1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Bài tập nhóm án lệ (lý luận pháp luật về quyền con người)

70 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Bài Tập Nhóm Án Lệ
Trường học Trường Đại Học
Chuyên ngành Lý Luận Pháp Luật Về Quyền Con Người
Thể loại bài tập nhóm
Định dạng
Số trang 70
Dung lượng 106,82 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bài tập Lý luận Quyền con người Tóm tắt vụ việc (Lời dẫn) Hôm nay tôi xin đại diện cho thân chủ tôi là Ông Arieh Hollis Waldman, một công dân Canada cư trú tại tỉnh Ontario là cha của hai đứa con đang tuổi đi học và là một tín hữu của đạo Do Thái, người đã đăng ký cho con mình vào một trường tư thục ban ngày của người Do Thái Tại tỉnh Ontario, các trường Công giáo La mã là trường phi thế tục duy nhất nhận được tài trợ công trực tiếp và đầy đủ Các trường tôn giáo khác phải tài trợ thông qua các n.

Trang 1

Bài tập Lý luận Quyền con người

 Tóm tắt vụ việc (Lời dẫn)

Hôm nay tôi xin đại diện cho thân chủ tôi là Ông Arieh Hollis Waldman, mộtcông dân Canada cư trú tại tỉnh Ontario là cha của hai đứa con đang tuổi đi học và làmột tín hữu của đạo Do Thái, người đã đăng ký cho con mình vào một trường tư thụcban ngày của người Do Thái Tại tỉnh Ontario, các trường Công giáo La mã là trườngphi thế tục duy nhất nhận được tài trợ công trực tiếp và đầy đủ Các trường tôn giáokhác phải tài trợ thông qua các nguồn tư nhân, bao gồm cả việc thu học phí.Năm

1994, ông Waldman đã trả 14.050 đô la học phí cho các con theo học tại TrườngBialik Hebrew Day ở Toronto, Ontario Số tiền được hệ thống tín dụng thuế giảmxuống còn $10.810,89 Khoản học phí được trả từ thu nhập ròng của hộ gia đình là $73.367,26 Ngoài ra, ông được yêu cầu đóng thuế tài sản địa phương để tài trợ chomột hệ thống trường công lập mà ông không sử dụng

Ông cho rằng mình là nạn nhân của việc vi phạm các điều 26 và các điều 18 (1),

18 (4) và 27 được kết hợp với điều 2 (1) Công ước quốc tế về các quyền dân sự vàchính trị năm 1996 nên làm đơn kiện nhà nước Canada lên Ủy Ban Nhân quyềnnhằm đấu tranh đòi công lý

 Nội dung phản biện

1 Luật sư:

Về phía Luật sư cho rằng:

- Quốc gia thành viên đã vi phạm về quyền bình đẳng trước pháp luật của họtrong việc phân biệt đối xử của tài trợ giáo dục Đồng thời bác bỏ lập luận của thànhviên Nhà nước cho rằng sự khác biệt giữa tài trợ của các trường Công giáo La Mã vàcác trường tôn giáo khác là giữa trường công và trường tư Việc vi phạm này được ghitrong điều 26 của ICCPR về pháp luật nghiêm cấm mọi sự phân biệt đối xử và đảmbảo cho mọi người sự bảo hộ bình đẳng

- Quốc gia thành viên cũng đã bị vi phạm điều 18 của ICCPR khi cho rằng khiếunại theo Điều 18 là không thể chấp nhận được vì Điều 18 không bao gồm quyền yêucầu Nhà nước tài trợ cho các trường công lập, là một sự xuyên tạc Điều 18 bao gồmquyền giảng dạy tôn giáo và quyền giáo dục con cái của một người trong một trườnghọc tôn giáo Nếu điều này có thể xảy ra đối với một số người và không có đối vớinhững người khác vì lý do phân biệt đối xử, thì điều 18 bị vi phạm

Trang 2

2 Nhà nước:

Thay mặt Quốc gia thành viên - cơ quan Nhà nước, tôi cho rằng:

- Với vi phạm bị cáo buộc của Điều 26, sự phân biệt đối xử dựa trên các tiêu chí

hợp lý và khách quan không bị coi là phân biệt đối xử bị cấm theo nghĩa của Điều 26.Việc tài trợ cho các trường công lập mà không phải các trường tư thục là không hềgây ra phân biệt đối xử Tất cả trẻ em thuộc hoặc không thuộc giáo phái tôn giáo nàođều có quyền như nhau và được học tại các trường công lập miễn phí được duy trìbằng tiền thuế Việc thành lập các cơ quan công quyền thế tục phù hợp với các giá trịtrong Điều 26 của Công ước Các thể chế thế tục không gây ra phân biệt đối xử vớitôn giáo Đó là một hình thức trung lập hợp pháp của Chính phủ

Quốc gia thành viên đề cập đến các quy định trong đó nêu rõ rằng Điều 18

không bao gồm quyền yêu cầu Nhà nước tài trợ cho các trường tôn giáo tưnhân, chính sách của nhà nước đáp ứng sự đảm bảo quyền tự do tôn giáo nêutrong Điều 18, vì cung cấp một hệ thống trường học công mở cho những ngườithuộc mọi tín ngưỡng tôn giáo

Quốc gia thành viên cho rằng đã đáp ứng các yêu cầu của khoản 3 Điều 18 vì

được pháp luật quy định và cần thiết để bảo vệ trật tự công cộng và các quyền

tự do cơ bản Các mục tiêu của hệ thống giáo dục của Quốc gia thành viên làcung cấp một nền giáo dục công lập miễn học phí, có thể tiếp cận rộng rãi chotất cả người dân mà không bị phân biệt đối xử và thiết lập một hệ thống giáodục công lập nhằm nuôi dưỡng và thúc đẩy các giá trị của một xã hội dân chủ,

đa nguyên, bao gồm gắn kết xã hội, khoan dung và hiểu biết tôn giáo

- Trường học công lập, theo quan điểm của Nhà nước thành viên, là một phương

tiện hợp lý để thúc đẩy sự gắn kết xã hội và tôn trọng tôn giáo và những khác biệt

khác Quốc gia thành viên cho rằng điểm mạnh của hệ thống giáo dục công lập là

cung cấp một địa điểm nơi mọi người thuộc mọi màu da, chủng tộc, nguồn gốc quốcgia, dân tộc và tôn giáo tương tác và giải quyết những khác biệt Hơn nữa, việc mởrộng quyền tài trợ của trường công cho các trường tôn giáo tư nhân có thể làm phứctạp thêm các vấn đề cưỡng bức và tẩy chay tôn giáo mà các nhóm tôn giáo thiểu số ởcác vùng nông thôn đồng nhất của tỉnh phải đối mặt

- Quốc gia thành viên bác bỏ vi phạm Điều 2 vì sự khác biệt dựa trên các tiêu chí

hợp lý và khách quan không dẫn đến sự khác biệt hoặc phân biệt đối xử theo nghĩatheo Điều 2 của Công ước Đối với các lập luận thực chất liên quan đến vấn đề phân

Trang 3

biệt đối xử, nó đề cập đến các lập luận của nó liên quan đến cáo buộc vi phạm Điều26

- Theo Quốc gia thành viên, các cơ quan điều tra nói rõ, Điều 27 không bao gồm

quyền yêu cầu Nhà nước tài trợ cho các trường tôn giáo tư nhân Theo thành viên Nhànước, tỉnh Ontario đã thực hiện các biện pháp tích cực nhằm bảo vệ quyền của cácthành viên thuộc các nhóm thiểu số tôn giáo được thành lập các trường học tôn giáo

và gửi con cái của họ đến các trường học đó Không cần thiết phải tài trợ thêm chonhững trường đó

=> Quốc gia thành viên viện dẫn các lập luận của mình liên quan đến Điều 18 và nhắc lại rằng không thể có lập luận nào cho rằng Điều 27 kết hợp với Điều 2 đã bị vi phạm nếu bản thân Điều 27 không có quyền đó Thay vào đó, không vi phạm điều 2 vì

sự khác biệt dựa trên các tiêu chí hợp lý và khách quan không dẫn đến sự phân biệt hoặc phân biệt đối xử tiềm ẩn theo nghĩa của điều 2 Quốc gia thành viên viện dẫn các lập luận của mình liên quan đến điều 26 ở trên.

3 Cơ quan Nhân quyền:

Ủy ban cho rằng:

- Đối với điều 26: Công ước không bắt buộc các Quốc gia thành viên phải tài trợ

cho các trường học được thành lập trên cơ sở tôn giáo Tuy nhiên, nếu một Quốc giathành viên chọn cung cấp tài trợ công cho các trường tôn giáo, thì nên cung cấp nguồntài trợ này mà không có sự phân biệt đối xử Điều này có nghĩa là cung cấp tài trợ chocác trường học của một nhóm tôn giáo này chứ không phải cho nhóm tôn giáo khácphải dựa trên các tiêu chí hợp lý và khách quan Vậy nên, quốc gia thành viên đã viphạm Điều 26 của Công ước về cấm phân biệt đối xử

- Đối với điều 18 (1) công ước nêu rõ Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự

do tín ngưỡng và tôn giáo Quyền này bao gồm tự do có hoặc theo một tôn giáo hoặctín ngưỡng do mình lựa chọn, và tự do bày tỏ tín ngưỡng hoặc tôn giáo một mìnhhoặc trong cộng đồng với những người khác, công khai hoặc kín đáo, dưới các hìnhthức như thờ cúng, cầu nguyện, thực hành và truyền giảng Hay điều 18(4): Các quốcgia thành viên Công ước cam kết tôn trọng quyền tự do của các bậc cha mẹ, và củanhững người giám hộ hợp pháp nếu có, trong việc giáo dục về tôn giáo và đạo đứccho con cái họ theo ý nguyện của riêng họ Ở đây quốc gia thành viên đã đảm bảođúng và đủ các quyền lợi mà một người dân cư trú tại đây được hưởng, và điều nàycũng tuân thủ quyền tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng của họ

Trang 4

Tóm tắt án lệ 10:

Tác giả của thông báo là Carl Henrik Blom, một công dân Thụy Điển, sinh năm

1964 Ông được đại diện bởi luật sư Anh ta tuyên bố mình là nạn nhân của những viphạm của nhà chức trách Thụy Điển quy định tại Điều 2, Khoản 3 và Điều 26 củaCông ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị cùng với Điều 3, Khoản (c) và

Điều 5, Khoản (b), của Công ước UNESCO về chống phân biệt đối xử trong giáo dục

năm 1960 Điều 13 của Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóacũng được viện dẫn

