1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Lớn lên cùng sách (sách do học sinh sáng tác)

15 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 15
Dung lượng 4,9 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Một cuốn sách vô cùng hay, do 5 bạn học sinh lớp 7 cùng hợp lực lại để viết thành. Những mẩu chuyện trong sách tuy giản đơn, từ ngữ không phô trương, hoa mỹ nhưng lại đem lại cho bạn những cảm xúc gần gũi, những giây phút thư giãn bình dị, an nhiên, với nụ cười trên môi thật vui vẻ để gác lại những lo âu của cuộc sống

Trang 2

Lời nói đầu

Gửi bạn, những mẩu chuyện ngắn của Hoạ Mi - một cô bé bướng bỉnh nhưng tốt tính, tinh nghịch nhưng ấm áp tình người - về hành trình tiếp cận và làm quen, đồng hành và lớn lên cùng sách Qua những câu chuyện ngắn, giản dị và chân thực này, chúng mình mong là bạn sẽ tìm được những phút giây thư giãn, bình yên, nhẹ nhàng trong tâm hồn và mỉm cười khi đọc chúng ♥

Trang 3

1 Cuốn sách đầu tiên

Tôi cần một chút thư giãn sau khi học hàng giờ đồng hồ, có lẽ tôi nên đọc sách nhỉ? Vì tôi thích nó mà, điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc ngoài máy tính và tivi Mà nghĩ lại thì tôi nhớ mình hồi nhỏ là một người hoàn toàn khác xa với bây giờ

Khi còn là một đứa trẻ, tôi khá ghét sách hoặc thậm chí là không muốn đọc chúng Cứ nhìn vào sách là tôi cứ đặt trong tâm trí nhỏ bé của mình một câu hỏi

“Vì sao ba tôi, một giáo viên môn Hóa lại có thể tìm thấy được một thú vui chỉ bằng cách nhìn vào những trang giấy chi chít là chữ?”, mà tôi cũng không lạ gì mấy khi đặt câu hỏi đó, vì tôi vốn cũng chỉ là một đứa trẻ nghịch ngợm, bướng bỉnh và tôi dám chắc là ai cũng đã từng là một người như thế Điều tôi lúc bấy giờ chú tâm đến là đám thú bông nhỏ nhắn ở nhà và chương trình hoạt hình yêu thích sắp chiếu trên tivi Mẹ tôi cứ nhắc tôi đọc truyện chữ hoài, nhiều lúc tôi chỉ đọc đúng vài ba chữ rồi lại thôi, hiếm lắm tôi mới đọc hết được một cuốn truyện nhỏ, nhưng nó lại là cuốn truyện dành cho trẻ em và nó rất ngắn Mẹ tôi khá thất vọng với sự bướng bỉnh của tôi, bà cứ mua những cuốn truyện chữ mà tôi luôn coi như kẻ thù ấy ‘Nhìn con cô Hoa ham đọc sách mà mẹ ghen tị thật’,

‘Sao con không thể giống ba được nhỉ?’ - những câu nói kinh điển của mẹ cứ làm tôi thấy bứt rứt trong người, tôi thấy đọc sách vừa chả có gì vui, vừa chán, vừa toàn chữ là chữ Tôi thấy truyện tranh với truyện cổ tích vui hơn nhiều

Nhưng càng lớn, bạn bè tôi đọc sách càng nhiều, tôi còn nghe nói có một em nhỏ đã có thể đọc được hết những cuốn sách Harry Potter dày cộm và tôi mới bắt đầu cảm thấy tự ti dần với bạn bè vì chúng gần như cái gì cũng biết còn tôi thì chỉ như một chú chim nhỏ không thể bay Tuy nói là như thế nhưng tôi vẫn

cứ kiên quyết với ba là “Con không thích đọc sách, sách chả có gì vui để con đọc” Trong đời chắc chỉ có đứa trẻ chín tuổi như tôi mới dám nói thế với ba mình thôi nhỉ? Làm gì có ai dám nói như thế với ba mà còn hét toáng lên như thế Dù là vậy nhưng ba tôi không la hay mắng mà chỉ thất vọng và nhẹ nhàng bảo: ‘Con chưa từng đọc một quyển sách nào một cách nghiêm túc, tại sao con

