1. Trang chủ
  2. » Công Nghệ Thông Tin

Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx

256 827 3
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kiến trúc của hệ vi xử lý
Tác giả Nhóm tác giả
Người hướng dẫn PTS. Nguyễn Văn A
Trường học Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông
Chuyên ngành Kỹ thuật vi xử lý
Thể loại Bài giảng
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 256
Dung lượng 5,85 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Phần cứng và phần mềm của hệ thống vi xử lý Với cấu tạo bao gồm các hàm số cơ bản và các bộ đệm như đã mô tả ở trên, các bộ vi xử lý không thể hoạt động một mình, mà chúng cần được kết

Trang 1

Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý

Trang 2

Các bộ vi xử lý ra đời đem lại bước ngoặt trong khoa học kỹ thuật, các thiết bị trở nên thông minh hơn nhờ sự điều khiển theo chương trình Vi xử lý đang dần có mặt trong hầu hết các máy móc thiết bị dân dụng cũng như công nghiệp Vì vậy việc học tập nghiên cứu ứng dụng vi xử

lý trong trường học là một nhu cầu hết sức cần thiết

Để phục vụ cho nhu cầu giảng dạy môn học Kỹ thuật vi xử lý cho các lớp đại học từ xa chuyên nghành điện tử viễn thông, bài giảng vi xử lý được biên soạn với mục đích cung cấp cho sinh viên các kiến thức cơ sở cần thiết sử dụng cho việc nghiên cứu ứng dụng các hệ thống vi xử

lý trong kỹ thuật và đời sống Bài giảng bao gồm 8 chương với các nội dung chính như sau:

Chương 1 cung cấp các khái niệm cơ bản về vi xử lý và hệ thống của nó

Chương 2 mô tả cấu trúc, các khối chức năng trong các bộ vi xử lý họ Intel 80x86, mà chủ yếu là CPU 80286 Ngoài ra trong chương này còn giới thiệu về các tính năng của các bộ vi xử lý thế hệ sau 80286 như 80386, 80486, Pentium

Chương 3 mô tả về cấu trúc lệnh, các chế độ định vị địa chỉ và tập lệnh chi tiết của vi xử

lý 80286 Cho phép sinh viên rút ra được các kiến thức chung nhất về các lệnh vi xử lý và cách tiếp cận trong việc lập trình bằng các lệnh hợp ngữ Ngoài ra chương này còn đề cập tới các vấn

đề về lập trình hợp ngữ trên máy vi tính bao gồm: cấu trúc câu lệnh, cách khai báo dữ liệu, khung chương trình hợp ngữ, các cấu trúc lập trình cơ bản, và các ví dụ cơ bản rèn luyện kỹ năng lập trình bằng các lệnh gợi nhớ của vi xử lý

Chương 4 cung cấp các kiến thức về việc thiết kế các hệ thống vi xử lý chuyên dụng bao gồm cả việc thiết kế hệ thống phần cứng và phần mềm vi xử lý

Chương 5 mô tả về cấu trúc hoạt động của các vi mạch hỗ trợ vào ra song song 8255 và vào ra nối tiếp 8251

Chương 6 mô tả về vi điều khiển 8051 bao gồm về cấu trúc các khối mạch phần cứng, về tập lệnh và lập trình cho vi điều khiển 8051

Chương 7 mô tả việc thiết kế hệ thống đo độ rộng xung và truyền dữ liệu nối tiếp bằng

8051 Với các ví dụ này sinh viên có thể tiếp cận về việc thiết kế các ứng dụng nhỏ dùng vi điều khiển

Chương 8 là các giới thiệu về bộ vi điều khiển 32 bit của Motorola MC68332 Đây là bộ

vi điều khiển có các tính năng rất mạnh được ứng dụng nhiều trong các thiết bị điều khiển hiện nay

Mong rằng tập bài giảng này đáp ứng được nhu cầu giảng dạy môn học kỹ thuật vi xử lý tại học viện, và kích thích được sự hứng thú của học sinh – sinh viên trong việc nghiên cứu ứng dụng vi xử lý trong kỹ thuật và đời sống hàng ngày Rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp

để bài giảng ngày càng được hoàn thiện hơn

Tác giả

Trang 3

MỤC LỤC Trang

Chương 1 : Kiến trúc của hệ vi xử lý (2 tiết)

1.1 Tổ chức chung của hệ vi xử lý 1.1.1 Công nghệ LSI và sự ra đời của bộ vi xử lý

1.1.2 Phần cứng và phần mềm của hệ thống vi xử lý

1.1.3 Tổng quan về phần cứng hệ thống vi xử lý

1.1.4 Tổng quan về phần mềm và sự phát triển của ngôn ngữ phần mềm

1.2 Tổ chức bộ nhớ của hệ vi xử lý 1.2.1 Cấu trúc và nguyên tắc làm việc của bộ nhớ ROM , EPROM 1.2.2 Cấu trúc và nguyên tắc làm việc của bộ nhớ SRAM , DRAM 1.2.3 Tổ chức bộ nhớ

1.3 Vào ra trong hệ thống vi xử lý

1.3.1 Cấu trúc và nguyên tắc làm việc của cổng vào / ra

1.3.2 Mạch ba trạng thái và mạch cài 1.3.3 Các cổng vào / ra đơn giản

Chương 2 : Nguyên tắc làm việc của bộ vi xử lý họ 80X86 Intel (6 tiết)

2.1 Cấu trúc của bộ vi xử lý 80286 Intel 2.1.1 Sơ đồ khối của bộ vi xử lý 80286 Intel 2.1.2 Khối tạo địa chỉ (AU)

2.1.3 Khối ghép kênh (BU) 2.1.4 Khối lệnh (IU) 2.1.5 Khối thực hiện lệnh (EU) 2.2 Các thanh ghi của bộ vi xử lý 80286 Intel 2.2.1 Chức năng và nhiệm vụ của các thanh ghi đa năng 2.2.2 Các thanh ghi quản lý đoạn

2.2.3 Thanh ghi cờ trạng thái 2.2.4 Các thanh ghi đặc biệt 2.3 Nguyên tắc làm việc của bộ vi xử lý 80286 Intel 2.3.1 Định nghĩa chu kỳ lệnh và chu kỳ máy 2.3.2 Quản lý bộ nhớ thực và bộ nhớ ảo 2.3.3 Trạng thái bộ vi xử lý khi khởi động 2.3.4 Chế độ ngắt và các đầu ngắt của bộ vi xử lý 2.4 Các bộ vi xử lý cấp cao của Intel

Chương 3 : Lập trình Assembly cho hệ vi xử lý Intel (6 tiết)

3.1 Cấu trúc của hợp ngữ

3.1.1 Bộ ký tự từ khóa của hợp ngữ 3.1.2 Các lệnh chỉ dẫn trong hợp ngữ 3.1.3 Khung của file chương trình nguồn Assembly 3.2 Tập lệnh của bộ vi xử lý 80X86 Intel

Trang 4

3.2.3 Nhóm lệnh chuyển điều khiển

3.3 Lập trình hợp ngữ cho hệ vi xử lý Intel

3.3.1 Lập trình chuyển mảng dữ liệu

3.3.2 Lập trình chuyển đổi mã (nhị phân , hexa , thập phân , ascii)

3.3.3 Lập trình điều khiển thiết bị ngoại vi

Chương 4 : Thiết kế hệ vi xử lý chuyên dụng (6 tiết)

4.1 Trình tự thiết kế hệ vi xử lý chuyên dụng

4.2 Tổ chức phần cứng cho hệ vi xử lý chuyên dụng

4.2.1 Lựa chọn bộ vi xử lý

4.2.2 Tổ chức không gian nhớ thực và định vị ROM , RAM

4.2.3 Thiết kế các ngoại vi theo yêu cầu

4.3 Xây dựng phần mềm cho hệ vi xử lý

4.3.1 Xây dựng thuật toán và lưu đồ thuật toán cho hệ vi xử lý

4.3.2 Viết chương trình nguồn bằng Assembly cho hệ vi xử lý

4.4 Dịch và nạp chương trình vào ROM cho hệ vi xử lý

Chương 5 : Các chip IC hỗ trợ cho hệ vi xử lý (4 tiết)

5.1 Chip vào / ra lập trình 8255

5.1.1 Cấu trúc của chip 8255

5.1.2 Các chế độ làm việc của chip 8255

5.1.3 Kết nối 8255 với hệ thống vi xử lý

5.1.4 Lập trình khởi tạo chế độ làm việc cho chip 8255

5.2 Chip truyền tin nối tiếp USART 8251

5.2.1 Chế độ truyền tin đồng bộ và cận đồng bộ

5.2.2 Cấu trúc của chip USART 8251

5.2.3 Các chế độ làm việc của chip USART 8251

5.2.4 Ghép chip USART 8251 với hệ vi xử lý

5.2.5 Lập trình khởi tạo chế độ làm việc cho chip USART 8251

Chương 6 : Vi điều khiển 8 bit 8051 (8 tiết)

6.1 Cấu trúc và chức năng của vi điều khiển 8051

6.1.1 Giới thiệu về các bộ vi điều khiển

6.1.2 Cấu trúc tổng quát của các bộ vi điều khiển

6.1.3 Mô tả phần cứng các bộ vi điều khiển họ MSC-51

6.2 Giao tiếp với bộ nhớ ngoài cho vi điều khiển 8051

6.2.1 Truy xuất bộ nhớ chương trình bên ngoài

6.2.2 Truy xuất bộ nhớ dữ liệu bên ngoài

6.2.3 Bộ nhớ ngoài sử dụng chung cho chương trình và dữ liệu

6.3 Hoạt động timer của 8051

6.3.1 Giới thiệu

6.3.2 Các chế độ timer và cờ báo tràn

6.3.3 Nguồn xung nhịp

6.3.4 Cho chạy, dừng và điều khiển các timer

6.3.5 Khởi động và truy xuất các thanh ghi timer

Trang 5

6.4.1 Giới thiệu

6.4.2 Thanh ghi điều khiển cổng nối tiếp

6.4.3 Các chế độ hoạt động

6.4.4 Khởi động và truy xuất các thanh ghi cổng nối tiếp

6.4.5 Truyền thông tin trong hệ thống đa xử lý

6.7 Bộ nhớ ROM của vi điều khiển 8051

Chưong 7 : Thiết kế hệ thống chuyên dụng trên on – chip 80C51 (4 tiết)

7.1 Thiết kế hệ đo thông số tín hiệu xung

7.1.1 Nguyên tắc đo độ rộng xung

7.1.2 Sơ đồ phần cứng của hệ đo

7.1.3 Xây dựng chương trình điều khiển

7.2 Thiết kế hệ truyền tín hiệu nối tiếp

7.2.1 Sơ đồ kết nối phần cứng hệ thống vi điều khiển truyền dữ liệu nối tiếp

7.2.2 Xây dựng chương trình điều khiển

Chương 8 : Vi điều khiển 32 bit MC68332 (9 tiết)

8.1 Cấu trúc và chức năng thành phần của on – chip 32 bit MC68332

8.2 Mô đun tích hợp hệ thống SIM

8.2.1 Khối định cấu hình và bảo vệ hệ thống

8.2.2 Khối tạo clock cho hệ thống

8.2.3 Khối giao tiếp BUS bên ngoài

8.2.4 Khối tạo tín hiệu chọn mạch

8.4 Khối xử lý thời gian TPU

8.4.1 Các khối chức năng trong TPU

8.4.2 Các chức năng thới gian của TPU

8.5 Mô đun nối tiếp theo hàng đợi QSM

Trang 6

8.6.1 Khối thanh ghi của TPU RAM

8.6.2 Hoạt động của TPURAM

8.7 Lập trình hợp ngữ cho vi điều khiển MC68332

8.7.1 Các chế độ địa chỉ trong chương trình hợp ngữ MC68332

Trang 7

Tiếp theo chương này cung cấp các kiến thức về bộ nhớ bán dẫn Sinh viên cần nắm được nguyên tắc hoạt động của bộ nhớ bán dẫn, sự khác nhau giữa các bộ nhớ ROM và các bộ nhớ RAM, giữa các loại bộ nhớ ROM và giữa các loại bộ nhớ RAM, và quan trọng nhất là các tổ chức các bộ nhớ trong hệ thống vi xử lý, phương pháp giải mã địa chỉ bộ nhớ trong các hệ thống vi xử

Phần cuối cùng sinh viên cần nắm được các kiến thức về vào ra, cấu trúc của các vi mạch

số đệm, cài và nguyên tắc làm việc của chúng trong các hệ thống vi xử lý, trạng thái trở kháng cao

và ý nghĩa của chúng trong kết nối hệ thống vi xử lý Và cũng giống như bộ nhớ cần nắm rõ nguyên tắc giải mã địa chỉ vào ra trong các hệ thống vi xử lý