Trong năm học 1981/82, tác giả học lớp 10 tại Trường Rudolf Steiner ở Goteborg,

là một trường tư thục Theo Nghị định số 418 về Hỗ trợ học tập, được ban hành bởiChính phủ Thụy Điển năm 1973, học sinh của một trường tư thục độc lập chỉ có thểđược hưởng hỗ trợ công nếu anh ta tham dự một chương trình các khóa học được đặtdưới sự giám sát của Nhà nước Tác giả nói rằng Trường Rudolf Steiner đã nộp đơnđăng ký vào ngày 15 tháng 10 năm 1981 để được đặt dưới sự giám sát của Nhà nướcđối với lớp 10 trở lên (các lớp dưới đã trong danh mục đó) Sau khi các cơ quan quản

lý trường học địa phương và Hội đồng Quốc gia đã đưa ra một ý kiến, quyết định xếplớp 10 trở lên dưới sự giám sát của Nhà nước được thực hiện ngày 17/6/1982, có hiệulực kể từ 1/7/1982 Điều này có nghĩa là việc giám sát có hiệu lực từ năm học 1982/83trở đi, chứ không phải từ mùa thu năm 1981, như nhà trường đã yêu cầu Vào ngày 6tháng 6 năm 1984, tác giả đã nộp đơn xin hỗ trợ tài chính công với số tiền là 2.250SKr, đối với năm học 1981/82 Theo quyết định ngày 5 tháng 11 năm 1984, đơn đăng

ký của ông đã bị từ chối bởi Hội đồng Hỗ trợ Giáo dục Quốc gia với lý do trườngkhông thuộc Tiểu bang giám sát trong năm học 1981/82

Từ quyết định của Thủ tướng Tư pháp, tác giả rút ra kết luận rằng việc khởi kiện ratòa chống lại Nhà nước là vô ích Chính vì vậy, Blom đã quyết định nộp đơn khiếu nạilên Tòa án Nhân quyền Châu Âu

Luật sư đại diện cho Blom:

Trang 5

Việc làm của nước Thụy Điển đã vi phạm nghiêm trọng vấn đề con người, cụ thể làquyền không bị phân biệt đối xử theo Khoản 3 Điều 2 và Điều 26 ICCPR cũng nhưquyền về giáo dục theo Điều 13 của Công ước Quốc tế về Quyền Kinh tế và Xã hội vàĐiều 5, Khoản b, của Công ước của UNESCO về chống phân biệt đối xử trong giáodục năm 1960

Điều 26, ICCPR quy định về quyền không bị phân biệt đối xử: “ Mọi người đều

bình đẳng trước pháp luật và có quyền được pháp luật bảo vệ một cách bình đẳng mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào….” Quyền này bị vi phạm là do khi 6/6/1984

tác giả nộp đơn xin hỗ trợ tài chính công với số tiền là 2.250 SKr (saraiki), cho nămhọc 1981/82 thì đơn đăng ký của ông đã bị Ủy ban Hỗ trợ Giáo dục Quốc gia từ chốivới lý do ông là học sinh trường tư thục, nhà trường không chịu sự giám sát của Nhànước trong năm học được đề cập Trong khi đó học sinh của các trường công lập đượccho là đã nhận được hỗ trợ công cho năm học 1981/82 Sự đối xử phân biệt này đượccho là đã đi ngược lại ý tưởng cơ bản về bình đẳng cho tất cả mọi người trong giáodục Rõ ràng rằng vì là học sinh của một trường tư thục mà Blom đã không nhận được

hỗ trợ học tập như các bạn ở trường công khác Là học sinh trường tư thục Blom chỉ

có thể được hưởng trợ cấp khi theo học một chương trình của các khóa học dưới sựgiám sát của Nhà nước với sự giám sát của chính phủ theo Nghị định số 418 về Hỗ trợhọc tập do Chính phủ Thụy Điển ban hành năm 1973 Blom chọn trường vì lý do tôngiáo, chính trị, và bởi vì Nhà nước, mặc dù không phải vì lý do tôn giáo hoặc chínhtrị, đối xử với trường tư thục này khác với trường công, do đó mà Blom đã bị đối xửphân biệt đối xử trên cơ sở tôn giáo và quan điểm chính trị của mình Vì vậy, các quyđịnh của Thụy Điển đưa ra đã vi phạm điều 26 ICCPR

Khoản 3, Điều 2, ICCPR có quy định: “Các quốc gia thành viên Công ước cam kết:

a) Bảo đảm rằng bất cứ người nào bị xâm phạm các quyền và tự do như được công nhận trong Công ước này đều nhận được các biện pháp khắc phục hiệu quả…” Sau

khi Blom đệ trình yêu cầu bồi thường lên Thủ tướng Chính phủ (Justiekanslern), thì

Trang 6

quốc gia đã không có bất kì hành động nào thực hiện trách nhiệm bồi thường Điềunày đã vi phạm nghiêm trọng cam kết của Thụy Điển đối với ICCPR về đảm bảo khắcphục quyền lợi khi bị xâm phạm quyền.

Theo Khoản 3, Điều 13, ICESCR: “Các quốc gia thành viên Công ước cam kết tôn

trọng quyền tự do của các bậc cha mẹ và của những người giám hộ hợp pháp (nếu có) trong việc lựa chọn trường cho con cái họ….” và khoản b, Điều 5, của Công ước

của UNESCO về chống phân biệt đối xử trong giáo dục năm 1960: “ Rất cần phải tôn

trọng quyền tự do của cha mẹ và, trong trường hợp có thể áp dụng, của những người giám hộ hợp pháp, trước hết trong việc lựa chọn cho trẻ em nơi học ngoài các cơ sở

do chính quyền duy trì…” Bằng các căn cứ pháp lý này, ta có thể khẳng định quốc gia

đã vi phạm về quyền giáo dục Việc hỗ trợ cho trường công mà trường tư không đượcnhận làm sự bình đẳng cho tất cả mọi người trong giáo dục không được bảo đảm làmcản trở quyền lựa chọn trường tư thục độc lập của phụ huynh, xâm phạm nghiêmtrọng đến quyền tự do lựa chọn trường học của cha mẹ cho con cái Sự vi phạm nàykhiến cho những đứa trẻ có thể phải học trong môi trường giáo dục không phù hợpvới tôn giáo, quan điểm chính trị mà cha mẹ và chúng đang theo

Nhà nước Thụy Điển đưa ra lập luận:

Đối với cáo buộc của phía Blom bị vi phạm về quyền ko bị phân biệt đối xử, chúngtôi thấy chưa có đủ bằng chứng để chứng minh chúng tôi vi phạm điều 26 và khoản 3,Điều 2 ICCPR

Theo Đạo luật hỗ trợ học tập năm 1973 và Nghị định về hỗ trợ học tập năm 1973

thì: “Học sinh đang theo học tại các trường, dù là trường công hay trường tư, đều có thể đủ điều kiện nhận các hình thức hỗ trợ tài chính công Hỗ trợ tài chính có thể được cấp cho học sinh học tại các trường công lập hoặc các trường thuộc đối tượng Giám sát của Nhà nước.” Do đó, để học sinh theo học tại một trường tư thục có đủ

điều kiện được hỗ trợ tài chính công, trường phải được đặt dưới sự giám sát của Nhà

Trang 7

nước Theo Đạo luật về Trường học năm 1962, các trường tư thục tự túc về tài chính

và Nhà nước hoặc chính quyền địa phương không có nghĩa vụ pháp lý nào phải cungcấp bất kỳ khoản đóng góp tài chính nào Việc đề ra quy định này bởi có sự khác nhaugiữa trường công và trường tư, cụ thể trường công lập là những trường do Nhà nước,Trung ương hay cấp địa phương đứng ra đầu tư về kinh tế nên các khoản kinh phí chủyếu bằng nguồn tài chính công còn trường tư là một trường học do tư nhân thành lập

và điều hành chính vì vậy mọi cơ sở vật chất,… đều do tư nhân đầu tư chi trả, tự túc

về tài chính Vì vậy để nhận được sự hỗ trợ công thì trường tư phải đặt dưới sự giámsát của nhà nước nghĩa là Nhà nước Thụy Điển được phép theo dõi, quan sát hoạtđộng của trường Rudolf Steiner ở Goteborg một cách thường xuyên, liên tục

Ngoài ra, đối với trường học, giống như bất kỳ tổ chức hoặc hoạt động nào kháctrong xã hội, trước khi cấp hỗ trợ tài chính công cho nhà trường hoặc học sinh, Nhànước phải xem xét xem trường có đáp ứng các tiêu chuẩn hợp lý về chất lượng haykhông và đáp ứng nhu cầu xã hội hoặc học sinh tự phụ Việc hỗ trợ tài chính đượccung cấp cũng hợp lý như nhau, rằng Quốc gia thực hiện các biện pháp cần thiết để tựđảm bảo rằng các sự kiện và hoàn cảnh làm cơ sở cho quyết định sau đó không bịthay đổi Những điều này - và về điểm này không có quan điểm nào khác được Blomthể hiện - động cơ yêu cầu một trường tư thục phải được Giám sát chặt chẽ để họcsinh của mình đủ điều kiện được hỗ trợ tài chính công Từ những lập luận trên, chúngtôi không có bất kì hành vi nào phân biệt đối xử để vi phạm điều 26 ICCPR như luật

sư ông Blom nêu

Với cáo buộc chúng tôi vi phạm Điều 2, Khoản 3, chúng tôi không đồng tình Vớinhững lập luận có căn cứ rằng chúng tôi không vi phạm điều 26 ICCPR như đã chứngminh ở trên thì chúng tôi không cần có bất kì nghĩa vụ hay hành động nào để thựchiện các biện pháp khắc phục hiệu quả cho ông Blom vì chúng tôi không có vi phạm

Trang 8

Tiếp theo là cáo buộc, Nhà nước Thụy Điển đã can thiệp vào quyền lựa chọntrường tư thục độc lập của phụ huynh được quy định tại Điều 13 ICESCR Trong cáobuộc của Blom, ông cũng ko đưa ra trường hợp rõ ràng về vấn đề Nhà nước đã canthiệp làm ảnh hưởng đến quyền lựa chọn trường tư thục độc lập của phụ huynh Phíaông Blom chỉ đưa ra giải thích cho điều 26 ICCPR về việc phân biệt đối xử giữatrường công và trường tư làm ảnh hưởng đến quyết định của phụ huynh Trên thực tế,hầu hết các trường tư thục đều được hỗ trợ bởi chính quyền địa phương và ngoài ra,khoảng một nửa trong số đó, bao gồm cả Trường Rudolf Steiner, nhận được Nhànước đóng góp Vì vậy không thể nói Nhà nước chỉ hỗ trợ cho các trường công lập.