đã biết nó chán rồi’ Nói xong ba lặng lẽ đưa cho tôi một cuốn sách với tựa đề

là ‘Totto-chan bên cửa sổ’ rồi ba nói nhỏ ‘Con cứ đọc thử cuốn sách này xem,

ba mong con sẽ thích’ Nói xong, ba đóng cửa phòng làm việc của mình lại để soạn giáo án tiếp Tuy tôi được mọi người miêu tả là một con bé khá là ngang bướng, nhưng cũng phải suy ngẫm lại về những gì ba nói với tôi ‘Phải ha, trước

Trang 4

giờ mình chưa từng đọc một quyển sách nào, làm sao mình biết được nó hay,nó

dở ra sao’ tôi đã nghĩ

Lần đầu tiên trong suốt chín năm ấy, tôi chịu mở một quyển sách để đọc một cách nghiêm túc và… nó không tệ như tôi nghĩ, vả lại còn rất hay Tôi đắm chìm trong cuộc phiêu lưu của cô bé Totto-chan, cũng chính là tác giả của truyện trong ngôi trường mới Tomoe, một ngôi trường được miêu tả là rất kì lạ, cùng với cuộc hành trình thấu hiểu những khó khăn của các bạn nhỏ bị khuyết tật, của đất nước Nhật đang phải đối mặt với chiến tranh Câu chuyện mang nét vui tươi cùng những người bạn trang lứa, cùng với thầy hiệu trưởng, cùng với ngôi trường nhỏ thân yêu, nhưng nó cũng mang theo đó là sự mất mát một người bạn bị khuyết tật mà qua đời, sự mất mát của chiến tranh thời bấy giờ, sự mất mát đi ngôi trường thân yêu khi bị bom Mỹ đánh trúng, Câu chuyện mang cho tôi vô vàn những cảm xúc khác nhau, từ hài hước đến cảm động, từ thấu hiểu đến yêu thương, lần ấy tôi gắn bó với cuốn sách như một vật tri kỷ, tôi đọc nó mấy lần vẫn thấy rất hay và khiến tôi phải xúc động Mỗi lần đọc xong thì tôi lại thấy tiếc hùi hụi, không chịu chấp nhận là câu chuyện đã kết thúc Mẹ tôi phải thuyết phục tôi mấy lần rằng câu chuyện đã kết thúc và mặt tôi thì lúc

ấy đang sụt sịt khóc vì tiếc nuối Nhưng mà, cả ba và mẹ đều rất tự hào về tôi vì cuối cùng bản thân tôi đã có thể tự mình đọc một cuốn sách Ba mẹ tôi mua cho tôi nhiều sách vô số kể, tôi càng lúc lại khoái đọc sách

Tôi làm quen dần bằng truyện chữ và mức độ sách tôi đọc tăng dần theo thời gian, từ dễ đọc đến khó đọc, đến nỗi bạn bè tôi chúng nó đặt cho tôi cái tên ‘Mi đầu lớn’ hay ‘Họa Mi là một con mọt sách’, tôi chẳng quan tâm lắm vì tôi cũng khá thích hai cái tên ấy, nó khẳng định rằng ‘Tôi đã thực sự là một cô gái đầy tri thức’ Tôi đã hiểu vì sao ba tôi yêu sách đến vậy, tôi hiểu biết hơn những người bạn khác, vốn từ của tôi có nhiều hơn trước đây để làm văn vì tôi đọc nhiều sách và tôi cảm thấy khá nhẹ nhõm, thanh bình trong tâm hồn một cách lạ kì, tôi không căng thẳng nhiều sau những ngày học mệt mỏi nhiều nữa, đổi lại nó còn cho tôi niềm vui, niềm vui ấy có lẽ chỉ mình tôi mới hiểu được vì tôi là người đọc nó Ba tôi vô cùng tự hào về tôi, ông xoa đầu tôi và nói: “Cảm ơn con đã quý trọng những cuốn sách, sau này những cuốn sách sẽ quý lại con Cuộc đời không đơn giản như con tưởng, nó khó khăn lắm con à, đòi hỏi việc ta phải là một người tài giỏi và sách chính là bạn hành trang của con, nó giúp con có tri thức, giúp con giải trí lúc căng thẳng, nó như người bạn của con vậy Hãy quý trọng nó nhé con gái, vì ‘Sách chính là ngọn đèn sáng bất diệt của trí tuệ con

