Trong Lí luận văn học - Tập 3, Buy - Phông cho rằng: “Phong cách được hiểu là cái còn lại hoặc hạt nhân mà sau khi từ nhà văn chúng ta bóc đi những cái không phải của bản thân anh ta và
Trang 1ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI TRƯỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC
KHOA SƯ PHẠM
TIỂU LUẬN CUỐI KỲ
HỌC PHẦN: NGÔN NGỮ NGHỆ THUẬT
Mã lớp học phần: TMT3011
Sinh viên thực hiện: Nguyễn Thùy Anh
Ngày sinh: 21/04/2001
Mã sinh viên: 19010190
Ngành: Sư phạm Ngữ văn
Khóa: QH2019-S
Giảng viên hướng dẫn: PSG.TS Lê Hải Anh
GV Nguyễn Lan Anh
HÀ NỘI – 2022
Trang 2Bài làm:
Câu 1: Nhắc đến phong cách nghệ thuật của nhà văn chúng ta có thể hiểu ngay Nhưng
định nghĩa về nó thì có nhiều ý kiến khác nhau và là một công việc rất phức tạp Trong Lí luận văn học - Tập 3, Buy - Phông cho rằng: “Phong cách được hiểu là cái còn lại hoặc hạt nhân mà sau khi từ nhà văn chúng ta bóc đi những cái không phải của bản thân anh
ta và tất cả những thứ mà anh ta giống với người khác” Còn Proust quan niệm về phong cách là “dấu hiệu của sự biến đổi đến mức tư tưởng của nhà văn khiến hiện thực phải phục tùng” (Nghiên cứu văn học - Tạp chí nghiên cứu lí luận, phê bình và lịch sử văn học, 12/2010) Trong Từ điển thuật ngữ văn học thì cho rằng: “Phong cách nghệ thuật là một phạm trù thẩm mỹ chỉ sự thống nhất tương đối ổn định của hệ thống hình tượng, của các phương tiện biểu hiện nghệ thuật, nói đến cái nhìn độc đáo trong sáng tác của một nhà văn, trong tác phẩm riêng lẻ, trong trào lưu văn học hay văn học dân tộc” Trong Sách giáo khoa Ngữ văn 12 - Tập 1 - Nâng cao viết: “Phong cách nghệ thuật của nhà văn biểu hiện tài nghệ của người nghệ sĩ ngôn từ trong việc đem đến cho người đọc một cái nhìn mới mẻ chưa từng có về cuộc sống, con người, thông qua những hình tượng nghệ thuật độc đáo và những phương thức, phương tiện thể hiện đặc thù in đậm dấu ấn
cá nhân chủ thể sáng tạo” Nguyễn Đăng Mạnh trong “Nhà văn Việt Nam hiện đại - Chân dung và phong cách” nói: “Phong cách nghệ thuật là một khái niệm thuộc phạm trù thẩm
mỹ Có nghĩa là, nhà văn phải thật sự có tài năng, phải thật sự sáng tạo ra những tác phẩm có giá trị nghệ thuật cao mới được xem là nhà văn có phong cách Phong cách là một chỉnh thể nghệ thuật Mỗi nhà văn có phong cách tạo cho mình một thế giới nghệ thuật Có thể nói rằng, một phong cách của tác giả được hình thành và hoàn thiện ảnh hưởng bởi hai yếu tố, đó là yếu tố khách quan và yếu tố chủ quan
1 Yếu tố khách quan 1.1 Quê hương - Gia đình
Gia đình, quê hương là một trong những yếu tố có ảnh hưởng lớn đến ngôn ngữ trong sáng tác của các tác phẩm, nó giúp các tác phẩm hiện lên với những nét đặc trưng riêng, tạo sự khác biệt trong phong cách sáng tác, định hướng ngôn ngữ trong sáng tác của mỗi tác giả Quê hương không chỉ là cây đa, giếng nước, sân đình mà còn là những kỉ niệm, tình cảm với con người, cảnh vật Vì thế, chúng ta có thể nói yếu tố gia đình ảnh hưởng
