1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

BÀI-DỰ-THI-CUỘC-THI-VIẾT-VỀ-THẦY-CÔ-NĂM-2018

6 9 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 70 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

PHÒNG GD&ĐT HUYỆN TRỰC NINH CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018 PHẦN I THÔNG TIN CÁ NHÂN 1 Thông tin về tác gi[.]

Trang 1

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT

“NHỮNG KỶ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2018

PHẦN I: THÔNG TIN CÁ NHÂN

1 Thông tin về tác giả

Họ và tên: Trần Phương Thảo

Ngày tháng năm sinh: 21/7/1980

Quêquán: Xã Hải Lý - Huyện Hải Hậu - Tỉnh Nam Định

Địa chỉ công tác, học tập hiện nay: Trường THCS Trực Tuấn Xã Trực Tuấn -Huyện Trực Ninh - Tỉnh Nam Định

Địa chỉ liên lạc: Trường THCS Trực Tuấn Xã Trực Tuấn Huyện Trực Ninh -Tỉnh Nam Định

Điện thoại, Email (nếu có): ĐT: 0914555580, Thaonguyenxanhhaily@gmail.com

2 Thông tin về thầy/cô giáo hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi:

a Thầy/cô giáo

Họ và tên: Phạm Thị Nhuần

Ngày tháng năm sinh: 30/9/1952

Địa chỉ công tác, học tập hiện nay: Đã nghỉ hưu tại xóm B, xã Hải Lý, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định

Điện thoại, Email (nếu có): ………

b Cơ sở giáo dục

- Tên cơ sở giáo dục: Trường Tiểu học Hải Lý, xã Hải Lý, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định

- Địa chỉ và các thông tin liên lạc: xóm B, xã Hải Lý, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định

Trang 2

PHẦN II:TÁC PHẨM DỰ THI

ƠN CÔ CON MÃI KHÔNG QUÊN!

(Kính tặng cô giáo Phạm Thị Nhuần - Nguyên giáo viên Trường Tiểu học Hải Lý - Hải Hậu - Nam Định)

“Muốn sang thì bắc cầu Kiều Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”

Lời thơ như dòng thác cuộn chảy ào ạt vào tâm trí tôi khi mỗi mùa 20/11 ùa về! Những kỉ niệm nơi thầy cô, bè bạn, mái trường lại sống dậy trong tôi bao tình cảm thương mến của một thủa học trò ngây thơ tinh nghịch Và tôi nhớ cô tôi -Người Cô đã dìu dắt tôi bước những bước đầu tiên đến với cái chữ, rồi nhen nhóm trong tim mình ước mơ một mai gắn bó với nghề Thầy như cô

Quê tôi là một vùng ven biển nơi chỉ có nắng và gió trải dài mênh mông trên cánh đồng muối trắng Người dân quê tôi mặn mòi chất phác như muối biển Họ lam lũ trên những cánh đồng cát từ sáng sớm tinh mơ đến tận tối mịt để làm ra những hạt muối nhỏ dâng cho đời Khó nhọc vất vả là thế nhưng giá trị vật chất của nó thật nhỏ bé Mẹ tôi thường bảo nghề diêm dân là nghề chưa ráo mồ hôi đã ráo tiền Chính vì vậy mà quê tôi nghèo lắm! Những đứa trẻ lớn lên da đen, tóc cháy trên những hạt muối trắng tinh Chúng đến trường thì ít mà theo cha mẹ anh chị chân trần chạy trên cát đen phỏng rát miệt mài tạo muối trên cánh đồng là nhiều Vả lại cả làng đều nghèo cái ăn chả có nói gì đến chuyện học chữ? Người làng tôi quan niệm học cũng chả thể mài chữ ra mà ăn được Nên trẻ con quê tôi thất học nhiều lắm !