Trang 5

người’” Dù tôi không hiểu lắm những gì ba tôi nói, nhưng tôi cảm thấy bản thân thật đáng tự hào vì chính tôi đã có thể làm một việc mà trước giờ tôi nghĩ

là không bao giờ tôi có thể làm được

2 Lần đầu tiên tới nhà sách

Tôi từng nghe ba nói: “Sách là thứ của quý của trần đời, việc chi tiền mua một cuốn sách hay sẽ luôn đáng” Tôi không biết ba nói có đúng không, vì tôi để ý thấy lúc nào khách trong nhà sách hay thư viện cũng ít hơn trong rạp hát, quán

ăn hay tiệm Internet

Mà thôi, tôi cũng không quan tâm điều đó làm gì, với những suy nghĩ non nớt hồi ấy, tôi rất muốn thử một lần vào nhà sách, thư viện - là nơi mà ba lúc nào cũng hết lòng khen ngợi, là một nơi tôi hình dung như là một thế giới thần tiên -xem sao

Tôi cố gắng học giỏi, đạt điểm cao trong các bài kiểm tra để được xin mẹ cho đi chơi nhà sách Và tôi đã thành công! Lần đó, mẹ tôi gật đầu không đắn đo Và thế là tôi được đến nhà sách lần đầu tiên

Hôm ấy nhà sách đông thật! Nhìn ngắm những cây bút bé xinh được đựng ngay ngắn trên ống khiến tôi phát mê Rồi đến những cuốn tập, bìa sơ mi, gấu bông, tất cả đều được trưng bày thật đẹp Thấy tôi chạy tung tăng khắp nơi, mẹ tôi đã nhiều lần nhắc nhở, nhưng có vẻ tôi không để ý lắm Các cô nhân viên ai cũng hân hoan chào đón tôi

Nhưng sau tất cả, điều khiến tôi bất ngờ nhất là những cuốn sách ở đây, nhiều

và đẹp vô cùng Tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con có thể mua hết sách ở đây không ạ?” Mẹ đáp: “Con có thể mua, nhưng con bây giờ không thể hiểu chúng hết đâu.”

Tôi không rõ câu nói của mẹ lắm Nhưng không sao cả, mẹ đã mua cho tôi những tập truyện ngắn dành cho thiếu nhi, và cả những cuốn sách cổ tích mà tôi yêu thích nữa Như vậy đối với tôi là vui lắm rồi

Lần đầu tiên tôi đến nhà sách là vậy đấy

Trang 6

3 Hành trình của trí tưởng tượng

Tôi không biết mình bắt đầu có trí tưởng tượng cụ thể từ lúc nào, chỉ biết mình

có nó sau khi đọc qua nhiều nhiều những câu chuyện kì ảo, thần bí qua tranh vẽ như “Sơn Tinh, Thuỷ Tinh” , “Con Rồng cháu Tiên”, “Thạch Sanh”, “Thánh Gióng”, … mà mẹ đã mua cho từ thời mẫu giáo, cũng khá lâu rồi Những câu chuyện ấy đã thổi hồn vào tuổi thơ tôi, khiến chúng đẹp đẽ và đáng nhớ vô cùng