Trang 3rõ nét đến phong cách của nhà văn Bởi lẽ, phong cách của nhà văn được hình thành và hoàn thiện dần theo thời gian Và đặc biệt ở những ngày ấu thơ, giai đoạn hoàn chỉnh về thể chất và tâm hồn, nhà văn rất dễ bị ảnh hưởng bởi ở gia đình và điều đó góp phần hình thành phong cách của nhà văn sau này Phan Huy Ích cũng đã nói về vai trò của gia đình đối với nhà văn: “Thành một nhà văn là việc nhỏ, một nhà văn mà đời nọ nối đời kia, chi này truyền chi khác, là một việc quý…Tất phải là dòng dõi văn nhân, người trước sáng tác, người sau noi theo, dòng nước xa nguồn mà vẫn tràn lan” Thật vậy, những tư tưởng, những bài học về Nho giáo mà Nguyễn Du được tiếp thu từ người cha và dòng họ đã làm nên sự uyên bác trong phong cách sau này của ông Hay là sự giản dị, mộc mạc trong những lời ru của mẹ sẽ
là hành trang giúp nhà văn có được cái ngọt ngào, trìu mến, đậm chất dân gian mà chúng ta thấy rất rõ ở Tố Hữu Đó là khí phách anh dũng của ông, của cha,….để rồi cứ như một sự tự nhiên, chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa anh hùng phảng
phất trong những đứa con tinh thần của họ, ví dụ như trường hợp của đại văn hào Nguyễn Trãi Hay là sự chịu thương, lòng nhân ái của mẹ,… để rồi người đọc không nhầm lẫn đâu được một phong cách dạt dào tinh thần nhân đạo, vị tha của ngòi bút Nguyên Hồng… Tất cả, tất cả những điều đó góp phần tạo nên phong cách của nhà văn
1.2 Thời đại
Thời đại chính là xã hội mà mỗi nhà văn, nhà thơ đang sống Thời đại sống là yếu tố khách quan đầu tiên ảnh hưởng trực tiếp đến sự hình thành ngôn ngữ nghệ thuật của các nhà văn, nhà thơ Thời đại có tác động vô cùng to lớn đến văn chương và không thể không tác động đến quá trình hình thành ngôn ngữ nghệ thuật trong sáng tác của các nhà văn Mỗi một thời đại lịch sử và thời đại văn học tương ứng có thể tạo ra những phong cách sáng tác mang đặc trưng riêng Ví dụ như nhà văn sống trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh, nô lệ thì trong nhà văn cái buồn, cái tủi luôn canh cánh trong sáng tác của họ, nhất là ở cái giọng điệu buồn
da diết, sâu kín, Huy Cận là một ví dụ Thế nhưng lịch sử, vận mệnh của dân tộc bước sang một trang mới, như khi ánh sáng cách mạng chiếu rọi thì khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn là một nét không thể thiếu trong phong cách của họ - trường hợp của nhà thơ Tố Hữu là ví dụ điển hình Nếu phong cách của nhà văn mang hơi thở của hiện đại, của đời sống hàng ngày, không còn mang cái hừng hực của khói lửa chiến tranh, thì chính là lúc nhà văn được sống trong thời đại hòa
Trang 4bình, đọc thơ Chế Lan Viên trong những sáng tác cuối đời chúng ta sẽ thấy rõ điều này… Yếu tố thời đại là một cột mốc đôi khi làm thay đổi rất lớn đối với phong cách của nhà văn Phong cách nhà văn vận động và phát triển chính là do yếu tố thời đại ảnh hưởng
2.1 “Chất” riêng - phong cách riêng của tác giả:
Phong cách nghệ thuật được hiểu là những nét riêng biệt độc đáo không nhầm lẫn với
ai, riêng biệt của tác giả trong quá trình nhận thức, lý giải Những nét riêng biệt độc đáo
ấy được thể hiện trong tất cả yếu tố nội dung, hình thức của tác phẩm cụ thể
Phong cách chính là con người nhà văn: Nhà văn Pháp Buy phông nói: “Phong cách ấy