Năm ấy, tôi đến tuổi vào lớp một nhưng mẹ còn mải phơi cát cất muối nên chẳng kịp đưa tôi đến trường Chúng bạn cùng trang lứa với tôi lúc ấy cũng không hình dung ra được học là như thế nào? Chúng chỉ quanh quẩn chơi với nhau hoặc theo gia đình ra đồng làm muối Tôi nhớ như in buổi chiều ấy khi tất cả mọi người đẩy những xe cút kít đầy ắp muối chở về nhập kho Ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại

Họ vội vã nhập muối để có tiền kịp trang trải cho sinh hoạt của bữa tối và cuộc sống của ngày hôm sau Sự mệt nhọc vất vả hằn sâu trên những khuôn mặt diêm dân đen nhẻm, theo những giọt mồ hôi mặn chát tuôn rơi Bỗng không khí lập tức xôn xao ồn ã khi mọi người thấy một cô gái dáng người mảnh mai, ăn mặc giản dị tiến tới cất tiếng thanh thanh chào:

- Cháu chào bà con cô bác ạ! Hôm nay kho mình thu hoạch được nhiều muối không ạ!

Trang 3

- Mọi người cất lời chào lại: chào cô

- Bác đội trưởng tiến ra hỏi :

- Chào cô gái sao cô lại ở đây? Chúng tôi có thể giúp được gì cho cô?

Cô gái tươi cười giới thiệu cô tên là cô giáo Phạm Thị Nhuần - giáo viên được trường Tiểu học Hải Lý cử đến cơ sở đội để vận động các gia đình có con em vào

độ tuổi lớp một được đến trường để học chữ

Lập tức mọi người huyên náo hẳn lên người thì bảo không cho con đi Người nói không có thời gian đưa đón, người lại bảo chả có tiền đóng góp, đi học tốn kém, người kêu trường lớp xa quá đi lại khó khăn… mỗi người mỗi ý Nói tóm lại

họ ngần ngại lo lắng khi nghĩ tới việc đưa con em mình tới trường

Cô Nhuần kiên nhẫn giải thích cho mọi người hiểu lợi ích của việc đi học Giọng nói của cô trong trẻo, êm dịu hay quá! Tôi nghe mà như muốn uống lấy từng lời của cô nhưng dường như người lớn không quan tâm, không hào hứng lắm đến lời vận động của cô Họ nhanh chóng nhập muối rồi lục tục ra về Tôi trông cô

có vẻ buồn buồn thấy thương cô ghê! Nhưng rồi cô vội vã lấy ra một cuốn sổ và ghi vội những nội dung gì đó vào trong đấy tôi cũng không rõ nữa Sau đó cô nhanh chóng giúp mọi người sắp xếp chuyển dụng cụ làm muối lên những chiếc xe cút kít Mọi người có vẻ hơi ngạc nhiên về việc cô làm nhưng họ cũng không phản ứng gì Còn lũ trẻ chúng tôi lúc đó cứ ngây người ra ngắm nhìn cô giáo mà quên mất sự chí choé trêu trọc nhau hàng ngày Tôi đưa ánh mắt dõi theo cô, cô đang bước vội đến bên mẹ tôi vừa nhanh tay giúp mẹ tôi xếp trang, bầu, xêu (dụng cụ làm muối) lên xe cút kít vừa dịu dàng nói chuyện với mẹ tôi:

- Đây là các cháu con nhà chị ạ?

- Mẹ tôi mỉm cười nhìn cô giáo rồi xác nhận:

- Vâng, bốn cái tàu há mồm nhà tôi đấy cô giáo ạ!

- Quay sang chúng tôi, cô giáo cười tươi thật ấm áp cất tiếng chào chúng tôi:

- Cô chào các con, các con dễ thương quá!

Nghe cô giáo nói chao ôi tôi thấy cô hiền từ giống y như cô Tiên trong truyện

mà bà tôi vẫn hay kể cho chị em chúng tôi nghe trong những ngày mưa Hơn nữa

cô Nhuần trông rất xinh nhé! Khuôn mặt cô thanh tú, giọng nói trong trẻo như một làn gió mát giữa trưa hè Mái tóc ngang vai mềm mại bay bay trong gió theo từng bước chân cô… Tôi đã thấy mến cô ngay khi nhìn thấy cô không hẳn là vì cô giáo xinh mà vì tôi đặc biệt cuốn hút bởi ánh mắt dịu dàng dáng, điệu cử chỉ thanh thoát của cô Thấy cô nói thế, mẹ khẽ nhắc chúng tôi :

- Kìa các con chào cô giáo đi chứ !

