MỤC LỤC 1PHẦN MỞ ĐẦU 2PHẦN NỘI DUNG 2I, Lý luận chung 21, Giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng thương lượng 32, Giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng hòa giải 4II, Thực trạng về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức thương lượng và hòa giải 41, Thực trạng giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh 62, Thực trạng về phươ.
Trang 1MỤC LỤC
MỤC LỤC 1
PHẦN MỞ ĐẦU 1
PHẦN NỘI DUNG 2
I, Lý luận chung 2
1, Giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng thương lượng 2
2, Giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng hòa giải 3
II, Thực trạng về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức thương lượng và hòa giải 4
1, Thực trạng giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh 4
2, Thực trạng về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức thương lượng 6
3, Thực trạng về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức hòa giải 11
PHẦN KẾT LUẬN 13
Trang 2PHẦN MỞ ĐẦU
Trong mọi mối quan hệ xã hội, con người tham gia và thực hiện các giao dịch đều có thể dẫn tới tranh chấp, và đó là điều tất yếu nếu một trong các bên không thực hiện đúng nghĩa vụ của mình, bởi lẽ đó, pháp luật cũng đã quy định
có rất nhiều hình thức giải quyết tranh chấp trong từng lĩnh vực Cụ thể, trong lĩnh vực pháp luật bảo vệ người tiêu dùng, khi tranh chấp xảy ra, người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh có thể lựa chọn nhiều phương thức giải quyết tranh chấp như: thương lượng, hòa giải, Trọng tài và Tòa án, và nhận thấy rằng, phương thức giải quyết bằng thương lượng và hòa giải đang được sử dụng rất phổ biến, ở mọi lúc mọi nơi, ví dụ như tình huống thường ngày sau:
“Một bà lão ra chợ mua cam, khi đi mua hàng, người bán quảng cáo rằng toàn bộ số cam này rất ngọt, do đó, bà liền mua 5kg cam và đem về nhà, tuy nhiên, khi bổ ra, cam lại rất chua, bà cảm thấy bực tức, cho nên đã ra chợ gặp người bán cam và nói :
- Cam này rất chua, sao cô lại bảo với tôi là ngọt?
- Cháu bổ ra một quả thì thấy ngọt, cháu sao biết những quả còn lại ngọt hay chua? – cô bán hàng đáp,
- Cô nói như thế là không được, chính cô đã nói số cam này rất ngọt nên tôi mới mua, như vậy là đã lừa dối tôi, cô phải chịu một nửa số tiền cam này
- Cô bán hàng bèn đáp : vậy, thôi cháu trả bà lại một nửa tiền, chỉ tính của bà 2,5kg, còn 2,5kg cháu biếu bà nhé
- Bà lão nghe cũng xuôi tai, nên đáp : thôi được, vậy cô trả tôi một nửa tiền, tôi sẽ cố ăn số cam này vậy!”
Trong tình huống cho thấy, người tiêu dùng (bà lão mua cam) đã bị người bán hàng lừa dối rằng cam rất ngọt nên bà mới mua rất nhiều cam, tuy nhiên khi
bổ ra lại không hề như vậy, và thế là tranh chấp xảy ra, tuy nhiên, sau khi thương lượng, hai bên đã đi đến thống nhất và giải quyết được vấn đề của mình tuy nhiên, trên đây chỉ là một vấn đề đơn giản, trong cuộc sống, và trong quá trình thương mại, dịch vụ đang diễn ra từng ngày, thì việc tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh rất đa dạng và phức tạp, vì vậy, với mục đích tìm hiểu các quy định của pháp luật, cũng như tìm hiểu về thực trạng giải
quyết tranh chấp bằng thương lượng, hòa giải, tôi xin chọn đề tài số 14: Thực trạng pháp luật về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng
Trang 3và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức thương lượng và hòa giải.” làm đề tài nghiên cứu
PHẦN NỘI DUNG
I, Lý luận chung.