Vì thế, việc lựa chọn trường công hay trường tư vẫn là quyết định độc lập của phụhuynh và học sinh bởi học sinh đang theo học tại các trường

Cuối cùng, chúng tôi không vi phạm khoản b, Điều 5 Công ước của UNESCO vềchống phân biệt đối xử trong giáo dục 1960 Theo chúng tôi, khái niệm phân biệt đối

xử ngụ ý sự so sánh giữa hai hoặc nhiều nhóm hoặc loại cá nhân khác nhau, mộtnhóm hoặc loại đang được đối xử khác với nhóm hoặc loại khác và cách đối xử khácbiệt này dựa trên những cơ sở tùy tiện và không có căn cứ Cách đối xử khác biệtkhông cấu thành sự phân biệt khi sự phân biệt dựa trên các tiêu chí khách quan và hợp

lý Blom tranh luận, với tư cách là "cơ sở phân biệt đối xử" duy nhất cho hành vi bịcáo buộc vi phạm điều 26, rằng anh ấy chọn theo học Trường Rudolf Steiner vì "tôngiáo, chính trị hoặc quan điểm khác" của anh ấy và cha mẹ anh ấy, và rằng sự đối xửkhác biệt liên quan đến hỗ trợ tài chính công là kết quả trực tiếp của sự lựa chọnnày Theo quan điểm của chúng tôi, điều này rõ ràng không có nghĩa là chính sáchcủa Nhà nước đối xử khác nhau đối với các trường công lập và tư thục dựa trên các lý

do như tôn giáo Vì vậy, với những lý do nêu trên đã chứng minh Nhà nước không viphạm khoản b, Điều 5 Công ước UNESCO về phân biệt đối xử trong giáo dục năm1960

Trang 9

Ý kiến của Ủy ban nhân quyền:

Thứ nhất, theo Đạo luật về Trường học năm 1962 của Thụy Điển có thừa nhận hệthống giáo dục của Quốc gia thành viên cung cấp cho cả giáo dục tư nhân và cônglập Quốc gia Thụy Điển không thể bị coi là hành động theo cách phân biệt đối xử nếu

họ không cung cấp cùng một mức trợ cấp cho hai các loại hình thành lập, khi hệ thống

tư nhân không chịu sự giám sát của Nhà nước Theo tuyên bố của tác giả rằng việcQuốc gia thành viên không cấp trợ cấp giáo dục cho năm học 1981/82 đã cấu thành sựđối xử phân biệt đối xử, bởi vì Quốc gia thành viên đã không áp dụng hồi tố quyếtđịnh ngày 17 tháng 6 năm 1982 về việc xếp lớp 10 trở lên dưới Tiểu bang giám sát.Quốc gia thành viên sẽ cấp một khoản trợ cấp cho bất kỳ giai đoạn nào trước đó vớiđiều kiện trường ông Blom theo học phải đặt dưới sự giám sát của Nhà nước và rõràng, trong năm học 1981/82 thì trường Rudolf Steiner ở Goteborg chưa có sự giámsát của Nhà nước Vì vậy Thụy Điển không thể áp dụng hồi tố quyết định và vấn đềphân biệt đối xử không nảy sinh

Thứ hai, đơn xin để Trường Rudolf Steiner thuộc sự giám sát của Nhà nước được

đưa ra vào tháng 10 năm 1981 và quyết định được đưa ra 8 tháng sau, vào tháng 6

năm 1982 không đi quá giới hạn và Blom không thể tuyên bố rằng thời gian trôi đi

này là do “phân biệt đối xử” Vì Ủy ban nhận thấy việc đánh giá chương trình giảngdạy của một trường học nhất thiết phải có một khoảng thời gian nhất định, là kết quảcủa một loạt các yếu tố và yêu cầu, bao gồm cả sự cần thiết của việc tìm kiếm lờikhuyên từ các cơ quan chính phủ khác nhau Vì vậy điều này không cấu thành sựphân biệt đối xử theo nghĩa của Điều 26 hay bất kì nghĩa nào khác

Đồng thời, theo điều 5, đoạn 4, của Nghị định thư tùy chọn đối với Công ước quốc

tế về các quyền dân sự và chính trị, chúng tôi có quan điểm rằng các dữ kiện đượctrình lên không khẳng định tuyên bố của Blom rằng mình là nạn nhân của vi phạmĐiều 26 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị

Trang 10

Vì những lý do trên, chúng tôi cho rằng Blom không bị vi phạm bất cứ quyền gìtrong ICCPR để được nhận các biện pháp khắc phục hiệu quả đó là được thanh toán

số tiền hỗ trợ của Nhà nước Từ đó chúng tôi không chấp nhận khiếu nại của Blom vềviệc vi phạm Điều 2, Khoản 3 ICCPR

CASE QUYỀN CON NGƯỜI NHÓM 11

1 Luật sư đại diện

Với vai trò là Luật sư đại diện cho thân chủ tôi là Arieh Hollis Waldman Thânchủ tôi là một người cha của hai đứa con đang tuổi đi học và là một tín hữu của đạo

Do Thái, người đã đăng ký cho con mình vào một trường tư thục ban ngày của người

Do Thái Tại tỉnh Ontario, các trường Công giáo La mã là trường phi thế tục duy nhấtnhận được tài trợ công trực tiếp và đầy đủ Các trường tôn giáo khác phải tài trợ thôngqua các nguồn tư nhân, bao gồm cả việc thu học phí Anh ta tuyên bố mình là nạnnhân bị Quốc gia thành viên vi phạm các Điều 26, kết hợp khoản 1 điều 2 Công ướcICCPR

Năm 1994, ông Waldman đã trả 14.050 đô la học phí cho các con của mình theohọc tại Trường Bialik Hebrew Day ở Toronto, Ontario Số tiền này đã được hệ thốngtín dụng thuế liên bang giảm xuống còn $ 10.810,89 Những khoản học phí này đượctrả từ thu nhập ròng của hộ gia đình là $ 73.367,26 Ngoài ra, thân chủ tôi được yêu

Trang 11

cầu đóng thuế tài sản địa phương để tài trợ cho một hệ thống trường công lập mà thânchủ tôi không sử dụng.

Căn cứ theo điều 26, Tôi cho rằng những quy định này tạo ra sự khác biệt hoặc

ưu tiên dựa trên tôn giáo và có tác động làm suy giảm sự thụ hưởng hoặc thực hiệncủa tất cả mọi người, trên cơ sở bình đẳng, các quyền và tự do tôn giáo của họ Tôicho rằng việc trao quyền lợi cho một nhóm tôn giáo duy nhất không thể được duy trì.Khi quyền giáo dục tôn giáo được tài trợ công khai được một Quốc gia thành viêncông nhận, không nên phân biệt đối xử giữa các cá nhân trên cơ sở bản chất của tínngưỡng cụ thể của họ Thân chủ tôi cho rằng việc cung cấp toàn bộ kinh phí dànhriêng cho các trường Công giáo La mã không thể được coi là hợp lý Việc tài trợ phânbiệt đối xử của chính phủ Ontario, đó là bảo vệ các quyền của người thiểu số Cônggiáo La Mã khỏi đa số theo đạo Tin lành, hiện đã biến mất, và nếu bất cứ điều gì đãđược chuyển giao cho các cộng đồng tôn giáo thiểu số khác ở Ontario Cũng khônghợp lý khi cho rằng các tỉnh và vùng lãnh thổ khác của Canada không phân biệt đối

xử dựa trên tôn giáo trong việc phân bổ tài trợ cho giáo dục

Tôi bác bỏ lập luận của thành viên Nhà nước cho rằng sự khác biệt giữa tài trợcủa các trường Công giáo La Mã và các trường tôn giáo khác là giữa trường công vàtrường tư Chất lượng công của các trường Công giáo La Mã là một cấu trúc quan liêuđược chỉ định cho một nhóm người trả giá dựa trên tôn giáo của họ để loại trừ sự phânbiệt đối xử của tất cả những người trả giá khác

Tôi bác bỏ lập luận của Quốc gia thành viên rằng việc mở rộng tài trợ côngkhông phân biệt đối xử cho các trường tôn giáo khác sẽ làm tổn hại đến các mục tiêucủa một xã hội khoan dung, đa văn hóa, không phân biệt đối xử, và lập luận rằngngược lại, hoàn cảnh phân biệt đối xử hiện nay và quyền giáo dục tôn giáo được tàitrợ công khai được một Quốc gia thành viên công nhận, thì không nên phân biệt đối

xử dựa trên tôn giáo Việc tài trợ công trực tiếp và đầy đủ cho các trường Công giáo

La Mã ở Ontario không tôn trọng quyền tự do của những người không theo Công giáo

Trang 12

La Mã trong việc lựa chọn một nền giáo dục phù hợp với niềm tin tôn giáo của cha

mẹ Căn cứ vào Điều 2, việc chỉ tài trợ có chọn lọc cho một hệ phái tôn giáo trongviệc thành lập và hoạt động của các trường tôn giáo rất bất lợi cho việc nuôi dưỡngmột xã hội khoan dung, không phân biệt đối xử trong tỉnh và khuyến khích xã hộichia rẽ giữa các dòng tôn giáo mà nó tuyên bố là đánh bại Theo tôi, để điều 2 có ýnghĩa đầy đủ và thích hợp, nó phải có tác dụng yêu cầu không phân biệt đối xử dựatrên các cơ sở được liệt kê đối với các quyền và tự do trong Công ước

Theo tôi, nếu vi phạm Công ước luôn được yêu cầu mà không áp dụng hoặc xemxét Điều 2, thì Điều 2 sẽ là thừa

Đồng thời, tôi cũng đồng ý với Quốc gia thành viên rằng việc không cung cấpcùng một mức tài trợ cho tư nhân như cho các trường công lập thì không thể bị coi làphân biệt đối xử Phải thừa nhận rằng hệ thống trường công ở Ontario sẽ có nhiềunguồn lực hơn nếu Chính phủ ngừng tài trợ cho bất kỳ trường tôn giáo nào Trongtrường hợp không có phân biệt đối xử, việc rút các khoản tài trợ đó là một quyết địnhchính sách mà Chính phủ phải thực hiện Tuy nhiên việc sửa đổi điều khoản của Đạoluật Hiến pháp Canada 1867 chỉ yêu cầu sự đồng ý của Chính phủ của tỉnh bị ảnhhưởng và Chính phủ liên bang Những sửa đổi như vậy gần đây đã được thông qua ởQuebec và Newfoundland nhằm giảm bớt các cam kết lịch sử đối với giáo dục docông tài trợ cho các giáo phái tôn giáo có chọn lọc

Quyền giáo dục tôn giáo được tài trợ công khai được các Quốc gia thành viêncông nhận, sẽ không có sự phân biệt nào giữa các cá nhân trên cơ sở bản chất của tínngưỡng cụ thể của họ Do đó, việc thực hành độc quyền tài trợ cho giáo dục tôn giáoCông giáo La Mã ở Ontario vi phạm Công ước Do đó, Counsel tìm kiếm tài trợ chotất cả các trường tôn giáo đáp ứng các tiêu chuẩn của tỉnh bang Ontario ở mức tươngđương với mức tài trợ, nếu có, mà các trường Công giáo La Mã ở Ontario nhận được

2 Quốc gia thành viên

Trang 13

Trong bản đệ trình vào tháng 2 năm 1998, chúng tôi phủ nhận rằng các tình tiếtcủa vụ việc tiết lộ vi phạm các điều 2, 18, 26 và 17 của Công ước.