1.1 TỔ CHỨC CHUNG CỦA HỆ THỐNG VI XỬ LÝ

1.1.1 Công nghệ LSI và sự ra đời của các bộ vi xử lý

Trong kỹ thuật số, chúng ta đã được làm quen với công nghệ chế tạo bán dẫn cho phép đặt nhiều cổng logic trong một vi mạch (hay một mạch tích hợp IC – Integrated Circuits) với diện tích khoảng vài mm2 Nếu số cổng nhỏ hơn 15 đơn vị cổng, chúng được gọi là mạch tích hợp mật độ nhỏ SSI (Small Scale Integration) Từ 15 tới 100 đơn vị cổng được gọi là mạch tích hợp mật độ vừa MSI, trên 100 cổng là mạch tích hợp mật độ cao LSI và hàng triệu đơn vị cổng được gọi là mạch tích hợp mật độ rất cao VLSI

Với công nghệ chế tạo bán dẫn trên, hàng ngàn loại IC số khác nhau ra đời với các chức năng khác nhau, nhưng chúng đều có các tính chất chung như:

- Đều được kết nối từ các cổng logic cơ bản

- Dữ liệu số đưa tới các ngõ vào sẽ được biến đổi theo một hàm số nhất định thành dữ liệu trên các ngõ ra

Với cấu hình nối cứng các cổng logic cơ bản để tạo thành một IC số với một chức năng cụ thể như trên, làm việc sử dụng các IC số có các nhược điểm như: cùng một chức năng nhưng sử dụng nhiều lần trong mạch, sẽ phải sử dụng nhiều IC số Khi muốn thực hiện các công việc khác nhau, cần thực hiện các mạch số khác nhau Ví dụ, một công việc yêu cầu hai phép cộng nhị phân

sẽ phải sử dụng hai IC cộng khác nhau Nếu có nhiều hơn một phép tính so với mạch đã thực hiện

sẽ cần phải làm một mạch khác

Với sự ra đời của công nghệ LSI, cho phép tích hợp rất nhiều cổng logic trong một vi mạch nhỏ, người ta nghĩ đến chuyện thiết kế một IC số có thể thực hiện mọi chức năng số mà không cần phải thay đổi mạch điện Nguyên tắc thực hiện của loại IC số này có thể biểu diễn trong sơ đồ khối hình 1.1

Trang 8

Sơ đồ bao gồm khối các hàm số cơ bản và các bộ đệm được kết nối với nhau thông qua các mạch kiểm soát (không kết nối cố định, mà chỉ kết nối khi có các tín hiệu cho phép) Dữ liệu

có thể di chuyển từ bộ đệm này tới bộ đệm khác và từ các bộ đệm tới xử lý tại các hàm cơ bản khi

có các tín hiệu cho phép thích hợp Một chức năng số phức tạp (một bài toán hay một công việc nào đó), thay vì phải thực hiện bằng một mạch số nối cứng, có thể thực hiện từng bước bằng cách tuần tự thực hiện các hàm số cơ bản trong IC này Với cấu hình này, sơ đồ có thể thực hiện mọi chức năng số phức tạp mà không cần thay đổi mạch kết nối các IC số Đây là cấu hình cơ bản nhất của một bộ vi xử lý

Hình 1.1: Sơ đồ khối cấu tạo cơ bản của vi xử lý

Như vậy vi xử lý là một IC số có tất cả các hàm số cơ bản, để thực hiện một chức năng số phức tạp nó sẽ tuần tự thực hiện các chức năng số cơ bản theo một trình tự thích hợp Để thực hiện một chức năng số cơ bản, cần phải cung cấp cho vi xử lý các tín hiệu chọn dữ liệu trong các

bộ đệm và tín hiệu chọn hàm số xử lý dữ liệu đó Công việc này được gọi là cung cấp một lệnh cho vi xử lý Để thực hiện một bài toán hay một công việc nào đó, cần phải thực hiện tuần tự các hàm số cơ bản theo một trình tự nhất định, có nghĩa là phải cung cấp cho vi xử lý một tập hợp các lệnh sắp xếp theo một giải thuật hợp lý gọi là một chương trình

1.1.2 Phần cứng và phần mềm của hệ thống vi xử lý

Với cấu tạo bao gồm các hàm số cơ bản và các bộ đệm như đã mô tả ở trên, các bộ vi xử

lý không thể hoạt động một mình, mà chúng cần được kết nối ghép với các mạch phụ cận như: mạch cung cấp xung nhịp, bộ nhớ lưu trữ chương trình, các giao tiếp để liên lạc với người sử dụng hay thiết bị điều khiển Nguyên tắc cấu tạo và cách thức kết nối giữa vi xử lý và các mạch phụ cận cần thiết của nó được gọi là công nghệ phần cứng của hệ thống vi xử lý (Hardware)

Hệ thống mạch điện tử số

Các thiết bị xuất nhập và chấp hành điều khiển

Các chương trình

phần mềm

Hình 1.2: Sơ đồ khối mô tả hoạt động của hệ thống vi xử lý

Để hệ thống mạch phần cứng đã được kết nối đúng có thể thực hiện một bài toán, một công việc, cần cung cấp cho vi xử lý một chương trình thích hợp Công việc tạo ra các chương

Trang 9

trình cung cấp cho các hệ thống vi xử lý hoạt động được gọi chung là công nghệ phần mềm (Software) Có thể mô tả cơ chế của một hệ thống vi xử lý trên hình 1.2

1.1.3 Tổng quát về phần cứng hệ thống vi xử lý

Phần cứng một hệ thống vi xử lý bao gồm 3 khối mạch chính trên hình 1.3 bao gồm:

- Bộ vi xử lý, hay còn được gọi là đơn vị xử lý trung tâm CPU (Central Processing Unit) có nhiệm vụ thực hiện tất cả các lệnh mà chương trình yêu cầu Nó đóng vai trò là chủ trong hệ thống, quyết định sự hoạt động của các linh kiện khác trong mạch

- Khối bộ nhớ lưu trữ các chương trình cung cấp cho vi xử lý thực hiện, ngoài ra nó còn sử dụng lưu trữ các biến trung gian cũng như cuối cùng trong các quá trình tính toán

- Các bộ vào ra kiểm soát việc truyền dữ liệu giữa CPU và các thiết bị ngoại vi như bàn phím, màn hình,… Các thiết bị ngoại vi có thể là các thiết bị cho phép hệ thống vi xử lý và người

sử dụng có thể liên lạc với nhau, hoặc các thiết bị thực hiện một công việc nào đó theo sự điều khiển của vi xử lý

Trong hệ thống vi xử lý, CPU đóng vài trò là thành phần điều khiển kiểm soát mọi hoạt động của các vi mạch phụ trợ (bộ nhớ và vào ra) khác Vì vậy, các mạch phụ trợ sẽ được kết nối với CPU bằng một hệ thống đường dẫn điện gọi là BUS BUS được chia thành 3 loại: BUS dữ liệu, BUS địa chỉ và BUS điều khiển

BUS dữ liệu có nhiệm vụ truyền dữ liệu giữa CPU và các bộ nhớ hoặc vào ra để các thành phần trong hệ thống có thể hiểu được nhau Ví dụ như: các lệnh được CPU lấy từ bộ nhớ qua BUS

dữ liệu, hoạt động của các thiết bị ngoại vi được CPU điều khiển và kiểm soát bằng BUS dữ liệu Các CPU truyền thống sử dụng một BUS dữ liệu duy nhất để truyền dữ liệu với tất cả mọi nơi trong hệ thống, vì vậy để điều khiển được từng thành phần một cách độc lập, tại một thời điểm thông thường CPU chỉ truyền dữ liệu với một vị trí duy nhất, vị trí này được xác định bằng trạng thái của BUS địa chỉ Hệ thống phải được kết nối sao cho ứng với một địa chỉ mà CPU tạo ra, chỉ

có một vị trí duy nhất được xác định tới, công việc này được gọi là giải mã địa chỉ trong hệ thống

vi xử lý Ngoài ra bộ nhớ hoặc vào ra, (xác định bằng BUS địa chỉ) có thể có nhiều chế độ hoạt động khác nhau với CPU, các chế độ này được thông báo qua lại với CPU thông qua BUS điều khiển Ví dụ, khi đọc dữ liệu từ bộ nhớ CPU thông báo bằng tín hiệu MEMRD (memory read) tích cực, còn khi ghi dữ liệu tới bộ nhớ nó thông báo bằng tín hiệu MEMWR

CPU

Bộ nhớ

I/O

Thiết

bị ngoại

vi

Chương trình

Hình 1.3: Sơ đồ khối hệ thống vi xử lý

Trang 10

1.1.4 Tổng quát về phần mềm và sự phát triển của các ngôn ngữ phần mềm

Như đã biết, hệ thống vi xử lý là một hệ thống mạch điện tử số hoạt động theo chương trình Vì là hệ thống mạch điện tử số, nên các chương trình cung cấp cho vi xử lý hoạt động phải ở dưới dạng 0, 1 gọi là chương trình mã máy Nhưng do ngôn ngữ máy chỉ đơn giản là tổ hợp của các bit 0 và 1 nên rất khó nhớ, khó kiểm tra đối với người sử dụng Để khắc phục nhược điểm này, người ta đặt cho mỗi lệnh mã máy thực hiện một chức năng số cơ bản một tên dễ nhớ hơn gọi

là mã gợi nhớ Khi lập trình người ta sử dụng các lệnh gợi nhớ này, tạo thành chương trình hợp ngữ (assembly), để vi xử lý thực hiện được chương trình cần phải dịch nó ra chương trình mã máy Quá trình dịch một chương trình hợp ngữ thành một chương trình mã máy, được gọi là quá trình hợp dịch (assembler) Hợp dịch có thể thực hiện bằng cách tra bảng tập lệnh, khi có máy vi tính và các công cụ soạn thảo lưu trữ, người ta thực hiện các chương trình hợp dịch để quá trình hợp dịch nhanh chóng và chính xác hơn

Do chỉ đơn giản là tên của một lệnh cơ bản của vi xử lý, nên các mã gợi nhớ vẫn chưa thực sự dễ dàng khi lập trình, các chương trình hợp ngữ thường không có cấu trúc và rất khó kiểm tra phát hiện lỗi cũng như lưu trữ sử dụng lâu dài Cũng theo cách trên, người ta viết ra các chương trình con hợp ngữ thực hiện một chức năng thông dụng rồi đặt thành một lệnh ngôn ngữ cấp cao Có rất nhiều ngôn ngữ cấp cao khác nhau ra đời như Pascal, C, basic … Để thực hiện các chương trình ngôn ngữ cấp cao, cũng cần phải dịch chúng về dạng mã máy Quá trình này được gọi là thông dịch hoặc biên dịch Thông dịch là quá trình dịch từng lệnh ngôn ngữ cấp cao ra một chuỗi lệnh mã máy để vi xử lý thực hiện, sau đó mới tiếp tục với lệnh cấp cao kế tiếp Còn biên dịch là dịch đồng thời chương trình ngôn ngữ cấp cao ra chương trình mã máy, sau đó mới cung cấp cho vi xử lý thực hiện chương trình mã máy đó

Chương trình ngôn

ngữ cấp cao

Hệ thống mạch điện tử số

Chương trình hợp ngữ (các lệnh gợi nhớ)

Chương trình mã máy (tập hợp các bit 0

và 1)Hình 1.4: Sự phát triển của ngôn ngữ phần mềm

1.2 TỔ CHỨC BỘ NHỚ CỦA HỆ THỐNG VI XỬ LÝ

Trong hệ thống mạch điện tử phần cứng của hệ thống vi xử lý mô tả trên hình 1.3, bộ nhớ

là các IC nhớ được gọi là bộ nhớ bán dẫn hay bộ nhớ chính của hệ thống vi xử lý Ngoài bộ nhớ bán dẫn, hệ thống vi xử lý còn có các thiết bị khác sử dụng để lưu trữ dữ liệu và chương trình, đó

là các thiết bị nhớ ngoài như: ổ đĩa cứng, ổ đĩa mềm, ổ đĩa quang học … Chúng đóng vai trò là các thiết bị ngoại vi của hệ thống Phần này chỉ mô tả về cấu tạo và nguyên tắc hoạt động của các loại bộ nhớ bán dẫn