Chứng kiến hình ảnh Thánh Gióng cầm tre, cưỡi ngựa sắt được vẽ trong truyện làm tôi ngưỡng mộ vì sự khỏe mạnh của chàng Nhìn thấy cảnh Sơn Tinh dời núi, lấp biển, tôi thầm nghĩ “Nếu mình cũng có siêu năng lực như chàng ấy thì thật tuyệt”

Bây giờ, tôi biết, những “siêu năng lực” ấy hoàn toàn không có thật, đó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của dân gian xưa mà thôi

Vào một ngày, mẹ đưa tôi một xấp giấy và bộ chì màu, mẹ bảo: “Con không thể ngồi không và chỉ đọc truyện, xem tivi như vậy được, vẽ chút gì đi con” Mẹ tôi

là một nhà thiết kế (hay đại loại là liên quan đến vẽ tranh), và mẹ muốn tôi “kế thừa” tâm hồn hoạ sĩ đó (có lẽ vậy chăng?)

Khi cầm tờ giấy trắng và cây bút màu đầu tiên, tâm trí tôi bỗng vẽ ra một hình ảnh một cậu chàng đa tài với nhiều siêu năng lực khác nhau: khả năng hô mưa gọi gió của Thuỷ Tinh (lúc tôi viết ra những dòng này thì trời đang mưa thật), khả năng dời núi lấp biển của Sơn Tinh, khả năng hóa rồng của Lạc Long Quân, khả năng lớn nhanh như thổi của Thánh Gióng… Đó là một cậu chàng đa tài Câu chuyện bắt đầu trở nên gây cấn khi cậu phải chiến đấu với con quỷ độc ác

để cứu lấy đất nước, phải hi sinh thân mình để cứu nước, bảo vệ dân

Tôi hí hoáy tô tô vẽ vẽ hàng giờ liền, đến độ mẹ tôi phải nhắc tôi ăn cơm mấy lần tôi mới chịu đi Khi ấy, tay tôi lấm lem đầy màu Mẹ cười, bảo tôi trông như một chú cún nghịch ngợm vừa tha thẩn trong vườn cả buổi trưa Nói rồi, bà đưa cho tôi một bộ đồ ngủ và cái khăn rồi bảo tôi đi tắm

Tối, khi đã vẽ xong, tôi đưa câu chuyện cho ba và mẹ xem Mẹ gật gù trước những bức vẽ, ba xoa đầu tôi, âu yếm bảo: “Con gái ba sáng tạo quá, câu chuyện hay lắm con” Mẹ tiếp lời: “Con của mẹ sau này làm hoạ sĩ truyện tranh được đấy nha”

Trang 7

Cả nhà tôi hôm ấy vui lắm cơ Nhờ lần ấy, trí tưởng tượng của tôi được bộc phát

ra thêm nữa (tôi là người có điểm văn cao nhất lớp cũng nhờ điều này đấy) Tôi thầm cảm ơn những câu chuyện truyền thuyết, cổ tích mà mình đã được đọc qua

4 Sách và truyện, cái nào hay hơn?

Thú thật là đối với một đứa trẻ như tôi thì không thể nói sách hay hơn được Tôi yêu thích cái cảm giác được hòa mình vào câu chuyện, đưa tôi tới với thế giới thần tiên Những câu chuyện cổ tích thần tiên đã gắn liền với tuổi thơ tôi, chúng

là cơ hội cho trí tưởng tượng của tôi được bộc phát Khi đọc chúng, tôi cảm nhận mình trở thành nhân vật chính, sẽ đi khắp mọi nơi để khám phá và học hỏi Cái thời mà tôi mới thích đọc, tôi đọc truyện với “tốc độ ánh sáng”1, tôi có thể đọc từ 2 tới 3 cuốn truyện Shin - cậu bé bút chì2 trong một giờ đồng hồ Bà tôi bảo lúc đó nhìn tôi chắc khác gì một đứa nghiện truyện tranh Nhưng với sách thì khác, tôi đọc 1 cuốn mỏng từ ngày này sang ngày khác, tới nỗi mà khi đọc tới giữa trang thì tôi cũng quên luôn cả nội dung phần đầu Ấy nên là hồi đó tôi không thích đọc sách lắm