Đối với vi phạm bị cáo buộc của Điều 26, chúng tôi cho rằng thông tin liên lạc là

cơ bản không thể chấp nhận được, hoặc, trong trường hợp thay thế, không cấu thành

vi phạm Chúng tôi nhắc lại rằng sự khác biệt trong đối xử dựa trên các tiêu chí hợp lý

và khách quan không bị coi là phân biệt đối xử bị cấm theo nghĩa của Điều 26 Nó đềcập đến luật pháp của Ủy ban trong thông báo số 191/1985 Bloom kiện Thụy Điển,Quan điểm được thông qua ngày 4 Tháng 4 năm 1988, các quyết định được lựa chọntập 2, CCPR/C/OP/2 Trong đó Ủy ban nhận thấy rằng chúng tôi không vi phạm Điều

26 bằng cách không cung cấp cùng một mức trợ cấp cho giáo dục tư nhân và cônglập, trong khi hệ thống tư nhân không chịu sự giám sát của Nhà nước Nó cũng đề cậpđến Quan điểm của Ủy ban trong truyền thông số 298/1988 và 299/1988 Lindgren vàLundquist kiện Thụy Điển, Quan điểm được thông qua vào ngày 9 tháng 11 năm 1990(CCPR/C/40/D/298-299/1988), trong đó, Ủy ban quyết định rằng chúng tôi không thể

bị coi là có nghĩa vụ cung cấp các lợi ích tương tự cho các trường tư thục như cáctrường công lập, và sự ưu đãi dành cho việc đi học của khu vực công là hợp lý và dựatrên các tiêu chí khách quan Ủy ban cũng cho rằng chúng tôi không thể bị coi là phânbiệt đối xử với các bậc cha mẹ, những người tự do lựa chọn không tận dụng các lợiích thường mở cho tất cả mọi người

2.3.2 Chúng tôi lập luận rằng việc tài trợ của họ cho các trường công lập chứkhông phải các trường tư thục là không phân biệt đối xử Tất cả trẻ em của mọi hoặckhông thuộc giáo phái tôn giáo nào đều có quyền như nhau khi được học tại cáctrường công lập miễn phí được duy trì bằng tiền thuế Theo chúng tôi, việc trẻ emhoặc phụ huynh tự nguyện chọn từ bỏ quyền được hưởng lợi ích giáo dục trong hệthống trường công lập không phải là tước đoạt của Chính phủ Đảng của Nhà nướcnhấn mạnh rằng tỉnh Ontario không tài trợ cho bất kỳ trường tư thục nào, cho dù đó làtrường tôn giáo hay không Sự khác biệt được thực hiện trong tài trợ của các trường

Trang 14

không dựa trên tôn giáo, mà dựa trên việc trường đó là trường công hay trường tưnhân/độc lập.

2.3.3 Theo chúng tôi, việc thành lập các cơ quan công quyền thế tục phù hợpvới các giá trị của Điều 26 của Công ước Các thể chế thế tục không phân biệt đối xửvới tôn giáo, chúng là một hình thức trung lập hợp pháp của Chính phủ Theo chúngtôi, hệ thống thế tục là một công cụ hỗ trợ ngăn chặn sự phân biệt đối xử giữa cáccông dân dựa trên niềm tin tôn giáo của họ Chúng tôi không có sự phân biệt giữa cácnhóm tôn giáo khác nhau trong giáo dục công của mình và không hạn chế khả năngthành lập trường tư của bất kỳ nhóm tôn giáo nào

2.3.4 Ngoài các nghĩa vụ của mình theo Đạo luật Hiến pháp 1867, chúng tôikhông cung cấp tài trợ trực tiếp cho các trường tôn giáo Trong hoàn cảnh đó, chúngtôi lập luận rằng không phân biệt đối xử từ chối tài trợ cho các trường tôn giáo Khiđưa ra quyết định của mình, chúng tôi tìm cách đạt được những giá trị được đề caobởi Điều 26, đó là tạo ra một xã hội khoan dung, nơi có sự tôn trọng và bình đẳng đốivới tất cả các tín ngưỡng tôn giáo Chúng tôi lập luận rằng nó sẽ tự đánh bại các mụcđích của Điều 26 nếu Ủy ban giữ điều đó vì các quy định trong Đạo luật Hiến pháp

1867 yêu cầu tài trợ cho các trường Công giáo La Mã, chúng tôi hiện phải tài trợ chotất cả các trường tôn giáo tư nhân, do đó làm xói mòn chính khả năng tạo ra và thúcđẩy một xã hội khoan dung thực sự bảo vệ quyền tự do tôn giáo, trong trường hợpkhông có điều khoản hiến pháp năm 1867, thì theo Hiệp ước này, nó sẽ không cónghĩa vụ phải tài trợ cho bất kỳ trường học tôn giáo nào

2.5.2 Ngoài ra, chúng tôi bác bỏ vi phạm Điều 2 vì sự khác biệt dựa trên các tiêuchí hợp lý và khách quan không dẫn đến sự khác biệt hoặc phân biệt đối xử theonghĩa của Điều 2 của Công ước Đối với các lập luận thực chất liên quan đến vấn đềphân biệt đối xử, nó đề cập đến các lập luận của nó liên quan đến cáo buộc vi phạmĐiều 26 Thay vào đó, không vi phạm điều 2 vì sự khác biệt dựa trên các tiêu chí hợp

lý và khách quan không dẫn đến sự phân biệt hoặc phân biệt đối xử tiềm ẩn theo

Trang 15

nghĩa của điều 2 Chúng tôi viện dẫn các lập luận của mình liên quan đến điều 26 ởtrên

3 Ý kiến cá nhân của thành viên Martin Scheinin (đồng tình )

Trong khi tôi đồng tình với kết luận của Ủy ban rằng tác giả là nạn nhân của việc

vi phạm điều 26 của Công ước, tôi muốn giải thích lý do của tôi cho kết luận như vậy.3.1 Công ước không yêu cầu sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước, mặc dù cácquốc gia không thực hiện sự tách biệt như vậy thường gặp phải những vấn đề cụ thểtrong việc đảm bảo tuân thủ các điều 18, 26 và 27 của Công ước Các thỏa thuận thayđổi được thực hiện ở các quốc gia thành viên của Công ước, từ sự tách biệt hoàn toànđến sự tồn tại của một nhà thờ tiểu bang được thi hành theo hiến pháp Như Ủy ban đãbày tỏ trong Bình luận chung số 22 [48] về điều 18, thực tế là một tôn giáo được côngnhận là quốc giáo hoặc tôn giáo đó được thành lập là chính thức hoặc truyền thốnghoặc tín đồ của tôn giáo đó bao gồm phần lớn dân số, "sẽ không làm ảnh hưởng đếnviệc hưởng bất kỳ quyền nào theo Công ước, bao gồm các điều 18 và 27,

3.2 Sự sắp xếp có thể chấp nhận được trong mối quan hệ giữa nhà nước và tôngiáo cũng liên quan đến giáo dục Ở một số quốc gia, tất cả các hình thức giảng dạyhoặc tuân thủ tôn giáo đều bị cấm trong các trường công lập và giáo dục tôn giáo,được bảo vệ theo điều 18 (4), diễn ra ngoài giờ học hoặc trong các trường tư thục Ởmột số quốc gia khác, giáo dục tôn giáo theo tôn giáo chính thức hoặc tôn giáo đa sốtrong các trường công lập, với quy định miễn trừ hoàn toàn cho những người theo cáctôn giáo khác và những người không theo tôn giáo Ở nhóm quốc gia thứ ba, một sốhoặc thậm chí tất cả các tôn giáo được cung cấp, trên cơ sở nhu cầu, trong hệ thốnggiáo dục công Sự sắp xếp thứ tư là đưa vào các chương trình giảng dạy trung lập vàkhách quan trong các chương trình giảng dạy của trường công lập về lịch sử chungcủa các tôn giáo và đạo đức Tất cả những sắp xếp này cho phép tuân thủ Giao ước.Như đã được nêu cụ thể trong Bình luận chung số 22 [48] của Ủy ban, "giáo dục côngcộng bao gồm hướng dẫn về một tôn giáo hoặc tín ngưỡng cụ thể là không phù hợp

Trang 16

với Điều 18 (4) trừ khi có quy định về các trường hợp miễn trừ không phân biệt đối

xử hoặc các lựa chọn thay thế phù hợp với mong muốn của cha mẹ và người giám hộ

”(đoạn 6) Tuyên bố này phản ánh những phát hiện của Ủy ban trong trường hợpHartikainen và cộng sự v Phần Lan (Truyền thông số 40/1978)

3.3 Trong trường hợp hiện tại, Ủy ban đã tập trung chính xác vào điều 26 Mặc

dù cả Bình luận chung số 22 [48] và vụ Hartikainen đều liên quan đến điều 18, có mộtmức độ phụ thuộc lẫn nhau đáng kể giữa điều khoản đó và điều khoản không Điềukhoản phân biệt đối xử trong Điều 26 Nói chung, các thỏa thuận trong lĩnh vực giáodục tôn giáo tuân theo Điều 18 cũng có khả năng phù hợp với Điều 26, bởi vì khôngphân biệt đối xử là một thành phần cơ bản trong bài kiểm tra theo Điều 18 ( 4) Trongtrường hợp của Blom kiện Thụy Điển (Thông tin liên lạc số 191/1985) và Lundgren et

al và Hjord et al v Thụy Điển(Truyền thông 288 và 299/1988) Ủy ban đã nêu rõquan điểm của mình trong câu hỏi điều gì tạo nên sự phân biệt đối xử trong lĩnh vựcgiáo dục Trong khi Ủy ban để ngỏ liệu Công ước có đòi hỏi, trong một số tình huốngnhất định, nghĩa vụ cung cấp một số tài trợ công cho các trường tư thục hay không, thì

Ủy ban kết luận rằng thực tế là các trường tư, được phụ huynh và con cái họ tự do lựachọn, không nhận được cùng một mức tài trợ vì các trường công lập không phân biệtđối xử

3.4 Tại Tỉnh Ontario, hệ thống các trường công lập cung cấp việc giảng dạy tôngiáo cho một tôn giáo nhưng các tín đồ của các hệ phái tôn giáo khác phải sắp xếpviệc học tôn giáo của họ ngoài giờ học hoặc bằng cách thành lập các trường tôn giáo

tư nhân Mặc dù có các thỏa thuận tài trợ công gián tiếp cho các trường tư thục hiện

có, nhưng mức tài trợ đó chỉ là một phần nhỏ so với chi phí phát sinh cho các giađình, trong khi các trường Công giáo La Mã công lập là miễn phí Sự khác biệt trongcách đối xử giữa những tín đồ của Công giáo La Mã và những tín đồ của các tôn giáokhác muốn cung cấp trường học tôn giáo cho con cái của họ, theo quan điểm của Ủyban, là phân biệt đối xử

Trang 17

3.5 Khi thực hiện quan điểm của Ủy ban trong trường hợp hiện tại, theo ý kiếncủa tôi, Quốc gia thành viên cần lưu ý rằng Điều 27 đặt ra các nghĩa vụ tích cực đốivới các Quốc gia trong việc thúc đẩy hướng dẫn tôn giáo trong các tôn giáo thiểu số

và cung cấp giáo dục đó như một sự sắp xếp tùy chọn trong giáo dục công hệ thống làmột sự sắp xếp được phép cho mục đích đó Cung cấp cho giáo dục công bằng cácngôn ngữ thiểu số cho những người muốn nhận được nền giáo dục đó không phải là

sự phân biệt đối xử, mặc dù tất nhiên cần phải thận trọng rằng sự khác biệt có thể cógiữa các ngôn ngữ thiểu số khác nhau là dựa trên cơ sở khách quan và hợp lý Quy tắctương tự được áp dụng liên quan đến giáo dục tôn giáo trong các tôn giáo thiểu số Đểtránh phân biệt đối xử trong việc tài trợ giáo dục tôn giáo (hoặc ngôn ngữ) cho một sốnhưng không phải tất cả các nhóm thiểu số, các Quốc gia có thể căn cứ một cách hợppháp vào việc có nhu cầu liên tục về giáo dục đó hay không Đối với nhiều nhómthiểu số tôn giáo, sự tồn tại của một giải pháp thay thế hoàn toàn thế tục trong hệthống trường học công lập là đủ, vì các cộng đồng được đề cập muốn sắp xếp việcgiáo dục tôn giáo ngoài giờ học và bên ngoài khuôn viên trường học Và nếu nhu cầu

về các trường tôn giáo xuất hiện, Một tiêu chí hợp pháp để quyết định việc khôngthành lập trường dân tộc thiểu số công lập hay không cung cấp tài trợ công tươngđương cho trường dân tộc thiểu số tư thục là liệu có đủ số lượng trẻ em theo học tạimột trường học như vậy để trường có thể hoạt động như một phần khả thi trong hệthống giáo dục tổng thể Trong trường hợp hiện tại, điều kiện này đã được đáp ứng