Bộ nhớ bán dẫn được chia thành hai loại chính: bộ nhớ chỉ đọc ROM (Read Only Memory) và bộ nhớ có thể đọc ghi được hay còn gọi là bộ nhớ truy cập ngẫu nhiên RAM (Random Access Memory) Tuy nhiên các tên gọi trên chỉ mang tính chất tương đối, bộ nhớ ROM cần phải được ghi dữ liệu trước khi đọc, mỗi loại ROM khác nhau sẽ có cách ghi dữ liệu khác nhau Bộ nhớ truy cập ngẫu nhiên, khác với bộ nhớ truy cập tuần tự là có thể truy cập bất kỳ dữ liệu nào một cách tức thời, mà không phải truy cập tuần tự Các bộ nhớ ROM và RAM đều có thể truy cập tuần tự

Trang 11

Trong các hệ thống vi xử lý, bộ nhớ ROM được sử dụng để ghi các chương trình và dữ liệu cố định như: chương trình khởi động hệ thống, chương trình ROM BIOS của máy tính, các chương trình điều khiển hoạt động của các hệ thống vi xử lý không có bộ nhớ ngoài …

Các loại bộ nhớ ROM bao gồm: Mask ROM là ROM được ghi dữ liệu ngay từ khi sản xuất không thể thay đổi được PROM là loại ROM lập trình được một lần bởi người sử dụng EPROM là bộ nhớ ROM có thể lập trình bằng điện và xoá bằng tia cực tím, EEPROM là ROM lập trình và xoá nhiều lần bằng điện

Bộ nhớ RAM được sử dụng làm nơi lưu trữ các biến số của chương trình, nó cũng có thể

sử dụng làm nơi chứa các chương trình nạp vào từ các thiết bị nhớ ngoài để CPU thực hiện Bộ nhớ RAM được chia thành hai loại chính là: RAM tĩnh SRAM và RAM động DRAM SRAM lưu trữ dữ liệu theo nguyên tắc của các Flip – Flop, nên nó sẽ lưu trữ dữ liệu ghi vào nó cho đến khi

có một dữ liệu khác được ghi đè lên, hoặc cho đến khi mất nguồn cung cấp DRAM lưu trữ dữ liệu bằng các tụ nhỏ nên các mức 1 sau một thời gian sẽ bị tiêu hao qua các mạch phụ cận, vì vậy DRAM yêu cầu chu kỳ làm tươi

1.2.1 Cấu trúc và nguyên tắc làm việc của bộ nhớ ROM

Hình 1.5 mô tả nguyên tắc cấu tạo của bộ nhớ PROM Trong hình vẽ ma trận nhớ bao gồm 4 hàng và 8 cột Tại một thời điểm tương ứng với trạng thái hai ngõ vào A1A0 sẽ có 1 trong

4 hàng mang trạng thái 0 Trạng thái của 8 cột sẽ tuỳ thuộc việc nối hay không nối hàng và cột tương ứng bằng diode Tương ứng với điểm nối trạng thái của cột sẽ bằng 0, không nối là 1 Ứng với trạng thái của ngõ vào A2 bộ multiplex sẽ chọn 4 cột T3 – T0 hoặc P3 – P0 cung cấp ra các đường D3 – D0 Như vậy bộ nhớ sẽ bao gồm 8 ô nhớ, mỗi ô nhớ chứa 4 bit dữ liệu Ứng với một trạng thái của A2A1A0 sẽ có một ô nhớ được chọn

+Vcc

T3 P3 T2 P2 T1 P1 T0 P0 D3 D2 D1 D0

Multiplex Hình 1.5: Nguyên tắc cấu tạo của bộ nhớ ROM

Mỗi loại bộ nhớ ROM sẽ có cách kết nối các điểm của ma trận nhớ khác nhau như trên hình 1.6 Mask ROM có các điểm của ma trận nhớ được kết nối ngay khi sản xuất Bộ nhớ PROM kết nối các điểm ma trận nhớ bằng các diode và các cầu chì mảnh, khi lập trình cần cung cấp dòng điện đủ lớn để làm đứt các cầu chì tại các điểm muốn lưu trữ các bit 1 Đối với các bộ nhớ EPROM và EEPROM các điểm ma trận nhớ được kết nối bằng các transistor MOS, khi lập trình cần cung cấp điện trường của điện áp cao để các hạt hiếm đủ năng lượng chuyển qua bán dẫn cực cổng, kênh dẫn mất khả năng dẫn điện, điểm ma trận giữ bit 1 Nếu muốn xoá các bit 1 đã ghi có

Trang 12

Hình 1.7: Nối các điểm ma trận nhớ của các loại ROM

Ngoài các tín hiệu địa chỉ và điều khiển các bộ nhớ ROM còn có các tín hiệu điều khiển, hình 1.8 mô tả các tín hiệu của EPROM 2764 trong đó:

A12 – A0 : Các đường địa chỉ

VPP : Ngõ vào điện áp cao cung cấp nguồn lập trình cho EPROM

PGM: Ngõ vào cung cấp xung lập trình cho EPROM

U1

2764

10 9 8 7 6 5 4 3 25 24 21 23 2

11 12 13 15 16 17 18 19

22 27

1 20

A0 A1 A2 A3 A4 A5 A6 A7 A8 A9 A10 A11 A12

D0 D1 D2 D3 D4 D5 D6 D7

OE PGM

VPP CE

Hình 1.8: Các tín hiệu EPROM 2764

Trang 13

1.2.2 Cấu trúc và nguyên tắc làm việc của bộ nhớ RAM

Hình 1.9: Cấu tạo một bit nhớ SRAM

Hình 1.9 mô tả cấu tạo của một bit nhớ SRAM, trong sơ đồ khi cấp nguồn một trong hai transistor M1 hoặc M2 dẫn, giả sử M2 dẫn Q = 0 nên M1 không dẫn, lúc này các đường BL và BL\ sẽ được cung cấp tới mạch khuếch đại đọc để cung cấp dữ liệu mức 0 khi được chọn Để ghi một dữ liệu, chọn bit nhớ bằng cách cung cấp mức 1 tới WL làm các transistor M3 và M4 dẫn, cung cấp mức 1 tới đường BL (BL\ = 0) làm M2 tắt, M1 dẫn, bit nhớ sẽ lưu trữ dữ liệu 1

Ngoài tín hiệu chọn mạch CE cho phép xuất dữ liệu OE như bộ nhớ EPROM, các bộ nhớ SRAM còn có thêm tín hiệu cho phép ghi WE, chỉ ghi tín hiệu này tích cực dữ liệu mới được lưu trữ vào bộ nhớ

Cấu tạo một bit nhớ DRAM một transistor mô tả trên hình 1.10.Để ghi dữ liệu tới bit nhớ này cần cung cấp mức 1 tới WWL và cung cấp dữ liệu ghi tới BL1, transistor BL1 sẽ dẫn, điện áp

sẽ được nạp cho tụ Cs Khi đọc cấp mức 1 tới RWL làm M3 dẫn, khi Cs giữ mức 1 M2 dẫn ngõ ra BL2 tương ứng với mức 0 và mạch khuếch đại đọc sẽ cấp ra ngoài mức 1

Hình 1.10: Cấu tạo bit nhớ DRAM

1.2.3 Tổ chức bộ nhớ

Như đã mô tả ở trên, bộ nhớ lưu trữ các dữ liệu theo các địa chỉ duy nhất, trên hình 1.11

Trang 14

tướng ứng với trạng thái 1 đường Si = 0 một ô nhớ sẽ được chọn Để giảm bớt số tín hiệu chọn phải cung cấp có thể dùng bộ giải mã địa chỉ, nếu cần N tín hiệu cho việc chọn N ô nhớ chỉ cần cung cấp K đường địa chỉ (K = logN)

Word 0Word 1Word 2

Word N-2 Word N-1

Tế bàoNhớ

Word N-2

Word N-1

Tế bào nhớ

S0

Vào - Ra

Hình 1.11: Tổ chức lưu trữ các bit trong bộ nhớ

Với cấu trúc trên với dung lượng nhớ lớn, ma trận nhớ sẽ mất đối xứng (nhiều hàng, ít cột), để ma trận nhớ đối xứng có thể sử dụng thêm bộ giải mã cột như hình 1.12 Tương ứng với một trạng thái của các địa chỉ cột sẽ chọn được một nhóm cột duy nhất cung cấp dữ liệu ra bên ngoài

Hình 1.12: Tổ chức các khối chức năng trong bộ nhớ

Khi CPU muốn truy cập (đọc ghi) dữ liệu từ bộ nhớ, trước hết nó phải cung cấp địa chỉ để xác định tới vị trí cần truy cập, sau đó cần cung cấp tín hiệu chọn mạch (CE) cho phép bộ nhớ

Trang 15

y xuất bộ nhớ là khoản thời gian từ lúc bộ nhớ nhận được địa chỉ và các tín hiệu điều

khiển cho đến khi đưa được dữ liệu ra tuyến dữ liệu trong chế độ đọc và lưu xong dữ liệu vào các bit nhớ trong chế độ ghi Bộ nhớ có thời gian truy xuất càng nhỏ thì hoạt động càng nhanh

Dung lượng bộ nhớ tuỳ thuộc vào số đường dữ liệu và số đường địa chỉ của nó Bộ n

g địa chỉ, D đường dữ liệu sẽ có dung lượng 2A x D bit Bộ nhớ có dung lượng càng lớn thì càng chứa được nhiều thông tin

g trong hệ thống vi xử lý thường tổ chức theo đơn vị truy xuđược kết nối sao cho truyền dữ liệu với CPU theo bội số của byte Trong thực tế, bộ nhớ bán dẫn được sản xuất theo dạng các linh kiện có dung lượng hạn chế (từ vài KB cho đến cỡ vài chục MB) Trong hệ thống vi xử lý thường có ít nhất hai loại bộ nhớ (ROM và RAM), mặt khác trong trường hợp dung lượng các IC bộ nhớ không đủ đáp ứng dung lượng bộ nhớ của hệ thống khi thiết kế, nhà thiết kế phải ghép nhiều IC nhớ lại Các IC nhớ sẽ sử dụng chung các BUS dữ liệu và địa chỉ, vì vậy tại một thời điểm truy xuất hệ thống phải được kết nối sao cho chỉ có một

IC nhớ được chọn, công việc này được gọi là giải mã địa chỉ bộ nhớ

Việc giải mã địa chỉ có thể thực hiện theo nhiều cách khác nha

4 để kết nối 4 IC nhớ 256 KB thành dung lượng nhớ 1 MB

Theo sơ đồ kết nối, mỗi IC nhớ trong mạch sẽ có một vùng

g IC nhớ trong hình 1.13 như sau:

17 A A

:

0 RD WR CS

Trang 16

Công việc xác định vùng địa chỉ cho t ngừ IC nhớ trong một hệ thống vi xử lý được gọi là lập bản

.3.1 Cấu trúc và nguyên tắc làm việc của cổng vào ra

hiết bị ngoại vi khác nhau, các thiết

trên tất cả các đường dữ liệu với

ưng cũng có các iết bị

ó các tín hiệu bắt tay với iết bị

.3.2 Mạch ba trạng thái và mạch cài

bản nhất thường được sử dụng trong tất cả các loại

Với các cổng ba trạng thái, dữ liệu sẽ được truyền qua nó khi tín hiệu cho phép OC ở trạng

cổng cài sẽ giữ nguyên trạng thái logic ở ngõ ra của nó khi tín hiệu

đồ bộ nhớ

V

1

Trong hệ thống vi xử lý, thông thường sử dụng nhiều t

bị ngoại vi này sử dụng để giao tiếp với người sử dụng, hoặc là các thiết bị chấp hành sự điều khiển của hệ thống vi xử lý trong một ứng dụng nào đó Để điều khiển các thiết bị ngoại vi hoạt động, CPU cần truyền dữ liệu với chúng CPU sử dụng chung một BUS dữ liệu để truyền dữ liệu với tất cả các bộ nhớ và thiết bị ngoại vi Các cổng vào ra đóng vai trò là các cổng ngăn cách giữa các thiết bị ngoại vi và BUS dữ liệu, các cổng này chỉ mở khi được CPU cung cấp đúng địa chỉ của nó, và các cổng còn lại có địa chỉ khác sẽ không được mở

CPU luôn sử dụng các lệnh truyền đồng thời nhiều bit

bên ngoài Tuy nhiên các cổng vào ra sau khi nhận dữ liệu từ CPU có thể truyền đồng thời tất cả các bit hoặc có thể truyền từng bit tới thiết bị Các cổng vào ra truyền đồng thời tất cả các bit được gọi là các cổng vào ra song song, các cổng truyền từng bit là cổng vào ra nối tiếp Các cổng vào ra nối tiếp sẽ có lợi điểm là số lượng dây dẫn truyền dữ liệu sẽ ít hơn loại song song, và tránh được nhiễu giữa các đường truyền song song khi dữ liệu được truyền với tốc độ cao

