1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

13590 - Bách Khoa Yêu Thương - Lan Rùa - [truyenclub.com]

124 15 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Bách Khoa Yêu Thương
Định dạng
Số trang 124
Dung lượng 464,63 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Cấu trúc

  • Bách Khoa Yêu Thương

    • 1. Chap 1:

    • 2. Chap 2: Ta Sẽ Quỳ Xin Hắn Tha Thứ Cho Ta

    • 3. Chap 3: Vũ Không Nhớ Như Sao Vũ?

    • 4. Chap 4: Dụ Trai Ra Đồng

    • 5. Chap 5: Chiều Ngay Và Luôn

    • 6. Chap 6: Có Cơ Có Múi Không A?

    • 7. Chap 7: Thối Tha Ma Bắt

    • 8. Chap 8: Đại Ca Bang Cọp Đen

    • 9. Chap 9: Bức Thư Tỏ Tình Đầy Sến Sẩm

    • 10. Chap 10: Cô Dâu Xinh Đẹp Nhất

    • 11. Chap 11: Hệ Mặt Trời Bao La Quá

    • 12. Chap 12: Đập Chậu Cướp Hoa

    • 13. Chap 13: Bốn Hiệp

    • 14. Chap 14: Chỗ Dựa Dẫm

    • 15. Chap 15: Anh Đã Bắt Đầu Có Múi Rồi!

    • 16. Chap 16: Nằm Mơ Đi

    • 17. Chap 17: Nương Quá Đáng Quá A

    • 18. Chap 18: A Đỏ Được Hư Mười Lần

    • 19. Chap 19: Mất Hết Sạch Sành Sanh Rồi

    • 20. Chap 20: Tránh Ra, Đây Là Nương Của Ta A

    • 21. Chap 21: Quả Là Đứa Trẻ Hiểu Chuyện

    • 22. Chap 22: Nhưng A Đỏ Đâu Phải Của Riêng Ta ?

    • 23. Chap 23: Yêu Nương Hơn Vạn Vạn Tỷ Tỷ Cây Vàng

    • 24. Chap 24: Cả Nhà Mình Thơm Nhau

    • 25. Chap 25: Đánh Bao Nhiêu Lần Thì Xin Lỗi Bấy Nhiêu Câu A

    • 26. Chap 26: Làm Sao Có Thể Thay Đổi Số Mệnh?

    • 27. Chap 27: Ông Nội Trả Nhạn Cho Con

    • 28. Chap 28: Môn Võ Gì Mà Ghê Thế?

    • 29. Chap 29: Quên Sao Được A Đỏ Cùng Ai Kia?

    • 30. Chap 30: Con Rể Tương Lai Của Ta A

    • 31. Chap 31: Về Thầy Nuôi A

    • 32. Chap 32: Kết

Nội dung

Bách Khoa Yêu Thương Bách Khoa Yêu Thương Contents Bách Khoa Yêu Thương 1 1 Chap 1 2 2 Chap 2 Ta Sẽ Quỳ Xin Hắn Tha Thứ Cho Ta 6 3 Chap 3 Vũ Không Nhớ Như Sao Vũ? 10 4 Chap 4 Dụ Trai Ra Đồng 15 5 Chap[.]

Chap 1

Truyện HƠI ẢO mang tính giải trí cao, không phù hợp với người lớn tuổi và những ai nghiêm túc Câu chuyện xoay quanh bốn cô gái, nhưng tác giả thường dành nhiều sự chú ý cho nhân vật ngốc nghếch, có thể khiến các nhân vật khác bị lãng quên Nội dung chủ yếu là những kỷ niệm về mái trường yêu dấu, thời sinh viên và những câu chuyện hài hước, thú vị.

Khoảng một tuần hoặc nửa tháng một chap có thể lâu hơn, nói chung chẳng có thời gian cụ thể Mọi người xem xét kỹ trước khi nhảy hố.

Bản Lan Hồ Điệp nhỏ nhỏ lắm, xa xa lắm.

Nơi đây được bao quanh bởi những dãy núi hùng vĩ, không có điện và internet, nhưng khí hậu luôn thuận lợi, với mưa gió hòa quyện Rừng lan thơm ngát, tạo nên cảnh đẹp như thơ và con người nơi đây thật dịu dàng, chân chất.

Hôm nay, không khí lễ hội tràn ngập nơi đây với tiếng cồng chiêng rộn ràng và những bài hát vui tươi Tất cả mọi người, từ già đến trẻ, từ gái đến trai, đều tụ tập tại nhà sàn lớn để ăn mừng thành công của Cù Băng Nhạn, con gái cưng của trưởng bản, người đầu tiên trong lịch sử đạt được vào đại học.

Là Bách Khoa, là trường khoa học kỹ thuật hàng đầu nha.

Là thủ đô Hà Nội đó a.

Ai cũng muốn tới thật gần rồi nắm tay “người nổi tiếng” một chút, mà khổ chẳng phải ai cũng có cơ hội.

Thời gian gấp rút quá, trưởng bản ưu tiên già làng ngồi hàng ghế đầu.

Các bô lão dặn A Nhạn bao nhiêu là thứ, nào là trên đó ăn uống cẩn thận, nào là hàng tháng tới chỗ A

Mạnh lấy tiền sinh hoạt phí, nào là gặp người Kinh nhớ chào hỏi cẩn thận.

Rồi thì nhớ viết thư gửi về thường xuyên nha.