là con người” Nó hình thành từ thế giới quan, nhân sinh quan, chiều sâu và sự phong phú của tâm hồn, của vốn sống, sở thích, cá tính cũng như biệt tài trong sử dụng cách hình thức, phương tiện nghệ thuật của nhà văn Ví dụ như Nguyễn Tuân là người nhìn đời bằng nhãn quan của cái tôi kiêu bạc, đầy tự hào, tự tin, tự trọng, cùng với lòng ngưỡng mộ cái Đẹp trong đời Nguyễn Tuân là người từng trải, đi nhiều, biết rộng, sống phóng khoáng, thích tự do, thích thú với những cảm giác mãnh liệt trong cuộc sống… Những yếu tố ấy trong con người nhà văn bộc lộ ra thành một phong cách nghệ thuật: Độc đáo, tài hoa và uyên bác Nét phong cách này khá nhất quán trong cả hai giai đoạn sáng tác trước và sau cách mạng tháng Tám
Phong cách nghệ thuật là sự ổn định, nhất quán Ví dụ như Nguyễn Tuân, trải qua hai thời kỳ sáng tác, có những chuyển biến về tư tưởng sáng tác khá rõ nét, nhưng vẫn giữ một phong cách độc đáo, tài hoa, uyên bác Trước cách mạng, ông ưa viết theo cách ngông, nổi loạn chống lại cái tầm thường, phàm tục ở đời Cái Đẹp nhiều khi phóng túng Còn sau cách mạng: ông ưa viết theo cách tự tin,
tự hào, tự trọng về tài năng và bản lĩnh của mình Cái Đẹp vẫn được đặt trong tư thế thử thách gai góc nhưng bình dị, chân thực hơn.
Nghệ thuật là lĩnh vực của cải độc đáo Phong cách là nét riêng không trùng lặp Sự thật
có thể là một, nhưng cách nhìn, cách cảm, cách nghĩ của nhà văn phải có màu sắc khác nhau và độc đáo L Tônxtôi nói: “Khi ta đọc hoặc quan sát một tác phẩm văn học nghệ thuật của một tác giả mới, thì câu hỏi chủ yếu nảy ra trong lòng chúng ta bao giờ cũng là như sau: Nào, anh ta là con người thế nào đây nhỉ? Anh ta có gì khác với tất cả những
Trang 5người mà tôi đã biết, và anh ta có thể nói cho tôi thêm một điều gì mới mẻ về việc vần phải nhìn cuộc sống của chúng ta như thế nào?” (L.Tônxtôi toàn tập) Ví dụ như cùng thể hiện khả năng trào phúng, hai nhà văn cùng thời Nguyễn Công Hoan và Vũ Trọng Phụng vẫn tạo được những phong cách khác nhau: Nguyễn Công Hoan cười nhẹ nhàng, thâm thúy bằng cách dựng lên những tình huống trớ trêu, nghịch lý (kiểu Kép Tư Bền, Người ngựa, ngựa người…) thì Vũ Trọng Phụng cười chua chát, sâu cay, quyết liệt, như muốn ném thẳng lời nguyền rủa vào mặt người ta (kiểu số Đỏ) Hay Nam Cao lại có giọng điệu buồn thương, chua chát, đôi khi lại lạnh lùng tưởng như vô tình
Phong cách sáng tác chịu ảnh hưởng của những phương diện tinh thần khác nhau như tâm lý, khí chất, cá tính của người sáng tác Đồng thời, nó cũng mang dấu ấn của dân tộc và thời đại Mỗi một thời đại lịch sử và thời đại văn học tương ứng có thể tạo ra những phong cách sáng tác mang đặc trưng riêng Chẳng hạn phong cách
Hồ Xuân Hương trong thời Trung đại còn nặng nề ý thức hệ phong kiến, văn học chịu ảnh hưởng sâu sắc của quan điểm phi ngã hay phong cách Nguyễn Tuân trong thời Pháp thuộc, phát triển một khuynh hướng văn học – văn học lãng mạn, bộc lộ đầy đủ, sâu sắc cái tôi nghệ sĩ tài hoa, phóng khoáng…
2.2 Sở trường và tài năng nghệ thuật
Việc hình thành ngôn ngữ nghệ thuật có thể biểu hiện ở sở trường chọn đề tài.
