắng, lúc nào cũng đưa đi đưa

lại cực kì tinh anh Cái mào đỏ thắm, to như hoa mào gà, có nhiều ria nhọn Cặp mỏ màu vàngngà,hơi cụp lại, sắc và cứngnhưthép Đôi chân to và cao,

chiêc vuốt Cặp cựa nhọn hoắt là vũkhí chiến đấu cực kì lợi hại của chú ta

Hai cái cánh to, phủ lóp lồng dày khép lại trên lưng và bọc lấy hai bên thân

mình Lúc cất tiếng gáy, chú vỗ phành phạch đôi cánh, rồi nghển cổ cất tiếng

Trang 38

“ Ó Ò O ” làm vang động bốn bề Cái đuôi chú ta có ba màu: vàng, đỏ,

xanh, uốncong vàkéo dài về phía sau, trông thật oai vệ

Kỡ Tía là thủ lĩnh của đàn gà, là đức lang quân của nhiều ả gà mái Hầu 1

như các chú gà trống quanh xóm đã tòng bị chú ta đánh cho đại bại Con

mực, con mướp nhà em đều sợ.chú ta

Võ Tía là cái đồng hồ báo thức sáng đánh thức cảnhà dậy, đón ông mặttrời: mẹ đi chợ,bố ra đồng, chị Lễ vàemđihọc Trưa và chiều, chú tathườngđứng trên bờrào góc VU'cm cất tiếng gáy Tiếng gáy vang xa, oai hùng Giữa

đàn gà đông đúc, Võ Tía ung dung đi lại, có mấy ả gà mái đi theo Mấy con

gà choai bắng nhắng bị chú mổ cho một cái, như cái cốc đầu ra oai, làm chochúng phát khiếp, chạy bạt vía

Mẹ em thườngnói: “Con gà trổng nhà ta to và nặng phải đên ba, bôn

kí Phải ỉàm thêm chuồng Nó ỉà nguồn lợi của mẹ con ta đó ”

Trương Tủ, 3A Trường Tiểu học Quảng Trạch - Quảng Bình

Bài 20

Tả con đường đi học của tuổi thơ,

Bài làm

Từ nhà đến trường, tôi có thể đi men theo rất nhiều ngả đường, nhưng

con đườngtôi yêu thích,thường đi là con đườngNguyễn Thị Lựu.

Con đường láng nhựa đen bóng, phẳng lì, rộng đủ cho hai chiếc xe ồ tô

tải đi ngược chiều tránh nhau Bên trái là nhà dân, mấy hiệu sách, nhiều cửahàng hai, ba tầng sát nhau Bên phải làmột số trườnghọc và cơ quan công sở

Vỉahèkhárộng Hàng cây xanh tỏa bóngmát, phần lớn làcây mới được trồng sáu, bảy năm nay Hoa bằng lăng nở tím con đường vào dịp cuối xuân đầu hè

Trong ánh nắng ban mai, từng tốp học sinh mặc đồng phục, ba lô sách

đeo sau lưng, cổ quàng khăn đỏ, tay nắm tay đi học Các cồ cậu vừa đi vừa nói chuyện, bàn tán xồn xao, cất tiếng cười rôm rả Mỗi lúc xe cộ phóng qua một nhiều, người đi lại tấp nập, hối hả Tươi xinh nhất là các nữ sinh

trung học: áo dài trắng thướt tha, mái tóc dàibóng mượt, cặp sảch xách bên tay, duyên dáng bước đi Đàn chim sâu trên các táncây, ngọn cây kêu “ỉỉch rích ”, hót ríu rítnhư chào mừng, như giục chúng em rảo bước đến trường

Phía cuối đường Nguyễn Thị Lụm, chúng em đãnhìn thấy ngôi trườngmái ngói tườngvôi hiện ra Từ các ngả đường, hàng trăm bạn nhỏ nối đuôinhau đổ vào cống trường, em cảmthấy đông vui như trẩy hội

Trang 39

Sông Túy Loan

Túy Loan là nơi chôn nhau cắt rốn của em Túy Loan là một làng cổ,

cách thànhphố Đà Nang độ 15 cây số Con sông Túy Loan đã trở thành tên

làng em

Đôi bờ sông Túy Loan êm đềm, trải dài, trải rộng khắp một miền quê em

êmđềm, trù phú Lũy tre, vườn cây trái,bãimía, nương dâu xanh ngút ngàn

Đúngbên này bờ sông, du khách đãnhìnthấyngôi đình cổ được xây dựngcuối

thếkỉ XIX, nhìnthấy câyđa cổ thụ rọp bóng sân đình, bến đò Haibên bờ sông

là những bến nước được xây gạch, nhũng bến đò thơ mộng, làchợ làng tấp nậpđông vui, trên bến dưới thuyền,buôn bán sầm uất ChợTúyLoanlàđầu mối lưu