Tuy vậy, sau khi đã đọc được một vài cuốn sách một cách nghiêm túc hơn thì tôi lại có cảm giác tôi thích sách hơn, vì nó làm tôi có cảm giác bản thân mình trở nên trưởng thành hơn Nói thế thôi chứ thật ra không phải tôi hiểu được nội dung của tất cả cuốn sách mà tôi đọc, tôi chỉ cảm nhận được phần nào của cuốn sách đủ để tôi thấy mình thật sáng suốt khi đọc cuốn sách này Nếu đọc truyện

mà có thể làm nhân vật chính thì trong những cuốn sách, tôi lại trở thành một nhà uyên bác; một chú bé không cha, mẹ hay còn có thể là một thám tử chuyên

đi xử những vụ cướp của, giết người

Tôi yêu sách, nó làm cho tôi cảm thấy tinh thần sảng khoái, tươi tắn hơn Có đôi lần, sau khi đọc những cuốn sách mà tôi cho là thú vị, tôi lại thấy bản thân mình thật ngốc khi đã không nghe ba mẹ mà đọc sách sớm hơn Chắc các bạn sẽ không hình dung nổi đâu, hình ảnh đứa trẻ 9 tuổi ngồi trầm tư một mình và tự ngẫm: “ Sao mình lại bỏ phí mất gần 9 năm cuộc đời chỉ vì yêu thích những

1 Vận tốc của ánh sáng khi truyền trong chân không là 299.792.450 m/s Ở đây ý bảo cô bé đọc rất nhanh

2 Một bộ manga Nhật Bản do Usui Yoshito sáng tác và minh họa

Trang 8

chương trình trên tivi vậy nhỉ? Chắc từ giờ ngày nào mình cũng phải đọc sách

để bù cho những khoảng thời gian đó thôi!” Những khoảnh khắc đó có khi làm cho cả nhà tôi cười bò, mẹ tôi còn đùa: “ Đó thấy chưa, mẹ đã bảo rồi mà, vậy nên bây giờ con phải đọc sách và ăn uống, ngủ nghỉ nhiều vào, để còn có sức sống lâu mới bù được chứ!!!”

Mà thôi, suy đi tính lại thì tôi cũng không thể so sánh những cuốn truyện cổ tích, truyện dân gian đầy sắc màu tuổi thơ với những cuốn sách nắm giữ kho tàng tri thức mà không hề nhàm chán Tôi có thể đọc nó cả ngày lẫn đêm, chỉ là tôi cần nghỉ ngơi đủ vì không muốn biến mình thành một con mọt sách đội lốt gấu trúc3 thôi!

5 Cuốn sách dài nhất

- Đi mà mẹ, mẹ mua cho con đi mà, bộ ấy con thực sự rất thích - Tôi nằng nặc năn nỉ mẹ

- Không được, con thật sự không thể hiểu được bộ sách ấy nói gì đâu - Mẹ tôi kiên quyết - Con còn rất nhỏ (lúc đó tôi mới 10 tuổi)

Tôi nắm tay mẹ trong ấm ức bước về nhà sau khi mẹ dẫn tôi đến nhà sách để mua cho tôi cái hộp bút mới vì cái cũ của tôi đã bị rách một lỗ rất to Mọi chuyện sẽ rất bình thường nếu không đập vào mắt tôi là một bộ ‘Harry Potter’ 7 tập còn nguyên seal bên ngoài nhìn mới tinh Tôi đã từng nghe về Harry Potter, đấy là một bộ truyện vô cùng tuyệt vời về cuộc hành trình của cậu bé phù thủy Harry với sứ mệnh tiêu diệt người đã cướp đi sinh mệnh cha mẹ cậu, Voldemort Harry Potter có lẽ là một trong những tiểu thuyết được các độc giả đón nhận nhất và tác giả J.K.Rowling là người đã sáng tác ra bộ sách tuyệt vời ấy, bà cũng là một trong những tiểu thuyết gia mà tôi rất thích Khi nhìn thấy bộ sách

