Nhóm 3 – PLU101 9 LT Tranh chấp thềm lục địa biển Bắc MỤC LỤC MỤC LỤC 1 DANH SÁCH NHÓM 2 MỞ ĐẦU 3 SƠ ĐỒ VỤ TRANH CHẤP THỀM LỤC ĐỊA BIỂN BẮC 4 NỘI DUNG 5 1 Diễn biến tranh chấp thềm lục địa biển Bắc 5[.]
Trang 1MỤC LỤC
MỤC LỤC 1
DANH SÁCH NHÓM 2
MỞ ĐẦU 3
SƠ ĐỒ VỤ TRANH CHẤP THỀM LỤC ĐỊA BIỂN BẮC 4
NỘI DUNG 5
1 Diễn biến tranh chấp thềm lục địa biển Bắc 5
1.1 Nguyên nhân tranh chấp giữa thềm lục địa biển Bắc 5
1.2 Diễn biến 5
2 Các căn cứ pháp lý và phán quyết của tòa án 8
2.1 Các căn cứ pháp lý 8
2.2 Phán quyết cuối cùng của tòa án 10
3 Quan điểm đối với vấn đề tranh chấp trên 11
3.1 Quan điểm của thế giới: 11
3.2 Quan điểm của nhóm 15
KẾT LUẬN 17
TÀI LIỆU THAM KHẢO 18
Trang 2DANH SÁCH NHÓM
Họ tên SV Phân công công việc Nhận xét Chữ ký
Đỗ Thị Vân Anh
1001011223
Quan điểm của nhóm
Hoàn thành công việc đầy đủ, chưa đúng thời gian quy định, có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Bùi Mai Khanh
1001011279
Các căn cứ pháp
lý và phán quyết của tòa án
Hoàn thành công việc đầy đủ, đúng thời gian quy định,có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Nguyễn Trần Thị
Hồng Minh
1001010628
Nguyên nhân tranh chấp giữa thềm lục địa biển Bắc, tổng hợp
Hoàn thành công việc đầy đủ, đúng thời gian quy định,có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Ngô Thị Nhâm
1001011197
Quan điểm của thế giới
Hoàn thành công việc đầy đủ, đúng thời gian quy định,có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Tá Thị Nhung Diễn biến
Hoàn thành công việc đầy đủ, đúng thời gian quy định,có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Đặng Thị Hồng
Nhung
1001030433
Diễn biến
Hoàn thành công việc đầy đủ, đúng thời gian quy định,có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Nguyễn Thị Anh
Thơ ©
1001010914
Quan điểm của thế giới
Hoàn thành công việc đầy đủ, đúng thời gian quy định,có trách nhiệm với tiểu luận của nhóm
Trang 3MỞ ĐẦU
Chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là vấn đề thiêng liêng đối với các dân tộc trên thế giới Trong đó, lãnh thổ và biên giới quốc gia là hai yếu tố gắn bó với nhau như hình với bóng do đó pháp luật quốc tế hiện đại và tập quán quốc
tế đều thừa nhận tính bất khả xâm phạm của lãnh thổ quốc gia và biên giới quốc gia Như chúng ta biết, hiện nay trong số hơn 200 quốc gia trên thế giới chỉ có khoảng 30 nước không có biển Vai trò của biển và đại dương ngày càng quan trọng thì mâu thuẫn về quyền lợi giữa các nước cũng dễ nảy sinh
và ngày càng gay gắt Trong đó chúng ta không thể không kể đến thềm lục địa đây là vành đai mở rộng của lãnh thổ cho tới mép lục địa hoặc 200 hải lý tính
từ đường cơ sở (chọn lấy giá trị lớn hơn) Thềm lục địa của một quốc gia có thể kéo dài ra hơn 200 hải lý cho đến mép tự nhiên của lục địa nhưng không được vượt quá 350 hải lý Tại đây, nước chủ có được quyền khai thác khoáng sản cũng như các nguyên liệu không phải sinh vật sống Có thể nói thềm lục địa có giá trị kinh tế rất lớn đối với các nước, có ý nghĩa quan trọng trong an ninh quốc phòng Trước những lợi ích to lớn, vai trò đặc biệt của thềm lục địa