Do đó, mức tài trợ công gián tiếp được phân bổ cho việc giáo dục con cái của tác giả

bị phân biệt đối xử khi so sánh với toàn bộ kinh phí của các trường Công giáo La Mãcông lập ở Ontario

Tổng quan

Thành viên của Ủy ban Martin Scheinin đã đưa ra quan điểm đồng tình, lưu ý

rằng "Việc cung cấp giáo dục được tài trợ công bằng các ngôn ngữ dân tộc thiểu số

cho những người muốn nhận nền giáo dục đó không phải là sự phân biệt đối xử, mặc

Trang 18

dù tất nhiên cần phải thận trọng rằng có thể có sự khác biệt giữa các ngôn ngữ thiểu

số khác nhau trên cơ sở khách quan và hợp lý Quy tắc tương tự được áp dụng liên quan đến giáo dục tôn giáo ở các tôn giáo thiểu số Để tránh phân biệt đối xử trong việc tài trợ giáo dục tôn giáo (hoặc ngôn ngữ) cho một số nhưng không phải tất cả các nhóm thiểu số, các Quốc gia có thể căn cứ vào việc có nhu cầu thường xuyên một cách hợp pháp cho nền giáo dục như vậy”.

4 Ủy ban nhân quyền

• Việc tài trợ cho trường Công giáo La Mã

Trên cơ sở xem xét và đánh giá, Ủy ban nhân quyền thấy rằng đã có sự khácbiệt, bất hợp lý được ghi nhận tại Hiến pháp 1867 và thực tế, cụ thể: các tài liệukhông cho thấy hay chỉ ra được việc cộng đồng công giáo La Mã hay bất kỳ một bộphận nào có thể nhận dạng nào đó hiện đang ở vị thế bất lợi so với những thành viêncủa cộng đồng Do Thái muốn đảm bảo việc giáo dục con cái của họ trong các trườngtôn giáo, do đó, Ủy ban thấy rằng đã có sự phân biệt đối xử

• Phân bổ ngân quỹ công giữa trường tư thục với công giáo

+ Không thể cho các thành viên của các giáo phái tôn giáo khác với Công giáo

La Mã có các trường tôn giáo của họ được kết hợp bên trong hệ thống trường công

Trang 19

lập Trong trường hợp ngay lập tức, tác giả đã gửi con của mình đến một trường tôngiáo tư nhân, không phải vì anh ta mong muốn một nền giáo dục tư thục không phụthuộc vào Chính phủ cho con mình, mà vì hệ thống trường học được tài trợ côngkhông cung cấp cho giáo phái tôn giáo của anh ta, trong khi được tài trợ công khai cáctrường tôn giáo có sẵn cho các thành viên của đức tin Công giáo La Mã Trên cơ sởcác dữ kiện trước đó

+ Ủy ban đã lưu ý lập luận của Quốc gia thành viên rằng các mục tiêu của hệthống giáo dục công lập thế tục của Quốc gia thành viên phù hợp với nguyên tắckhông phân biệt đối xử được quy định trong Công ước Ủy ban không đặt vấn đề vớilập luận này nhưng lưu ý, tuy nhiên, lưu ý rằng các mục tiêu được tuyên bố của hệthống không biện minh cho việc tài trợ độc quyền của các trường tôn giáo Công giáo

La Mã Nó cũng ghi nhận đệ trình của tác giả rằng hệ thống trường công ở Ontario sẽ

có nhiều nguồn lực hơn nếu Chính phủ ngừng tài trợ cho bất kỳ trường tôn giáo nào.Trong bối cảnh này, Ủy ban nhận thấy rằng Công ước không bắt buộc các Quốc giathành viên phải tài trợ cho các trường học được thành lập trên cơ sở tôn giáo Tuynhiên, nếu một Quốc gia thành viên chọn cung cấp tài chính công cho các trường tôngiáo, nó sẽ cung cấp nguồn tài trợ này mà không có sự phân biệt đối xử Điều này cónghĩa là việc cung cấp tài trợ cho các trường học của một nhóm tôn giáo này chứkhông phải cho nhóm tôn giáo khác phải dựa trên các tiêu chí hợp lý và khách quan.Trong trường hợp tức thời, Ủy ban kết luận rằng tài liệu trước đó không cho thấy sựphân biệt đối xử giữa đức tin Công giáo La Mã và hệ phái tôn giáo của tác giả dựatrên các tiêu chí như vậy Do đó, đã có sự vi phạm quyền của tác giả theo điều 26 củaCông ước để được bảo vệ bình đẳng và hiệu quả chống lại sự phân biệt đối xử Ủyban kết luận rằng tài liệu trước đó không cho thấy sự phân biệt đối xử giữa đức tinCông giáo La Mã và hệ phái tôn giáo của tác giả dựa trên các tiêu chí như vậy Do đó,

đã có sự vi phạm quyền của tác giả theo điều 26 của Công ước để được bảo vệ bìnhđẳng và hiệu quả chống lại sự phân biệt đối xử Ủy ban kết luận rằng tài liệu trước đókhông cho thấy sự phân biệt đối xử giữa đức tin Công giáo La Mã và hệ phái tôn giáo

Trang 20

của tác giả dựa trên các tiêu chí như vậy Do đó, đã có sự vi phạm quyền của tác giảtheo điều 26 của Công ước để được bảo vệ bình đẳng và hiệu quả chống lại sự phânbiệt đối xử.

Trên cơ sở các đánh giá ở trên, Ủy ban nhân quyền quyết định:

- Trên cơ sở xem xét các dữ kiện, Ủy ban thấy rằng không có vấn đề bổ sung nàophát sinh để xem xét theo các điều 18, 27 và 2 (1) của Công ước

- Hành động theo Khoản 4 Điều 5 của Nghị định thư tùy chọn đối với Công ướcquốc tế về các quyền dân sự và chính trị, sự kiện đã vi phạm điều 26 của Công ước

- Theo Khoản 2 (a), Điều 3 Công ước, Quốc gia thành viên mà cụ thể Canada cónghĩa vụ cung cấp biện pháp khắc phục nhằm loại bỏ sự phân biệt đối xử này

Tại Na Uy, đạo Tin lành Luther là quốc giáo chính thức Tại Điều 2 Hiến pháp

Na Uy,còn xác định thêm: Người cư trú, người đăng ký, các con chiên theo đạo này

có nghĩa vụ nuôi dưỡng con cái của họ theo đạo này Trước đây, môn học về Cơ đốcgiáo là một môn học bắt buộc đối với tất cả học sinh Na Uy, nhưng từ khi xuất hiệnĐạo luật Bất đồng vào năm 1845 thì trẻ em theo các tín ngưỡng khác có quyền miễntrừ, không cần phải xem đây là môn học bắt buộc

Vào tháng 8 năm 1997, Chính phủ Na Uy giới thiệu một môn học tôn giáo tên

là “Kiến thức Cơ đốc giáo, Giáo dục Tôn giáo và Đạo đức” (gọi tắt là CKREE) - đây

là môn học bắt buộc mới trong hệ thống giáo dục Na Uy dùng để thay thế cho mônhọc Cơ đốc giáo Đối với môn học này, trẻ em không còn được quyền miễn trừ, việcmiễn trừ chỉ được áp dụng trong những hạn chế của việc giảng dạy Do những lời chỉtrích về đối tượng và quyền được miễn trừ hạn chế, các nhà lập pháp đã quyết địnhrằng vấn đề này sẽ được đánh giá lại sau 03 năm sau khi được áp dụng; một thông báo

đã nói rằng việc miễn trừ một phần không hoạt động như dự định và do đó phải được

Trang 21

xem xét kỹ lưỡng hơn Một số tổ chức đại diện cho nhóm thiểu số theo các tín ngưỡngkhác nhau đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ với yêu cầu được miễn hoàn toàn việcgiảng dạy có liên quan đến môn học CKREE

Trước những vấn đề bất cập liên quan đến quyền, nghĩa vụ, tín ngưỡng tôn giáocủa người dân thì: Các trường học liên quan đã từ chối và gửi đơn khiếu nại hànhchính lên cơ quan Giám đốc Giáo dục khu vực; Cha mẹ của 08 học sinh và tác giả đãtiến hành tố tụng đến lần lượt Tòa án thành phố, Tòa án cấp phúc thẩm và Tòa án tốicao, tuy nhiên lại bị bác bỏ yêu cầu và cho rằng các biện pháp trong nước không cònhiệu lực để giải quyết về vấn đề này nữa Trước tình huống này, Cha mẹ và Hiệp hộiNhân văn Na Uy đã quyết định đưa đơn khiếu nại lên Tòa án Nhân quyền Châu Âu

Giải quyết Án lệ số 12 trên cương vị của Luật sư, Nhà nước và UB Nhân quyền

Luật sư đại diện cho Cha mẹ 08 học sinh và tác giả:

Sau khi nhận được đơn yêu cầu bảo vệ quyền lợi, tư vấn pháp lý về vấn đề bảo

vệ quyền lợi cho những người bị xâm phạm về nhân quyền; được tiếp cận và phântích rõ về hồ sơ vụ việc, là luật sư đại diện cho Cha mẹ của 08 học sinh và tác giả, tôixin khẳng định việc làm của Nhà nước Na Uy là đã vi phạm nghiêm trọng đến vấn đềquyền con người, cụ thể là vi phạm tại các Điều 17, Điều 18 và Điều 26 của ICCPR.Thay mặt cho thân chủ, tôi đề nghị Tòa án Nhân quyền Châu Âu xem xét cụ thể vụviệc, đưa ra phán xét công tâm; yêu cầu Nhà nước Na Uy nhận lỗi và thực hiện cácbiện pháp khắc phục hậu quả phù hợp Dưới đây là những lập luận, khẳng định chothấy Nhà nước Na Uy đã và đang vi phạm đến Nhân quyền:

Điều 17 của ICCPR có quy định: 1 Không ai bị can thiệp một cách tùy tiện

hoặc bất hợp pháp vào đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, thư tín, hoặc bị xâm phạm bất hợp pháp đến danh dự và uy tín Qua quy trình phân tích vụ việc thì tôi cho rằng

thỏa thuận miễn trừ một phần đã vi phạm đến quyền riêng tư của thân chủ tôi Vì thỏathuận này là sự trao đổi giữa phụ huynh và nhà trường liên quan đến vấn đề về sựphát triển tự do và độc lập của đứa trẻ Tuy nhiên, thỏa thuận này lại can thiệp quá sâuvào đời sống gia đình, buộc đứa trẻ phải trở thành “người cấp dưới” trong mối quan

hệ với cha mẹ của chúng Ngoài ra, nhà nước cũng đang có những can thiệp một cáchtùy tiện khi bắt buộc những phụ huynh nộp đơn xin miễn giảm một phần phải tiết lộniềm tin, triết lý sống với cán bộ, nhân viên nhà trường