Tranh chấp giữa người tiêu dùng với tổ chức, cá nhân kinh doanh được hiểu là sự bất đồng chính kiến, sự mâu thuẫn hay xung đột về lợi ích, về quyền
và nghĩa vụ giữa các chủ thể tham gia vào các quan hệ tiêu dùng Theo đó, thì người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa có thể xảy ra tranh chấp trong rất nhiều vấn đề như: về số lượng, chất lượng, tiêu chuẩn hàng hóa,
về việc thực hiện các nghĩa vụ của tổ chức, cá nhân kinh doanh (bảo hành, cung cấp thông tin ,), tranh chấp về các điều kiện giao dịch chung, các hợp đồng mẫu… cùng với các tranh chấp xảy ra, thì cần có những phương thức giải quyết nhất định để bảo vệ quyền, lợi ích của người tham gia quan hệ này Theo đó, Luật bảo vệ Người tiêu dùng năm 2010 cũng đã quy định về các phương thức giải quyết tranh chấp gồm : Thương lượng; Hòa giải; Trọng tài; và Tòa án Các chủ thể sẽ lựa chọn hình thức giải quyết tranh chấp phù hợp nhất với điều kiện
và hoàn cảnh, tuy nhiên, thực tế cho thấy, việc giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh tại Việt Nam được giải quyết hầu hết bằng phương pháp thương lượng và hòa giải
1, Giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng thương lượng.
Thương lượng là hình thức giải quyết tranh chấp đã được rất nhiều chủ thể lựa chọn trên nhiều lĩnh vực, trong lĩnh vực dân sự, kinh doanh, thương mại về vấn đề tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh, thương lượng hiện là phương thức giải quyết tranh chấp được áp dụng phổ biến nhất Theo đó, thương lượng là hình thức giải quyết tranh chấp mà không cần đến vai trò của người thứ ba, đặc điểm của thương lượng chính là các bên cùng nhau gặp gỡ, trao đổi, trình bày quan điểm, chính kiến, bàn bạc, tìm các biện pháp thích hợp và đi đến thống nhất thỏa thuận để tự mình giải quyết các bất đồng, cả hai bên sẽ tự nguyện thực hiện như đã cam kết để giải quyết tranh chấp xảy ra Điều 31, Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng 2010 cũng đã quy định hình thức giải quyết tranh chấp bằng thương lượng như sau:
“1 Người tiêu dùng có quyền gửi yêu cầu đến tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ để thương lượng khi cho rằng quyền, lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm
Trang 42 Tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ có trách nhiệm tiếp nhận, tiến hành thương lượng với người tiêu dùng trong thời hạn không quá 07 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được yêu cầu.”
Hình thức giải quyết bằng thương lượng có ưu điểm chính là sự đơn giản, không bị ràng buộc bởi các thủ tục pháp lý, ít tốn kém hơn và đặc biệt, giữ được các bí mật kinh doanh của tổ chức, cá nhân kinh doanh, bởi một vụ tranh chấp với người tiêu dùng xảy ra sẽ ảnh hưởng đến quá trình kinh doanh của họ, hơn nữa, còn có thể giảm giá trị thương hiệu của những thương nhân
Tuy nhiên, hình thức này cũng có nhược điểm nhất định, đó chính là việc thương lượng giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh thường không bảo vệ được quyền lợi cho người tiêu dùng, bởi theo tâm thế là tổ chức,
cá nhân kinh doanh có vị thế có lợi hơn về thông tin, cũng như tài chính, thế lực… trong khi người tiêu dùng có chưa có đủ điều kiện và cơ hội để nhận thức được các quyền của mình để sử dụng các quyền ấy một cách hiệu quả Điều này làm cho người tiêu dùng trở thành bên yếu thế trong quá trình thương lượng
2, Giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng hòa giải
Hòa giải là hình thức giải quyết tranh chấp trong đó các bên trong quá trình thương lượng nhưng có sự tham gia của bên thứ ba độc lập do hai bên cùng chấp nhận hay chỉ định làm vai trò trung gian để hỗ trợ cho các bên tìm kiếm những giải phép thích hợp cho việc giải quyết xung đột nhằm chấp dứt những tranh chấp, bất hòa Hòa giải giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh được quy định trong Luật bảo vệ Người tiêu dùng là một biện pháp giải quyết tranh chấp phải thực hiện theo các nguyên tắc như sau:
“1 Bảo đảm khách quan, trung thực, thiện chí, không được ép buộc, lừa dối
2 Tổ chức, cá nhân tiến hành hòa giải, các bên tham gia hòa giải phải bảo đảm bí mật thông tin liên quan đến việc hòa giải, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác.”