A Nhạn, cô bé với hai má phúng phính hồng, lễ phép gật đầu và chào tạm biệt từng người trước khi lên đường Cô được hộ tống bởi trưởng bản Cù La Quả, và cha con họ đã phải mất hai ngày một đêm để vượt qua ba dãy núi và hai quả đồi nhằm đến phố huyện.

Từ đây A Nhạn sẽ đi xe giường nằm của anh Tư về thủ đô, Cù La Quả đứng vẫy vẫy theo xe con gái, sống mũi thấy cay cay.

A Nhạn ban đầu rất vui vẻ và tươi cười, nhưng khi nhìn thấy núi rừng xa, em bắt đầu hoảng hốt và khóc đến sưng cả mắt Anh Tư phải dỗ dành A Nhạn rất nhiều, chỉ có thể chỉ trỏ những điều thú vị bên đường mới làm em bớt buồn.

-“A Nhạn biết cái gì kia không?”

-“Là đèn giao thông, có ba màu xanh đỏ vàng a.”

-“Còn thứ người kia đang cầm là điện thoại di động phải không A Tư? Kỳ diệu lắm nha, bấm số rồi áp vào đấy là nói chuyện được nha…”

-“A Tư đừng đùa nữa, A Nhạn lên thành phố một lần rồi, lên để đi thi đó.”

A Tư cười nhẹ nhàng và khuyên A Nhạn tranh thủ ngủ để bớt mệt Trong khi đó, A Nhạn nhìn ra cửa kính, suy nghĩ về việc thầy có buồn khi về một mình hay không, và liệu nương ở nhà có cho lợn ăn đúng giờ hay đang khóc vì lo lắng cho cô.

Chuyến xe chở cô bé miền núi đến thủ đô đã đến bến Giáp Bát đúng sáu giờ sáng A Nhạn tạm biệt A Tư, hít thở thật sâu và bước xuống, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ ở thế giới xung quanh.

Mặc dù có nhiều người mặc áo xanh mời A Nhạn đi cùng, cô bé vẫn từ chối Dù đã mười tám tuổi, A Nhạn vẫn được trưởng bản chiều chuộng và vì sống lâu năm trong núi nên cô không biết rằng việc đi nhờ xe của người khác phải trả tiền.

Lần trước khi thi, tôi cùng với anh rể Cù La Chim và A Mạnh ra đón Tôi đã nghĩ rằng thủ đô cũng giống như ở bản a, nơi mà chỉ cần vẫy tay và lịch sự xin phép là có thể đi bất kỳ con ngựa nào mình thích.

Nhạn vẫn còn trẻ con, thích màu sắc sặc sỡ Khi nhìn thấy chiếc xe màu đỏ hầm hố đậu đối diện, Nhạn rất thích thú và vui vẻ chạy chân sáo đến gõ gõ chiếc xe.

Người nam trong xe đeo kính râm nên A Nhạn không nhìn rõ mặt, A Nhạn dịu dàng đưa mẩu giấy cho hắn rồi nhỏ nhẹ.

-“Cho ta đi nhờ đến địa chỉ này a, cảm ơn ngươi trước.”

Khi A Nhạn vừa dứt lời, một người phụ nữ mặc váy ngắn tiến lại gần Cô ta nhìn về phía người nam, rồi nhìn A Nhạn, nhưng lại giả vờ như không thấy, sau đó quay sang người nam với giọng điệu nỉ non.

-“Cưng đợi em à? Biết điều nhận sai từ đầu có phải tốt không? Đỡ mất công dằn vặt cãi nhau khổ sở…”

Người nam có vẻ khó chịu, hắn lảng tránh chiếc hôn của người nữ rồi mở cửa xe ra hiệu cho A Nhạn vào.

Cô tươi cười cảm ơn hắn, lại nghe giọng người nữ bực bội.

-“Gái dân tộc à? Khẩu vị ”thiếu gia” dạo này cũng lạ ghê Hay là cố tình làm em ghen đây?”

-“Dưa giá rẻ quá đấy, chúng ta kết thúc rồi.”

Người nữ giận lắm rồi a, cố gắng níu tay A Nhạn dặn dò.

-“Đừng vì vẻ bề ngoài đẹp trai của tên này mà bị đánh lừa, hắn là playboy đích thực đấy.” Đẹp trai á?

A Nhạn đâu có thấy đẹp gì đâu, xấu hoắc à.

Nam nhân có làn da trắng mịn như trứng gà bóc, môi đỏ tươi như tiết canh vịt, lại cao gầy, không có cơ bắp, thường bị coi là kém hấp dẫn trong mắt người dân bản, khó có cơ hội hỏi cưới con gái trưởng bản.

Nương đã dạy A Nhạn rằng xấu không phải là tội lỗi và không nên chê bai người khác A Nhạn cúi đầu, chui vào trong xe, và người đàn ông bên cạnh nhanh chóng đóng cửa lại, rồi xe lao đi vun vút.

Tốc độ cao quá a, A Nhạn choáng váng chóng mặt lắm, một lát không kiềm được nôn thốc nôn tháo à.

Người đàn ông phanh xe Ferrari lại, ánh mắt lườm A Nhạn, vì chiếc xe này đã được hắn đặt trước nhiều tháng để bổ sung vào bộ sưu tập của mình Hôm nay là ngày đầu tiên hắn lái chiếc xe này, dự định qua Giáp Bát đón người yêu đang giận dỗi Tuy nhiên, vì thấy thái độ kiêu ngạo của A Nhạn, hắn đã không kìm được và châm chọc, nhưng không ngờ lại gặp phải vận xui không thể tưởng tượng nổi.