Đoạn 4 Điều 18 có quy định: Các quốc gia thành viên Công ước cam kết tôn

trọng quyền tự do của các bậc cha mẹ, và của những người giám hộ hợp pháp nếu có, trong việc giáo dục về tôn giáo và đạo đức cho con cái họ theo ý nguyện của riêng

họ Bằng căn cứ pháp lý này, có thể khẳng định nhà nước đã vi phạm quyền tự do tôn

giáo Việc ban hành một môn học tôn giáo mới và bắt buộc áp dụng đối với tất cả học

Trang 22

sinh trên cả nước, đồng thời xóa bỏ hoàn toàn quyền miễn trừ về tôn giáo đối với trẻ

em, điều này khiến cho quyền tự do tôn giáo; tự do có niềm tin, tín ngưỡng bị xâmphạm nghiêm trọng Sự vi phạm của Nhà nước Na Uy khiến cho trẻ em không đượctiếp cận với nền tảng giáo dục phù hợp với niềm tin triết học của riêng chúng

Điều 26, ICCPR quy định về quyền không phân biệt đối xử: Mọi người đều

bình đẳng trước pháp luật và có quyền được pháp luật bảo vệ một cách bình đẳng mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào Là đại diện của thân chủ, tôi thấy rằng Nhà

nước Na Uy đang có những quy định khiến cho việc phân biệt đối xử được thể hiện rõràng Cụ thể: Thỏa thuận miễn trừ được đặt ra với các yêu cầu nặng nề hơn đối vớicác bậc cha mẹ không theo đạo Thiên chúa so với cha mẹ theo đạo Thiên chúa Đốivới tác giả, khi họ tiết lộ về niềm tin tôn giáo thì họ thường bị các sĩ quan trường họcphân biệt đối xử, họ phải đưa ra lý do xin miễn trừ môn học CKREE, trong khi nhữngngười theo đạo Cơ đốc không phải chịu những yêu cầu như vậy Như vậy, các quyđịnh mà Nhà nước Na Uy đưa ra đã vi phạm Điều 26 ICCPR

Trên đây là những căn cứ pháp lý, lập luận khẳng định Nhà nước Na Uy đã vàđang có những quy định, hành vi vi phạm đến nhân quyền Việc đưa ra những chi tiết

cụ thể trên nhằm mục đích bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của thân chủ tôi

Nhà nước Na Uy đưa ra lập luận:

Sau khi nghe lời cáo buộc của bên luật sư đại diện cho cha mẹ của 08 học sinh

và tác giả, tôi là đại diện của Nhà nước Na Uy, xin được đưa ra những lập luận, phântích như sau:

Với những lập luận, tình tiết nêu trên, luật sư chưa đủ bằng chứng để buộc tộiNhà nước Na Uy vi phạm Điều 17 của ICCPR Với lý do phụ huynh nộp đơn xinmiễn giảm một phần “phải tiết lộ các yếu tố về lập trường sống, niềm tin của họ đốivới cán bộ và nhân viên nhà trường” Trong thực tế, chúng tôi chỉ yêu cầu đưa ra lý

do mà không bắt buộc phải cung cấp thông tin về tôn giáo và triết lý sống của họ

Ngoài việc phải theo tôn giáo chính thức thì trẻ em còn tiếp nhận thêm một tôngiáo, một quan điểm sống khác nữa Chúng tôi cho rằng trẻ em nên được tìm hiểu vềcác quan điểm sống khác nhau để phát triển bản sắc, lập trường sống của mình và ởmức độ cao hơn là tôn trọng các tôn giáo khác Vì thế lời cáo buộc của luật sư chorằng chúng tôi đang vi phạm nghiêm trọng quy định tại Đoạn 4 Điều 18 của ICCPR làkhông đúng, chúng tôi đề cao việc phát triển lập trường sống chứ không nhằm vàomục đích can thiệp quá sâu niềm tin, tín ngưỡng tôn giáo của trẻ Bên cạnh đó, điềuluật còn cho phép giảng dạy các vấn đề về tôn giáo và triết lý sống với điều kiện làđược hướng dẫn một cách trung lập và khách quan; tuân thủ các tiêu chuẩn nhânquyền khác như CESCR,…

Trang 23

Luật sư buộc tội chúng tôi vi phạm Điều 26 của ICCPR là không đủ cơ sở:Điều khoản miễn trừ của đạo luật giáo dục áp dụng cho tất cả các bậc cha mẹ đối vớimọi tôn giáo, mọi quan điểm Việc đưa ra các điều khoản miễn trừ này là nhằm để ápđặt các nghĩa vụ, quy tắc chung phù hợp với các điều kiện, trường hợp cụ thể Đây làmột cách quản lý hiệu quả và chấp nhận được Ngoài ra, việc áp dụng môn họcCKREE vào giảng dạy được thực hiện theo nguyên tắc giáo dục giống nhau Vì thế,không thể coi những điều này là trái với Điều 26 về phân biệt đối xử

Ý kiến của Ủy ban nhân quyền:

Sau khi tiếp nhận những thông tin mà các bên cung cấp, Ủy ban nhân quyền đãxem xét và có đưa ra ý chí của mình như sau:

Hiến pháp của Nhà nước Na Uy có quy định rằng: Các cá nhân tuyên bố theo

đạo tin lành Luther phải nuôi dạy con cái của họ theo cùng một đức tin” Tuy nhiên,

tại Điều 18 của ICCPR cũng có quy định: Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự

do tín ngưỡng và tôn giáo Quyền này bao gồm tự do có hoặc theo một tôn giáo hoặc tín ngưỡng do mình lựa chọn,… Như vậy, có thể thấy rằng quy định trong Hiến pháp

Na Uy đang không phù hợp với Công ước ICCPR về quyền tự do tư tưởng tôn giáo

Chúng tôi có quan điểm cho rằng trong bối cảnh tôn giáo phải tôn trọng niềmtin của cha mẹ và người giám hộ, không tin vào bất cứ tôn giáo nào theo như quy địnhtại Đoạn 4 Điều 18, trừ khi có quy định về các trường hợp miễn trừ hoặc thay thếkhông phân biệt đối xử phù hợp với mong muốn của cha mẹ thì việc nhà nước Na Uyban hành môn học tôn giáo mới và bắt buộc áp dụng đối với trẻ em trên phạm vi cảnước là đang vi phạm đến vấn đề nhân quyền trong tự do tín ngưỡng

Về vấn đề giảng dạy môn học CKREE trung lập và khách quan hay không:Chúng tôi cho rằng việc giảng dạy CKREE không thể được cho là đáp ứng yêu cầutrung lập và khách quan, trừ khi hệ thống miễn trừ trên thực tế dẫn đến tình huốngtrong đó việc giảng dạy được cung cấp cho những trẻ em và gia đình lựa chọn miễntrừ được trung lập và khách quan

Về vấn đề thỏa thuận miễn trừ một phần có cung cấp trường hợp miễn trừkhông phân biệt đối xử hoặc lựa chọn phù hợp với mong muốn của cha mẹ không.Thì chúng tôi cho rằng Quốc gia thành viên đã tuân thủ Điều 18 của giao ước dựa trênđiều khoản của Hiến pháp quy định “học sinh sẽ được miễn tham gia các phần giảngdạy tại trường cá nhân của họ, trên cơ sở tôn giáo và triết lý sống của riêng họ”.Nhưng bên cạnh đó thì việc học sinh phải đọc thuộc lòng các văn bản tôn giáo trongdịp lễ giáng sinh mặc dù họ đã được ghi danh vào chương trình miễn trừ, theo quanđiểm của chúng tôi thì theo khuôn khổ hiện tại của CKREE bao gồm chế độ miễn trừ

Trang 24

hiện hành như nó đã thực hiện đối với tác giả có thể cấu thành vi phạm điều 18 khoản

Trang 27

Lubicon Lake Band là một tổ chức đại diện cho các dân cư dân tại vùng phía bắcAlberta, Canada Thông qua Đạo Luật Ấn Độ năm 1970 và Hiệp ước 8 ngày 21 tháng

6 năm 1899 thì Chính phủ Canada đã công nhận quyền của những cư dân nơi này vớiviệc tiếp tục sống với những truyền thống của họ Nhưng không theo những thỏathuận trong Đạo luật, chính phủ Canada đã cho phép chính quyền tỉnh bang Albertatước đoạt lãnh thổ của LLB vì lợi ích của các công ty tư nhân

Khi làm như vậy, chính phủ Canada bị cáo buộc vi phạm quyền của khu vực được tự

do xác định địa vị chính trị của mình và theo đuổi sự phát triển kinh tế, xã hội và vănhóa, như được đảm bảo bởi điều 1, khoản 1, của Công ước Hơn nữa, việc thăm dònăng lượng trong lãnh thổ của Band bị cáo buộc vi phạm điều 1, Khoản 2, cho phéptất cả các dân tộc có quyền định đoạt của cải và tài nguyên thiên nhiên của họ Khiphá hoại môi trường và phá hoại cơ sở kinh tế của LLB, Chính phủ Canada bị cáobuộc là đã tước đoạt các phương tiện để tồn tại và quyền tự quyết được đảm bảotrong điều 1

LLB kiện Chính phủ Canada vì đã vi phạm quyền tự quyết với họ Bao gồm tự do xácđịnh địa vị chính trị của mình và theo đuổi sự phát triển kinh tế, xã hội và văn hóa;quyền tự do định đoạt của cải và tài nguyên thiên nhiên; Những hành vi xâm phạmcủa chính phủ Canada được cho rằng đã đi ngược lại với quy định trong điều 1 củaCông ước quốc tế về những quyền dân sự và chính trị - Quyền của nhóm người dân

hồ Lubicon bị xâm phạm bởi hành vi như sau của chính phủ Canada: Mặc dù thôngqua đạo luật Ấn Độ năm 1970 và Hiệp ước 8 ngày 21 tháng 6 năm 1899 liên quan đếnquyền đất đai của thổ dân ở miền bắc Alberta, chính phủ Canada đã ghi nhận quyềnđược tiếp tục sống theo phong tục truyền thống của người dân bản địa Mặc dù vậy, đingược lại với những đạo luật này, chính phủ Canada đã đồng ý cho chính quyền địaphương của bang Alberta tước đoạt đất đai, lãnh thổ của nhóm người dân Lubiconnhằm đem lại lợi ích cho mình và vì lợi ích những tập đoàn tư nhân, (cho các tập đoàn

về ga và dầu thuê để khai thác) Hành vi này đã xâm phạm đến lợi ích của người dânbản địa về lãnh thổ (biểu hiện của chính trị) (quyền về chính trị) Về tài nguyên thiênnhiên, tài nguyên thiên nhiên của họ bị khai thác, làm ảnh hưởng đến nền móng kinh

tế, điều kiện để phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội (quyền phát triển kinh tế) Môitrường nơi đây cũng đã bị ô nhiễm vì những hoạt động này Quyền và lợi ích củangười dân theo như công ước đã bị xâm phạm Kể từ tháng 10 năm 1987, các bên đã