Trong đó, hòa giải viên phải đạt những điều kiện quy định của pháp luật như có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, phẩm chất đạo đức tốt, có kinh nghiệm công tác (05 năm)… đặc biệt, bên thứ ba hòa giải phải có vị trí độc lập đối với các bên, không ở vị trí xung đột lợi ích với các bên để có thể làm trung gian giải quyết một cách minh bạch nhất
Trang 5Hòa giải có hai hình thức chủ yếu, đó chính là hòa giải ngoài tố tụng và hòa giải trong tố tụng, tuy nhiên, về bản chất, nó đều giống nhau bởi đều có 1 bên tham gia làm trung gian hòa giải giữa hai đối tượng tranh chấp
Ưu điểm của phương pháp hòa giải cũng tương đồng như thương lượng,
đó là sự bí mật về kinh doanh, uy tín của những thương nhân, đồng thời, việc giải quyết tranh chấp này cũng tiết kiệm thời gian, chi phí đi lại so với những hình thức giải quyết như tại Tòa án và cơ quan tài phán, giúp cho người tiêu dùng bày tỏ được những vấn đề của mình gặp phải khi gặp gỡ, và thương nhân cũng sẽ có những tiếp thu, sửa chữa, hoặc giải thích cho khách hàng những vấn
đề mà họ chưa hiểu rõ Bên trung gian là bên thứ ba có kinh nghiệm trong lĩnh vực pháp luật người tiêu dùng sẽ hướng dẫn các bên, đưa ra giải pháp phù hợp nhất để giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng, bảo đảm quyền và lợi ích của hai bên tranh chấp
Tuy nhiên, việc giải quyết bằng hình thức này cũng có nhược điểm, đó chính là không có sự bảo đảm pháp luật cưỡng chế thi hành đối với việc hòa giải thành, và như vậy, cũng giống như hình thức giải quyết tranh chấp bằng thương lượng, pháp luật Việt Nam đã không có cơ chế bảo đảm kết quả thương lượng, hòa giải sẽ được các bên thực hiện, và chế tài cụ thể cho nó Dần làm cho sự việc trở nên khó giải quyết, tranh chấp xảy ra sâu sắc hơn, đây chính là nhược điểm của hai hình thức này
II, Thực trạng về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng
và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức thương lượng và hòa giải.
1, Thực trạng giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh
Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tranh chấp giữa người tiêu dùng và cá nhân kinh doanh như cá nhân, tổ chức kinh doanh không thực hiện các nghĩa vụ của mình như : cung cấp thông tin, nghĩa vụ bảo hành, nghĩa vụ thu hồi hàng hóa có khuyết tật… hoặc hàng hóa của tổ chức, cá nhân sản xuất bị hư hỏng, gây thiệt hại cho người tiêu dùng từ đó, dẫn đến tranh chấp xảy ra, theo một khảo sát mới nhất của cục quản lý cạnh tranh “Đánh giá nhận thức của Người tiêu dùng về công tác BVQLNTD ở Việt Nam trong giai đoạn 2011-2015”, chúng ta
đã phần nào thấy được thực trạng giải quyết tranh chấp trong lĩnh vực bảo vệ người tiêu dùng tại Việt Nam:
Trang 6Thứ nhất, số lượng người tham gia khảo sát trả lời đã từng bị xâm phạm quyền lợi với tư cách là người tiêu dùng là khá lớn (56%), xảy ra trong nhiều lĩnh vực hàng hoá, dịch vụ khác nhau, nhưng số lượng người quyết định phương
án để có thể tự bảo vệ mình như chủ động khiếu nại trực tiếp tới tổ chức, cá nhân kinh doanh hoặc yêu cầu các cơ quan, tổ chức BVQLNTD hỗ trợ vẫn chưa đáp ứng được mong muốn của các cơ quan quản lý nhà nước Cụ thể, khi được
hỏi “Trong quá trình mua, sử dụng hàng hóa, dịch vụ và xảy ra tranh chấp với tổ chức, cá nhân kinh doanh, thì thường chọn phương án nào?” Có tới
44% số người được hỏi chọn phương án Im lặng và bỏ qua vụ việc; 20% chọn phương án Yêu cầu hỗ trợ từ Cơ quan, tổ chức BVQLNTD; 36% thực hiện việc Khiếu nại đến tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hoá, dịch vụ:
Lý do được người tham gia khảo sát đưa ra cho việc Im lặng, bỏ qua vụ việc là vì Giá trị tranh chấp nhỏ (38.56%); Vì cho rằng thủ tục khiếu nại, khiếu kiện tới cơ quan có thẩm quyền phức tạp (22.05%); Vì cho rằng đơn vị kinh doanh sẽ không giải quyết (15, 2%); Vì không biết đến quy định pháp luật có liên quan (11,1%); Vì không biết đến cơ quan, tổ chức hỗ trợ giải quyết khiếu nại cho người tiêu dùng (10,75%)1
Như vậy, có thể thấy rằng, phần lớn người tiêu dùng được khảo sát đều lựa chọn khi có tranh chấp sẽ im lặng và bỏ qua vụ việc, có thể thấy, đó chính là tâm lý chung của người tiêu dùng tại Việt Nam, do những vấn đề như giá trị tranh chấp nhỏ, ngại thủ tục khiếu nại, và trình độ nhận thức về pháp luật bảo vệ người tiêu dùng còn kém, dẫn đến họ không lên tiếng về việc mình bị thiệt hại
1 Cục quản lý cạnh tranh - Đánh giá nhận thức của Người tiêu dùng về công tác BVQLNTD ở Việt Nam trong giai đoạn 2011-2015
Trang 7Tuy nhiên, một tiến bộ đó là có tới 36% số người được khảo sát sẽ chọn hình thức khiếu nại trực tiếp đến tổ chức, cá nhân kinh doanh, thể hiện được họ đã có nhận thực phần nào về quyền lợi của người tiêu dùng, cũng như hiểu rõ các quy định của pháp luật hiện hành về bảo vệ người tiêu dùng, rằng tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ chính là người phải chịu trách nhiệm cho việc người tiêu dùng bị thiệt hại, và khi có liên hệ đến tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ, thì việc giải quyết tranh chấp bằng hình thức thương lượng, hoặc hòa giải là hình thức đầu tiên mà tổ chức, cá nhân kinh doanh và người tiêu dùng lựa chọn để giải quyết tranh chấp của mình
Vậy, thực trạng giải quyết tranh chấp bằng thương lượng và hòa giải như thế nào?
2, Thực trạng về phương thức giải quyết tranh chấp giữa người tiêu dùng
và tổ chức, cá nhân kinh doanh bằng phương thức thương lượng.