-“Con điên! Tởm vờ lờ.”

-“Tại ngươi đi nhanh quá a, ta xin lỗi ngươi, ta đền cho ngươi a.”

-“Đền đền cái beep, BIẾN.”

Hắn không thương tiếc vứt A Nhạn và hành lý ra khỏi xe, để cô bé lạc lõng giữa thủ đô hoa lệ Sau nhiều ngày hành trình, A Nhạn cảm thấy mệt mỏi và nhớ quê hương xa xôi, nhớ thầy và nương, khiến cô không kìm được nước mắt.

Khóc đến khi hai mắt sưng húp thì chiếc xe đỏ ấy quay lại, người trong xe tức tối quát ầm ĩ.

-“Ngươi cho ta đi nhờ a? Ngươi không giận ta nữa sao?”

-“Nhiều lời, có đi không thì bảo?”

A Nhạn mừng húm, rối rít cảm ơn hắn rồi ngoan ngoãn lên xe Lần này hắn đi chậm hơn rất nhiều, tới chỗ

A Mạnh rồi mà A Nhạn vẫn khoẻ khoắn lắm a.

Chap 2: Ta Sẽ Quỳ Xin Hắn Tha Thứ Cho Ta

-“Anh đẹp trai đi qua chúng mình rồi các bà ạ…”

Anh đẹp trai, hoá ra là anh ấy qua chỗ chị xinh gái, đứng ở ngay đằng sau “chúng mình”. Ánh ỉu xìu, tiếc hùi hụi luôn.

Duyên và Nhạn cùng dạo chơi trong trường, thể hiện tình bạn thân thiết Dù có thể bị coi là thiên vị, Duyên luôn yêu thích Nhạn vì sự hiền lành, dễ thương và nụ cười chúm chím đáng yêu của cô.

-“Thư viện Tạ Quang Bửu kia a? To và đẹp quá à?”

-“Bỏ ngay cái từ ”a” đó đi, ngứa cả mít.” Ánh càu nhàu, Nhạn ngay lập tức mím môi, thẹn thùng giơ tay che miệng, Duyên dịu dàng phân giải.

Thư viện Tạ Quang Bửu là một không gian rộng rãi và đẹp đẽ, nhưng chỉ có sinh viên mới được phép vào Chúng tôi thường sử dụng các tầng bốn và năm của thư viện Đối diện là hội trường C2, nơi sẽ diễn ra buổi tập trung vào ngày mai.

Duyên dẫn Nhạn và Ánh tham quan trường, ba cô nàng với đôi mắt tròn và dẹt đã có một buổi khám phá thú vị, mãi đến tối muộn mới trở về Trên đường về, họ còn ghé qua hàng tạp hóa và mang theo nhiều tờ giấy dán tường đầy màu sắc.

Sau gần hai tiếng làm việc, tường của A Nhạn và Duyên đã được hoàn thiện với màu xanh nhạt và điểm xuyết hoa lan trắng đẹp mắt Trong khi đó, tường của Ánh lại nổi bật với gam màu đỏ chói, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ.

Mai Như bận ôn thi đến tận mười giờ mới bắt đầu công việc Không rõ Ánh có vô tình hay cố ý khi dán xuống cả phần tường bên dưới, khiến Như cảm thấy tức giận và quyết định dùng kéo cắt bỏ một cách không thương tiếc.

Ngọc Ánh nghe tiếng kéo lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa Lửa giận phun trào cỡ núi lửa, chỉ còn nước vừa rung giường vừa chửi.

-“Bà điên à? Bà xem đây này, nham nham nhở nhở rõ tởm, bà dán đè lên là được mà? Sao phải xén nó đi?”

-“Ơ, sao trăng gì? Tường của mình, mình thích thì mình cắt thôi.”

-“Này này, đừng nói giọng đấy với chị nghe em Chị lại vả cho vỡ mặt bây giờ.”

-“Vâng, em sợ quá cơ, má em đây nè, chị có giỏi thì chị xuống đây mà vả.”

Bạn Như thách thức một cách kiêu ngạo, trong khi bạn Ánh tức giận lao xuống từ giường tầng Tuy nhiên, bạn Ánh mới chỉ ở giường tầng một ngày, nên việc leo trèo vẫn còn khá lạ lẫm với cô.

Bạn ngã chổng vó, suýt nữa thì dập mông, nhưng may mắn là không bị thương nặng Nếu bị thương ở đầu thì thật nguy hiểm, bởi bạn còn cha già, mẹ yếu và tám đứa em thơ cần bạn chăm sóc Duyên và Nhạn nghe động sợ hãi, nhanh chóng khoác áo và dìu Ánh xuống trạm y tế.

Như ngoài mặt thì làm ra vẻ không quan tâm, nhưng vẫn xếp sắp sách vở gọn gàng rồi đi cùng.

Thế nào mà ngày lành tháng tốt, lại gặp anh đẹp trai.

Cả bạn thân của anh đẹp trai nữa, bạn anh cũng đẹp, nhưng đẹp được mỗi cái mặt thôi, còn lại thì lùn quá thể đáng.

