1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Tiểu luận Phê bình sinh thái: Khói tời lộng lẫy của Nguyễn Ngọc Tư

10 573 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 10
Dung lượng 52,09 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

ĐỀ TÀI BÀI THI GIỮA KỲ PHÊ BÌNH SINH THÁI TRONG TRUYỆN NGẮN “ KHÓI TRỜI LỘNG LẪY “ CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NGỌC TƯ MỞ ĐẦU 1 Giới thiệu tác giả và tác phẩm a Tác giả Nguyễn Ngọc Tư là một tác giả nổi tiếng ở Việt Nam với những câu chuyện buồn da diết đi vào lòng người đọc “Khói Trời Lộng Lẫy” là một truyện trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên của tác giả, truyện lấy bối cảnh những người di cư miền nam chân chất thật thà và không kém éo le nổi trôi giữa th.

Trang 1

Trường đại học Văn Lang

Khoa Xã hội & Nhân văn

ĐỀ TÀI BÀI THI GIỮA KỲ

PHÊ BÌNH SINH THÁI TRONG TRUYỆN NGẮN “ KHÓI TRỜI LỘNG LẪY

“ CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN NGỌC TƯ

MỞ ĐẦU:

1 Giới thiệu tác giả và tác phẩm:

a. Tác giả:

Nguyễn Ngọc Tư là một tác giả nổi tiếng ở Việt Nam với những câu chuyện buồn da diết đi vào lòng người đọc “Khói Trời Lộng Lẫy” là một truyện trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên của tác giả, truyện lấy bối cảnh những người di cư miền nam chân chất thật thà và không kém éo le nổi trôi giữa thiên nhiên sông nước

Trang 2

“Khói trời lộng lẫy” Cứ ngỡ cái tên sẽ là cái kết đẹp, nhưng không câu truyện sẽ khiến người đọc ám ảnh, tự hỏi tại sao nhân vật chính lại quyết định như vậy Khi đọc lúc đầu tôi không hiểu hoàn toàn câu chuyện, vì chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, đọc đến gần cuối mới “À, thì ra là vậy”

b. Tóm tắt tác phẩm:

Nội dung chuyện là lời tự thuật của cô gái tên Di - thích được gọi là Bảy Trầu, ba cô

đã bỏ rơi mẹ con cô vì định kiến trọng nam khinh nữ thời kỳ đó Lớn lên là người lưu giữ cái đẹp của nhân loại trong Viện di sản thiên nhiên và con người Khi cô làm về chuyên đề “thời thơ ấu của con người” và đứa trẻ mà cô chọn là Phiên, cũng chính là

em trai cùng cha khác mẹ của mình Cô đã ở lại căn nhà ấy, căn nhà mà ba cô đang sống nhưng ông lại không biết cô là con mình.Tận mắt chứng kiến niềm hân hoan của ông với thằng con trai mà đã khiến cô không có tình thương của cha Cũng chính lí do

đó cô không muốn Phiên giống người cha ấy, cô đã âm thầm ôm Phiên bỏ trốn đến một cù lao bé nhỏ và đã nuôi cậu bé như con của mình Rồi khi thằng bé lớn, cô lại cho nó biết thân phận thật sự của nó

c. Giá trị nghệ thuật trong tác phẩm:

Khói trời lộng lẫy mang một lối hành văn nhẹ nhàng vì ngay từ khi bắt đầu là tiếng mưa đêm, những ngọn gió ướt không gian được miêu tả chi tiết và mọi thứ vô tình làm cho màn đêm như dài thêm Câu chuyện đều chậm rãi ngay từ khi bắt đầu đến khi kết thúc, nhưng không vì thế mà ta cảm thấy nhàm chán, tuy chậm rãi câu chữ vẫn thôi thúc ta đọc hết trang này đến trang khác, vì đơn giản lồng ghép trong đấy là khung cảnh miền quê giản dị, thân thuộc đến thân thương và rồi ta nhận ra sự chậm rãi không khác gì là một ân huệ, cho phép ta được sống, được đắm chìm vào thế giới của Nguyễn Ngọc Tư