đã bùng nổ ra những tranh chấp về biên giới, lãnh thổ, tranh chấp về việc xác định phạm vi vùng biển, thềm lục địa giữa các quốc gia có vùng biển tiếp giáp nhau Có thể nói đây là lại tranh chấp phức tạp và chứa nhiều nguy cơ bùng
nổ gây xung đột nhất Trong đó tranh chấp thềm lục địa biển Bắc giữa Cộng hoà liên bang Đức và Hà Lan, giữa Cộng hoà liên bang Đức và Đan Mạch là
vụ tranh chấp điển hình, phức tạp với nhiều vấn đề, chính từ đó là một trong những cơ sở hình thành cho luật biển ra đời năm 1982
Bài tiếu luận của chúng em sẽ đi sâu tìm hiểu cụ thể về vụ tranh chấp trên từ đó chúng ta cũng hiểu rõ được vấn đề chủ quyển biển đảo, thềm lục địa của nước ta với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
Trang 4SƠ ĐỒ VỤ TRANH CHẤP THỀM LỤC ĐỊA BIỂN BẮC
Đường 1-2 và 1-3
Đường trung bình đạt được thỏa thuận giữa các nước Anh, Na Uy, Đan Mạch và Hà Lan
Đường A-B và C-D
Đường A-B và C-D là một phần đường ranh giới được thành lập theo thỏa thuận ngày 01 tháng 12 năm 1964 giữa Đức và Hà Lan và thỏa thuận ngày 09 tháng 6 năm 1965 giữa Đức và Đan Mạch
Đường D-E và B-E
Đường equidistance trong
vấn đề của vụ tranh chấp
Đường E-F
Đường đề xuất phân chia theo khiếu nại của Đan Mạch và Hà Lan, giả định giá trị của đường D-E và B-E
Trang 5NỘI DUNG
1 Diễn biến tranh chấp thềm lục địa biển Bắc
1.1 Nguyên nhân tranh chấp giữa thềm lục địa biển Bắc
Mọi tranh chấp nguyên nhân đều bắt nguồn từ việc làm tổn hại hay xâm hại đến lợi ích của các bên liên quan Như chúng ta đã biết thềm lục địa có vai trò rất lớn đối với mỗi quốc gia có biển, đây là phần lãnh thổ có ý nghĩa chiến lược trong việc phát triển kinh tế cũng như trong an ninh quốc phòng Vấn đề này đang diễn ra ở nhiều nước có chung vùng biển với nhau, việc xác định thềm lục địa gây ra một loạt tranh chấp điển hình là vụ tranh chấp thềm lục địa biển Bắc giữa cộng hoà liên bang Đức và Hà lan, Đức và Đan Mạch Đây
là cuộc tranh chấp kéo dài, ảnh hưởng trực tiếp tới các bên có liên quan
Các bờ biển của Đức, Đan Mạch Và Hà Lan tiếp giáp với biển Bắc Theo thoả thuận trước đây thì khuvực thềm lực địa biển Bắc đã được phân chia giữa vương quốc Anh và Đan Mạch, Đức, Hà Lan và giữa Nauy với Hà Lan Các thoả thuận phân chia thềm lục địa giữa các quốc gia đối diện bờ biển theo nguyên tắc equidistance, có nghĩa là có đường nối tất cả các điểm có khoảng cách bằng nhau tính từ bờ biển nước đối diện Các tranh chấp trước toà vụ biển Bắc là có nên dùng đường bên để phân chia diện tích thềm lục địa giữa Đức, Đan Mạch, Hà Lan như thoả thuận trước đây với Nauy và Anh Vào tháng 12 năm 1964 và tháng 6 năm 1965, ba bên chỉ thoả thuận một phần đường bên nhưng cuộc đám phán kéo dài về đường bên đã không thành công.