Ngoài ra có những loại thiết bị truyền nhận dữ liệu dưới dạng số 0, 1 Nh

th truyền nhận dữ liệu dưới dạng tín hiệu thay đổi liên tục theo thời gian, khi đó cần phải sử dụng các ADC cho chiều nhận dữ liệu và DAC cho chiều truyền dữ liệu

Các vào ra cũng có thể truyền dữ liệu một cách thụ động, hoặc c

th để chắc chắn là thiết bị đã được kết nối với vào ra và dữ liệu được thiết bị truyền nhận với vào ra

1

Mạch ba trạng thái là cấu trúc số cơ

cổng vào ra của hệ thống vi xử lý Cấu tạo của cổng ba trạng thái được mô tả trên hình 1.14

vi mà nó điều khiển, lúc này CPU có thể sử BUS dữ liệu để liên lạc với một thiết bị khác, tương ứng với một địa chỉ khác

Khác với cổng đệm,

Trang 17

cho phép hết tích cực (nó không chuyển qua trạng thái trở kháng cao) Các cổng cài sẽ thích hợp với các thiết bị ra cần giữ nguyên logic điều khiển sau tác động của lệnh, ví dụ bóng đèn LED nối với cổng đệm sẽ tắt khi CPU thực hiện xong lệnh truyền dữ liệu, vì CPU ngưng cấp địa chỉ làm ngõ ra cổng đệm chuyển qua trạng thái trở kháng cao Nếu sử dụng làm cổng vào, ngõ ra cổng cài cần được nối tiếp với một cổng đệm trước khi nối tới BUS dữ liệu

1.3.3 Các cổng vào ra đơn giản

ác mạch tích hợp của các cổng đệm cài cơ bản, các mạch vào

Các cổng vào ra đơn giản là c

ra một chiều cơ bản thông dụng nhất là các IC 74244 và 74373 với cấu tạo như hình 1.15

IC 74244 được tích hợp tám cổng đệm cơ bản, nó sẽ truyền đồng thời 8 bit số từ các ngõ v

các ngõ ra Q khi OC tích cực mức 0 Với mạch cài một chiều 74373 dữ liệu vào các ngõ D sẽ được giữ ở các ngõ ra Q của các Flip – Flop, khi OC tích cực mức thấp dữ liệu sẽ cung cấp tới các ngõ ra Q Như vậy khi sử dụng làm ngõ vào, CPU cần cung cấp địa chỉ để tích cực OC, còn khi sử dụng làm cổng ra có thể tác động tích cực tới chân G, còn OC có thể luôn cung cấp mức 0 IC74374 khác 74373 ở chỗ tín hiệu cho phép G sẽ tác động cạnh lên (thay vì tác động mức cao)

Một số thiết bị vào ra cần truyền dữ liệu theo cả hai chiều với CPU, IC đệm cài hai chiề

74245 thường được sử dụng cho các ứng dụng này Với IC 74245 mỗi đường dữ liệu sẽ bao gồm hai cổng đệm nối ngược chiều, tín hiệu DIR sẽ quyết định chiều truyền dữ liệu như mô tả trên hình 1.16

T m tắt nội dung học tập:

Trong chương này cần nhớ cá

• Vi xử lý là một vi mạch số có thể th

bằng cách thực hiện tuần tự các chức năng số cơ bản

Một lệnh của bộ vi xử lý là chuỗi các bit 0, 1 cung c

năng số cơ bản của nó

Trang 18

chính gọi là ba BUS: BUS địa chỉ, BUS dữ liệu và BUS điều khiển BUS dữ liệu để truyền dữ liệu giữa các khối CPU sử dụng một BUS dữ liệu để truyền dữ liệu với mọi nơi nên nó cần BUS địa chỉ để xác định vị trí nào sẽ truyền dữ liệu với nó BUS điều khiển sẽ xác định các chế độ làm việc khác nhau của hệ thống

Bộ nhớ bán dẫn có ba chế độ làm việc ch

• ẽ truyền dữ liệu ở ngõ vào tới ngõ ra khi có tín hiệu chọn mạch Khi không

• bộ đệm cài được sử dụng làm các cổng vào ra để cho phép thiết bị truyền dữ liệu với CPU

ÀI TẬP:

ài 1: Cho biết địa chỉ bắt đầu của một vùng nhớ Ram là 00000H và dung lượng của vùng nhớ Bài 2 t, vẽ bản đồ bộ nhớ Bài 3: hớ sau:

BUS địa chỉ và dữ liệu của bộ nhớ ở trạng thái trở kháng cao Khi muốn đọc bộ nhớ cần tác động tín hiệu chọn bộ nhớ, cung cấp địa chỉ xác định ô nhớ sẽ đọc trong bộ nhớ, cung cấp tín hiệu yêu cầu đọc và bộ nhớ sẽ cung cấp dữ liệu ra BUS dữ liệu Khi muốn ghi bộ nhớ cũng cần cung cấp tín hiệu chọn bộ nhớ, cung cấp địa chỉ ô nhớ sẽ ghi, cung cấp dữ liệu cần ghi và cung cấp tín hiệu yêu cầu ghi

Các bộ nhớ RAM có thể đọc g

ROM chỉ có thể đọc bằng các logic điều khiển thông thường, muốn ghi dữ liệu vào nó cần có các chế độ điều khiển đặc biệt

Giải mã địa chỉ bộ nhớ là thực h

chỉ có một vi mạch nhớ duy nhất được cung cấp tín hiệu chọn mạch, các vi mạch nhớ còn lại

sẽ không được chọn và có các BUS ở trạng thái trở kháng cao và chúng sẽ không kết nối về điện với hệ thống

Tương tự như giải mã bộ nhớ, giải mã vào ra sẽ là một m

CPU cung cấp chỉ có một cổng vào ra duy nhất được chọn

B

B

này là 641KB Hãy xác định địa chỉ vật lý cuối cùng của vùng nhớ này

: Thiết kế vùng nhớ RAM 1MB x 8bit từ các bộ nhớ RAM 256K x 4 bi

và cho biết vùng địa chỉ mà các bộ nhớ được chọn

Thực hiện mạch giải mã địa chỉ cho các bản đồ bộ n

EPROM (256KB)

EPROM (256KB)SRAM (128KB)

SRAM (128KB)

SRAM (256KB)

EPROM (512KB)

SRAM (128KB)SRAM (256KB) SRAM (128KB)EPROM (512KB)

SRAM (256KB) SRAM (256KB) SRAM (128KB)EPROM (512KB)

Trang 19

hực hiện cổng ra điều khiển tám LED đơn có địa chỉ là F000H

Bài 5: Thực hiện cổng vào nhận dữ liệu từ 8 phím nhấn có địa chỉ là F00

Bài 6: Thực hiện mạch giải mã địa chỉ vào ra trong hệ thống có 2 cổng ra và h

các bộ đệm cài 8 bit

Trang 20

CHƯƠNG 2: NGUYÊN TẮC LÀM VIỆC CỦA BỘ VI XỬ LÝ

HỌ INTEL 80X86 Giới thiệu:

Nội dung chương này trước hết giới thiệu về cấu trúc của bộ vi xử lý 80286 và chức năng các khối mạch của nó như: khối giao tiếp BUS (BU) tác động mọi tín hiệu để giao tiếp với thế giới bên ngoài., khối giải mã lệnh (IU) thực hiện chức năng tạo ra các tín hiệu điều khiển các khối mạch trong CPU hoạt động để thực hiện lệnh, khối EU thực hiện các lệnh, khối AU tạo ra địa chỉ

để giao tiếp với bộ nhớ và vào ra

Để có thể thực hiện được các chương trình hợp ngữ viết cho vi xử lý họ Intel (chương 3), sinh viên cần nhớ các thanh ghi của 80286, và các chức năng mà chúng đảm nhận bao gồm: các thanh ghi đa năng, các thanh ghi đoạn, thanh ghi cờ trạng thái và các thanh ghi đặc biệt Đặc biệt chú ý tới sự tác động của các cờ trạng thái trong thanh ghi cờ

Để hiểu được nguyên lý hoạt động của hệ thống vi xử lý cần đặc biệt quan tâm tới các chu kỳ máy của CPU Trong bốn chu kỳ máy: đọc, ghi bộ nhớ và đọc ghi vào ra cần chú ý tới thời điểm tác động của các tín hiệu trong hệ thống, và chức năng của chúng sử dụng làm gì trong hệ thống Ngoài ra cũng cần chú ý tới trạng thái của các cả các thanh ghi của 80286 sau khi khởi động

và cơ chế ngắt của CPU Cơ chế ngắt được sử dụng rất phổ biến trong các hệ thống vi xử lý trong các ứng dụng thực tế, đặc biết là đối với các hệ thống điều khiển hoạt đông của máy móc thiết bị Các cơ chế quản lý bộ nhớ ảo rất quan trọng khi lập trình hệ thống chạy trong các môi trường

đa nhiệm, tuy nhiên đối với các chức năng ứng dụng nhỏ sẽ chưa cần chú ý tới các cơ chế này Phần cuối cùng của chương giới thiệu về các bộ vi xử lý thế hệ tiếp theo của 80286 với các chức năng tiên tiến như: bộ nhớ đệm, cơ chế pipeline, cơ chế siêu phân luồng …

2.1 CẤU TRÚC CỦA BỘ VI XỬ LÝ 80286 INTEL

Hình 2.1: Sơ đồ khối bộ vi xử lý 80286

EXECUTION UNIT (EU)

ADDRESS UNIT (AU)

INSTRUCTION UNIT (IU)

INSTRUCTION DECODER

3 DECODER INSTRUCTION QUEUE

ADDRESS LATCH AND DRIVER

EXTENTION INTERFACE BUS CONTROL

DATA TRANSCEIVERS

6 BYTE PREFETCH QUEUE

BUS UNIT (BU)

PHYSICAL ADDRESS ADDER SEGMENT

BASE

SEGMENT SIZE

SEGMENT LIMIT CHECK

OFFSET ADDER

REGISTER LIMIT CHECK

ALU

CONTROL

Trang 21

2.1.1 Sơ đồ khối của vi xử lý 80286 Intel

Bộ vi xử lý 80286 được cấu tạo từ 4 khối chức năng có thể làm việc song song:

- Khối giao tiếp BUS : BU (Bus Unit)

- Khối giải mã lệnh : IU (Instruction Unit)

- Khối thực hiện lệnh : EU (Execution Unit)

- Khối tạo địa chỉ : AU (Address Unit)

2.1.2 Khối tạo địa chỉ (AU)

AU đảm bảo việc quản lý, bảo vệ bộ nhớ, tuỳ theo chế độ địa chỉ các chương trình sẽ sử dụng các loại địa chỉ logic khác nhau, AU có nhiệm vụ chuyển các địa chỉ logic quản lý trong chương trình phần mềm thành địa chỉ vật lý cung cấp tới BU để giao tiếp với bên ngoài Địa chỉ vật lý là địa chỉ cung cấp trực tiếp cho bộ nhớ và vào ra, còn địa chỉ logic là các giá trị được chương trình quản lý sử dụng để tạo ra địa chỉ vật lý, đó chính là các địa chỉ đoạn (segment) và địa chỉ độ dời (offset)

2.1.3 Khối giao tiếp BUS (BU)

BU cung cấp các tín hiệu địa chỉ, dữ liệu và điều khiển để truy cập các bộ nhớ và vào ra Khối này cũng cho phép giao tiếp với bộ đồng xử lý hoặc các bộ vi xử lý khác

Chức năng quan trong nhất của BU là tự động kích hoạt quá trình lấy lệnh từ bộ nhớ bằng bộ tiền truy cập lệnh (Prefetch) BU còn có chức năng cho phép quá trình lấy lệnh từ bộ nhớ thực hiện song song với các quá trình khác nhớ hàng đợi lệnh 6 byte (Prefetch queue)

Các địa chỉ mà AU tạo ra cung cấp tới các bộ cài (Address Latch) và sẽ được định thời cung cấp ra bên ngoài tại các thời điểm thích hợp Dữ liệu truyền với CPU sẽ được chuyển qua các cổng đệm hai chiều (Data Transceivers)

2.1.4 Khối giải mã lệnh (IU)

Lệnh được BU lấy vào hàng đợi, trong khi IU lấy lệnh đã lấy trước đó giải mã và chuyển tới hàng đợi lệnh đã giải mã (Decoded Istruction queue) để EU thực hiện