Nhiều truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư xuất hiện kiểu nhân vật mê đắm tự nhiên Khi lặng ngắm tự nhiên, giao hòa cùng thiên nhiên, con người trở nên thanh thản, bay bổng cùng vẻ đẹp của tạo hóa bởi thiên nhiên đã nuôi dưỡng, gìn giữ phần nhân tính tốt đẹp của con người

2 Hình ảnh thiên nhiên mang ý nghĩa đối với nhân vật:

a. Đồng cỏ bạn đang dạo chơi một ngày kia sẽ biến mất Dòng sông bạn đang tắm một ngày kia sẽ biến mất Tiếng chim hót ban mai một ngày kia sẽ biến mất Những người thân yêu của bạn một ngày kia sẽ biến mất Bạn có muốn giữ lại tất cả những gì mà bạn nghĩ là đẹp nhất, tinh tế nhất, quý giá nhất của thế giới này? Hãy tới làm việc với chúng tôiPhân tích dựa theo trích đoạn trên

Powerpoint Đa phần những gì đẹp đẽ mà mong manh và đang bị tận diệt ấy

Trang 3

chính là thiên nhiên Trong mắt cô, có vẻ như chưa bao giờ con người lại biến mình thành một người xa lạ, thù địch với tự nhiên đến thế: “ vẻ đẹp của những tán rừng lúc nào cũng chực bứt ra khỏi máy móc, đòi sự sống, đòi hơi thở, đòi không khí trong lành Nghĩ, nếu ai đã yêu đến vậy thì không thể yêu con người nữa” Chứng kiến sự phản trắc của lòng người, sức mạnh đáng sợ làm tha hoá nhân phẩm con người của cái “sàn diễn thành phố”, đau đớn mà bất lực trước cảnh tượng từng mảng rừng bị “san phẳng” để lấy chỗ “trồng lên một khu công nghiệp lớn nhất nước”

b. “Khoảnh khắc đó tôi đã biết âm thanh đẹp nhất của cuộc sống là tiếng của một người nói yêu một người”

Trên đời nào có phải cái gì cũng được như ý muốn, nhất là tình yêu, có duyên không phận cũng đành rẽ ngang

c. “Con người trừng trị thiên nhiên bằng cách hạ nhục, hủy hoại nó, còn thiên

nhiên trả thù bằng cách nào em biết không? Nó biến mất.” Vậy mà chính cô lại

cướp đi tuổi thơ và sắp đặt tuổi thơ của một đứa bé, đem nó đến một nơi mà chẳng ai muốn đến Với hy vọng nó sống gần gũi với thiên nhiên tránh xa cuộc sống xô bồ, nơi chẳng có nỗi một đứa bạn cùng lứa của thằng bé mà chỉ có chị Thắm, thằng Thơ khùng và ông Sáu già,…

d. “Làm sao giữ được vẻ đẹp lộng lẫy này của khói? Nó làm tôi nghĩ về cuộc đời mỗi người như những chuyến đi dài, những đỉnh cao vinh quang đẹp đẽ thì lại thường mong manh khó giữ Cát bụi rồi lại trở về cát bụi, thứ còn lại duy nhất

có lẽ chỉ là tình yêu, ở đâu đó trong những trái tim đang ngày đêm khát khao tìm kiếm nó”

Cuộc hành trình tìm kiếm và lưu giữ những vẻ đẹp của cuộc sống có nguy cơ biến mất theo thời gian Thế nhưng, sau tất cả, cô lại không thể níu giữ chính những ký ức và tình yêu của cuộc đời mình Càng cố nắm giữ thì dường như lại càng mất mát