Đan Mạch và Hà Lan muốn tiếp tục sử dụng nguyên tắc equidistance nhưng Đắc không đồng ý vì như thế Đức sẽ chỉ nhận được phần diện tích thềm lục địa biển Bắc nhỏ hơn so với các nước khác do cấu trúc đường bờ biển lõm của Đức Năm 1967 tiếp tục Đức và Hà Lan lập luận theo điều 6 công ước Genava năm 1958, ranh giới thềm lục địa giữa hai hay nhiều nước được xác định bằng thoả thuận giữa các bên nếu các bên không đồng ý thì sẽ xác định theo nguyên tắc equidistance Đan Mạch và Hà Lan cho rằng Đức bị rang buộc bởi điều 6 nhưng Đức đã đưa ra một số lý do như đức không phải
là một bên của công ước về thềm lục địa vì không có chữ kỹ xác nhận,trong quá khứ Đức từ chối thực hiện nguyên tắc khác của công ước, nguyên tắc equidistance không phải là quy tắc của luật tập quán quốc tế Thay vào đó Đức đưa ra lập luận cao hơn là nếu điều 6 là rang buộc thì bở biển lõm của Đức chĩnh là trương hợp đặc biệt Trước những căng thẳng đó các bên tham gia quyết định đưa lên toà án nhằm giải quyết tranh chấp đảm bảo lợi ích giữa các bên
1.2 Diễn biến
Ngày 20 tháng 2 năm 1969, Toà án công lý quốc tế đã đưa ra phán quyết trong vụ tranh chấp thềm lục địa biển Bắc giữa Đức với Đan Mạch và Đức với Hà Lan Tòa án đã xem xét gần hai năm các nguyên tắc của pháp luật
Trang 6quốc tế liên quan đến tranh chấp thềm lục địa Biển Bắc giữa các nước Đan Mạch, Đức và Hà Lan Các tranh chấp đã được nộp cho Tòa án vào ngày 20 tháng 2 năm 1967, liên quan đến việc phân định thềm lục địa một mặt giữa Cộng hòa Liên bang Đức và Đan Mạch và một mặt là giữa Cộng hòa Liên bang Đức và Hà Lan Các bên yêu cầu Tòa án áp dụng các nguyên tắc và quy định của pháp luật quốc tế và sau đó tiến hành thực hiện các phân định trên cơ
sở đó Sau khi nắm giữ Công ước Geneva năm 1958 về thềm lục địa không ràng buộc với Đức, không bên nào, Tòa án đưa ra luật tập quán quốc tế áp dụng để phân định tranh chấp
Các bờ biển của Đức, Đan Mạch, Hà Lan tiếp giáp với biển Bắc Theo thoả thuận trước đây, khu vực thềm lục địa biển Bắc đã được phân chia giữa Vương quốc Anh và Đan Mạch, Đức, Hà Lan và giữa Na uy với Hà Lan Các thảo thuận phân chia thềm lục địa giữa các quốc gia đối diện bờ biển theo nguyên tắc equidistance, có nghĩa là một đường nối tất cả các điểm có khoảng cách bằng nhau tính từ bờ biển nước đối diện Đường equidistance được vẽ ra giữa các nước đối diện được gọi là dòng trung bình, đường vẽ ra giữa các nước lân cận được gọi là đường biên Các tranh chấp trước toà án vụ biển Bắc
là liệu có nên dùng đường bên để phân chia diện tích thềm lục địa giữa Đức, Đan Mạch, Hà Lan như thoà thuận trước đây với Na uy và Anh
Vào tháng 12 năm 1964 và tháng 6 năm 1965, ba bên chỉ thoả thuận được một phần đường bên những cuộc đàm phán kéo dài về đường bên không thành công Đan Mạch và Hà Lan muốn tiếp tục sử dụng các nguyên tắc equidistance nhưng Đức không đồng ý Các đường cong của bờ biển Đức lõm vào bên trong, do đó một phần mở rộng equidistance sẽ cho kết quả đường bên cũng uốn cong vào phía bên trong Đức do đó sẽ nhận được một phần nhỏ hơn của thềm lục địa Biển Bắc nếu ranh giới một phần đã được mở rộng bởi các nguyên tắc khác nhau Các tranh chấp dù một phần ranh giới nên được mở rộng bằng cách sử dụng các nguyên tắc equidistance hoặc bởi một