ấy, tôi như nhìn thấy một thứ vô cùng tuyệt vời, một thứ mà tôi vẫn luôn hằng

ao ước

Tôi mè nheo mẹ như một chú cún con, cứ nằng nặc đòi mẹ mua cho bằng được

và những gì tôi nhận lại được là một cái lắc đầu của mẹ tôi Không phải là gia đình tôi không có điều kiện để mua sách mà là tôi vẫn chưa đủ lớn để hiểu được cuốn sách ấy nói gì Nhưng dù gì đi nữa thì tôi vẫn cố năn nỉ mè nheo mẹ hết sức có thể để mua được cuốn sách, mẹ tôi mặc dù là một người khá nghiêm khắc, nhưng có lẽ mẹ đã mềm lòng một chút vì khi tôi ngồi khóc thút thít trong phòng ngủ thì mẹ đã nói với tôi:

3 Mọt sách đội lốt gấu trúc: chỉ những người hay đọc sách nhưng vì thiếu ngủ nên mắt có quầng thâm

Trang 9

-Nếu con ngoan ngoãn thì sinh nhật thì mẹ sẽ mua cho con bộ sách đó.

Câu nói ấy như một liều thuốc bổ, tôi tươi tắn trở lại ngay (mặc dù lúc đó tôi vẫn còn chút thất vọng vì mẹ không mua liền cho tôi)

Và đúng như lời hứa, vào sinh nhật thứ 11, tôi được mẹ tặng bộ sách Harry Potter tôi hằng mong muốn Những người bạn của tôi có người thì thốt lên ‘Oa’,

có người thì lại suýt phun thức ăn ra ngoài vì thật sự đây là bộ sách dày nhất mà

họ từng thấy trong đời (đặc biệt là tập 5), những cuốn sách ấy xấp xỉ từ 400 trang đến hơn 1000 trang và đấy là cả một thử thách lớn vì tôi vừa phải cố gắng đọc được hết bộ sách, vừa phải hiểu được nó

Từ đó, tôi đã tự mình đặt ra một mục tiêu là phải đọc được bộ sách ấy Nhưng, khi đọc bộ sách ấy, tôi mới hiểu được những gì mà mẹ tôi nói, nó thật sự rất nhiều chữ và khó đọc, thậm chí có nhiều chỗ tôi còn không hiểu nó đang nói về vấn đề gì Tôi chỉ có thể hiểu được tập 1 và tập 2, càng về sau, Harry Potter càng lớn, càng có những chuyện mà một đứa học sinh mới bước vào lớp 6 như tôi không thể hiểu được, nó phát sinh rất nhiều vấn đề mà tôi không thể giải thích Tôi càng cố hiểu thì nó lại khó hiểu thêm Vì việc khó hiểu cộng dồn thêm với việc Harry Potter là một cuốn sách rất dày, có thể nói tôi vẫn không biết khi nào thì bản thân mình có thể đọc hết được nên tôi đâm ra chán, có khi dần ghét bộ sách Tôi không đọc nó suốt 1 năm kể từ khi tôi đọc xong tập 3, mẹ tôi có vẻ rất thất vọng về việc tôi bỏ dở bộ sách gần cả năm trời chỉ vì bộ sách

ấy rất dài Ba có vẻ cũng có phần thất vọng về tôi, vì ông đã chi trả cho cuốn sách với một số tiền không nhỏ và có vẻ ông đã cảm thấy tôi không xứng đáng với bộ sách mắc tiền ấy