Mắt Ngọc Ánh sáng lên khi thấy anh chàng đẹp trai ga lăng, ngay lập tức cô đẩy Duyên và Nhạn đi, từng bước chân khổ sở Anh đẹp trai không ngần ngại đề nghị giúp đỡ họ.

Trạm y tế Bách Khoa chỉ cách ký túc xá vài bước chân, nhưng Ánh cảm thấy hồi hộp Sau một cú ngã, cô được cõng đi và cõng về, nhưng lại cảm thấy đây là một trải nghiệm đáng nhớ Chàng trai Bách Khoa không chỉ lịch sự mà còn để lại số điện thoại, sẵn sàng giúp đỡ nếu cần Ánh chớp mắt long lanh, Duyên thì gật gù đồng tình, dù học không giỏi nhưng vẫn tốt tính Nhạn, quen với việc ngủ sớm, vừa chợp mắt đã bị đánh thức bởi tiếng khóc thê lương phát ra từ phía đối diện.

Cô bé vội vã bật dậy, Duyên lục đục trèo xuống, Ánh cũng ngó nghiêng hóng hớt, Như nức nở sụt sùi.

"Cậu ấy đã quên tôi, mặc dù chúng tôi từng là bạn thân suốt bốn năm cấp hai Thật đau lòng khi cậu ấy coi tôi như người dưng Tôi thi vào Bách Khoa cũng chỉ vì cậu ấy."

“Hả? Bà và anh đẹp trai là bạn học à? Nhưng tui đã thích anh ấy trước rồi Anh ấy còn từng cõng tui nữa… Bà thấy không? Bà nên từ bỏ đi, Như ạ…”

-“Đâu có, anh đẹp trai đâu có cõng bà đâu?”

-“Mắt bà đui à? Đúng rồi, bà đeo kính cận năm độ thế kia cơ mà.”

Hai đứa cãi nhau ầm ĩ, nhưng cuối cùng mới nhận ra rằng "anh đẹp trai" mà chúng nhắc đến thực ra là hai người hoàn toàn khác nhau.

"Cái tên ba mét bẻ đôi đó thực sự không xứng đáng, và nếu nhìn kỹ, có thể thấy thằng đó không chỉ lùn mà còn ăn mặc tồi tàn, chứng tỏ xuất thân nghèo khó Chúng ta, những cô gái được học hành đàng hoàng, cần phải tìm kiếm một người chồng giàu có để có thể chăm lo cho gia đình và không uổng công sức đã bỏ ra."

Bà thực sự rất thực dụng và có vẻ như bà đang đánh giá người khác Nếu nói về sự xấu xí, có lẽ chỉ có thể nhắc đến cậu chàng cao lều kều, trắng trẻo như trứng gà bóc Nếu không tin, bà có thể hỏi Duyên và Nhạn để xác nhận.

Duyên chán nản bỏ về giường, trùm chăn kín mít tránh tranh luận Trong khi đó Nhạn chân thành nắm tay hai nàng, thở dài tâm sự.

"Không ai hoàn hảo, tất cả đều có những khuyết điểm riêng Nếu các bạn muốn, có thể theo tôi về bản, tôi sẽ gả một chàng trai tốt cho các bạn Giờ thì hãy ngủ ngon, tôi cảm thấy rất mệt."

Chap 3: Vũ Không Nhớ Như Sao Vũ?

Bạn Ánh sồn sồn ầm ĩ hết cả lên, bạn Nhạn sau mấy giây đơ đơ mới lấy lại được bình tĩnh, bực bội vênh mặt cãi nhau tay đôi.

"Im miệng! Đừng có xúc phạm con gái của dân tộc chúng ta Bùa ngải không thể làm hại những người tốt, bạn có hiểu điều đó không?"

Ngọc Ánh yêu cầu Băng Nhạn giải thích về việc cô ấy đã trèo lên xe của anh chàng đẹp trai, đồng thời yêu cầu thay đổi cách xưng hô Băng Nhạn phản ứng bằng cách bĩu môi một cách khó chịu.

-“Ngươi thật khó tính à nha Thôi được rồi, không thèm tranh luận với ngươi nữa Tui…tui được chưa? Hắn cho tui đi nhờ ra chỗ A Mạnh nhà tui.”

-“A Mạnh nhà bà? Người yêu bà hả?” Ánh hí hửng hỏi han, Duyên nghe vậy cũng nhảy xuống hóng hớt.

A Mạnh là người yêu của tôi, và tôi cũng thuộc về A Mạnh Khi tôi ba tuổi, thầy nương của A Mạnh đã đến hỏi cưới tôi A Mạnh đã làm chong chóng cho tôi chơi và dạy tôi viết chữ trước cả cô giáo Hồi nhỏ, A Mạnh còn cõng tôi vượt núi, đồi để đi chơi ở phố huyện.

Nhạn hào hứng chia sẻ nhiều câu chuyện, khiến Ánh trầm trồ ngưỡng mộ và thốt lên "áo chà chà, thật là thanh mai trúc mã." Tuy nhiên, Duyên lại nhẹ nhàng lắc đầu và đưa ra ý kiến khác.

-“Tình cảm của Nhạn với Mạnh không giống tình yêu nam nữ.”

-“Đâu có, tình yêu, là tình yêu đó a.”

-“Thế đối diện với A Mạnh trống ngực có đánh thình thịch không a? Chân tay có run rẩy bối rối, mặt có hồng rực lên không a?”