3 Hình ảnh con người nhỏ bé trước thiên nhiên trong tác phẩm Khói trời lộng lẫy:

Nơi "Khói trời lộng lẫy" dường như ta thấy được Nguyễn Ngọc Tư đã đặt ra rất nhiều vấn đề mà con người hiện đại cần suy ngẫm Đặt ở đây ta có thể cảm nhận sự cô đơn,

lẻ loi của tâm hồn người ở các nhân vật và cả chính bản thân mình Ta và họ cũng muốn thoát khỏi cái cô độc đó chứ, chẳng ai muốn mãi một mình trong cuộc đời "bất đắc dĩ" của bản thân Nhưng sao? Hoặc là chẳng ai đáng để họ chia sẻ Hoặc là họ không biết phải chia sẻ làm sao Hoặc chẳng ai muốn đến gần mà chia sẻ với họ Hoặc

tệ hơn họ muốn thoát ra nhưng lại chẳng muốn mở lòng với kẻ khác Để rồi cứ mãi một mình… Chính vì đó, họ tìm đến với thiên nhiên.Coi đây như một nơi để chút bớt

Trang 4

nỗi trống trải mênh mông trên cõi đời này Tại sao lại như vậy? Vì họ nhỏ bé quá, còn thiên nhiên ngoài kia thì bao la, mà chẳng bao giờ họ biết chính xác sự rộng lớn của

nó là bao nhiêu Họ chọn thiên nhiên vì sự hùng vĩ và bao la của nó, bởi nỗi niềm cuộc đời họ có nhiều bao nhiêu thiên nhiên cũng ôm hết cả

Tuy nói con người vĩ đại trước tất cả, nhưng lại nhỏ bé trước thiên nhiên bất tận Đôi lúc cái đẹp lại xuất phát từ mối quan hệ hài hòa giữa con người và tự nhiên một cách

kì lạ Ta dùng cách nhìn này để soi rọi vào tác phẩm, ta thấy những trang viết của Nguyễn Ngọc Tư ảnh hưởng, ấn tượng độc giả rất nhiều có thể do những không gian lồng lộng gió, mênh mông sông, triền miên màu nắng Nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư thường gắn với cây cỏ sông nước hồn nhiên Nỗi nhớ quê hương gốc gác, nỗi nhớ về những người thân yêu bao giờ cũng được bao bọc bởi thiên nhiên

Ta thấy rằng trong truyện ngắn này của Nguyễn Ngọc Tư xuất hiện kiểu nhân vật rất gắn kết với thiên nhiên, quan tâm đặc biệt hay đúng hơn là mê thiên nhiên Khi điềm tĩnh bản thân lại mà ngắm nghía tự nhiên, thả mình theo không khí trong lành, người

ta trở nên thanh thản, bay bổng cùng vẻ đẹp của "Mẹ thiên nhiên", bởi phần nào chính thiên nhiên đã nuôi dưỡng, gìn giữ phần nhân tính tốt đẹp của con người

Như Phiên chẳng hạn Cậu bé sáu tuổi, yêu mến thiên nhiên đến nỗi “không nhổ cải bán vì tội nghiệp và kết quả là tôi có một giống bông cải thắp nắng lộng lẫy giữa mùa mưa… những con cá mang bụng no tròn sẽ được chúng tôi trả lại cho sông” Cái sự yêu thích muốn bảo vệ những thứ nhỏ nhoi của cậu bé vô tình lại tạo nên một vẻ đẹp khó quên, vừa dịu dàng đơn sơ, vừa lạ kỳ trân quý

Ngoài ra ta còn thấy tất cả những người làm việc ở Viện Di sản thiên nhiên và con người là những kẻ mê mải với tự nhiên, những nhân vật nghiêm túc với công việc để gìn giữ vẻ đẹp của tạo hóa Em – Di lúc nào cũng “ăn gấp, thở gấp, ngủ gấp” chỉ để

“đi níu kéo những mong manh”; Anh – một “kẻ nghiện rừng”, Nhứt một kẻ – “mê đắm những những xóm làng miên man bên bờ sông Ngó Ý” Những nhân vật này như muốn nói với chúng ta rằng thiên tuy là một thứ khó hiểu hết, nhiều bí ẩn nhưng là một chính thể hữu cơ to lớn đang tồn tại và gắn bó với mỗi một người chúng ta