Trang 4

Nhưng chúng tôi chỉ thẹn thùng rụt rè núp sau lưng mẹ chả dám trả lời cô Rồi chị em tôi một bầy lít nhít từ 3 đến 7 tuổi chạy theo sau mẹ tôi le te đi về Cô Nhuần âu yếm bế đứa em ba tuổi của tôi và dắt tay tôi theo mẹ tôi vừa đi cô giáo vừa nói với mẹ tôi rằng cho em đến thăm nhà chị và các cháu nhé! Mẹ tôi mỉm cười hiền hậu bảo tuỳ cô Tôi nhảy chân sáo lon ton theo cô và mẹ về nhà Trên đường về chị em tôi được cô mua cho một túi bỏng ngô to, chao ôi đó chính là món quà quê tuyệt vời mà chúng tôi ngày nào cũng khao khát…

Về đến nhà tôi, trời đã xâm xẩm tối Mẹ mời cô giáo vào nhà uống nước Nhưng cô vẫn đứng ngoài sân bảo mẹ tôi để cô được tự nhiên Cô đoán bố chúng tôi đi biển chưa về và cô muốn giúp mẹ tôi tắm rửa cho lũ chúng tôi! Mẹ tôi rất vui vẻ đồng ý Cô bảo bọn tôi vào tìm quần áo rồi ra giếng cô tắm cho! Tôi sung sướng quá mọi khi toàn là tôi phải tắm rửa cho lũ em mà nay tôi lại được một cô giáo xinh đẹp trẻ trung như tiên giáng trần tắm cho, thật là hạnh phúc nào bằng Khi chúng tôi tắm rửa thì mẹ tôi đi chuẩn bị nấu bữa tối Trời bỗng nổi dông gió

ầm ầm và đổ mưa như trút nước, cơn mưa này có lẽ sẽ kéo dài còn lâu mới tạnh

Cô Nhuần nhìn ra ngoài trời ánh mắt bất an, tôi nghĩ chắc cô đang lo lắng không biết về trường như thế nào chăng? Mẹ tôi biết ý vội bảo: Cô giáo cứ ở đây ăn với

mẹ con tôi bữa cơm lát nữa trời tạnh mưa hãy về

- Em thật ngại quá lại phiền chị và các cháu rồi

- Cô đừng khách sáo chả mấy khi cô đến nhà chơi nhưng mẹ con tôi chả có gì đãi cô ngoài bữa cơm đạm bạc này thôi Cô Nhuần nói thế này đã là quý hoá lắm rồi

Riêng tôi hôm ấy là vui nhất tôi muốn cô giáo ở nhà tôi thật lâu vì trong bữa cơm cô đã kể cho mẹ con tôi bao nhiêu chuyện rằng cô quê cô ở tận huyện Bình Lục tỉnh Hà Nam - một vùng chiêm trũng nghèo khó Cô dược bố mẹ cho đi học Trung cấp Sư phạm và năm nay cô vừa tốt nghiệp ra trường thì được nhà nước phân công về quê tôi dạy học Cô được nhà trường cử xuống làng diêm dân để đứng lớp giảng dạy nhưng mấy ngày qua lớp vắng hoe chả có học sinh nào trong lớp cả, thế là cô đã đến tận nơi sản xuất muối gặp mọi người như chiều nay mà chúng tôi đã biết Cô giáo hỏi mẹ tôi và biết được chúng tôi đang trong lứa tuổi cắp sách tới trường nhưng không được đi học, vì nhà tôi bố đi biển dài ngày, mẹ phải

đi làm đồng, nhà không ai trông em, coi nhà nên chị em tôi tự ở nhà trông lấy nhau hoặc theo mẹ ra đồng làm muối Phần lớn những gia đình trong làng đều giống cảnh gia đình tôi Nghe chuyện, cô giáo cứ xuýt xoa mãi cảm thương cho cuộc sống khó khăn của dân làng và những đứa trẻ Vì nghèo khó, lam lũ mà những đưa