Có nhà văn chỉ thích đề tài nông thôn; có người lại ưa và chỉ chọn đề tài thành thị; có người thích những hiện thực mang tính chất nhẹ nhàng, giản dị, thâm trầm; cũng có người lại thích khai thác những chuyện dữ dội, đau đớn, ám ảnh mãnh liệt đối với con người Tùy theo sở trường của mỗi nhà văn.
Tài năng nghệ thuật chính là cái khiếu, khả năng bẩm sinh về văn chương của người nghệ
sĩ Không phải ai cũng có được khả năng ấy Tài năng nghệ thuật có thể bộc lộ ở nhà văn rất sớm: Tố Hữu, Trần Đăng Khoa (5,6 tuổi), Vích - Tô Huy - Gô (11 tuổi nổi tiếng), hoặc ở tuổi thanh niên: Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên (15, 16 tuổi), cũng có khi ngoài 20 tuổi : Nguyễn Tuân (30 tuổi), Hồ Chí Minh (ngoài 30 tuổi) Tài năng ấy không chỉ được phát hiện,
mà còn phải được mài giũa để nó được phát huy tốt nhất Tuốc-ghê-nhép từng nói: “Cái quan trọng trong tài năng văn học là tiếng nói của mình, là cái giọng riêng biệt của chính mình không thể tìm thấy trong cổ họng của bất kì một người nào
Trang 6khác” hay một ý kiến khác: “Một nhà văn có tài luôn để lại dấu ấn riêng trên từng trang viết” thì là nói về cái tài của một nhà văn có phong cách nghệ thuật Hay nhà văn Nguyễn Khải cũng nói: “Cái tài là quyết định hết thảy”.
Ngoài ra, việc hình thành ngôn ngữ nghệ thuật trong sáng tác văn học còn bị ảnh hưởng vô số yếu tố khác như kiến thức học tập được, thế hệ các tác giả đi trước, bạn bè, vốn tích lũy từ kinh nghiệm cuộc đời và sự rung động thẩm mỹ ở những thời điểm nhất định… Nhưng suy cho cùng, có những yếu tố đó rồi, tác giả lại cần phải chọn lọc kỹ càng và gọt giũa tỉ mỉ để có thể tạo nên thứ ngôn ngữ độc đáo được coi là ngôn ngữ nghệ thuật.
Câu 2: Thạch Lam sinh năm 1910 trong một gia đình công chức gốc quan lại, là một trong
những gương mặt lớn của văn học Việt Nam và cũng là cây bút tiêu biểu của Tự lực văn đoàn Ngòi bút mang tên Thạch Lam luôn hướng về những điều trữ tình, những điều trong cuộc sống không có không có cao trào, nhưng trên mỗi trang viết đều phảng phất một nỗi buồn thoáng qua trước thế sự và chan chứa tình yêu đất nước Dù không để lại nhiều tác phẩm như các nhà văn cùng thời, nhưng Thạch Lam luôn để lại dấu ấn khó phai mờ trong lòng người đọc với những trang viết tỏa sáng bằng tài năng, đức độ và trí tuệ của ông Một người luôn cống hiến hết mình cho văn chương Nằm trong số ít những tác giả chứng minh được tên tuổi của mình bằng truyện ngắn, khoảng không gian trong văn chương của Thạch Lam luôn ít ỏi, ít thời gian mà vẫn có thể truyền tải hết những giá trị mà tác giả muốn gửi gắm Trên những trang văn này, Thạch Lam luôn sử dụng giọng điệu trữ tình của cái tôi cá nhân hướng nội Với tư cách là một nhà văn, Thạch Lam dẫn dắt con người đến với cuộc sống tốt đẹp hơn và tìm ra lối thoát cho thế giới lừa lọc, tàn nhẫn Trong mỗi tác phẩm, nhà văn vẽ nên một bức tranh tổng thể có sự giao hòa độc đáo giữa con người và thiên nhiên, trong những trang viết này luôn phả hơi thở mạnh mẽ của cuộc sống và nhấn mạnh về thân phận của nhân dân ta trong chế độ thuộc địa nửa phong kiến Trong Gió lạnh đầu mùa luôn hiện lên những bức chân dung tươi sáng và sống động, với cái nhìn của một nhà văn luôn đi tìm cái đẹp từ trong thâm tâm, Thạch Lam đã vẽ nên những nhân vật có nhiều đức tính, tốt bụng và vị tha Vô tư nhưng đầy dư vị, Thạch Lam đã chắc chắn rằng cuốn sách để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc Dù cuộc sống nghèo khó nhưng họ không vì thế mà đánh mất phẩm chất của mình