Có thể nói thế giới thiên nhiên ngoài kia là một mặt gương phản chiếu tâm hồn người Cái người mà yêu thương cỏ cây muông thú “che chở cho một sinh linh nhỏ bé, yếu ớt” chắc chắn không thể là người tàn nhẫn, do đó mà Nguyễn Ngọc Tư đã xây dựng hình tượng nhân vật rất tình nghĩa dù cho vẻ ngoài có thể đôi chút kiêu ngạo,lạnh nhạt “Anh” phải chịu áp lực, gò bó của các mối quan hệ xã hội, bị đè nén về tinh thần, hiện lên trước mắt Di trơ khấc, lạnh lùng, khó hiểu của nhiều gương mặt trên cùng một con người – vai Viện phó Viện Di sản thiên nhiên và con người, vai người

Trang 5

chồng người cha và cả người tình hoàn hảo và là một kẻ có lúc mềm lòng rũ bỏ cái áo khoác ngoài lạnh lẽo đó thương xót cho những cánh rừng bị tàn phá “Anh mượn vai tôi để vùi yếu mềm vào đó, cũng có cánh rừng qua đời” Trước thiên nhiên, con người luôn thoải mái bộc lộ phần nhân tính tốt đẹp nhất, sáng trong không chút mờ đục nhưng lại bị những hệ lụy của đời sống thường nhật bưng bít._“Đồng cỏ bạn đang dạo chơi một ngày kia sẽ biến mất Dòng sông bạn đang tắm một ngày kia sẽ biến mất Tiếng chim hót ban mai một ngày kia sẽ biến mất Những người thân yêu của bạn một ngày kia sẽ biến mất Bạn có muốn giữ lại tất cả những gì mà bạn nghĩ là đẹp nhất, tinh tế nhất, quý giá nhất của thế giới này? Hãy tới làm việc với chúng tôi…”

Ở đây ta thấy dường như Nguyễn Ngọc Tư không hề dành cho con người thế ưu việt, vượt trội, mà cô đưa ra cái nhìn nhìn công bằng với tự nhiên, bắt chúng ta nhìn nhận vào thực tế, rằng chúng ta vô tình, bất công với tạo vật như thế nào Cho nên sự nhìn nhận của các nhân vật thật giản dị, họ xót xa cho sự mất mát của tự nhiên, họ cũng khó chịu khi đôi lúc phải quên đi thế giới của mình, tìm tòi cái sự im lặng của loài khác, để rồi đổi lại là cô đơn khủng khiếp Con người trong truyện ngắn Nguyễn Ngọc

Tư đã từ bỏ tư thế kiêu hãnh “kiểu mẫu của muôn loài” để nhận ra sự vô lý, nhân tâm, bất công của mình với thế giới tự nhiên Vốn dĩ tạo hóa sinh ra con người và muôn loài là tốt đẹp, hoà hợp và hoàn hảo, nhưng chỉ vì con người với những lí trí, dục vọng, ích kỷ… đã làm khuất lấp đi vẻ đẹp tự nhiên ấy Và rồi cứ vậy trở nên khiếm khuyết chỉ vì tự đánh mất bản tính tự nhiên tốt đẹp

Con người phải từ bỏ cái cái suy nghĩ chính mình là trung tâm sự sống để nhìn nhận lại vào vạn vật và nhận ra vẻ đẹp vô tư, không vụ lợi của tự nhiên Nhận ra bằng con mắt bình đẳng với tạo vật mà bấy lâu nay vì thói tự phụ, con người quên mất: tự nhiên

có trước và là chuẩn mực cho vẻ đẹp của con người._"Ngoài sông, những chiếc xà lan vẫn chà đi xát lại làm xây xước mặt nước, vẫn kêu rú khoái trá, tục tằn man rợ khi sục những cái vòi vào thân thể sông, hút mòn xương máu nó, phơi tan hoang lòng nó Làm xói lở bờ bến cuối cùng, lấy đi của tôi những thương yêu cuối cùng."