Duyên nhại giọng Nhạn trêu chọc, A Nhạn bí quá chẳng trả lời được đành đánh trống lảng.

-“Như làm sao mà đã mắc màn sớm vậy? Như ăn tối chưa?”

Bạn Ánh thở dài lắc đầu, Duyên kéo Nhạn vào sát, ghé tai thì thầm.

Như đã khóc suốt mấy tiếng vì chưa ăn gì, đặc biệt là sau khi gặp Vũ, người bạn học cùng lớp BK15 Dù Như đã cố gắng lượn qua lượn lại trước mặt Vũ nhiều lần, nhưng Vũ vẫn không thèm chú ý hay chớp mắt nhìn Như.

A Nhạn bé giọng hỏi lại, Ánh cấu Nhạn mắng nhỏ.

Như và Vũ từng là bạn thân khi còn học cấp hai, nhưng sau đó Như chuyển xuống học ở chuyên Biên Hoà, Phủ Lý, khiến họ xa cách Vũ, người mà Như luôn mơ mộng, giờ đây chỉ còn là kỷ niệm trong quá khứ.

Hôm đó, A Tư nói rằng sẽ đi qua Phủ Lý rồi đến Đồng Văn, sau đó đi cao tốc để tới thủ đô Hà Nội Như đã xuống Phủ Lý học nhưng không về thăm Vũ, nên Vũ cảm thấy giận Như Tuy nhiên, Vũ học tổng hợp ở lớp Toán 1, nên thực tế là Vũ không về thăm Như.

Duyên phủ nhận, Ánh giật mình thắc mắc.

-“Ớ, có phải khối trung học phổ thông chuyên, thuộc trường khoa học tự nhiên mà nó nằm trên cái đường Lương Thế Vinh đó không?”

-“Đúng rồi, sao bà nắm rõ thế?”

Bồ cũ của tôi học cùng trường, tên Sáng, hơn tôi ba tuổi và học lớp Lý 2 Năm lớp 9, tôi từng lên chơi với hắn, lúc đó tôi là hoa khôi của trường và hắn theo đuổi mãi mới khiến tôi đổ Tuy nhiên, chúng tôi đã chia tay vì mẹ hắn chê nhà tôi nghèo và đông con, khiến hắn không dám cãi lời mẹ Hiện tại, hắn đang sống ở Mỹ và có bạn gái xinh đẹp Khi xem ảnh, tôi cảm thấy rất ức chế, hắn làm tôi mất niềm tin vào tình yêu, giờ tôi chỉ thích yêu những người giàu có Tôi không cần sự chung tình, chỉ cần họ đủ khả năng lo cho ba mẹ và em tôi là tôi đã hài lòng.

-“A Sáng không xứng với tình cảm của bà, bà đừng buồn a.”

Ngọc Ánh thở dài gật đầu, lẳng lặng gạt nước mắt, đoạn hít hơi lấy lại tinh thần, thản nhiên chuyển chủ đề.

Duyên hôm nay đã không ngừng liếc nhìn thầy Đại Số trong giờ học Thầy không chỉ đẹp trai mà còn mới trở về sau khi hoàn thành chương trình tiến sĩ tại Anh Nghe nói thầy từng học tại trường Hà Nội – Ams, điều này càng khiến thầy trở nên cuốn hút hơn trong mắt bọn tôi.

Mặt Duyên bất chợt đỏ phừng phừng, thẹn thùng không sao mà nói lên lời, Nhạn ngây ngô thắc mắc. -“Đẹp trai sao bà không ngắm?”

Ánh và Duyên, hai cô gái mơ mộng về những người đàn ông giàu có và tài giỏi, luôn khao khát những chiếc siêu xe và cuộc sống xa hoa Trong khi đó, Nhạn cảm thấy cô đơn, không có ai để chia sẻ những suy nghĩ của mình, chỉ biết lặng lẽ thu dọn quần áo để đi tắm.

Duyển chia sẻ rằng mọi người ở khu vực này thật may mắn vì vừa được sửa chữa, trong khi các khu khác vẫn chưa có bình nóng lạnh Nhạn cũng đồng tình, vì trước đây mỗi sáng cô phải đi bộ ra suối để gánh nước và mất công đun nấu Ở thủ đô, cuộc sống văn minh hơn, chỉ cần bật công tắc là có nước ấm ngay lập tức.

Nương mà biết kiểu gì nương cũng kêu úi trời cho mà xem, tự dưng nhớ nương quá à Không biết giờ này nương làm gì a?

Nhạn sau khi tắm xong thấy Duyên và Ánh đang ngủ say trên giường, không nỡ đánh thức nên quyết định xuống quán cơm Mua phiếu mười hai ngàn sẽ có nhiều thịt hơn, nhưng nếu chọn phiếu tám ngàn thì tiết kiệm được bốn ngàn, có thể dùng số tiền đó để mua sắm áo quần mới cho thầy nương khi Tết đến.

Cù Băng Nhạn do dự một lúc rồi quyết định chọn suất cơm rẻ Ngay khi vừa đặt khay xuống bàn, cô đã gặp người quen là A Đỏ, người này gọi suất đặc biệt với giá năm mươi ngàn.

Có hẳn cá thu sốt cà chua a.

A Nhạn ngó trộm mà thèm, ngó đi ngó lại, ngó tới ngó lui, bất chợt kêu lên ai oán.