Với chức năng giải mã lệnh, các lệnh ngoài bộ nhớ có thể mã hoá ngắn nhất có thể, IU sẽ tạo

ra các tín hiệu điều khiển cần thiết từ các mã lệnh này Bằng cách sử dụng hộ giải mã lệnh, dung lượng nhớ của hệ thống sẽ yều cầu ít hơn, thời gian lấy lệnh sẽ được giảm ngắn

2.1.5 Khối thực hiện lệnh (EU)

EU thực hiện các lệnh xử lý dữ liệu mà IU đã giải mã, nó giao tiếp dữ liệu với bên ngoài thông qua BU

Các khối chức năng của EU bao gồm: Bộ điều khiển (Control) thực hiện việc điều khiển việc thực hiện các lệnh trong EU ALU là khối thực hiện các phép toán số học logic, cấu trúc của ALU thông thường có hai ngõ vào nhận hai toán hạng và một ngõ ra cung cấp kết quả

Các thanh ghi sử dụng làm nơi lưu trữ dữ liệu sử dụng trong các phép tính và các giá trị địa chỉ cho phép EU lấy các toán hạng từ bên ngoài

2.2 CÁC THANH GHI CỦA BỘ VI XỬ LÝ 80286

Các thanh ghi là một bộ phận rất quan trọng trong một CPU Chúng là một số ít các ô nhớ

có tốc độ truy xuất rất nhanh, cách đánh địa chỉ đơn giản để CPU có thể truy xuất dữ liệu một

Trang 22

cách nhanh chóng CPU có càng nhiều thanh ghi, thì tốc độ thực hiện một chương trình càng cao,

do giảm được thời gian truy xuất các hằng, biến ngoài bộ nhớ Giảm được số byte lệnh do không phải cung cấp địa chỉ các dữ liệu toán hạng Nhưng tất nhiên khi số lượng thanh ghi quá lớn thì việc truy cập chúng cũng trở nên phức tạp như đối với các ô nhớ

Để dễ dàng truy xuất, các thanh ghi được chia ra các nhóm với các chức năng riêng biệt nào

đó Các hãng sản xuất khác nhau đưa ra các tên gọi các thanh ghi khác nhau 80286 có các nhóm thanh ghi: Các thanh ghi đa năng, các thanh ghi quản lý mảng, các thanh ghi điều khiển và trạng thái và các thanh ghi đặc biệt

2.2.1 Các thanh ghi đa năng

Các thanh ghi đa năng có thể sử dụng cho nhiều chức năng khác nhau Thông thường các thanh ghi đa năng trước hết đảm nhiệm chức năng chứa dữ liệu, ngoài ra các thanh ghi này có thể

sử dụng cho các chức năng khác như: chứa địa chỉ, làm bộ đếm,

Intel 80286 có tám thanh ghi đa năng 16 bit, các thanh ghi này đều có thể sử dụng làm thanh ghi chứa dữ liệu 16 bit như mô tả trên hình 2.2

Các thanh ghi AX, BX, CX và DX có thể chia thành hai phần 8 bit riêng biệt sử dụng cho việc lưu trữ các dữ liệu 8 bit: AH, AL, BH, BL, CH, CL, DH, DL

Thanh ghi AX (Accumulator) còn mang chức năng thanh ghi chứa trong các lệnh nhân và chia, trong các lệnh này thanh ghi AX giữ một toán hạng và kết quả cuối cùng Ví dụ trong lệnh MUL BX dữ liệu trong thanh ghi AX sẽ nhân với dữ liệu trong thanh ghi BX và kết quả chứa trong thanh ghi DX và AX

Thanh ghi BX (base) trước hết có thể sử dụng làm thanh ghi giữ địa chỉ bộ nhớ, ví dụ trong lệnh MOV DH,[BX] dữ liệu tại ô nhớ có địa chỉ giữ trong BX sẽ chuyển vào thanh ghi DH BX còn giữ chức năng thanh ghi con trỏ cơ sở, khi sử dụng trong chức năng này thanh ghi BX giữ giá trị địa chỉ cơ sở, địa chỉ truy cập bộ nhớ sẽ bằng giá trị chứa trong BX cộng với một giá trị chỉ thị trong lệnh Ví dụ trong lệnh MOV DL,[BX+03] dữ liệu trong bộ nhớ từ địa chỉ [BX+03] được di chuyển vào trong thanh ghi DL.Thanh ghi BX còn sử dụng trong chế độ địa chỉ tương đối chỉ số

cơ sở, trong lệnh MOV CH,[BX+DI+08] dữ liệu tại ô nhớ có địa chỉ BX+DI+08 được lấy vào thanh ghi CH

Hình 2.2: Các thanh ghi đa năng của bộ vi xử lý Intel 80286

Thanh ghi CX (Counter) được sử dụng làm bộ đếm số lần lặp trong các cấu trúc lặp Ví dụ lệnh LOOP L1 sẽ giảm CX đi 1, nếu CX ≠ 0 điều khiển chương trình sẽ chuyển tới nhãn L1

Trang 23

Thanh ghi DX (data) là thanh ghi chứa dữ liệu cho các lệnh nhân chia 16 bit, như trong lệnh MUL BX thanh ghi DX chứa 16 phần cao của kết quả lệnh nhân Ngoài ra thanh ghi DX còn là thanh ghi duy nhất lưu trữ địa chỉ cổng trong các lệnh vào ra Ví dụ trong lệnh IN CL,[DX] dữ liệu tại cổng vào ra có địa chỉ chứa trong DX sẽ được chuyển vào thanh ghi CL

Thanh ghi chỉ số nguồn SI (Source Index) và thanh ghi chỉ số đích DI (Destination Index), sử dụng cho các lệnh xử lý chuỗi dữ liệu Ví dụ lệnh MOVSB dữ liệu trong bộ nhớ tại địa chỉ giữ trong SI sẽ chuyển tới địa chỉ giữ trong DI, sau đó SI và DI sẽ tự động được tăng hoặc giảm chuẩn

bị cho lần chuyển kế tiếp SI và DI còn sử dụng làm thanh ghi địa chỉ và địa chỉ cơ sở (giống như BX) và làm thanh ghi chỉ số địa chỉ cộng thêm trong chế độ tương đối chỉ số Ví dụ lệnh MOV DL,[BP+SI+03] lấy dữ liệu tại ô nhớ có địa chỉ BP+SI+03 vào thanh ghi DL

Thanh ghi con trỏ cơ sở BP (Base Pointer) giữ vai trò làm thanh ghi địa chỉ trong các chế độ truy cập bộ nhớ giống như thanh ghi BX

Thanh ghi con trỏ ngăn xếp SP (Stack Pointer) đóng vai trò giữ địa chỉ đỉnh ngăn xếp trong các lệnh truy cập tới ngăn xếp như: lệnh nạp ngăn xếp PUSH, lệnh lấy dữ liệu khỏi ngăn xếp POP, lệnh gọi chương trình con CALL

Ngăn xếp là vùng nhớ được truy cập theo nguyên tắc vào trước ra sau FILO (Fist IN Last Out) nhờ vào cơ chế tự động thay đổi của SP như mô tả trên hình 2.3 Khi khởi động SP giữ địa chỉ của đỉnh ngăn xếp, trỏ tới giá trị cuối cùng chứa trong ngăn xếp (LastValue) Sau mỗi lệnh PUSH giá trị dữ liệu sẽ được nạp vào đỉnh ngăn xếp và SP tự động giảm đi để giữ địa chỉ giá trị mới này Trên hình 2.3 sau 3 lệnh PUSH thanh ghi SP sẽ giữ địa chỉ ô nhớ chứa giá trị của thanh ghi CX

địa chỉ cao

địa chỉ thấp Hình 2.3: Thao tác nạp ngăn xếp và sự thay đổi của thanh ghi SP

2.2.2 Các thanh quản lý đoạn

Các thanh ghi quản lý đoạn của Intel 80286 chia thành hai phần: phần chứa bộ chọn đoạn và phần chứa bộ mô tả đoạn Phần chứa bộ chọn đoạn (còn gọi là thanh ghi chọn đoạn) có thể nạp bằng chương trình nên thường được gọi là phần hở Phần chứa bộ mô tả đoạn (còn gọi là các thanh ghi mô tả đoạn) được CPU nạp tự động, không thể truy cập bằng chương trình nên thường được gọi là phần kín Trong chế độ bảo vệ (Protect Mode) kích thước của một đoạn thay đổi từ 1 đến 5 GB, còn trong chế độ thực kích thước cực đại của một đoạn là 64KB Tại một thời điểm sẽ

có 4 đoạn nhớ xác định bởi 4 thanh ghi chọn đoạn 16 bit CS, SS, DS và ES trong đó:

Trang 24

+ Thanh ghi đoạn mã lệnh (CS - Code Segment) chứa địa chỉ đoạn mã lệnh của chương trình

hiện hành

+ Thanh ghi đoạn ngăn xếp (SS - Stack Segment) chứa địa chỉ đoạn vùng nhớ ngăn xếp

+ Các thanh ghi đoạn dữ liệu (DS - Data Segment), đoạn mở rộng (ES - Extra Segment) chứa

địa chỉ của các đoạn dữ liệu sử dụng trong chương trình

Trong chế độ địa chỉ thực CPU tạo ra địa chỉ vật lý truy cập bộ nhớ bằng các địa chỉ logic là

địa chỉ đoạn (segment) và địa chỉ độ dời (offset)

Trong đó: địa chỉ vật lý 20 bit = địa chỉ đoạn 16 bit x 10H + địa chỉ độ dời 16 bit

2.2.3 Thanh ghi cờ trạng thái

Thanh ghi cờ còn được gọi là thanh ghi mã trạng thái CCR (Condition Code Register) bao

gồm các bit độc lập Mỗi bit chỉ có hai trạng thái 0 hoặc 1 được gọi là các cờ Các cờ rất ít khi

tác động lẫn nhau, chúng chỉ tác động một cách độc lập tùy theo trạng thái của các phép tính mà

ALU thực hiện Trạng thái các cờ là cơ sở để CPU thực hiện các quyết định, nếu thỏa điều kiện

chương trình thực hiện theo hướng này, còn ngược lại sẽ theo một hướng khác, tạo ra sự rẽ nhánh

cho các chương trình phù hợp với bài toán thực tế Ngoài ra còn có các cờ sử dụng cho việc điều

khiển các chế độ hoạt động khác nhau của CPU, các cờ này thông thường được lập xoá bằng các

lệnh riêng Thanh ghi cờ của 80286 bao gồm 16 bit với vị trí các bit như mô tả trên hình 2.5

Hình 2.5: Cấu tạo thanh ghi cờ

Các cờ trạng thái: Các cờ trạng thái tác động theo trạng thái của kết quả các phép tính mà CPU

thực hiện, các CPU thông thường có 6 cờ trạng thái sau:

Cờ nhớ CF (Carry Flag)

Cờ nhớ được sử dụng làm bit dữ trữ khi kết quả các phép tính mà ALU thực hiện vượt ra

ngoài giới hạn lưu trữ cho phép của thanh chứa Ví dụ khi sử dụng các thanh ghi 8 bit để cộng

hai số 8 bit, kết quả có thể là 9 bit và cờ C sẽ giữ bit thứ 9 Tương tự khi cộng hai số 16 bit cờ C

sẽ giữ bit thứ 17 của kết quả

Cờ nhớ cũng được thiết lập mức 1 khi ALU thực hiện phép trừ, giảm hoặc so sánh có kết quả

âm Tức là cờ CF =1 khi số bị trừ nhỏ hơn số trừ

Ngoài ra cờ nhớ còn được sử dụng như bit thêm trong các lệnh quay dịch, ví dụ khi dịch trái bit

ở MSB sẽ bị rớt ra ngoài, cờ C sẽ giữ lấy bit đó

Cờ chẵn lẻ PF (Parity Flag)

Cờ chẵn lẻ được sử dụng thông báo số các bit 1 trong kết quả của phép tính logic là chẵn hay

lẻ, khi PF = 1 số bit 1 trong kết quả là một số chẵn Cờ chẵn lẻ thường được sử dụng trong các

chương trình truyền các dữ liệu nối tiếp, trạng thái của cờ có thể được phát ra để bên thu có thể

kiểm tra xem dữ liệu nhận được đúng hay sai Chú ý là cờ chẵn lẻ không tác động khi ALU thực

hiện các phép tính số học

Cờ dấu SF ( Sign Flag)

Trong hệ thống vi xử lý có hai cách biểu diễn một số: Cách thứ nhất nó dùng tất cả các bit

của một thanh ghi để biểu diễn một số dương Ví dụ một thanh ghi 8 bit có thể biểu diễn các số

thập phân dương từ 1 tới 255 Cách thứ hai CPU sử dụng bit trọng số cao nhất để làm bit dấu Ví