4 Ý nghĩa hình tượng Viện di sản thiên nhiên và con người:

Mỗi chi tiết trong tác phẩm Khói Trời Lộng Lẫy đều mang một ý nghĩa đặc biệt Xóm Cồn, người bạn trai hờ, ký ức về mẹ, ông Sáu Câu, Nhứt tất cả đều không phải tự nhiên được nhắc đến như một cuộn phim lướt qua cuộc đời của nhân vật chính Và đặc biệt hơn cả, một nơi xuất hiện rất nhiều trong cả giấc mơ và hiện thực - Viện di sản thiên nhiên và con người Từng ký ức được miêu tả rõ mồn một cả trong cuộc hàng trình của vía hay mỗi lần nói về Viện nhân vật ' tôi ' đều mang rất nhiều cảm xúc

a. Tên của “ Viện di sản thiên nhiên và con người “:

Trang 6

Một điều mà mọi người luôn ngầm hiểu, thiên nhiên và con người thật chất là hai lĩnh vực khó tìm được điểm chung Và đôi lúc đã từng bị xem nhưng không thể tồn tại và phát triển song song Có thể là do dần dần con người đang tự đề cao bản thân và quên mất bản thân mình cần phải dựa vào thiên nhiên Tuy khó nhưng không có nghĩa là không thể Trước tiên, hãy bỏ qua những tác động tiêu cực của con người lên thiên nhiên để tìm thấy điểm chung của cả hai lĩnh vực

Mở đầu, giữa thiên nhiên và con người cả hai đều có một phạm vi kiến thức vô cùng lớn Trong mỗi lĩnh vực đó đều có những chi tiết tượng trưng đặc sắc, được đại diện cho khái niệm của chúng Và câu hỏi được đặt ra là liệu một lượng thông tin to lớn như vậy thì một Viện di sản có đủ để tổng hợp được toàn bộ hay không? Vì sao tác giả vẫn chọn sẽ chỉ có một nơi để lưu trữ như thế? Và câu trả lời nằm ở tư duy của con người Phần đông chúng ta chỉ đang sống cho qua mỗi ngày chứ không phải sống để cảm nhận từng ngày Vì thế khi số ít người có thể nhìn thấy được những chi tiết nhỏ nhặt ấy sẽ có một tư duy khác giúp họ tìm được sự liên kết của hai lĩnh vực Có lẽ vì trải qua nhiều bước ngoặt trong đời mà nhân vật chính cảm nhận được nhiều hơn sự tương đồng lẫn nhau giữa thiên nhiên và con người

b. Phân tích những chi tiết về Viện di sản:

“ Và trong những chiêm bao hao khuyết tôi từng đêm, những cánh cửa của tòa nhà Viện di sản thiên nhiên và con người luôn mở ra rất chậm, sau tiếng kèn kẹt là vùng ánh sáng chói lòa, như thể phía tôi là bóng tối.”

Những di sản được lưu trữ trong Viện có thể được xem như một hệ sinh thái riêng biệt, có thể đang dần phai nhạt trong xã hội bên ngoài nhưng trong căn phòng cất giữ

tư liệu thì đó là cả một bảo tàn của những điều thân thuộc đang dần mất đi Hình ảnh phía trước cánh cửa là ánh sáng như một cách ẩn dụ bên trong Viện chứa đựng một thế giới bao la, và con người vẫn đang trên quá trình đi tìm tòi và khám phá về sự bao la

đó, tượng trưng cho phía nhân vật tôi là bóng tối

Tôi nhớ vài căn phòng, ám ảnh và xao động, như kho lưu trữ của Viện di sản thiên nhiên và con người Nhà kho rộng, nhiều cái tủ kệ cao đến tận trần nhà, chạy song song tạo nên những lối đi hun hút Trên kệ người ta xếp hàng ngàn khay dữ liệu, tất

cả được ghi chú bằng những ký hiệu lạ lùng Những thiết bị nghe nhìn đặt rải rác ở các góc phòng Khi tôi chạm tay vào chúng lần đầu tiên, bằng tất cả nôn nóng tò mò

và bối rối, tôi chỉ có thể nghĩ, chắc mình chết ở đây luôn quá Nhốt mình trong đó suốt một tuần, và sau này, khoảng thời gian nghỉ giữa những chuyến đi, tôi gần như chọn kho lưu trữ của Viện là chỗ trú chân, vạ vật Tôi luôn thấy tiếc nuối khi rời đi