-“A Đỏ ơi A Đỏ ơi, ngươi mặc quần thủng a…thủng nhiều chỗ quá a…xí hổ chít đi được…”

A Nhạn hai má hây hây hồng, ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác, khiến cả quán cơm không nhịn được mà khúc khích cười A Đỏ, với khuôn mặt đen kìn kịt, tức giận đứng dậy và rót bát canh vào mu bàn tay A Nhạn.

-“Ui ui…chết chết…tui xin lỗi…bà có sao không? Tui bất cẩn quá a…”

A Đỏ nhại giọng đùa cợt, A Nhạn tưởng hắn không cố ý nên mím môi lắc đầu.

-“Thôi thôi không sao, ta ở nhà thổi cơm cũng hay bị bỏng, ta quen rồi a.”

Con gái dân tộc thật đặc biệt, chỉ cần cầm tay một chút là đã khiến người ta suýt rụng răng vì đau, nhưng họ vẫn kiên cường nói không sao A Đỏ cảm thấy hoang mang khi sờ vào tai của A Nhạn, nhưng cũng thấy hơi tội lỗi Vì vậy, hắn đã xuống bếp xin vài viên đá, bọc cẩn thận trong khăn tay và nhẹ nhàng chườm cho A Nhạn.

-“Cái này lấy trong tủ lạnh a? Hiện đại ghê…mùa hè mà cũng có băng…mát quá a…”

-“Là đá, không phải băng Dễ chịu không?”

-“Có…dễ chịu a…mà ngươi không về nhà thay quần a? Về bảo nương ngươi vá lại cho…”

A Đỏ búng nhẹ một phát vào trán A Nhạn, vừa thổi thổi tay hắn vừa từ tốn giải thích.

-“Ở thành phố người ta gọi thế là sành điệu, hiểu chưa?”

-“Thế thì tốt, tui phải đi chơi đây, bạn gái tui đang đợi Bạn gái tui mặc áo vàng đứng ngay ngoài đó đó, ở khu B5, bà xem xinh không?”

A Đỏ chỉ chỉ trỏ trỏ, A Nhạn đưa mắt nhìn theo, bĩu môi một cái rõ dài.

-“Không xinh Da đen kìn kịt luôn a, hai đứa ngươi đổi cho nhau thì đẹp.”

-“Ngốc, bà đúng là đồ cổ lỗ sĩ Con gái như vậy nhìn mới khoẻ mạnh quyến rũ, ở các nước phương Tây làn da nâu chính là mốt đó.”

-“Vậy a? Vậy ta xin lỗi, thế con trai thì sao?”

A Nhạn tò mò thắc mắc, A Đỏ nhếch mép cười, ghé tai bạn cùng bàn thủ thỉ.

-“Con trai ấy à, quan trọng là ví dày hay mỏng.”

-“Ý là nhiều tiền a? Chỉ cần nhiều tiền thì không có cơ có múi cũng được a?”

-“Ngươi còn chưa ăn cơm mà? Ta ăn hộ ngươi nha!”

Chap 4: Dụ Trai Ra Đồng

Như lửa nóng phừng phừng, Vũ cũng sôi máu chẳng kém, một phát quăng ngay chiếc hộp vào thùng rác rồi tổng sỉ vả người đối diện.

-“Mày một vừa hai phải thôi nghe chưa con? Mày tưởng bố thích liên quan tới mày hả? Mỡ đấy mà húp!”

Vũ vừa dứt lời liền bị Như đập cho một trận túi bụi.

A Nhạn biết Như a, Như chỉ được cái to mồm thôi chứ người gầy nhom như que củi à, Vũ ngược lại mập ú,

Vũ chỉ cần đá một phát chắc Như bay xa ba mét mất. Ấy vậy mà không.

Vũ chẳng làm gì cả, chỉ là, đứng yên cho Như tẩn.

Như đánh Vũ rất lâu, ra đòn rất mạnh, chân đấm tay đá mồm mắng liên hồi.

"Bà ta giận dữ, lớn tiếng và không tin vào lời nói của người đàn ông Bà ta cảm thấy bị xúc phạm và cho rằng người đàn ông đang nói dối Trong cơn giận, bà ta đã vả người đàn ông một phát vào quai hàm."

Giọng Như nghẹn ngào, trong khi sống mũi Vũ hơi đỏ Chỉ với một tay, Vũ đã khống chế hai tay đang làm loạn của Như, tay còn lại hắn nhẹ nhàng rút chiếc bút chì, những sợi tóc đen dài mềm mại rủ xuống.

-“Câm miệng, nếu không người sái quai hàm sẽ là mày đó!”

Vũ doạ, hắn cầm chiếc bút đánh nhẹ vào má Như, đoạn lại tiếp tục doạ.

-“Tao tạm tịch thu cái bút này để cảnh cáo mày, từ lần sau còn láo nữa thì đừng trách bố mày ác.”

Vũ cảm thấy ấm ức và tức giận, siết chặt tay Như khiến cô cảm thấy đau Khi chuông vào tiết vang lên, cả hai lườm nhau trước khi quay lưng đi A Nhạn và A Đỏ cũng nhanh chóng chạy vào lớp học.

A Đỏ cảm thấy ngại ngùng trước thầy nên quyết định không ngủ và tập trung làm bài tập Trong buổi học đầu tiên về các phép toán logic, hắn không nghe được gì, nhưng may mắn có A Nhạn, người bạn tốt bụng, đã tận tình hướng dẫn hắn lập bảng giá trị chân lý để chứng minh tính đúng sai của các mệnh đề.