đệ trình một số, bác bỏ các tuyên bố của nhau là gây hiểu lầm hoặc sai thực tế

LLB đã cáo buộc Bang thành viên đã tạo ra một tình huống trực tiếp hoặc gián tiếpdẫn đến cái chết của nhiều người dân trong khu vực và đang đe dọa cuộc sống của tất

cả các thành viên khác của cộng đồng Lubicon Tất cả đều vi phạm Điều 6 của Giaoước; rằng sự tàn phá gây ra cho cộng đồng cấu thành sự đối xử tàn bạo, vô nhân đạo

Trang 28

và hạ thấp nhân phẩm, vi phạm điều 7; rằng sự thiên vị của các tòa án Canada đã làmnản lòng những nỗ lực của LLB trong việc bảo vệ đất đai, cộng đồng và sinh kế của

họ, và rằng một số thẩm phán đã có quan hệ kinh tế và cá nhân rõ ràng với các bênphản đối LLB trong các vụ kiện của tòa án, vi phạm các điều 14, khoản 1 và 26;Quốc gia thành viên đã cho phép phá nhà cửa và tài sản của các cư dân nơi đây, viphạm các điều 17 và 23, khoản 1 các cư dân đã bị "cướp mất đất đai, tài sản mà tôngiáo của họ gắn bó" vi phạm điều 18, khoản 1

Chính phủ Canada: đã dứt khoát bác bỏ những cáo buộc trên là vô căn cứ và không

có cơ sở và cấu thành sự lạm dụng quyền đệ trình Chính phủ Canada cho rằng khôngthể chấp nhận quyền tự quyết của người dân Lubicon, mà theo lập trường của họ cóhai lí do: Thứ nhất, quyền tự quyết áp dụng cho một người dân Chính phủ Canadacho rằng, những người ở hồ Lubicon không phải là người dân (theo định nghĩa cótrong Điều 1 Công ước) Do đó, không thể nói chính quyền Canada đã xâm phạm quyđịnh được ghi trong đoạn 1 đến đoạn 3 của Công ước Thứ hai, thông tin liên lạc theoNghị định thư tùy chọn chỉ có thể được thực hiện bởi các cá nhân và phải liên quanđến việc vi phạm quyền được trao cho các cá nhân

Quyết định của Ủy Ban Nhân Quyền:

- Về các cáo buộc của tác giả đối với quốc gia thành viên:

+ Về cáo buộc vi phạm diều 1 công ước ICCPR, Ủy ban nhận thấy tác giả với tư cách

cá nhân không thể là nạn nhân của quyền tự quyết được nêu trong điều 1 Công ướcICCPR, trong đó đề cập tới quyền của các dân tộc Như vậy, theo Ủy ban, quốc giathành viên không vi phạm điều 1

+ Tuy nhiên, mặc dù ban đầu cáo buộc vi phạm điều 1 của công ước ICCPR nhưng

Ủy ban chắc chắn rằng nhiều tuyên bố của tác giả nêu lên các vấn đề theo điều 27của Công ước Có thể các quyền được bảo vệ trong điều 27 đã bị xâm phạm Ngày22/7/1987 Ủy ban quyết định chấp nhận thông tin liên lạc trong chừng mực và yêucầu quốc gia thành viên thực hiện các biện pháp bảo vệ tạm thời để tránh các thiệt hạikhông thể khắc phục được với Lubicon Lake Band theo quy tắc 86 của các quy tắcthủ tục tạm thời

+ Về các cáo buộc quốc gia thành viên đã vi phạm nghiêm trọng điều 6, 7, 14 củaCông ước, Ủy ban cho rằng các cáo buộc trên không có cơ sở chứng minh để đượcxem xét nghiêm túc

+ Các cáo buộc liên quan đến vi phạm điều 17 và 23 Công ước, Ủy ban sẽ không tínhđến các cáo buộc trên trừ trường hợp chúng được coi là phụ thuộc vào các cáo buộcđặt ra các vấn đề theo điều 27

Trang 29

- Quyết định tạm thời ngày 10/4/1986:

+ Ủy ban nhắc lại Quốc gia thành viên bổ nhiệm một đặc phái viên và giao cho đặcphái viên nhiệm vụ xem xét tình hình, yêu cầu Quốc gia thành viên cung cấp cho Ủyban các báo cáo của đặc phái viên và bất kỳ thông tin nào về các khuyến nghị cũngnhư các biện pháp mà Quốc gia thành viên thực hiện hoặc dự tính thực hiện liên quanđến vấn đề này

+ Ủy ban đã yêu cầu Cảnh sát trưởng Bernard Ominayak thông báo cho Ủy ban về bất

kì sự phát triển nào trong các hành động pháp lý đang chờ xử lý tại các tòa án Canada

- Trong quyết định đối thoại ngày 14/7/1989, Ủy ban nhân quyền đã mời Quốc giathành viên đệ trình lên Ủy ban bất kì giải thích hoặc tuyên bố nào liên quan đến nộidung cáo buộc của Cảnh sát trưởng Ominayak, ngoài các bản trình trước đó, khôngmuộn hơn 1/9/1989 Ủy ban một lần nữa yêu cầu Quốc gia thành viên, theo quy tắc

86, thực hiện biện pháp để tránh thiệt hại cho Ominayak và các thành viên LubiconLake Band

Trang 30

CASE LANSMAN VS FINLAND

1 Case Fact

Ban Lâm nghiệp Trung ương đã cấp giấy phép cho một công ty tư nhân khai thác đá

từ núi Etela-Riutusvaara Các thành viên bản địa của Ủy ban Người chăn nuôiMuotkatunturi khẳng định rằng việc khai thác đá và vận chuyển đá qua lãnh thổ chănnuôi tuần lộc của họ sẽ vi phạm quyền hưởng thụ văn hóa của họ theo Điều 27 Côngước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR) Cụ thể, những người chăn nuôituần lộc từ khu vực Angeli và Inari phản đối quyết định của Ban Lâm nghiệp Trungương về việc thông qua hợp đồng với công ty Arctic Stone vào năm 1989 Nội dunghợp đồng cho phép công ty được khai thác đá trên diện tích 10ha sườn núi EtelaRiutusvaara, hoạt động này sẽ được cho phép đến năm 1993 Những người chăn nuôicho rằng, hợp đồng được ký giữa Công ty Artic Stone và Ban Lâm nghiệp Trungương không chỉ cho phép khai thác đá, mà còn vận chuyển qua hệ thống hàng rào tuầnlộc Việc khai thác đá và vận chuyển anorthocite sẽ làm xáo trộn các hoạt động chănnuôi tuần lộc của họ, và hệ thống rào tuần lộc phức tạp được xác định bởi môi trường

tự nhiên Ngoài ra, con đường vận chuyển đá đi qua khu giết mổ tuần lộc – nơi cầnđược đáp ứng các tiêu chuẩn xuất khẩu nghiêm ngặt Núi Etela Riutusvaara là nơi linhthiêng của tôn giáo Sami cũ

Ủy ban đã xác nhận cách giải thích trước đây của mình rằng các hoạt động kinh tế(hoặc phương tiện sinh kế) tuân theo quy định của Điều 27 nếu chúng là một yếu tốthiết yếu của văn hóa thiểu số Họ lưu ý rằng những phương tiện truyền thống nhưvậy có thể phát triển theo thời gian với công nghệ hiện đại State Party không cóquyền quyết định trong việc lựa chọn các hoạt động phát triển của mình; Quyền tự dotheo đuổi phát triển kinh tế của một Quốc gia bị hạn chế bởi các nghĩa vụ của quốcgia đó theo Điều 27

2 Vai luật sư

Thưa quý tòa, những người chăn nuôi tuần lộc có nguồn gốc từ dân tộc Sami từ khuvực Angeli và Inari chính là những người đã bị vi phạm quyền trong trường hợp này

Cụ thể, quyền của họ đã bị vi phạm là điều 27 trong Công ước quốc tế về các quyền

dân sự và chính trị (ICCPR) về quyền hưởng thụ văn hóa, có nội dung rằng: “Ở

những quốc gia có nhiều nhóm thiểu số về sắc tộc, tôn giáo và ngôn ngữ, những cá nhân thuộc các nhóm thiểu số đó, cùng với những thành viên khác của cộng đồng

Trang 31

mình, không bị khước từ quyền có đời sống văn hoá riêng, quyền được theo và thực hành tôn giáo riêng, hoặc quyền được sử dụng ngôn ngữ riêng của họ.”

Về lý do vi phạm, thì tôi được biết rằng Ủy ban Lâm nghiệp Trung ương đã cấp giấyphép cho một công ty tư nhân khai thác đá từ núi Etela-Riutusvaara Nội dung hợpđồng cho phép công ty được khai thác đá trên diện tích 10ha sườn núi EtelaRiutusvaara, hoạt động này sẽ được cho phép đến năm 1993 Các thành viên bản địacủa Ủy ban Người chăn nuôi Muotkatunturi cho rằng, việc khai thác đá công ty ArticStone làm ảnh hưởng đến nền văn hóa riêng của họ, chăn nuôi tuần lộc là công việctruyền thống đã và vẫn còn tiếp tục đến hiện tại của họ Những lần khai thác thửnghiệm trên núi sẽ để lại những dấu vết đáng kể và con đường vận chuyển cho cuộckhai thác thử nghiệm vẫn sẽ ảnh hưởng đến công việc truyền thống, nơi ở của họ Vàtheo các thành viên bản địa của Uỷ ban Người chăn nuôi, thì việc công ty tư nhân kiađược cấp phép khai thác đá mà Ban Lâm nghiệp Trung ương không có sự tham vấn,thương lượng với họ là điều họ không đồng ý

Những người đã vi phạm quyền hưởng thụ văn hóa của nạn nhân gồm: thứ nhất là Ban Lâm nghiệp Trung ương đã cấp giấy phép cho công ty tư nhân khai thác đá từ

núi Etela-Riutusvaara mà không có sự đồng ý từ phía những người chăn nuôi tuần lộc

Thứ hai là công ty tư nhân khai thác đá Artic Stone Việc khai thác đá và vận

chuyển được coi là sẽ làm xáo trộn các hoạt động chăn nuôi tuần lộc của dân bản địa,

và hệ thống rào tuần lộc phức tạp được xác định bởi môi trường tự nhiên

Ngoài ra, con đường vận chuyển đá đi qua khu giết mổ tuần lộc - nơi cần được đápứng các tiêu chuẩn xuất khẩu nghiêm ngặt Núi Etela Riutusvaara cũng là nơi linhthiêng của tôn giáo Sami cũ

Sau đây là một vài nhận xét và quan điểm của tôi:

Trước tiên, tôi xin khẳng định rằng việc chăn nuôi tuần lộc là nền văn hóa đã có từ lâuđời của người Sami và được xem là một truyền thống vẫn còn tiếp tục diễn ra

Việc khai thác đá sẽ làm ảnh hưởng đến môi trường chăn nuôi của những người bảnđịa

Đồng thời, tôi xin bác bỏ lập luận của Quốc gia thành viên rằng những nạn nhânkhông đích thân ký đơn kháng cáo lên Tòa án Hành chính Tối cao nên không thể sửdụng hết các biện pháp khắc phục sẵn có trong nước; tất cả những người ký đơnkháng cáo trong nước và các thông tin liên lạc đã viện dẫn những nguồn gốc giốngnhau, cả ở cấp độ trong nước và trước Ủy ban Nhân quyền Số lượng và danh tính củanhững người ký kết không liên quan gì đến kết quả và phán xét của Tòa án Tối cao, vìvấn đề pháp lý là như nhau đối với tất cả các bên ký kết trong giao tiếp