Trang 25

dụ như thanh ghi 8 bit thì bit D7 sẽ là bit dấu Khi D7 ở mức 0 thì các bit D0 D6 giữ một số nhị phân dương nằm trong khoảng 0 tới 127 Khi D7=1 thì thanh ghi sẽ giữ số nhị phân âm trong khoảng –128 tới -1

Tổ hợp nhị phân từ 0000 0000 0111 1111 biểu diễn các số từ 0 127 tổ hợp tiếp theo 1000

0000 trong số có dấu được xem như là -128 và tiếp theo 1000 0001 = -127 Khi tiếp tục đếm lên tới tổ hợp 1111 1111 = -1

Cờ dấu S sẽ báo khi dấu thay đổi, cờ dấu =0 khi kết quả phép tính trong bộ chứa là số dương (bit D7=0) Nếu bit D7=1 kết quả là một số âm 7 bit thì SF=1 Dựa vào cờ này mà các chương trình này sẽ có cách tính thích hợp với các số có dấu

Cờ tràn OF (Overflow Flag)

Cờ tràn OF được dùng trong các phép tính số học có dấu, nó chỉ thị kết quả là một số dương lớn hơn hoặc là một số dương nhỏ hơn khả năng chứa của thanh ghi chứa kết quả Ví dụ khi cộng hai số dương trong hai thanh ghi 8 bit, CFsẽ được thiết lập mức 1 khi có sự tràn bit 1 từ D6 sang D7, tức là khi dấu của số 7 bit thay đổi từ (+) sang (-) mặc dù kết quả phải là một số dương, như vậy kết quả này cần phải được biển diễn bằng một số 9 bit Cờ OF luôn được thiết lập khi có tràn,

vì vậy cần phải kiểm tra nó tuỳ theo trường hợp só biểu diễn là có dấu hay không có dấu, để nó không ảnh hưởng gì đến chương trình Cờ tràn sẽ bị xóa khi D7 trở về mức 0

Cờ ZERO ZF (Zero Flag)

Khi ALU thực hiện các phép tính có kết quả trong thanh ghi chứa bằng 0, lúc đó ZF sẽ được thiết lập lên mức 1 Còn ngược lại ZF=0 Thông thường ZF để thông báo trạng thái so sánh bằng, kết quả của phép trừ = 0 , các phép logic = 0 Khi thực hiện các phép cộng, mặc dù kết quả có dư

ra bit thứ 9 nhưng nếu thanh chứa có giá trị 0 thì ZF vẫn = 1 Ví dụ cộng FFH+01H kết quả là 100H thì số 1 ở cờ CF còn thanh chứa có giá trị 00 do đó ZF =1

Cờ Z đặc biệt tiện lợi cho các vòng lặp sử dụng bộ đếm xuống Vòng lặp có thể giảm một thanh ghi nào đó, cho đến khi nó trở về 0 thì ngưng Với các công dụng như trên ZF cùng với CF được sử dụng rất nhiều trong các chương trình

Cờ nhớ phụ AF (Auxiliary Carry Flag )

Không giống như CF, đóng vai trò bit thứ 9 của thanh chứa, cờ giống cờ tràn nhiều hơn, cờ

AF sẽ được thiết lập mức 1 khi có sự tràn bit 1 từ D3 qua D4 sử dụng cho các phép tính BCD Tám bit của bộ chứa bao gồm 2 nibble riêng biệt, các bit 7-4 gọi là nibble trọng số lớn MS(Most Significant) và 3-0 là nibble trong số nhỏ LS(Least Significant) Mỗi nibble là mã số thập phân hoặc HEXA đơn Khi thực hiện các phép tính với số BCD (tức số thập phân) cần phải ghi nhận

số nhớ của 4 bit thấp trong đơn vị 8 bit Ta gọi số nhớ này là số nửa nhớ

Các cờ điều khiển: Các cờ điều khiển sử dụng để xác định các chế độ hoạt động khác nhau của

CPU, Intel 80286 có các cờ điều khiển sau:

Cờ định hướng DF (Direction Flag)

Cờ này được sử dụng định hướng cho các lệnh xử lý chuỗi dữ liệu Ví dụ như di chuyển chuỗi

từ vùng nhớ này sang vùng nhớ khác, so sánh chuỗi… Khi thực hiện CPU lần lượt xử lý từng byte 1 trong chuỗi Để có được các thao tác này CPU sử dụng các thanh ghi địa chỉ SI và DI và sau mỗi lần xử lý 1 byte nó tự động tăng hoặc giảm các thanh ghi này Việc tăng hay giảm SI và

DI cho phép xử lý chuỗi được từ dưới lên trên hay từ trên xuống dưới Khi DF=1 các lệnh xử lý chuỗi sẽ thực hiện từ địa chỉ cao đến địa chỉ thấp, còn mặc định DF = 0

Trong một số CPU các lệnh xử lý chuỗi tăng và giảm địa chỉ khác nhau, nghĩa là cùng là di chuyển chuỗi nhưng có một lệnh thực hiện theo chiều tăng địa chỉ, và một lệnh thực hiện theo chiều giảm địa chỉ Các CPU như thế sẽ không có cờ định hướng

Trang 26

Cờ định hướng có thể thiết lập bằng lệnh STD và xoá bằng lệnh CLD hoặc xử lý thông qua

ngăn xếp bằng cách cất thanh ghi cờ vào ngăn xếp, xử lý bit DF trong ngăn xếp sau đó lất trở lại

thanh ghi cờ

Cờ ngắt IF : (Interrupt Flag)

Cờ ngắt được thiết lập =1 bằng lệnh STI (Set Interrupt ) và xóa bằng lệnh CLI(Clear

Interrupt) Khi cờ ngắt=1 cho phép CPU ghi nhận tín hiệu yêu cầu ngắt từ ngõ vào INTR, và thực

hiện chương trình ngắt Khi cờ ngắt =0, mặc dù có tín hiệu yêu cầu, chương trình ngắt sẽ không

được thực hiện Với các yêu cầu ngắt không che NMI (Non-Mask able Interrupt) cờ ngắt không

có ý nghĩa

Cờ bẫy TF: (Trap Flag)

Cờ bẫy chỉ có thể thay đổi giá trị thông qua ngăn xếp, khi cờ bẫy bằng 1, CPU hoạt động ở

chế độ chạy từng bước để gỡ rối sửa sai chương trình Cụ thể là khi CPU thực hiện xong một lệnh

nó chuyển qua chương trình con giám sát (Monitor), TF được tự động cất vào ngăn xếp và TF

được xoá về 0, các lệnh của chương trình con giám sát sẽ được thực hiện Chương trình con giám

sát được thực hiện bởi người sử dụng để kiểm tra lại kết quả của lệnh vừa thực hiện ở các ô nhớ,

các thanh ghi, các cờ Khi kết thúc chương trình con giám sát, thanh ghi cờ được phục hồi, TF lại

bằng 1, điều khiển được quay về lệnh tiếp theo của chương trình chính Và sau khi thực hiện xong

lệnh này, chương trình con giám sát lại tiếp tục được thực hiện

Cờ nhiệm vụ lồng nhau NT (Nested Tast)

NT cho biết lệnh đang thực hiện tiến triển trong cùng một nhiệm vụ hay sẽ gây ra việc chuyển

nhiệm vụ NT chỉ được dùng trong chế độ bảo vệ của Intel 80286

Cờ chỉ thị mức đặc quyền vào ra (IOPL)

Hai bit này chỉ thị mức đặc quyền thấp nhất mà tác nhiệm đang thực hiện cần có để được phép

thực hiện các lệnh vào ra Hai bit này cũng chỉ được sử dụng trong chế độ bảo vệ

2.2.4 Các thanh ghi đặc biệt

Thanh ghi con trỏ lệnh: (IP - Instruction Pointer) Sử dụng trong việc cung cấp địa chỉ độ dời

(offset) của vùng nhớ mã lệnh Sau khi lấy vào một lệnh BIU sẽ đổi giá trị trong IP để trỏ tới mã

lệnh sẽ thực hiện trong chu kỳ kế tiếp Ở các lệnh thông thường sau khi lấy vào một byte mã lệnh

IP sẽ tự động tăng lên 1 Ở các lệnh nhảy giá trị của IP sẽ được xóa đi để nạp một giá trị mới, giá

trị mới này được cung cấp trong lệnh nhảy Trong các lệnh gọi chương trình con trước khi xóa giá

trị cũ để nạp giá trị mới giá trị cũ của IP được cất vào đỉnh ngăn xếp, và khi có lệnh quay về nó sẽ

được phục hồi Khi phục vụ ngắt quá trình biến đổi IP cũng thực hiện tương tự như khi xảy ra

lệnh gọi chương trình con

Thanh ghi trạng thái máy: Thanh ghi MSW 16 bit, trong đó sử dụng 4 bit như mô tả trên hình

2.6, các bit còn lại dự phòng cho thế hệ kế tiếp:

- TS (Task Set): là bit chuyển nhiệm vụ, bit này bằng 1 xảy ra việc chuyển nhiệm vụ

- EM (Emulate Processor Extention): Cho phép mô phỏng bộ đồng xử lý toán học

- MP (Monitor Coprocesor Extention): Cho biết hệ thống có bộ đồng xử lý toán học đang

làm việc

- PE (Protect Mode Enable): Cho phép chế độ bảo vệ, khi bit này được lập 80286 chuyển

qua hoạc động ở chế độ bảo vệ Khi đã thiết lập, chỉ khi RESET bit này mới được xoá

Trang 27

2.3 NGUYÊN TẮC LÀM VIỆC CỦA BỘ VI XỬ LÝ 80286

2.3.1 Định nghĩa chu kỳ lệnh và chu kỳ máy

Hình 2.7 mô tả Bus hệ thống của một hệ thống vi xử lý 80286 tiêu biểu, các bộ cài (latch) sử dụng để cài BUS địa chỉ, các bộ đệm hai chiều (transceiver) sử dụng đệm BUS dữ liệu và điều khiển IC 82284 là bộ tạo tín hiệu đồng bộ và xung đồng hồ (clock) cho bộ vi xử lý

Bộ điều khiển BUS 82288 cung cấp các tín hiệu điều khiển để giao tiếp với bộ nhớ và vào ra

Sơ đồ kết nối chi tiết cho hệ thống mô tả trên hình 2.8

Khi truyền dữ liệu với bộ nhớ và vào ra, các tín hiệu địa chỉ, điều khiển và dữ liệu được bộ vi

xử lý tác động tuần tự theo thời gian theo một quy luật định trước được gọi là một chu kỳ máy của

bộ vi xử lý Để thực hiện xong một lệnh bộ vi xử lý cần thức hiện một hoặc nhiều chu kỳ máy như thế, và nó được gọi là một chu kỳ lệnh

Hình 2.7: Kết nối tạo các BUS hệ thống của 80286

Trong quá trình làm việc BUS hệ thống của 80286 luôn có 4 trạng thái sau:

- Ti (Idle) : Trạng thái không tích cực

- Ts (Status) : Trạng thái sinh ra tín hiệu xác định chu kỳ BUS

- Tc (Command) : Trạng thái thực hiện lệnh

- Th(hold) : Trạng thái treo BUS

Chu kỳ máy đọc dữ liệu của 80286 có thể chia làm 6 pha A, B, C, D, E, F (hình 2.8)

IORC CLK DENDT/R

RESET READY ALE

A0-A23

82086

CLK

DIR G

WR RD

WE OE

S1 S0

ADDRESS BUS

I/O MEMORY

Trang 28

- Tại pha A (ϕ2 của TC thuộc chu kỳ trước): 80286 cung cấp các tín hiệu A0 – A23 xác định địa chỉ đọc và các tín hiệu điều khiển M/IO-, COD/INTA- để xác định chu kỳ đọc bộ nhớ hay cửa vào ra

- Pha B (ϕ1 của TS thuộc chu kỳ đọc): các tín hiệu S1S0- = 01 chỉ thị chu kỳ đọc dữ liệu, BHE- cũng sẽ tích cực khi lệnh đọc sử dụng 8 bit dữ liệu cao D8 – D15

- Pha C (ϕ2 của TS thuộc chu kỳ đọc): tín hiệu ALE tích cực để chốt các tín hiệu địa chỉ qua các IC chốt cung cấp tới bộ nhớ (hoặc vào ra)

- Pha D (ϕ1 của TC thuộc chu kỳ đọc): các tín hiệu MRDC- và DT/R- sẽ ở mức tích cực thấp xác định dữ liệu sẽ được đọc, tín hiệu DEN- cũng được tác động để cho phép bộ đệm

dữ liệu hai chiều hoạt động Các tín hiệu S1S0 tác động chuẩn bị cho chu kỳ tiếp theo