A Nhạn làm liền tù tì cả bốn bài, thấy mình rất chi là siêu.

Tới bài thứ năm tự dưng tịt ngóm.

“Xem xét tính đúng sai của mệnh đề sau đây: Tích của bốn số tự nhiên liên tiếp cộng một luôn là số chính phương.”

Bài này thật sự khó khăn, mình đã suy nghĩ rất lâu mà vẫn chưa có cách giải Đang định hỏi thầy thì thấy A Đỏ đã hoàn thành bài, A Nhạn tò mò đọc lời giải và không khỏi ngạc nhiên, lập tức khen ngợi A Đỏ.

-“Eo ui, ngươi giỏi kinh khủng khiếp a.”

A Đỏ nghe kiểu như được rót mật vào tai ấy.

Cũng phải, mười hai năm đèn sách, thầy cô đua nhau lắc đầu ngao ngán.

Từ thuở lọt lòng đến nay, chê dốt thì nhiều chứ có được ai khen giỏi bao giờ đâu? Cù Băng Nhạn chính là người đầu tiên đó.

Lại còn khen một cách vô cùng…vô cùng chân thành nữa chứ.

A Đỏ phổng hết cả mũi, quay sang ba hoa tâm sự.

-“Nói bà nghe hồi mẫu giáo đã từng có tuần tui được đến hai phiếu bé ngoan lận.”

-“Uầy, thích nhỉ, ta chẳng được đi học mẫu giáo, là A Mạnh dạy ta, A Mạnh không có phiếu bé ngoan Phiếu bé ngoan trông như nào? Có đẹp không a?”

-“Đẹp lắm, đẹp cực kỳ luôn.”

A Nhạn đã nài nỉ A Đỏ mang cho cô xem thành tích của mình, và A Đỏ ga lăng gật đầu đồng ý Ngay khi về đến nhà, A Đỏ đã lao lên phòng trưng bày thành tích ở tầng năm, nơi có một không gian rất rộng lớn Giữa căn phòng, một chiếc hộp kính pha lê trong suốt được đặt trang trọng, bên trong là hai phiếu bé ngoan được bảo quản kỹ lưỡng, vẫn giữ nguyên màu sắc và không hề bị sờn mép.

Trong tuần đó, A Đỏ bị ốm, giọng khản đặc và cơ thể mệt mỏi, không thể trêu chọc các bạn nữ như thường lệ Cô nhận thấy hắn ngoan ngoãn như một chú cún, nên đã vui mừng thưởng cho hắn hai phiếu bé ngoan, tưởng rằng đây là dấu hiệu của sự tiến bộ.

Hắn cẩn thận đặt ba lớp phong bì vào cặp sách, lòng hồi hộp chờ đợi sáng mai để cho A Nhạn xem Dù không có hứng thú ra bar, nhưng sự háo hức trong hắn khiến tim đập rộn ràng.

A Nhạn rất là thích luôn.

Một phiếu vẽ hoa hướng dương lấp lánh vàng và một phiếu vẽ bông sen hồng dễ thương, cả hai đều tỏa hương thơm của giấy mực Đặc biệt, hàng chữ "BÉ NGOAN" được uốn lượn nghệ thuật, tạo nên vẻ đẹp tuyệt vời và ấn tượng.

-“Nè…cho ta một cái nha…”

A Nhạn thỏ thẻ đề nghị, trong khi A Đỏ lại cảm thấy lòng mềm nhũn Tuy nhiên, A Đỏ đã tự hứa sẽ tặng chiếc phiếu bé ngoan này cho bà xã như một vật đính ước, điều này khiến hắn cảm thấy thật đáng tiếc Quyết định này của hắn đã được hình thành từ khi mới ba tuổi rưỡi.

Đàn ông nếu không giữ lời hứa thì thật hèn kém Cha của hắn đã dạy như vậy và thường xuyên cằn nhằn về số phận khổ sở, khi so sánh hắn với những đứa trẻ khác có thành tích xuất sắc, trong khi hắn không có gì nổi bật.

Mỗi lần như vậy, hắn chẳng dám cãi nửa lời.

Ba hãy lên tầng năm, rẽ trái vào căn phòng rộng nhất, mở mắt thật to để chiêm ngưỡng chiếc hộp pha lê quý giá đang được đặt ở giữa.

Ba hắn nghe xong, ức muốn phụt máu.

A Đỏ suy nghĩ và không muốn làm A Nhạn buồn, vì vậy hắn quyết định hẹn cô sang một buổi khác Để chuẩn bị cho cô bé dân tộc, hắn đã lên mạng tìm mẫu phiếu và in ra cỡ đại.

Thế nào mà A Nhạn chẳng thích gì cả, A Nhạn thích phiếu nhỏ nhỏ xinh xinh cơ. Ừ thì hắn lại đi in phiếu nhỏ.

A Nhạn tỏ ra không hài lòng khi cho rằng phiếu của cô giáo hắn vẽ đẹp hơn, nhưng khi nghe hắn chia sẻ về việc phải dành cho vợ, cô đã rất thông cảm và ngoan ngoãn nhận lấy mà không mè nheo hay xin xỏ gì thêm.

A Đỏ cười, xoa xoa đầu A Nhạn.

A Nhạn chăm chú nghe giảng, lát sau hết tiết ngây ngô quay sang thắc mắc.