Cũng đúng, vì tôi là người đã vòi vĩnh để có được cuốn sách, nhưng chính bản thân tôi lại không hề trân trọng nó Với những suy nghĩ ấy, tôi cảm thấy có lỗi với bộ sách vô cùng, mẹ nói đúng, lúc ấy tôi rất nhỏ để có thể đọc được Harry Potter, có lẽ bà đã biết trước được việc tôi sẽ bỏ xó nó nên nhất quyết không mua cho tôi Có lẽ tôi sẽ phải xin lỗi cuốn sách nếu nó không phải là vật vô tri

vô giác, có thể tôi nên trân quý nó hơn

Bây giờ, tôi đã thật sự đọc xong bộ sách này, đã thật sự hiểu hết những ý nghĩa

mà tác giả đã “cài cắm” vào chúng Bảy tập truyện không chỉ đơn thuần nói về những phép thuật màu nhiệm hay khả năng hô biến, tàn hình như những bộ phim siêu nhân tôi xem hồi bé Cô Rowling đã vẽ ra một thế giới phép thuật mà

ở đó có tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu, sự cảm thông, lòng nhân ái, sự phân biệt tầng lớp,… Và hồi ấy, một đứa trẻ 11 tuổi như tôi không thể hiểu hết tất cả điều này

Trang 10

Vậy là tôi đã phần nào “xin lỗi” cuốn sách rồi ha.

Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì đã mua cho con bộ sách quý giá này

6 Các thể loại sách tôi đọc

Tôi thích đọc sách, có thể nói là tôi đọc gần như tất cả các thể loại nhưng nếu phải chọn một, thì tôi sẽ chọn tiểu thuyết, nhất là các tác phẩm nói về các hành trình phiêu lưu Có một vài cuốn tiểu thuyết làm cho tôi nhớ mãi, như cuốn Không gia đình của Hector Malot nói về cậu bé Rémi được nuôi bởi bà Barberin

- một người mà cậu luôn nghĩ đó là má của mình, và rồi khi biết sự thật, cũng là lúc cậu bị bán cho một cụ già làm xiếc, cụ Vitalis, đó cũng là lúc cuộc đời đầy sóng gió của cậu bắt đầu Hay cuốn Đảo giấu vàng của Robert Louis Stevenson, nói về Jim Hawkin, từ một cậu bé phục vụ ở quán trọ nhà mình trở thành một người nắm giữ cả kho tàng châu báu, cậu phải sinh tồn với những tên cướp đầy kinh nghiệm, sau bao gian khó, cuối cùng cậu cùng những người đồng hành khác đã đạt được ước nguyện, đó là tìm được kho báu và đánh đuổi những tên giặc

Không chỉ tiểu thuyết phiêu lưu, tôi còn đọc thể loại thần bí, như cuốn Harry Potter và Bảo bối Tử thần của Joanne Rowling, hay còn biết tới với bút danh J.K Rowling Cuốn sách này nói về cuộc hành trình của Harry Potter và những người bạn cùng đi tiêu diệt Chúa tể hắc ám bằng việc phá huỷ bảy Trường sinh linh giá - những vật có thể làm cho Chúa tể mạnh hơn Từ cuộc hành trình đầy máu lửa nhưng cũng chan chứa tình bè bạn đó, cậu bé Harry Potter nhút nhát thời nào đã trở thành một cậu chàng mạnh mẽ và kiên cường hơn

Tôi cũng đọc những cuốn sách có vẻ “người lớn” hơn như Nhà giả kim của Paulo Coelho, Đắc Nhân Tâm của Dale Carnegie Ban đầu, khi đọc tựa của hai cuốn sách này, tôi cảm thấy không thích lắm Nhưng vì ba tôi - một người có vẻ như cuồng hai tác phẩm này - cứ “giới thiệu” cho tôi mãi, cuối cùng, vì thấy ba

có vẻ nhiệt tình, tôi quyết định đọc thử và cũng bắt đầu thích nó Tuy vậy, tôi cũng không tỏ ra thích thú vì biết nếu làm thế thì tôi sẽ nhận được sự hả hê của ông vì trước đó đã từ chối Thế nhưng trong lòng tôi vẫn muốn nói với ông rằng: “ Cảm ơn ba vì đã giới thiệu cuốn sách này cho con”

Ngày đăng: 05/05/2022, 20:53

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w