số nguyên tắc khác và nếu như vậy bất kỳ nguyên tắc nào cũng vậy
Vào tháng 2 năm 1967, các bên đưa những câu hỏi đến cho Toà án quốc tế và đồng ý chịu sự ràng buộc bởi những trả lời của Toà: “Những nguyên tắc và quy định của pháp luật quốc tế được áp dụng để phân định giữa cácc bên trong những khu vực thềm lục địa ở Biển Bắc về phận sự mỗi người trong số họ vượt ra ngoài một phần ranh giới xác định bởi các Công ước nói trên”
Đan Mạch và Hà Lan lập luận rằng theo điều 6 Công ước Geneva năm
1958, ranh giới thềm lục địa giữa hai hay nhiều nước được xác định bằng thoả thuận giữa các bên nếu các bên không đồng ý thì sẽ được xác định bằng nguyên tắc equidistance trừ khi có một đường biên giới khác được chứng minh bằng sự tồn tại của một trường hợp đặc biệt Đan Mạch và Hà Lan đưa
ra rằng Đức bị rang buộc bởi điều 6 do đó nếu không đồng ý với sự phân chia
Trang 7theo nguyên tắc equidistance thì Đức phải đưa ra được một trường hợp đặc biệt Đức không coi nguyên tắc equidistance như rang buộc vì một số lí do:
1 Đức không phải là một bên của công ước về thềm lục địa vì không
có chữ kí xác nhận
2 Trong quá khứ Đức từ chối thực hiện các nguyên tắc khác của Công ước
3 Nguyên tắc equidistance không phải là 1 quy tắc của luật tập quán quốc tế
Thay vào đó, Đức nghĩ rằng mỗi tiểu bang được phân bổ chỉ là một
"chia sẻ công bằng "của thềm lục địa có sẵn tương ứng với chiều dài của bờ biển của nó Ví dụ như đường thẳng có thể được mở rộng từ các đường ranh giới một phần đã thoả thuận tới một điểm trung tâm ở biển Bắc Đức còn đưa
ra một lập luận cao hơn là nếu điều 6 là rang buộc thì bờ biển lõm của Đức chính là một trường hợp đặc biệt
Toà bác bỏ cách tiếp cận “chia sẻ công bằng” của Đức vì nó giả định trong phân bổ đầu tiên thềm lục địa, các bên không có quyền gì Tòa án xem quyền của các bên “như đã được định hình” và nhận thấy vấn đề không phải
là phân bổ ban đầu mà đúng hơn là phân định khu vực trong đó đã được trao quyền thực hiện
Quay sang Đan Mạch và Hà Lan, Toà đưa ra rằng do Đức đã kí nhưng chưa phê chuẩn công ước về thềm lục địa năm 1958 nên Đức không bị rang buộc bởi nguyên tắc equidistance
Toà cho rằng nguyên tắc equidistance không phù hợp với sự kéo dài tự nhiên thềm lục địa một nước bởi vì “ việc sử dụng phương pháp equidistance thường xuyên là nguyên nhân gây ra việc kéo dài tự nhiên thềm lục địa của nước khác” Tòa án trích dẫn lịch sử đàm phán của Công ước thềm lục địa để
bổ trợ cho ý kiến của mình Uỷ ban pháp luật quốc tế và một Ủy ban đặc biệt của các chuyên gia đã xem xét bốn phương pháp phân định và equidistance được chọn Trong quan điểm của Tòa án, sự lựa chọn chỉ dựa trên cơ sở của phương tiện kỹ thuật, sự phát triển của nguyên tắc equidistance "không phải
lý thuyết hợp pháp nhưng thực tế tiện lợi và phù hợp với bản đồ.”