Trang 32

Cá nhân tôi cho rằng trên cơ sở luật học của Ủy ban, tất cả các nạn nhân phải được coi

là đã tuân thủ các yêu cầu của điều 5, khoản 2 của Nghị định thư tùy chọn Tôi cũngxin lưu ý rằng hợp đồng thuê của Artic Stone sẽ hết hạn vào cuối năm 1993 và cáccuộc đàm phán về hợp đồng thuê dài hơn đang được tiến hành Nếu đạt được thỏathuận về hợp đồng thuê dài hạn, Artic Stone dự định thực hiện các khoản đầu tư đáng

kể, ngoài việc xây dựng đường xá; thế nhưng thưa quý tòa, việc khai thác đá thửnghiệm hạn chế được thực hiện cho đến nay đã để lại những dấu ấn đáng kể trên NúiEtel-Riutusvaara Tương tự như vậy, những dấu vết do con đường tạm thời để lạiđược cho là sẽ tồn tại trong cảnh quan hàng trăm năm, vì điều kiện khí hậu khắcnghiệt Do đó, hậu quả đối với việc chăn thả tuần lộc lớn hơn và sẽ tồn tại lâu hơn sovới tổng lượng đá được lấy từ mỏ đá (5.000 mét khối) cho thấy

Cuối cùng, tôi xin nhắc lại rằng vị trí của mỏ đá và con đường dẫn đến nó có tầm quan trọng thiết yếu đối với các hoạt động của Ủy ban Người chăn nuôiMuotkatunturi, bởi vì lò mổ mới của họ và khu vực được sử dụng để nuôi nhốt tuầnlộc đều nằm ngay gần đó Và theo tôi, tình hình của người Sami ở khu vực Angeli cóthể được so sánh với "các tập tục đồng hóa", hoặc ít nhất là mối đe dọa đối với sự gắnkết của nhóm họ thông qua khai thác đá, khai thác gỗ và các hình thức khai thác đấttruyền thống khác của người Sami cho các mục đích ngoài chăn nuôi tuần lộc

1993

Tiếp theo, tôi cho rằng việc khai thác đá của công ty Artic Stone là không vi phạmvào Điều 27 (ICCPR) vì việc khai thác của công ty với mục đích phát triển kinh tếchứ không có ý định ép buộc người dân bản địa phải khước từ văn hoá tín ngưỡng của

họ và ở đây chính là việc người bản địa chăn nuôi tuần lộc Việc khai thác đá pháttriển kinh tế của công ty Artic Stone là hoàn toàn không làm mất đi quyền về hưởngthụ văn hoá tại Điều 27 của người dân bản địa

Việc bên luật sư cáo buộc nhà nước vi phạm vào Điều 27 khi phá mất đi hàng rào tựnhiên trong việc chăn nuôi tuần lộc thì nhà nước bác bỏ vì việc chăn thả tuần lộc của

Trang 33

người bản địa cần phải có hệ thống rào chắn sẵn sàng cho việc chăn nuôi hơn là chỉdựa vào hệ thống rào chắn tự nhiên Về vấn đề xuất khẩu nghiêm ngặt thì phía nhànước đồng ý nhưng lại chưa có báo cáo hay kiến nghị về vấn đề khai thác đá ảnhhưởng đến xuất khẩu tại nơi giết mổ tuần lộc

Trong phần nhận xét của mình, luật sư bác bỏ lập luận của chúng tôi rằng những nạnnhân không đích thân ký đơn kháng cáo lên Tòa án Hành chính Tối cao đã không thể

sử dụng hết các biện pháp khắc phục sẵn có trong nước Luật sư lập luận rằng "

Tất cả những người ký đơn kháng cáo trong nước và các thông tin liên lạc đã viện dẫn những nguồn gốc giống nhau, cả ở cấp độ trong nước và trước Ủy ban Nhân quyền Số lượng và danh tính của những người ký kết không liên quan gì đến kết quả

và phán xét của Tòa án Tối cao, vì vấn đề pháp lý là như nhau đối với tất cả các bên

ký kết trong giao tiếp…" Luật sư cho rằng trên cơ sở luật học của quốc gia trong

trường hợp của Sandra Lovelace kiện Canada, tất cả các tác giả phải được coi là đãtuân thủ các yêu cầu của điều 5, khoản 2 (b), của Nghị định thư tùy chọn Trongtrường hợp này, đề nghị phía luật sư nhớ lại, chúng tôi đã quyết định rằng Nghị địnhthư không áp đặt cho các nạn nhân, nghĩa vụ bắt giữ các tòa án trong nước nếu tòa ántrong nước cao nhất đã quyết định về cơ bản câu hỏi đang được đề cập Phía luật sưkhẳng định rằng trong trường hợp của ông Lansman và các đồng nạn nhân của ông,Tòa án Hành chính Tối cao đã quyết định vấn đề này đối với tất cả các nạn nhân Trong các bình luận thêm vào ngày 16 tháng 8 năm 1993, phía luật sư đã có những

lưu ý rằng: “Hợp đồng thuê của Artic Stone sẽ hết hạn vào cuối năm 1993 và các

cuộc đàm phán về hợp đồng thuê dài hơn đang được tiến hành Nếu đạt được thỏa thuận về hợp đồng thuê dài hạn, Artic Stone dự định thực hiện các khoản đầu tư đáng

kể, ngoài việc xây dựng đường xá; thế nhưng thưa quý tòa, việc khai thác đá thử nghiệm hạn chế được thực hiện cho đến nay đã để lại những dấu ấn đáng kể trên Núi Etel-Riutusvaara…” Về vấn đề này, chúng tôi đã có những lưu ý rằng việc vận

chuyển các khối đá thử nghiệm ban đầu diễn ra trên một tuyến đường hiện có, với sựgiúp đỡ của một trong các nạn nhân Công ty chỉ mở rộng tuyến đường khoảng một

km sang hướng khác (không qua hàng rào tuần lộc của các nạn nhân), đồng thời sửdụng con đường hiện có để vận chuyển đá ra đường chính Chúng tôi nhận thấy rằng

lộ trình do các nạn nhân tự quyết định Tại cuộc họp ngày 15 tháng 10 năm 1993 củaBan Cố vấn Inari, công ty đã đưa ra lời khuyên rằng việc xây dựng một con đườngthích hợp sẽ cải thiện lợi nhuận của dự án; và như được sự đồng ý của Ủy ban thànhphố Inari trong một văn bản đệ trình lên Tòa án Hành chính Tối cao vào tháng 8 năm

1991, việc xây dựng một con đường như vậy về mặt kỹ thuật là có thể thực hiện được

mà không gây xáo trộn cho hoạt động chăn nuôi tuần lộc như phía luật sư đã nêu ra

Trang 34

Đối với thông tin bổ sung do Quốc gia thành viên cung cấp, phía luật sư đã đưa ra các

lưu ý như: “Ngay cả việc khai thác đá thử nghiệm hạn chế được thực hiện cho đến

nay đã để lại những dấu ấn đáng kể trên Núi Etel-Riutusvaara Tương tự như vậy, những dấu vết và vết sẹo do con đường tạm thời để lại được cho là sẽ tồn tại trong cảnh quan hàng trăm năm, vì điều kiện khí hậu khắc nghiệt.” Với điều mà phía luật sư

nói, thì chúng tôi đề nghị phía luật sư lưu ý rằng cho đến nay, các công ty khai thác đátrên Núi Etel-Riutusvaara vẫn chưa che lấp bất kỳ lỗ hổng nào hoặc làm nhẵn cáccạnh và sườn dốc sau khi hết hạn hợp đồng; Phía luật sư nên đặc biệt tôn trọng nhậnđịnh của chúng tôi rằng hợp đồng cho thuê giữa Ban Lâm nghiệp Trung ương vàArktinen Kivi Oy có hiệu lực đến cuối năm 1993 Điều này ngụ ý rằng không cónghĩa vụ hợp đồng nào sẽ bị vi phạm nếu Ủy ban Nhân quyền nhận thấy rằng bất kỳViệc khai thác thêm đá sẽ không được chấp nhận theo Điều 27

4 Vai ủy ban

Sau khi nghe phần trình bày của bên phía Luật sư và Nhà nước chúng tôi kết luận nhưsau:

Thứ nhất, việc khai thác đá này đã làm ảnh hưởng đến văn hóa riêng của họ, cụ thể

là việc khai thác đá của công ty Artic Stone đã làm ảnh hưởng tới công việc và truyền thống lâu đời của người Sami Ban Lâm nghiệp Trung ương đã cấp giấy phép

cho công ty tư nhân khai thác đá mà không có sự đồng ý của những người chăn nuôituần tộc Việc khai thác đá có thể tạo nên sự xáo trộn đối với các hoạt động chăn nuôituần lộc của người bản địa và hệ thống rào tuần lộc phức tạp được tạo nên bởi tựnhiên Ngoài ra, việc vận chuyển đá của công ty Artic Stone cũng đi qua khu giết mổtuần lộc của người Sami gây ảnh hưởng đến việc đáp ứng các tiêu chuẩn xuất khẩunghiêm ngặt đối với hoạt động giết mổ Đây cũng là nơi linh thiêng tôn giáo củangười Sami cũ

Thứ hai, khi xem xét ý kiến của quốc gia thành viên, về việc nạn nhân không đích

thân ký đơn kháng cáo lên Toà án Hành chính Tối cao nên không được coi là sử dụng

hết các biện pháp khắc phục sẵn có Ủy ban không đồng ý với lập luận của Quốc gia thành viên và nhắc lại rằng các dữ kiện trên cơ sở quyết định của Tòa án Hành chính

Tối cao ngày 16 tháng 4 năm 1992 và của vụ án trước Ủy ban là giống hệt nhau; nếunhững người không đích thân ký đơn kháng cáo lên Tòa án Hành chính Tối cao, thìđơn kháng cáo của họ sẽ bị bác bỏ cùng với kháng cáo của những người kháng cáokhác Thật phi lý khi kỳ vọng rằng nếu họ nộp đơn lên Tòa án Hành chính Tối caongay bây giờ, trên cùng một dữ kiện và cùng một lập luận pháp lý, thì tòa án này sẽđưa ra một quyết định khác Ủy ban nhắc lại luật pháp trước đây của mình rằng bất cứnơi nào luật pháp của tòa án trong nước cao nhất đã quyết định vấn đề đang được đềcập, do đó loại bỏ bất kỳ triển vọng thành công nào của việc kháng cáo lên các tòa án

Trang 35

trong nước, các tác giả không bị yêu cầu phải sử dụng hết các biện pháp khắc phụctrong nước, vì các mục đích của Nghị định thư không bắt buộc Do đó, Ủy ban kếtluận rằng các yêu cầu của điều 5, đoạn 2 (b), của Nghị định thư tùy chọn đã được đápứng

5 Ý nghĩa của Case Lansman vs Finland

Án lệ này có ý nghĩa trong việc xác định rằng quyền của người thiểu số đối với vănhóa bảo vệ sinh kế kinh tế truyền thống, quyền được tham vấn trước khi các hoạt độngphát triển tiến hành và không có tác hại đáng kể nào đối với văn hóa do các hoạt động

đó gây ra

Ngày đăng: 05/06/2022, 17:29

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w