Trang 7

khỏi căn phòng đó như hay tiếc nuối khi rời khỏi mộ mẹ tôi Khi lục lọi những khay này, tôi đã dòm ngó qua khay bên cạnh, bên đó không biết có cất giữ những hoa lau óng muốt dưới nắng, có đàn cò trắng bay qua trăng chiều, mớ lục bình rách nát trôi

ra cửa biển, không biết có ông già rớt nước mắt thổi khèn vờn quanh bà già trong phiên chợ… Lẫn giữa sự háo hức là nỗi tuyệt vọng, có thể hết đời này tôi sẽ chẳng bao giờ thưởng thức hết những hình ảnh, âm thanh đẹp đẽ và rung động của cuộc sống đang được lưu lại nơi này

Viện di sản - một nơi rộng lớn trong thực tế lẫn cả trong sự hiểu biết của con người Những dãy kệ cao và dài hun hút chất chứa biết bao sự tìm hiểu của con người về thiên nhiên qua nhiều thế hệ đã công tác tại Viện Rất nhiều những thông tin, những thiết bị để hỗ trợ lưu giữ " kỷ vật " Hàng ngàn khay dữ liệu, hàng triệu những tập tin, nhưng vậy thì đã thu thập được hết toàn bộ từng chi tiết nhỏ nhất tạo nên màu sắc của thế giới này chưa Di cũng mang trong mình rất nhiều sự nuối tiếc vì cô hiểu rằng dù

có đến hết vòng đời thì cô vẫn như thế hệ đã công tác trước, sẽ chẳng bao giờ góp nhặt hết được từng miếng vụn nhỏ của tấm phản quanh đó Thiên nhiên và con người thực

tế vẫn đang thay đổi mỗi ngày, có cái bớt đi có cái thêm vào nhưng chung quy thì tất

cả những chi tiết đó vẫn quá rộng lớn đối với một nơi lưu trữ hay một con người

_ Cảm giác mất mát trở nên thật rõ ràng khi làm việc ở Viện di sản thiên nhiên và con người…

_ Còn người ở Viện đối mặt với mất mát hằng ngày, hàng giờ, ở trong nó, ăn nó, uống

nó Họ buộc phải lựa chọn, hoặc không yêu bất cứ gì, hoặc tập chai sạn trước nỗi đau Cách nào thì dẫn con người về một chỗ: vô cảm Họ có thể giẫm lên những mầm cây vì tin rằng những cái cây này không bao giờ sống sót được mười năm tuổi, khi cái xóm nghèo đang chực hờ gần đó Họ có thể nhấm nháp rượu rắn với chim sẻ nướng

dù biết đó là những con cuối cùng, họ đã giữ cuộc đời chúng bằng tiếng hót, bằng hình ảnh chúng sà xuống sân như một bầy lá rụng… và đem cất trong Viện, là xong

Người ta thường nói với nhau rằng “ Cái gì hiếm thì nó sẽ quý “, có lẽ đúng thật! Đúng trong phân đoạn này, đến cả sự mất mát lâu ngày cũng thành quen thì họ xem như đó là điều đương nhiên khi đi cùng với sự phát triển của xã hội Cho dù là những điều sót lại cuối cùng của thiên nhiên thì họ vẫn xem như đó là của cải của mình

_ Tôi vẫn chưa mở được tất cả những cánh cửa trong Viện giữa những chuyến đi về _ Người của Viện đông, nhưng họ cũng như tôi, đi níu kéo những mong manh, chỉ khác, họ hay đi cùng nhóm, thực hiện những chuyên đề về làng nghề, những trò chơi dân gian, hay nghệ thuật làng

Trang 8

_ Mấy anh phân ban thiên nhiên nói không con nào tàn phá gây hại như con người, đi tới đâu thiên nhiên lụn bại tới đó Mấy anh phân ban con người sôi máu, vậy thì anh

từ chối làm người rồi, con người mà không đẹp thì có gì đẹp nữa.