Theo quan điểm của Toà thì equidistance thích hợp với các nước đối diện nhau hơn là với các nước liền kề “Khu vực thềm lục địa của các nước đối diện nhau được mỗi bên khẳng định là sự kéo dài tự nhiên của lãnh thổ Những kéo dài này cắt và chồng chập nên nhau, do đó chỉ có thể phân định bằng một đường trung bình” Toà thấy việc sử dụng đường bên thích hợp với việc phân định các vùng lãnh hải hơn là với thềm lục địa Do đó, toà kết luận nguyên tắc equidistance không phải là một quy tắc vốn cần thiết của luật quốc tế
Trang 8Tiếp theo toà xem xét thực tế nếu để equidistance là một quy tắc tích cực của luật quốc tế Đan Mạch và Hà Lan lập luận rằng các định nghĩa và hợp nhất luật thềm lục địa của Uỷ ban pháp luật quốc tế, phản ứng của chính phủ đối với việc đó và thủ tục tố tụng của hội nghị Genova dẫn tới trong Công ước có sự kết tinh của luật tập quán
Toà bác bỏ lập luận này với hai lí do: sự lựa chọn của nguyên tắc equidistance
là ngẫu nhiên và phát sinh chắc chắn và theo điều 12 của công ước, chỉ ra rằng các điều khác không phải là luật tập quán
Toà án nhận ra sự thực hiên quốc tế sau năm 1958 không đủ để thiết lập equidistance tập quán:
cơ bản để trở thành quy tắc chung của luật
cứ điều gì mở rộng để trờ thành luật tập quán
equidistance như một nghĩa vụ
Do đó, toà quyết định là nguyên tắc equidistance không ràng buộc Đức
và không cần thiết có những câu hỏi yêu cầu về việc đưa ra trường hợp đặc biệt Toà đưa ra nhưng phán quyết cuối cùng và yêu cầu CHLB Đức, Đan Mạch và Hà Lan thực hiện theo
2 Các căn cứ pháp lý và phán quyết của tòa án
2.1 Các căn cứ pháp lý
Vụ tranh chấp liên quan đến việc phân định thềm lục địa giữa cộng hòa liên bang Đức và Đan Mạch, và giữa cộng hòa Liên bang Đức và Hà Lan Các bên đã yêu cầu tòa án nêu rõ các nguyên tắc và quy tắc của luật pháp quốc tế được áp dụng, sau đó tiến hành thực hiện các quyết định dựa trên cơ sở đó Tòa án đã xem xét những căn cứ mà các bên đưa ra như sau
i Lý thuyết phân chia bị bác bỏ ( theo đoạn 18-20 của bản án )
Lý thuyết này chỉ là để phân định, hoàn toàn không đúng với bản chất
cơ bản nhất của tất cả các quy định của pháp luật liên quan đến thềm lục địa,
cụ thể là, các quốc gia ven biển có quyền đối với thềm lục địa tạo thành một vùng lãnh hải kéo dài tự nhiên là điều đương nhiên trong thực tế, nhờ chủ quyền với vùng đất Để thực hiện nó, không có một hành vi pháp lý đặc biệt nào phải được thực hiện
Trang 9ii Điều 6 – công ước Geneva về thềm lục địa năm 1958 không được
áp dụng( theo đoạn 21 – 36 của bản án )
Điều 6 nêu rõ:
Trường hợp các thềm lục địa cùng tiếp giáp với vùng lãnh thổ của hai hay nhiều quốc gia có bờ biển đối diện nhau, ranh giới của thềm lục địa được xác định bới thỏa thuận giữa các bên Trong trường hợp không có thoản thuận, ranh giới của thềm lục địa là đường trung bình, mỗi điểm trong số đó cách đều điểm gần nhất của đường cơ sở
Trường hợp các thềm lục địa cùng tiếp giáp với vùng lãnh thổ của hai quốc gia lân cận, ranh giới của thềm lục địa được xác định bới thỏa thuận giữa các bên Trong trường hợp không có thỏa thuận, ranh giới được xác định bằng cách áp dụng các nguyên tắc của Equidistance từ điểm gần nhất của đường cơ sở
Theo quy định chính thức, Công ước có hiệu lực với bất kì cá nhân Nhà nước đã kí trong thời hạn cung cấp, chỉ khi Nhà nước sau đó cũng phê chuẩn Công ước này Đan Mạch và Hà Lan đã kí kết và thực hiện Công ước này Trong khi đó Cộng hòa liên bang Đức dù đã kí kết nhưng chưa phê chuẩn Theo đó, điều 6 của Công ước Geneva không được áp dụng trong việc ra quyết định trong việc xử lí tranh chấp này
iii Nguyên tắc Equidistance ( đoạn 37 – 59 của bản án )