Như đã nói, thương lượng là hình thức được nhiều người lựa chọn để giải quyết bất cứ vấn đề gì xảy ra với họ, và khi người tiêu dùng cảm thấy quyền, lợi ích của mình bị xâm phạm, thì có thể tiến hành thương lượng với tổ chức, cá nhân kinh doanh để giải quyết vấn đề, tuy nhiên, thực trạng giải quyết tranh chấp bằng thương lượng giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh lại không hề đơn giản như vậy
Việc giải quyết tranh chấp bằng thương lượng những năm gần đây đã đạt những số liệu đáng kể, Số liệu báo cáo tại Cục Quản lý cạnh tranh cho thấy, số lượng khiếu nại, phản ánh tới Cục có sự gia tăng đáng kể theo các năm; tỷ lệ số
vụ việc khiếu nại được giải quyết thành công luôn ở mức 80-90% trên tổng số
vụ việc tiếp nhận, trong đó, phần lớn được thực hiện thông qua phương thức thương lượng giữa doanh nghiệp và người tiêu dùng
Trang 8Như đã đề cập, sự việc được giải quyết hầu hết bằng thương lượng đều là lựa chọn đầu tiên của người tiêu dùng tuy nhiên, thực tế cho thấy còn nhiều bất cập xoay quanh vấn đề này, cụ thể:
Thứ nhất, người tiêu dùng gặp khó khăn trong vấn đề liên hệ với tổ chức,
cá nhân kinh doanh về vấn đề mà mình gặp phải, dẫn đến việc thương lượng trở nên khó khăn
Theo quy định, doanh nghiệp có trách nhiệm tiếp nhận, tiến hành thương lượng với người tiêu dùng trong thời hạn không quá 07 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được yêu cầu Thực tế, đặc biệt trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, sau khi gửi yêu cầu thành công, người tiêu dùng thường phải đợi nhiều ngày (20 ngày hoặc 40 ngày) để có thông tin giải quyết từ phía doanh nghiệp Nhiều trường hợp, doanh nghiệp liên tục đưa ra các thông tin về việc sẽ phản hồi thông tin tới người tiêu dùng nhưng sau đó liên tục thất hẹn Nếu người tiêu dùng không kiên trì liên hệ, vụ việc của người tiêu dùng có thể bị “bỏ quên”
Và đây là lý do mà người tiêu dùng thường chọn cách im lặng khi quyền, lợi ích của mình bị xâm phạm cũng theo thống kê của Cục quản lý cạnh tranh
về công tác bảo vệ người tiêu dùng, thì 30,76% cho rằng các tổ chức, cá nhân kinh doanh giải quyết Chưa Tốt các khiếu nại, khiếu kiện của người tiêu dùng và 38,51% không có ý kiến vì chưa từng khiếu nại đến các tổ chức, cá nhân kinh doanh Các lý do chính của việc đưa ra đánh giá chưa tốt đối với các tổ chức, cá nhân kinh doanh là vì Rất khó liên hệ để thực hiện khiếu nại (31%); Thời gian trả lời/phản hồi yêu cầu của người tiêu dùng là quá lâu (23%) Cố tình trốn tránh trách nhiệm (22%) Thái độ, cách xử sự không đúng mực, thiếu tôn trọng người tiêu dùng (21%),…2
%20CUA%20NTD%20VE%20BVQLNTD.pdf
Trang 9Như vậy, có thể thấy được, các tổ chức, cá nhân kinh doanh chưa có thái
độ tích cực đối với việc bảo vệ người tiêu dùng, đội ngũ còn chưa chuyên nghiệp khi mà cố tình trốn tránh trách nhiệm, có thái độ ứng xử không đúng mực, thiếu tôn trong người tiêu dùng, có thời gian phản hồi quá lâu từ đó, làm cho người tiêu dùng có tâm lý ngại liên hệ với tổ chức, cá nhân kinh doanh để thực hiện giải quyết việc quyền lợi của mình bị vi phạm, và như vậy, dẫn đến hệ quả người tiêu dùng không thể thực hiện thương lượng với doanh nghiệp để giải quyết vấn đề
Thứ hai, trong quá trình thương lượng, những rủi ro tiềm ẩn có thể xảy ra làm ảnh hưởng đến người tiêu dùng nếu họ không biết cách thức thương lượng
Tiêu biểu cho luận điểm này chính là vụ việc tranh chấp giữa ông Võ Văn Minh và Công ty TNHH TM-DV Tân Hiệp Phát liên quan đến “chai nước ngọt