Tất cả mãi mãi không bao giờ có hồi đáp Đến cả những người đang bảo tồn cả hai lĩnh vực đó đôi khi còn chẳng hiểu được vì sao mình lại làm cùng một nơi Thiên nhiên hay con người “ đẹp “ hơn là do cách nhìn của mỗi người Con người sẽ chẳng bao giờ nhìn hộ cho vị trí của người khác

_” trước Trúc làm ở cơ quan mình Tôi cười nói, dạ, em biết rồi Ở kho lưu trữ của Viện nhiều lắm những mẫu mang tên chị, gắn bó duy nhất với vùng đất Thổ Sầu Nhưng mẫu của chị, và của Anh nữa, đã dừng lại ở mười hai năm trước Mười hai năm trước, người ta bắt đầu tới vùng thảo nguyên Thổ Sầu xới tung nó lên khai thác quặng, nơi đó biến thành một đại công trường Chị đưa đơn nghỉ việc Anh từ giã rừng, nhận chức viện phó người ta đã từ lâu mời mọc

_ Anh sẽ cứu được những cánh rừng bằng tiếng nói của mình Anh sẽ giữ được chúng bằng quyền lực Hơn ai hết, Anh hiểu cái mà Viện đang gìn giữ là vẻ đẹp không hoàn hảo, chúng đã chết một phần, chúng không có cảm giác trên da thịt, không có mùi, vị… Chúng là sự níu kéo vô vọng của con người.

Cũng như con người chúng ta hiện tại Hầu hết tất cả đều hiểu được ý nghĩa của thiên nhiên, và nằm lòng được rằng thiên nhiên đang mất dần đi Nhưng có bao nhiêu người đang thật sự bảo vệ nó Chắc một số ít đấu tranh bằng cả sự sống chết để bảo tồn gì còn lại của thiên nhiên Một số khác, họ đang yêu bằng một tình yêu tuyệt vọng Trúc yêu vùng đất Thổ Sầu đến mức khi nó chết đi cô cũng lựa chọn “ ra đi “ cùng nó, Trúc nghĩ mình quá nhỏ bé để có thể làm được gì lớn lao hơn Với Anh thì khác, Anh chọn đấu tranh bằng sức mạnh của tiếng nói bản thân nhưng có thể là một sự đấu tranh có kèm theo quyền lợi

“ Đồng cỏ bạn đang dạo chơi một ngày kia sẽ biến mất Dòng sông bạn đang tắm một ngày kia sẽ biến mất Tiếng chim hót ban mai một ngày kia sẽ biến mất Những người thân yêu của bạn một ngày kia sẽ biến mất Bạn có muốn giữ lại tất cả những gì mà bạn nghĩ là đẹp nhất, tinh tế nhất, quý giá nhất của thế giới này? Hãy tới làm việc với chúng tôi…” Mẫu rao tuyển nhân viên vừa đa cảm vừa bí ẩn của Viện di sản thiên nhiên và con người khi đến tay tôi là một mảnh giấy gói thuốc Bắc, phảng phất mùi cam thảo Tôi cất rất kỹ Vào năm thứ ba làm việc ở Viện, có nhiều đêm tôi lấy ra đọc

đi đọc lại, như nuốt trộng chúng, lục cục ở cổ họng, thấy đau

Cũng như Di, chúng ta đều muốn níu giữ lại vẻ đẹp giản đơn và gần gũi ấy Nhất là thật trùng hợp khi hương cây cam thảo thân thuộc, nhẹ nhàng như một sự gợi ý đầy hy