Trang 7Ngoài ra, cơn gió lạnh đầu mùa còn phản ánh bức tranh hiện thực về cuộc sống của người dân, hoàn cảnh của những người dân lao động nghèo ở nông thôn Việt Nam, những người lúc bấy giờ ở miền Nam còn phải chịu số phận khó khăn ngày càng nặng Cái nghèo bước vào đời không biết từ bao giờ, nó sinh ra từ bao giờ, thấy đi theo mãi, cơn gió lạnh đầu mùa như một tiếng gọi bi thương, nặng nề của những kiếp người cơ cực, đầy đau khổ Thạch Lam không đưa ta đến một tình yêu hay khát vọng cao cả thường thấy trong trào lưu lãng mạn, mà sợi ngòi bút nhẹ nhàng xây nên những tâm hồn trong sáng, tươi mới giữa cuộc sống bộn bề, đói khổ Vì luôn là người sống trọn vẹn trong mọi ý tưởng nên hầu hết các tác phẩm mang tên Thạch Lam luôn ngột ngạt về bí mật của tình yêu, từ đó sinh ra chất thơ và chất nhạc làm lay động mọi giác quan, cảm xúc Văn chương Thạch Lam là văn của tâm hồn
vì thế mà từ trong cơn gió lạnh đầu mùa đã sinh ra tấm lòng yêu thương cuộc sống của những người nghèo khổ Không những thế tác phẩm còn lên án chế độ thực dân, phong kiến thối nát, từ đó sinh ra tình yêu trong mọi lĩnh vực của cuộc sống Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc và khơi dậy bao suy nghĩ cho mọi người về tình yêu trong cuộc sống Bằng giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, nhà văn đã khắc họa rõ nét các nhân vật trong truyện với những bức chân dung đẹp và sinh động Hai chị em Lan và Sơn vì xót xa cho những đứa trẻ tội nghiệp đã lấy áo của em gái mình cho bạn trai của mình Sau đó, vì sợ những lời trách móc của người mẹ, cô bé nhắm mắt không dám nhìn
mẹ, người cũng vì hành động của con mà nghĩ ra nhiều điều và cho người mẹ nghèo vay tiền mua quần áo cho con Đó là khoảng thời gian tuyệt vời đối với người lớn cũng như trẻ nhỏ -khoảng thời gian chan chứa tình người khiến những độc giả cũng phải bật khóc Người ta thường chỉ nghĩ đến mình mà khó nghĩ đến người khác, người khác mà có cuộc sống đầy
đủ, lại càng khó nghĩ đến những người thiệt thòi hơn mình vì không hiểu được gánh nặng của những người khó khăn.Tuy nhiên, những đứa trẻ trong truyện dù sống trong nhung lụa nhưng vẫn thấu hiểu và yêu thương những mảnh đời khó khăn, đó mới thực sự là vẻ đẹp đáng quý của tình người Có thể thấy, Bức ảnh đầu đông do nhà văn Thạch Lam chắp bút là rất chính xác và tinh tế Cảnh như một bức tranh, bồng bềnh trước mắt người đọc Hình ảnh tình người hiện lên đồng thời ấm áp, giản dị, thân thuộc mà sống động, hạnh phúc, đong đầy yêu thương Có thể cho rằng, với ngòi bút tài hoa của nhà văn Thạch Lam,
Trang 8truyện Gió lạnh đầu mùa đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc hàng chục năm qua bởi vẻ đẹp của con người.