- Pha E (ϕ2 của TC thuộc chu kỳ đọc): Các tín hiệu M/IO- và COD/INTA- tác động cho chu

kỳ tiếp theo, nếu chu kỳ tiếp theo là chu kỳ ngắt hoặc treo BUS thì các tín hiệu này sẽ ở trạng thái trở kháng cao Ở cuối pha E 80286 kiểm tra tín hiệu READY-, nếu tín hiệu ngõ vảo này đang ở mức 0 thì dữ liệu sẽ được lấy vào CPU, nếu READY- = 1 (dữ liệu từ bên ngoài chưa sẵn sàng) 80286 sẽ chèn thêm các TC nữa cho đến khi READY- = 0

- Pha F (ϕ1 của TS thuộc chu kỳ tiếp theo): chu kỳ đọc kết thúc các tín hiệu MRDC-, DT/R- trở về trạng thái không tích cực, bộ điều khiển BUS 82284 đưa tín hiệu READY- trở về mức cao

AA0 AA2 AA4 AA6 AA8 AA10 AA12 AA14 AA16 AA18 AA20 AA22

AA0 AA2 AA4 AA6

AA8 AA10 AA12 AA14

AA16 AA18 AA20 AA22

DD8 DD10 DD12 DD14

DD8 DD10 DD12 DD14

D8 D10 D12 D14

A0 A2 A4 A6

A8 A10 A12 A14

A16 A18 A20 A22

D0 DD0

D3 D5 DD4

DD2 DD2

D6 DD0

DD3

D4 BHE

CLK

CLK

RESET RESET

BUSY

BUSY ERROR

ERROR READY

DT/R

DT/R

DT/R DEN

DEN ALE

ALE

ALE

ALE GND

GND

GND

INTA IORC IOWC MRDC

U7 74LS373 3

7 13 17

1 11

2 6 12 16

D0 D2 D4 D6

OC G

Q0 Q2 Q4 Q6

26 24

ERROR BUSY PEREQ

U6 74LS373 3

7 13 17

1 11

2 6 12 16

D0 D2 D4 D6

OC G

Q0 Q2 Q4 Q6

U1

80286

63 29 5

67 59

64

53 61 6 66 52

34 32 27 25 23 21 19 17 15 13 11 8

1 36 40 44 48 37 41 45 49

READY CLK RESET S0

M/IO LOCK NMI INTR HOLD HLDA ERROR BUSY PEREQ PEACK COD/INTA CAP

A0 A2 A4 A6 A8 A10 A12 A14 A16 A18 A20 A22

BHE D0 D2 D4 D6 D8 D10 D12 D14

U2 82284 7

13

X1

X2 EFI ARDY SRDY

S0

RES F/C

READY CLK RESET PCLK

U5 74LS373 3

7 13 17

1 11

2 6 12 16

D0 D2 D4 D6

OC G

Q0 Q2 Q4 Q6

U10 74LS245 2

4 6 8

19 1

18 16 14 12

A1 A3 A5 A7

G DIR

B1 B3 B5 B7

U4

82288 19

17 16 5

DT/R DEN ALE MCE

U9 74LS245 2

4 6 8

19 1

18 16 14 12

A1 A3 A5 A7

G DIR

B1 B3 B5 B7

CONTROL BUS (IORC, IOWC, MRDC,MWTC, INTA)

Trang 29

Chu kỳ ghi dữ liệu của 80286 bao gồm các chu kỳ A, B, C, D, E, F, G như trên hình 2.9

- Tại pha A (ϕ2 của TC thuộc chu kỳ trước): 80286 cung cấp các tín hiệu A0 – A23 xác định địa chỉ ghi và các tín hiệu điều khiển M/IO-, COD/INTA- để xác định chu kỳ ghi bộ nhớ hay cửa vào ra

- Pha B (ϕ1 của TS thuộc chu kỳ ghi đang thực hiện): các tín hiệu S1S0- = 00 chỉ thị chu kỳ ghi dữ liệu đang được thực hiện, BHE- cũng sẽ tích cực khi thực hiện lệnh ghi 16 bit

- Pha C (ϕ2 của TS thuộc chu kỳ ghi): tín hiệu ALE tích cực để chốt các tín hiệu địa chỉ qua các IC chốt cung cấp tới bộ nhớ (hoặc vào ra), tín hiệu DEN- để chọn bộ đệm dữ liệu, và tín hiệu DT/R- = 1 xác định chiều truyền dữ liệu từ CPU ra bên ngoài

- Pha D (ϕ1 của TC thuộc chu kỳ ghi): các tín hiệu ALE trở về mức 0, S1S0 = 11 tín hiệu điều khiển ghi MRTC- tích cực để ghi dữ liệu

Trang 30

- Pha E (ϕ2 của TC thuộc chu kỳ ghi): Các tín hiệu địa chỉ, M/IO- và COD/INTA- được cung cấp cho chu kỳ tiếp theo, tức là chu kỳ máy mới đã được bắt đầu ngay khi chu kỳ máy cũ đang còn thực hiện, nếu chu kỳ tiếp theo là chu kỳ ngắt hoặc treo BUS thì các tín hiệu này sẽ ở trạng thái trở kháng cao Ở cuối pha E 80286 kiểm tra tín hiệu READY-, nếu tín hiệu ngõ vảo này đang ở mức 0 thì dữ liệu sẽ tiếp tục được ghi, nếu READY- = 1 (thiết bị bên ngoài chưa sẵn sàng) 80286 sẽ chèn thêm các TC nữa cho đến khi READY- =

Trang 31

2 địa chỉ 16 bit được gọi là các địa chỉ logic là: địa chỉ đoạn (Segment) và địa chỉ độ dời (Offset)

địa chỉ vật lý 20 bit = địa chỉ đoạn 16 bit x 10H + địa chỉ độ dời 16 bit

80286 sẽ quản lý bộ nhớ trong một chương trình theo 4 đoạn: đoạn lệnh (Code segment) có địa chỉ đoạn giữ trong thanh ghi CS, đoạn ngăn xếp (Stack Segment) có địa chỉ đoạn giữ trong thanh ghi SS, đoạn dữ liệu (Data segment) có địa chỉ đoạn giữ trong thanh ghi DS và đoạn mở rộng (Extra segment) sử dụng mở rộng cho đoạn dữ liệu có địa chỉ đoạn chứa trong thanh ghi ES Khi đọc mã lệnh trong bộ nhớ, địa chỉ độ dời luôn chứa trong thanh ghi IP Khi truy cập ngăn xếp, địa chỉ độ dời luôn được chứa trong thanh ghi SP Còn khi truy cập đoạn dữ liệu, địa chỉ độ dời có thể cung cấp:

- Trực tiếp trong mã lệnh: chề độ địa chỉ trực tiếp

- Trong một thanh ghi như BX, BP, DI hay SI: chế độ địa chỉ trực tiếp thanh ghi

- Được tính bằng tổng giữ một thanh ghi và một giá trị chỉ thị trong lệnh (BX+d), (BP+d), (DI+d), (SI+d): chế độ địa chỉ chỉ số

- Bằng tổng giữa hai thanh ghi và một số chỉ thị trong lệnh (BX+SI+d), (BX+DI+d), (BP+SI+d), (BP+DI+d): chế độ tương đối chỉ sô

2.3.2.2 Quản lý bộ nhớ ảo

Không gian bộ nhớ trong chế độ địa chỉ ảo có dung lượng lớn hơn dung lượng bộ nhớ thực rất nhiều Để thực hiện chức năng quản lý ảo CPU sử dụng các cơ cấu đặc biệt là phần ẩn của các thanh ghi quản lý

Khối quản lý bộ nhớ của 80286 thực hiện việc chuyển các giá trị địa chỉ ảo (địa chỉ logic) thành các địa chỉ thực cho bộ nhớ vật lý Nguyên tắc cơ bản của chế độ địa chỉ ảo là phương thức tạo ra các mảng nhớ, mỗi mảng nhớ bao gồm các ô nhớ liên tiếp nhau có dung lượng không vượt quá 64KB và mảng nhớ này có thể trao đổi thông tin giữa bộ nhớ bán dẫn và bộ nhớ ngoài

Mỗi màng nhớ được xác định bằng ba tham số: địa chỉ cơ sở, kích thước (dung lượng) mảng nhớ và đặc quyền thâm nhập vào mảng nhớ Mỗi mảng nhớ có cấu trúc như trên hình 2.11 Nhiệm

vụ của trong phương thức quản lý địa chỉ ảo được hiểu là việc thực hiện một tập hợp các tiến trình gắn với một trạng thái xác định của bộ vi xử lý

Không gian nhớ luôn gắn với nhiệm vụ, các không gian nhớ dành riêng cho một nhiệm vụ được gọi là không gian nhớ cục bộ Không gian nhớ mà tất cả các nhiệm vụ đều có thể thâm nhập được gọi là không gian nhớ toàn cục, nguyên lý này được biểu diễn trên hình 2.12

Một địa chỉ logic trong chương trình chạy trên vi xử lý 80286 gồm có hai thành phần: bộ chọn mảng 16 bit và một Offset 16 bit, 32 bit địa chỉ này sẽ có ý nghĩa khác trong chế độ địa chỉ thực

và chế độ bảo vệ (hình 2.13) Trong chế độ địa chỉ thực, bộ chọn mảng còn gọi là thanh ghi đoạn (Segment), trong chế độ bảo vệ bộ chọn mảng sẽ có ý nghĩa như sau: hai bit thấp dùng để thể hiện mức đặc quyền của các yêu cầu (RPL – Requested Privelege Level) Bit kế tiếp là bộ chỉ thị mảng (TI – Table Indicator) được sử dụng để xác định loại không gian nhớ, TI = 1 không gian nhớ là toàn cục, TI = 0 không gian nhớ là cục bộ Mười ba bit cao còn lại dùng để xác định mảng nhớ, nó

sẽ chỉ thị được 213 = 8192 mảng nhớ toàn cục và 213 = 8912 mảng nhớ cục bộ Như vậu bộ chọn mảng chỉ thị được 214 = 16384 mảng nhớ khác nhau

Trang 32

OPEN.PTIT.EDU.VN

Trang 33

OPEN.PTIT.EDU.VN

Trang 34

Dung lượng nhớ lớn nhất của một mảng nhớ là 64KB nên không gian nhớ ảo dành cho một nhiệm vụ sẽ có dung lượng cực đại là 214.216 = 230 = 1GB (trong khi không gian nhớ cực đại trong chế độ địa chỉ thực là 1MB) như trên hình 2.14

Chỉ số đóng vai trò trỏ đến bảng các bộ mô tả (Decscriptors Table), bảng này mô tả quan hệ

giữa 32 bit địa chỉ ảo và 24 bit địa chỉ vật lý của bộ vi xử lý 80286 quản lý hai loại bảng mô tả là; bảng mô tả toàn cục (GDT – Global Descriptor Table) và bảng mô tả cục bộ (LDT – Local Descriptor Table) Các bộ mô tả bảng của 80286 bao gồm: bộ mô tả mảng dữ liệu, bộ mô tả mảng lệnh, bộ mô tả mảng hệ thống và bộ mô tả mảng các cổng giao tiếp

Bộ mô tả mảng dữ liệu: sử dụng để quy chiếu tới mảng dữ liệu và mảng ngăn xếp có cấu trúc

như hình 2.15 Tám byte của bộ mô tả này chứa các thông tin về mảng như: địa chỉ cơ sở, dung lượng và quyền thâm nhập vào mảng Hai byte đầu sử dụng cho các bộ vi xử lý thế hệ sau, nên đố với 80286 cần phải nạp giá trị 0 vào hai byte này khi khởi động

Byte chứa quyền thâm nhập bao gồm các bit sau:

Bit P (Present): Chỉ thị mảng dữ liệu mà bộ mô tả quy chiếu tới đã nằm trong bộ nhớ hay

chưa, nếu P = 0 mảng dữ liệu đã được nạp vào bộ nhớ, nếu P = 0 mảng dữ liệu chưa được nạp vào

bộ nhớ Khi chương trình truy cập tới một mảng dữ liệu chưa được nạp vào bộ nhớ sẽ gây ra ngoại lệ 11 hoặc 12 Chương trình xử lý các ngoại lệ này sẽ nạp mảng dữ liệu cần truy cập từ các