Trang 9

vọng Có lẽ vì thế mà Di luôn bồi dưỡng cho mơ ước rằng điều tốt đẹp ấy có thể thực hiện được Nhưng rồi khi quá hiểu cách vận hành của con người nói chung và của Viện nói riêng, Di nhận ra niềm hy vọng nhỏ nhoi đó sẽ mãi chẳng thể thực hiện được Cái lý thuyết “ những điều đặc biệt khi xảy ra hằng ngày cũng sẽ thành thói quen “ lại phù hợp trong trường hợp này Mặc dù đã ngầm hiểu nhưng Di vẫn nghẹn ngào khi nghĩ đến, rồi một lúc nào đó mọi thứ sẽ biến mất, kể cả bản thân mình

_Cho tới khi chiếc xáng cơm rướn vào nằm thở khói ở bãi cồn, thì mảnh đất này chính thức nói lời mất mát Tôi đã từng coi nó như khu bảo tồn của những vẻ đẹp, quý giá hơn những gì được lưu trữ ở Viện di sản thiên nhiên và con người Bởi tất cả đang sống và đang thở

Câu hỏi thầy cô và các bạn và kể câu chuyện của mình “ Có bao giờ mọi người đến một nơi nào đó và ước là đừng ai biết tới nơi đó chưa “

Đối với bản thân Thanh là Phú Quốc Lần đầu tiên mình được đi Phú Quốc là khi mình còn khá nhỏ, tới tận bây giờ mình vẫn còn nhớ rất rõ là mình đã nhìn thấy cá ở dưới nước bơi theo đàn như thế nào, nước xanh và trong như thế nào và rạn san hồ nhiều màu sắc bắt mắt thế nào Hình ảnh đó như một ký ức rất đẹp dù đã qua mười mấy năm rồi nhưng mình vẫn nhớ từng chi tiết một Và hai năm trước mình được quay lại Phú Quốc, trước khi đi mình vẫn luôn nghĩ mình sẽ được nhìn thấy lại vẻ đẹp

đó Rồi khi mình quay lại ngay đúng địa điểm đó thì mọi thứ đã không còn nữa Nước biển đó không còn trong, mình đã không còn nhìn thấy được những đàn cá bơi phía dưới, còn dạng san hô thì hoàn toàn không có màu sắc nữa Đến lúc đó mình mới thực

sự hiểu ra rằng con người tàn phá thiên nhiên đến mức độ như thế nào Và chính bản thân mình cũng là một trong số đó, mình thực sự ước rằng từ lần đầu tiên mình cũng chưa bao giờ đến đó Mặc dù sẽ rất tiếc vì không được nhìn thấy cảnh đẹp đó nhưng mình sẽ vui vì vẻ đẹp đó còn được giữ lại mãi

Hành động thực tế để giữ lại khi thiên nhiên còn đang sống và đang thở, thay vì cố lưu lại nó khi đã mất đi

5 Kết luận:

Trước thiên nhiên, con người đã bộc lộ phần nhân tính tốt đẹp, sáng trong không chút vẩn mà đôi khi bị những hệ lụy của đời phủ kín Nhân vật của Nguyễn Ngọc Tư thường gắn với cây cỏ sông nước hồn nhiên, thiên nhiên cũng làm thanh lọc tâm hồn con người Thiên nhiên giúp con người nhìn nhận lại chính mình, dừng lại lắng nghe tiếng nói từ tự nhiên để hiểu chính mình, tự suy xét để sống thanh thản nếu không sẽ đánh mất bản thân trong những đua chen vội vã của cõi người

Trang 10

Tự muôn đời, thiên nhiên luôn là nguồn an ủi mỗi khi thấy lòng đau, lại tìm về tự nhiên như một bến bờ tĩnh lặng để nguôi quên Thiên nhiên là người bạn lớn vĩnh hằng của con người mà ở đó, những muộn phiền, day dứt, đau đớn của con người vơi bớt Thấu hiểu được nỗi chán chường cuộc sống ồn ào quanh mình, chỉ có tự nhiên vĩnh cửu không lời là vĩnh viễn Ngày nay, chủ nghĩa nhân văn mới do phê bình sinh thái đề xuất không tách rời thiên nhiên và văn hóa mà nối lại mạch sống ngàn đời của con người với tự nhiên, coi con người là một phần cộng sinh của tạo hóa

Ngày đăng: 15/04/2022, 20:22

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w