“Gió lạnh đầu mùa ấy
Xóa tan mùa nắng hè
Tôi mang tình thương nhỏ
Sưởi ấm trái tim to”
Câu 3: NGỌN NẾN TRƯỚC GIÓ
(Dựa trên câu chuyện có thật Các nhân vật đã được đổi tên)
“Mẹ ơi, đầu con đau lắm mẹ ơi Mẹ ơi, chú ý làm con đau lắm mẹ ơi”, đó là những lời kêu than thảm thiết trong tâm hồn đứa trẻ mới 3 tuổi đang hôn mê trên giường bệnh lạnh lẽo Bên cạnh em toàn là máy móc, bác sĩ choàng lên người con cái máy thở - chiếc máy đó tưởng chừng như không hoạt động một giây thôi cũng làm người em lạnh toát đi Ông nội, bác gái em trực chờ cạnh con suốt mấy ngày, mấy đêm nay, mất ăn, mất cả ngủ “Con bé nó
có tội tình gì cơ chứ? Một đứa bé 3 tuổi sao mà chịu đựng được cơ chứ?”
Thời tiết chuyển lạnh dần, những cơn gió ríu rít nhau kéo về căn nhà mà bé Na ở lạnh lẽo Ở đây có một gia đình đang trên bờ vực của sự tan vỡ Gia đình của bé trước đây đông vui lắm Mặc dù cái nghèo cứ bám riết nhưng gia đình em vẫn có đông đủ bố mẹ, 3 chị em sống chan hòa, hòa thuận Rồi chính cái nghèo ấy lại chia
rẽ mái ấm duy nhất của em Em buồn lắm, em buồn khi phải xa bố, xa chị, xa ông bà
để sống cùng với mẹ của mình Trong buổi chia tay, Na quấn quít, bịn rịn:
Mẹ ơi, hay mẹ cho con ở lại với bố, với chị nhé Con không muốn đi đâu
Hay thật, ở đây thì lấy gì mà nuôi mày hả? Đi với tao, tao còn cho mày ăn ngon, mặc đẹp Ở đây chỉ có đường nhịn đói thôi con ạ.
Nhưng nhưng…
Không có nhưng nhịn gì hết, cầm ba lô nhanh lên còn đi.
Mẹ Na năm nay vẫn còn trẻ lắm, cũng có những ham muốn làm giàu Nhưng ở cái gia đình này, mẹ Na đâu thỏa mãn được ham muốn đó Bố bé Na thì đi làm thợ xây, lương
ba cọc ba đồng, được bữa nào hay bữa đó Mọi chi tiêu trong gia đình đều đổ lên đôi vai của mẹ Na Cả hai có với nhau đến 3 mặt con, nhưng lại là con gái Ôi, thời nào rồi mà
Trang 9còn phân biệt con trai, con gái hả trời Giọt nước tràn ly, mẹ Na không chịu nổi cảnh này nữa:
Bố nó ạ, nhà mình nghèo khó, tôi đi làm vất vả mà cũng chả tiết kiệm được bao nhiêu Tôi còn trẻ, tôi vẫn muốn kiếm nhiều tiền Ở đây với anh tôi chán lắm rồi, thôi giờ ta hết duyên Anh đi đường anh, anh đi đường tôi.
Mẹ nó suy nghĩ kĩ chưa? Thế còn con chúng ta thì sao, làm sao mà chúng nó sống thiếu bố, thiếu mẹ được…? Thôi vì con, mẹ nó ở lại đi, tôi cũng mệt mỏi lắm chứ Nhưng thôi vì con, vì gia đình nhé mình ơi…
Thôi thôi, tôi tính hết cả rồi Ở với anh cái nghèo nó cứ ám tôi mãi Giờ chỉ còn đường tôi với anh đường ai nấy đi cho thoát cái nghèo khốn kiếp này ra Giờ tiền bạc, tài sản cũng chả có Thôi thì 2 đứa lớn ở với anh, còn cái Na đi với tôi, nó còn bé, ở với mẹ sẽ tốt hơn.