Đan Mạch và Hà Lan cho rằng Cộng hòa Liên bang Đức cũng giống như bất kì trường hợp nào, khá khác so với Công ước Gienevo, bị ràng buộc chấp nhận dựa trên cơ sở Equidistance, kể từ khi phương pháp đó được áp dụng như một quy tắc chung hay theo phong tục của luật pháp quốc tế Một lập luận được đưa ra dựa trên chủ quyền của mỗi nước với vùng đất, trong đó tính cả vùng đất kéo dài tự nhiên dưới biển Do đó, việc phân định phải được thực hiện bằng phương pháp mà sẽ để lại cho mỗi bên liên quan tất cả những khu vực gần bờ nhất của vùng biển nước mình
Quan điểm này có rất nhiều sự gượng ép Thông thường, phần lớn khu vực thềm lục địa của một nước là phần đất gần bờ biền của nước đó hơn những nước khác Nhưng vấn đề ở chỗ liệu tất cả những vùng đất liện quan có được xác định theo cách đó Tòa án không xem xét việc này theo khái niệm khoảng cách Về cơ bản, thềm lục địa là phần đất kéo dài tự nhiên, nhưng trong những điều kiện thích hợp, nó không nhất thiết phải là duy nhất Equidistace không phải là một phương pháp xác định tốt nhất khi mà nó thường xuyên là nguyên nhân gây ra sự lấn chiếm sang những nước khác Vì vậy, Equidistance không phải là một phương pháp được ưu tiên sử dụng
iv Nguyên tắc Equidistance không theo quy tắc của phong tục Luật quốc tế ( đoạn 60 – 82 của bản án )
Trang 10Một câu hỏi đưa ra là, liệu một phương pháp mang tính tích cực như Equidistance phải được xem xét thông qua phong tục Luật quốc tế
Đại diện của Đan Mạch và Hà Lan đã lập luận rằng, ngay khi tại thời điểm của Công ước Geneva, nguyên tắc Equidistace cũng không tồn tại như một qui tắc của tập quán Luật quốc tế, trong khi đây đã là một quy tắc được công nhận trong Công ước Nguyên tắc Equidistance được đưa ra do ứng dụng to lớn của nó, và một phần dựa trên cơ sở thực tiễn áp dụng của các nước
Hơn nữa, trong sự tham ra rộng rãi và đại diện của một quy ước đã chỉ
ra rằng một quy tắc thông thường khi đã trở thành một quy tắc chung của luật pháp quốc tế, trong thực tế hiện nay là không đủ để áp dụng cho mọi trường hợp Trong một thời gian ngắn, không nhất thiết phải hình thành một quy định mới theo tập quán Pháp luật quốc tế mà có thể dựa trên cơ sở ban đầu của những nguyên tắc thông thường để đưa ra phán quyết
Tòa án kết luận rằng, việc sử dụng các nguyên tắc Equidistane không phải là một nguyên tắc bắt buộc phải tuân theo tập quán Luật pháp quốc tế Hiệu ứng của nó không được cấu tạo như một quy tắc và các nước có thể sử dụng nó một cách bình đẳng
v Các nguyên tắc và các quy tắc của Luật áp dụng ( đoạn 83 – 101 của Bản án )
Các nguyên tắc cơ bản trong vấn đề phân định ranh giới bắt nguồn từ thỏa thuận giữa các bên liên quan, dựa trên nguyên tắc công bằng Các bên chịu trách nhiệm tham gia vào một cuộc đàm phán nhằm đi đến một thỏa thuận và đưa ra ứng dụng tự động sau này mà không cần đàm phán Nghĩa vụ này chỉ đơn thuần là một ứng dụng đặc biệt cơ bản của tất cả các mối quan hệ quốc tế, được công nhận tại Điều 33, Hiến chương Liên Hiệp Quốc trong việc giải quyết hòa bình tranh chấp quốc tế Trong trường hợp tranh chấp thềm lục địa biển Bắc, việc phân định sẽ phải phù hợp với nguyên tắc công bằng, áp dụng các điều khoản khác có liên quan, xác định phần lãnh hải càng nhiều càng tốt được kéo dài một cách tự nhiên mà không lấn chiếm sang vùng lãnh hải của nước khác Nếu trong trường hợp có sự chồng chéo, việc phân định sẽ dựa trên tỉ lệ thỏa thuận hoặc không thỏa thuận một cách công bằng nhất
Phán quyết cuối cùng của tòa án là sự kết hợp của các căn cứ pháp lí trên dựa trên sự thỏa thuận đồng ý một cách công bằng giữa Cộng hòa liên bang Đức, Hà Lan và Đan Mạch.
2.2 Phán quyết cuối cùng của tòa án
Với việc có 6 phiếu trong tổng số 11 phiếu bầu, Tòa án tuyên bố:
A) Việc sử dụng các phương pháp phân định Equidistance là không bắt buộc giữa các bên