thồng hàng hóa xuôi ngược nổi tiếng ở Quảng Nam, Đà Nang xưa nay Ngày đêm thưyền bè xuồi ngược như mắc cửi Tôm cá, nước mắm theo thuyềnbuôn

từ Đà Nang, Hội An ngược lên cập bến Tre, gỗ, song, mây, trầm hương, măng,mộc nhĩ từ miền tâytuônvề Hàng thủ công mây Tre, chiếu,nón tò cẩm Nê

chởđến.LàngTúyLoan có nghềlàm mìQuảng, bánh tráng ngon nổitiếng trong

vùng Tiếng hát, tiếng hò trên sông TúyLoan vang vọng sớm chiều:

Tủy Loan trăm thứ đêu ngon Vừa vừa cải miệng, kẻo chông con hết nhờ

Hội làng Túy Loan mỗi nămmởvào hai kì xuân, thu: 19 tháng giêng và

11, 12 tháng tám âm lịch Nhũng ngày lễ hội, sông Túy Loan có hàng trăm,

hàng nghìn conthuyền đổ về Hàng ngànbô lão, trẻ con, các má, các cô, trai

thanh gái lịch tứxứ kéo đến dự hội Hai bên bờ sông rực rỡ sắc phục, dòngsông bến đò như chở đầy tiếng cười, tiếng hò, tiếng hát Sông Túy Loan là

sông Tương của quê em sầm uất, hữu tình và thơ mộng

Trương Thị Ái Duyên, 3E

Trường Tiểu học Tủy Loan - Đà Nang

Trang 40

Đình Bảng là quê cha đất tổ của em.

Đình Bảng là một ngôi làng cổ giàu truyền thống lịch sử và văn hóa,

thuộc vùng Kinh Bắc Đình Bảng có tên nôm là làng Báng (phía bắc làng

xa xưa có cây báng lớn), từ giữa thế kỉ XVIII gọi là hương cổ Pháp Ngày nay, Đình Bảng thuộc huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, nằm cạnh đường quốc

lộ cách Hà Nội 16 cây số, cách thành phố Bắc Ninh 14 cây số Đình Bảng đứng giữa vùng đồng bằng Bắc Bộ, trên ngã ba sông Hồng và sông Đuống

Đình Bảng đất đai màu mỡ, xóm làng sầm uất, trù phú Sông Tiêu Tương,ròng Báng, Idle Tào Khê là những cảnh vật đẹp đã in sâu vào lòng người,

được truyền tụng qua ca dao, tục ngữ

Tào Khê nuởc chảy hãy còn trơ trơ.

Đình Bảng là quê hương của Lý Công uẩn (974 1028), vị vua sáng lậptriều đại nhà Lý Hiện nay ở ĐìnlỉBảng có Đen Đô thờ 8 vị vua thời Lý Lễhội Đền Đô là mộtlễ hội lớn, được tổ chức vào ba ngày 14, 15, 16 tháng ba

âm lịch hằng năm, thường có hàng vạnkhách thập phương kéo về dựlễ hội.Đình Bảng quê em có nhiều nghề truyền thống nổi tiếng, nhiều sản vậtnổi tiếng như nếp cái hoa vang làm bánh dẻo Trung thu, bánh su - sê, đồ xôi cúng tế Nhân dânĐình Bảng giỏi làm ăn, học hành, giàu lòngyêu nước

và cách mạng Đội du kích thiếu niên Đình Bảng lừng lẫy thời kháng chiến

chống Pháp Con gái Đình Bảng xinh đẹp được ngợi ca

Bên cạnh màu xanh của đồng lúa bát ngát, của dòng sông Đuông lững

lờ trôi và âmvang ngọt ngào của làn điệu dân ca Quan họ, làng ĐìnhBảngquê em còn có bao di tích lịch sử vãn hóa như nhà Văn chỉ, nhà Võ chỉ, Ngũ ỉ

Long môn, đền Vua Bà, nhà Phương đình, hồ bán nguyệt và thủy đình đền

Đô, Những voi đá, bia đá, nhũng hoành phi, câuđối, tượng thờ sơn son

thiếp vàng, tráng lệ để lại bao ấntượng sâu sắc trong lòng du khách gần xa

“Thảng ba lễ hội đền Đô ”, mời anh chị về thăm Đình Bảng quê

hương em nhé! Có chọi gà, đánh đu, đấu vật vui lắm!

Nguyễn Thị Mỹ Lan, 3 A

Trường Tiểu học Đình Bảng

Từ Sơn - Bắc Ninh

Ngày đăng: 23/07/2022, 09:56

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w