Cuộc chia tay chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi Cả 3 chị em bịn rịn chào tạm biệt nhau, nhưng đâu ai biết rằng Na và mẹ rời xa gia đình này sẽ có vô vàn khó khăn, đau đớn Trên con đường sỏi đá rời xa căn nhà mà Na đang ở, em khóc thút thít với mẹ:
Mẹ ơi, thế mình ở đâu, bố và các chị có đến thăm mình không hả mẹ?
Mình sang xã khác, sống ở nhà khác đẹp hơn, to hơn không thích à? Ở đấy có đồ chơi, có đồ ăn ngon chứ ở cái nhà kia làm gì có gì Thôi nín đi, mẹ đau đầu lắm rồi
Bé Na phấn khích lắm, nghĩ đến cảnh sang nhà mới có đồ chơi thôi là em nín ngay Em bảo
mẹ đi nhanh thật nhanh để có thể cầm vào những em búp bê, những quyển sách tô màu đang chờ em Sang đến nơi, đã có một người đàn ông chờ sẵn trước cổng, Na sợ sệt:
Mẹ ơi, ai thế hả mẹ, nhìn không giống bố?
Đây là chú Nam, bạn mẹ Chú sẽ ở cùng mẹ con mình, chú giống bố, sẽ che chở cho mẹ con mình.
Bé Na hào hứng bước xuống xe, lạ lẫm ra chào hỏi:
Cháu chào chú ạ…
Trang 10Chú chào cháu, giờ mẹ con ở đây chú cho ăn ngon, chơi nhiều đồ chơi Cứ gọi chú là bố nhớ chưa.
Dạ…dạ….
Bé Na mặt sợ sệt, em đâu dám gọi người chú xa lạ ấy là bố Em chỉ có một người bố mà thôi, bố em còn đang đợi em ở nhà, mẹ đã hứa sẽ đưa em về thăm bố rồi mà Người đàn ông mà mẹ bé Na quen ấy là một người ở xã khác, thân hình gầy gò, cao nhưng lại toát ra vẻ hung dữ Mẹ Na và chú Nam quen nhau ở chỗ mẹ Na làm rồi đem lòng thương mến nhau Chú Nam lại có cái nghề tay trái cũng kiếm được kha khá nên rủ mẹ Na về ở cùng, cùng nhau gây dựng một gia đình mới Nam đâu biết mẹ Na đưa cả bé Na về:
Con bé nào đây, sao bảo đi một mình thôi cơ mà?
Em…em thương con bé nhất nhà Nó còn bé tí, cần hơn của mẹ, anh cho nó
ở với em vài tháng rồi em trả nó về bên nội.
Phiền phức, ở đây thì lại tốn tiền nuôi, rồi còn làm ăn được cái gì?
Thôi mà, có em ở với anh là được Nó còn bé, không làm phiền gì mình đâu.
Nam thấy bé Na là con riêng, đem lòng thù hận, trong đầu nảy sinh ra ý định hành hạ, đánh đập và giết bé Na để không phải nuôi dưỡng, không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của Nam và mẹ bé Na Sáng hôm ấy khi mẹ Na đi làm, Na ở nhà cùng với chú Nam:
Này Na, mày có thích ở với chú không?
Na vừa chơi vừa đáp lại câu hỏi của Nam một cách sợ sệt:
Dạ…không ạ Cháu thích ở với bố cháu cơ Ở với bố còn có chị cháu chơi với cháu vui hơn.
Nghe xong, Nam cay lắm Khốn nạn, trẻ con thì đâu biết nói dối, huống hồ Na mới chỉ có 3 tuổi Nam tức lắm, thấy trong nhà có quả tạ được gia cố bằng mấy cái đinh, Nam tháo hết đinh ra ý định găm vào đầu em:
Mày thích ở với bố mày à, mày về đây làm hỏng hết việc của tao, tao găm vào đầu mày cho mày tỉnh ra nhé.