ổ đĩa vào bộ nhớ

Bit DPL (Descriptor Privilege Level): Cho biết mức đặc quyền của mảng dữ liệu mà bộ mô

tả quy chiếu tới

Trang 35

Bit ED (Expansion Direction): Chỉ ra chiều tiến triển của mảng dữ liệu Nếu ED = 1 thì

mảng dữ liệu sẽ thuộc loại ngăn xếp, địa chỉ bắt đầu của mảng sẽ là tổng của địa chỉ cơ sở và độ dài cực đại của mảng, tức là nó phát triển từ địa chỉ cao nhất tới địa chỉ thấp nhất Nếu ED = 0 thì chiều phát triển của mảng sẽ từ địa chỉ thấp tới địa chỉ cao nhất và mảng dữ liệu sử dụng cho các

dữ liệu của chương trình

Bit W (Writable): Nếu W = 1 mảng dữ liệu có thể vừa đọc vừa ghi được (RW – Read Write)

Nếu W = 0 thì mảng dữ liệu được bảo vệ nó chỉ có thể đọc được (cấm ghi) và được ký hiệu là RO (Read Only)

Bit A (Accesed): A = 1 thì mảng dữ liệu đã được sử dụng, bit A này chỉ có thể xoá bằng

chương trình, bit này cho phép thông kê lại tần suất truy cập tới bảng dữ liệu trong một chương trình

Bộ mô tả mảng lệnh: Sử dụng để truy cập tới mảng nhớ chứa các mã lệnh của chương trình Bộ

mô tả mảng lệnh có cấu trúc tương tự như bộ mô tả mảng dữ liệu, riêng byte quyền thâm nhập có một số bit thay đổi như mô tả trên hình 2.16

Nếu P = 1 có nghĩa là bộ mô tả quy chiếu tới mảng lệnh

Nếu R = 0 thì chương trình chứa trong mảng lệnh chỉ có chức năng thực hiện và được ký hiệu

là EO (Executable Only), còn nếu R = 1 thì chương trình chứa trong mảng lệnh không những thực hiện được mà còn đọc được, nên nó có ký hiệu là ER (Executable and Read)

Nếu C = 0 thì chương trình con được gọi sẽ thực hiện với đặ quyền bằng DPL trong bộ mô tả của mảng chứa chương trình con Nếu C = 1 thì chương trình con được gọi sẽ thực hiện với mức đặc quyền bằng DPL trong bộ mô tả quy chiếu mảng chứa chương trình con đó

Trang 36

Bộ mô tả mảng hệ thống: sử dụng để quy chiếu tới các mảng chứa thông tin cần cho hệ thống

như mô tả trên hình 2.17

Nếu kiểu = 1, thì bộ mô tả quy chiếu tới mảng chứa trạng thai1 của nhiệm vụ TSS (Task State Segment) Nhiệm vụ này không ở trạng thái thực hiện Nếu kiểu = 3, bộ mô tả quy chiếu tới mảng TSS của một nhiệm vụ đang hoạt động Nếu kiểu = 2, bộ mô tả quy chiếu mảng chứa bảng của các bộ mô tả cục bộ

Thông tin trong bảng các bộ mô tả bao gồm thông tin trong GDT và LDT Trong GDT chứa các bộ mô tả mảng tương ứng với tất cả các mảng nhớ trong không gian nhớ toàn cục, còn trong LDT chứa các bộ mô tả bảng nhớ trong không gian nhớ cục bộ của nhiệm vụ

Mỗi bảng các bộ mô tả cũng chính là một mảng nhớ được định nghĩa bằng một bộ mô tả mảng đặc biệt, thuộc nhóm bộ mô tả mảng hệ thống

GDT là một bảng duy nhất nên không cần xác định trước bằng một bộ mô tả riêng Địa chỉ và kích thước của mảng GDT được chứa trong một thanh ghi đặc biệt gọi là thanh ghi bảng các bộ

mô tả toàn cục GDTR (Global Descriptor Table Register)

Trang 37

LDT được xác định bằng các bộ mô tả trong bảng GDT Thông tin về địa chỉ cơ sở và kích thước của mảng chứa bảng các bộ mô tả cục bộ tương ứng với nhiệm vụ đang thực hiện, được chứa trong thanh ghi bảng các bộ mô tả cục bộ LDTR (Local Descriptor table Register) Nội dung của thanh ghi này sẽ thay đổi khi chuyển từ nhiệm vụ này sang nhiệm vụ khác Cơ cấu thâm nhập vào một mảng nhớ được thể hiện trên hình 2.18

Bộ mô tả các cổng giao tiếp: Các lệnh CALL và JMP chỉ có thể thâm nhập vào mảng lệnh có

mức đặc quyền cao hơn thông qua một cổng nối ghép gọi là cổng giao tiếp Có tất cả ba loại cổng giao tiếp khác nhau: Cổng kiểu gọi (CALL GATE); cổng kiểu bẫy (TRAP GATE), cổng theo nhiệm vụ (TASK GATE) Bộ mô tả các cổng giao tiếp có cấu tạo trên hình 2.19

Cơ chế thâm nhập vào một mảng nhớ thông qua cổng giao tiếp được mô tả trân hình 2.20

2.3.2.3 Phương pháp tính địa chỉ vật lý (thực) từ địa chỉ ảo

Địa chỉ ảo của 80286 có 32 bit địa chỉ bao gồm 16 bit của bộ chọn và 16 bit Offset Bộ chọn

có ba thành phần: chỉ số, TI và RPL, TI cho biết bộ mô tả thuộc GDP hay LDT Vì bộ mô tả mảng

Trang 38

có 8 byte nên địa chỉ của bộ mô tả trong bảng sẽ là địa chỉ cơ sở cộng với chỉ số nhân với 8

80286 sẽ tìm thấy trong bộ mô tả địa chỉ cơ sở của mảg nhớ thực và giới hạn của nó Cộng 24 bit địa chỉ cơ sở với 16 bit địa chỉ Offset trong địa chỉ ảo sẽ cho 24 bit địa chỉ thực của mảng nhớ Cách tính địa chỉ thực từ địa chỉ ảo được mô tả trên hình 2.21

Quản lý bộ nhớ ảo: được thực hiện nhờ có các thanh ghi quản lý bộ nhớ đặc biệt, cấu trúc các

thanh ghi này được biểu diễn trên hình 2.22 Các thanh ghi mảng CS, DS, ES, SS sẽ có hai phần: phần hở là bộ chọn 16 bit, phần kín 48 bit bao gồm: một byte thể hiện đặc quyền thâm nhập, ba byte địa chỉ cơ sở của mảng và hai byte kích thước mảng

Bộ chọn 16 bit được nạp giá trị bằng các lệnh LDS, LES, MOV, các lệnh này làm thay đổi giá trị của DS, ES và SS, còn các lệnh CALL và JUMP làm thay đổi giá trị của CS Trong khi thực hiện các lệnh này, bộ chọn của địa chỉ logic được nạp vào phần cao của các thanh ghi 80286 sử dụng bộ chọn (chỉ số TI) để thâm nhập vào bộ mô tả 48 bit và nó được tự động chép qua phần kín của thanh ghi mảng, quá trình này được thể hiện trên hình 2.23

Như vậy, thông qua các thanh ghi mảng, 80286 có thể biết được tất cả các tính chất của mảng nhớ đang sử dụng, 80286 sử dụng nội dung của thanh ghi này cùng 16 bit địa chỉ Offset của địa chỉ logic th6m nhập vào bên trong mảng, tránh phải tìm kiểm trong các bảng ở bộ nhớ

Trang 39

2.3.2.4 Bảo vệ bộ nhớ trong chế độ địa chỉ ảo

Việc bảo vệ bộ nhớ thực hiện các chức năng sau: Các ly chương trình hệ thống và chương trình ứng dụng, các lý giữa các nhiệm vụ và kiểm tra thời điểm thâm nhập vào đối tượng

Bộ vi xử lý 80286 có 4 mức đặc quyền như mô tả trên hình 2.24, trong đó mức 0 là mức đặc quyền cao nhất và mức 3 là mức đặc quyền thấp nhất, mỗi mảng sẽ được phân bổ một mức đặc quyền nhất định

Chương trình bao gồm các mảng lệnh và các mảng dữ liệu, mức đặc quyền phân bố cho chương trình, cho biết chương trình có quyền làm những gì khi nó được thực hiện trong một nhiệm vụ Mức đặc quyền của một nhiệm vụ thay đổi theo thời gian và phụ thuộc vào mức đặc quyền của chương trình đang chạy

Hạt nhân bao gồm các chương trình quản lý các tài nguyên của bộ vi xử lý và bộ nhớ Hạt nhân phải gọn, có khả năng vận hành tốt, không bị hỏng do phần mềm của các mức đặc quyền thấp hơn

Trang 40

Quy tắc đơn giản của quá trình bảo vệ bộ nhớ là:

RPT = DPL (DPL thuộc bộ mô tả được định nghĩa bởi bộ chọn)

EDL (Effective Privilege Level) là số cực đại trong hai số CDL và RPL

Chương trình đang thực hiện có thể thâm nhập một cách tự do vào các mảng lệnh và các mảng

dữ liệu cùng mức đặc quyền với chương trình đó Khi điều khiển vượt ra ngoài mức đặc quyền của chương trình đang chạy thì phải tuân theo các quy tắc riêng

Chương trình đang chạy chỉ có thể thâm nhập vào các mảng có mức đặc quyền bằng hay thấp hơn mức mức đặc quyền của nó, nghĩa là: CPL <= DPL

Phép kiểm tra mức đặc quyền sẽ xảy ra khi bộ nạp được chọn, ví dụ sau khi thực hiện lệnh MOV DS,AX; với AX chứa bộ chọn của mảng dữ liệu Quy tắc thâm nhập vào mảng dữ liệu được

mô tả trên hình 2.25a

Quy tắc cơ bản để gọi một mảng lệnh bằng lệnh CALL hoặc bằng lệnh JMP là: CPL = DPL, trong đó DPL thuộc mảng lệnh đích (hình 2.25b) Thông qua cửa giao dịch có thể thâm nhập vào mảng lệnh có mức đặc quyền cao hơn mức đang thực hiện, tức là: CPL >= DPL với DPL thuộc mảng lệnh đích Nếu bất cứ một sự xâm nhập này trái với quy tắc trên đều sinh ra một ngoại lệ của CPU

Các lệnh đặc quyền chỉ có thể thực hiện ở mức đặc quyền 0 (CPL = 0) Các lệnh đặc quyền bao gồm:

Ngày đăng: 24/02/2014, 19:20

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình 1.9: Cấu tạo một bit nhớ SRAM. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 1.9 Cấu tạo một bit nhớ SRAM (Trang 13)
Hình 2.1: Sơ đồ khối bộ vi xử lý 80286 - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 2.1 Sơ đồ khối bộ vi xử lý 80286 (Trang 20)
Hình 4.3: Kết nối 2 bộ nhớ 8MB với hệ thống 80286. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 4.3 Kết nối 2 bộ nhớ 8MB với hệ thống 80286 (Trang 82)
Hình 4.5. Giải mã địa chỉ riêng cho từng chip nhớ bằng cổng logic. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 4.5. Giải mã địa chỉ riêng cho từng chip nhớ bằng cổng logic (Trang 84)
Hình 5.21: Giao tiếp giữa 8251 và Bus hệ thống. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 5.21 Giao tiếp giữa 8251 và Bus hệ thống (Trang 116)
Hình 5.24: Qui trình lập trình cho 8251. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 5.24 Qui trình lập trình cho 8251 (Trang 119)
Hình 5.28: Giao tiếp nối tiếp qua đường điện thoại. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 5.28 Giao tiếp nối tiếp qua đường điện thoại (Trang 123)
Hình 6.8: Truy cập bộ nhớ ngoài theo cấu trúc trang. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 6.8 Truy cập bộ nhớ ngoài theo cấu trúc trang (Trang 139)
Hình 6.20: Cơ chế ngắt của 8051. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 6.20 Cơ chế ngắt của 8051 (Trang 156)
Hình 7.2: Sơ đồ mạch phần cứng máy đo độ rộng xung - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 7.2 Sơ đồ mạch phần cứng máy đo độ rộng xung (Trang 180)
Hình 8.1: Sơ đồ khối MC68332. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 8.1 Sơ đồ khối MC68332 (Trang 196)
Hình 8.6: Sơ đồ khối bộ chọn mạch - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 8.6 Sơ đồ khối bộ chọn mạch (Trang 202)
Hình 8.8: Sơ đồ khối của TPU. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 8.8 Sơ đồ khối của TPU (Trang 210)
Hình 8.10: Hoạt động của các lệnh quay dịch dữ liệu. - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Hình 8.10 Hoạt động của các lệnh quay dịch dữ liệu (Trang 227)
Bảng vector ngoại lệ - Tài liệu Bài giảng Kiến trúc của hệ vi xử lý docx
Bảng vector ngoại lệ (Trang 232)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w