có ruồi” đã thu hút sự quan tâm, chú ý của nhiều cá nhân, tổ chức, đặc biệt là người tiêu dùng trên phạm vi cả nước Anh Minh phát hiện trong chai nước ngọt của Tân Hiệp Phát có ruồi, Sau đó, anh Minh đã điện thoại cho công ty Tân Hiệp Phát đề nghị mua lại chai nước trên với giá 1 tỷ đồng, sau đó hạ xuống 500 triệu đồng để đổi lấy chai nước và sự im lặng Nếu không thông tin trên sẽ được phát tán Bà Trần Ngọc Bích - Giám đốc Công ty Tân Hiệp Phát - đã thực hiện yêu cầu, xuất chi 500 triệu đồng giao cho nhân viên đem xuống giao cho anh Minh ở một quán cà phê ở Tiền Giang Sau khi vừa viết giấy biên nhận và nhận tiền đem
bỏ vào cốp xe, anh Minh bị công an ập vào bắt giữ
Trang 10Kết quả Tòa án nhân dân tỉnh Tiền Giang tuyên phạt ông Võ Văn Minh 7 năm tù về tội Cưỡng đoạt tài sản Vụ việc vẫn có thể được xem xét theo các trình tự khác như phúc thẩm, giám đốc thẩm và tái thẩm nếu các cá nhân, tổ chức có liên quan có ý kiến đề xuất, đề nghị Tuy nhiên, không thể phủ định vụ việc đã và đang gây nhiều hoang mang, lo lắng cho người tiêu dùng bởi anh Minh, theo như góc độ chủ quan của những người tiêu dùng, thì đang có sự thương lượng với Tân hiệp phát về việc chai nước có ruồi, do đó, một trong những lo lắng được người tiêu dùng đặc biệt quan tâm là cách thức tiến hành khiếu nại hành vi sai phạm của doanh nghiệp như thế nào để không bị coi là vi phạm các quy định pháp luật và không bị coi là có hành vi cưỡng đoạt tài sản?
Có thể thấy, việc thương lượng giữa người tiêu dùng và tổ chức, cá nhân kinh doanh có thể dẫn đến nhiều hệ quả nếu người tiêu dùng không có kiến thức pháp luật chắc chắn Và như vậy, việc thương lượng đã bị đi quá giới hạn của
nó, thương lượng là thỏa thuận trên cơ sở tự nguyện của các bên, không bên nào được đe dọa hoặc bắt buộc bên còn lại thực hiện yêu cầu của mình Nếu kết quả thương lượng không thành, người tiêu dùng có thể tham khảo sử dụng các phương thức khác để bảo vệ quyền lợi của mình
Như vậy, để thể hiện được sự thống nhất về nội dung thương lượng, người tiêu dùng nên đề nghị doanh nghiệp lập biên bản trong quá trình thương lượng hoặc sử dụng email để đảm bảo tính lưu vết thông tin của quá trình thương lượng Một cách thức người tiêu dùng có thể kết hợp sử dụng là mời sự tham gia chứng kiến của bên thứ ba trong quá trình thương lượng Ví dụ, khi nhân viên của doanh nghiệp tới làm việc, người tiêu dùng có thể mời tổ trưởng tổ dân phố tới tham gia để chứng kiến và ký vào biên bản làm việc ngoài ra, người tiêu dùng cũng cần chuẩn bị đầy đủ những luận điểm của mình trong quá trình thương lượng, đó chính là những tài liệu, chứng cứ đã thu thập được, giữ lại hàng hóa đã gây nên thiệt hại cho họ, tìm hiểu pháp luật kỹ càng trước khi thực hiện giao dịch, thương lượng một vấn đề nào đó
Trong quá trình thương lượng, người tiêu dùng toàn quyền đưa ra các yêu cầu về mức độ bồi thường (tuy nhiên, phải có thiệt hại trên thực tế) Pháp luật không có quy định về mức tối đa mà các bên có thể bồi thường cho nhau Việc xác định mức độ bồi thường hoàn toàn phụ thuộc và tính chất, mức độ của vụ việc và thiện chí của các bên liên quan Do đó, nhìn lại vụ việc cũng cho thấy, anh Minh chưa uống chai nước đã có ruồi, chưa có thiệt hại, nhưng lại yêu cầu Tân hiệp pháp trả tiền để có thể đổi lấy sự im lặng, và kết quả đó chính là bản án
đã tuyên đối với anh