Trang 5

trẻ không biết đến cái chữ, dù đã đến tuổi cắp sách đến trường Cô giáo nói với mẹ tôi rằng “chị cho các cháu đến trường nhé em sẽ giúp chị trông coi bọn trẻ và dạy cho chúng biết đọc biết viết” Nói rồi cô giáo lấy trong cặp sách một tấm bảng nhỏ, một quyển sách bày ra trước mắt chúng tôi Tôi thấy quyển sách đẹp quá, thơm mùi giấy mới và có thật nhiều hình vẽ thật đẹp, dưới những hình vẽ ấy là những dòng chữ đủ màu sắc tôi thích mê đi, chị em tôi chả ai bảo ai đều xúm lại chỗ quyển sách đó tranh nhau để xem! Cô Nhuần đã hỏi chúng tôi rằng các con có thích quyển sách này không có muốn biết trong sách này nói gì không nào? Chúng tôi nhao lên có ạ …có ạ! Cô mỉm cười trìu mến bảo với chúng tôi: “Rồi từ từ cô sẽ dạy cho các con biết đọc, biết viết và các con sẽ đọc được hết quyển sách này nhé! Bây giờ các con nhìn vào bảng này nào” Nói rồi cô lấy một viên phấn viết vào bảng Tôi thấy nét phấn vòng lại thành một hình tròn rất đẹp Cô Nhuần nói: “Các con có thấy giống quả trứng gà không? Đây là chữ O đấy O tròn như quả trứng gà

mà, và khi con gà trống gáy o ó o chính là nó đang đọc chữ O đấy nhé!” Mẹ con tôi bật cười vì cách dạy của cô giáo Nhuần: hài hước và thật dễ hiểu Lần đầu tiên tôi biết đến cái chữ sao mà đơn giản, sao mà ấn tượng dễ nhớ thế không biết! Sau buổi cô giáo đến nhà chúng tôi và các hôm sau hôm sau nữa cô còn đến nhiều nhà trong làng vận động, không biết cô đã nói gì thuyết phục như thế nào nhưng kết quả là lũ trẻ trong làng tôi đã được bố mẹ dẫn đến lớp học Chỗ học chính là cái nhà hợp tác xã muối Tân Hưng nơi mà lũ trẻ chúng tôi cũng hay tụ tập đến đây chơi Và người dạy dỗ chúng tôi không ai khác chính là cô giáo Nhuần -người cô mà tôi đã quí mến ngay từ giây phút gặp gỡ đầu tiên

Năm tháng trôi đi, lũ trẻ chúng tôi ngày nào nhờ con chữ đầu tiên cô Nhuần dạy cho Giờ đây chúng tôi đã trưởng thành, chúng tôi không còn lam lũ vất vả như thời bố mẹ và dân làng tôi nữa Có người học hành thành tài, đạt được những vị trí tốt trong xã hội, có người trở về làng vẫn làm diêm dân nhưng họ đã biết ứng dụng khoa học công nghệ không chỉ làm ra hạt muối xuất khẩu mà còn nuôi trồng thuỷ hải sản tạo ra nhiều của cải vật chất khiến cho gia đình, quê hương ngày càng giàu đẹp hơn Còn tôi nhớ về Cô và những việc cô làm cho chúng tôi ngày ấy Tất cả đã trở thành hình tượng lớn lao trong tôi, tạo thành ước mơ để tôi hướng tới và nối bước cô trong sự nghiệp trồng người! Ngày 20/11 - Ngày Nhà giáo Việt Nam đang đến gần, tôi muốn gửi muôn vạn lời chúc tốt đẹp tới cô tôi :

“ Con kính chúc cô thật mạnh khoẻ hạnh phúc và một ngày nào đó con mong lại được gặp cô để ôn lại những ngày đầu cô đem cái chữ đến làng diêm dân của

Trang 6

con, cho chúng con tương lai tươi sáng, chúng con thật sự biết ơn cô nhiều lắm cô ơi!”

Ngày đăng: 19/04/2022, 21:43

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w