-“Ơ nhưng A Đỏ ơi, ngươi nhiều nữ nhân thế thì hai phiếu chia làm sao?”

-“Ngốc, tui chỉ có một vợ thui chứ, chỉ vợ tui được thôi, tình nhân thì nghỉ đi.”

A Đỏ giờ đây không còn thấy khó chịu với cái tên của mình, mà ngược lại, cảm thấy rất dễ chịu Anh cho rằng hôn nhân cần phải có sự tương xứng giữa hai bên, và những người như anh không có quyền lựa chọn vợ Do đó, anh quyết định tận hưởng cuộc sống, và tin rằng sau này, cha mẹ sẽ chọn người phù hợp cho mình, giúp anh vừa có hiếu với cha mẹ, vừa có hiếu với vợ.

Gia đình êm ấm hoà thuận.

Chap 5: Chiều Ngay Và Luôn

-“Ừ, Thuỳ Duyên phải không? Học BK15?”

Bách Khoa có ít nữ sinh, nhưng tổng số lớp học lại khá đông, khiến thầy khó có thể nhớ hết tên lớp và tên học trò Liệu có phải vì cô ấy đặc biệt?

Hay vì thầy có trí nhớ siêu?

Duyên chân tay run lẩy bẩy, ấp a ấp úng.

Thầy mỉm cười nhẹ nhàng và tiếp tục tập trung vào công việc của mình Với gương mặt vuông chữ điền phúc hậu, thầy đeo kính cận nhẹ chỉ khi làm việc, tạo nên hình ảnh gần gũi và đáng mến.

-“Dạ em người Thái Bình ạ.”

Duyên lí nhí đáp, thầy nhìn cô lạ lắm, không khí trở nên vô cùng kì quái Mặt cô nóng ran, thực sự chẳng biết nói gì cả?

Sau khi hoàn thành việc lắp ráp các thanh gỗ, thầy bất chợt nhìn thấy những bức ảnh nhỏ dán trên tường của cô và không kìm được lòng đã hỏi một câu.

-“Em thích hoa hướng dương à?”

-“Thật trùng hợp, vợ mình cũng thích hoa hướng dương.”

Giọng thầy buồn buồn khác thường, còn cô, bất chợt nghèn nghẹn Cô cố tươi cười một cách tự nhiên nhất.

-“Ôi vậy mà cô Thư bảo thầy vẫn chưa lập gia đình, hại bao nhiêu bạn nữ trong trường thầm thương trộm nhớ.”

-“Ừ thì cô ấy nói cũng không sai…là vợ chưa cưới mới đúng…”

Thầy bối rối sửa lời và cẩn thận sắp xếp đồ nghề gọn gàng, thể hiện tính ngăn nắp của mình Sau khi thầy rời đi, Ánh Nhạn vui vẻ ùa vào như chim non sổ lồng, ríu rít hỏi chuyện này chuyện nọ, nhưng Duyên chỉ im lặng, khẽ lên giường và tiếp tục ngủ.

Ánh nhận thấy Như có thái độ lãnh đạm từ đầu đến cuối và đã thì thầm với Nhạn rằng Như chắc chắn là một người lạnh lùng Tuy nhiên, lời thì thầm của Ánh lại vô tình bị Như nghe thấy, khiến cô bạn phải lườm lại một cách tức giận.

Sáng hôm sau, dù nhạc trên loa vang lên suốt bài hát, Duyên vẫn không chịu dậy để đi tập thể dục A Nhạn gọi mãi mà không thấy Duyên phản hồi, cuối cùng phải lủi thủi đi một mình, cảm thấy thật buồn bã.

Vừa ra khỏi cổng kí túc xá thì gặp A Đỏ vẫy vẫy tay nhiệt tình, phía xa xa là siêu xe của A Đỏ, Vũ đang ngồi trong đó.

"Nhạn ơi, cuối cùng cũng gặp được! Nghe nói hôm nay Mai Như tham gia thi Kỹ Sư Tài Năng, Nhạn có thể mang hộ tui hộp xôi đỗ này lên cho Như được không?"

-“Ngươi cho Như hay Vũ cho Như a?”

A Nhạn thắc mắc, A Đỏ gãi đầu gãi tai liếc về phía thằng bạn thân rồi đáp bừa.

Vừa dứt lời thì máy báo có tin nhắn, cũng không có gì to tát cả, chỉ là ba chữ thôi, viết cáp lốc to rõ ràng.N.G.U.

A Đỏ nhìn vào màn hình, trong lòng mắng thầm thằng cờ hó nhưng cũng nhận ra mình có phần ngốc nghếch Mụ chằn tinh kia rất khôn ngoan, không dễ bị lừa như Nhạn.

Hắn thở dài, vội vã chữa lời.

-“À không, là bà cho Như, xôi này bà đi thể dục về thấy ngon nên mua cho Như ăn, để Như thi cho nó may mắn, nhớ chưa?”

-“Nhưng ta đâu có mua…sao phải nói dối thế a?”

Có người cảm thấy bối rối, trong khi có người khác thì lén lút mở hộp xôi thơm phức, chắc chắn đã được thêm nước cốt dừa khi nấu, giống như cách mà nương thường làm Trên đĩa còn có nộm gà chua ngọt và hành tím phi vàng, tạo nên một bữa ăn hấp dẫn.

A Nhạn ngây ngốc một lúc rồi tự dưng la toáng lên.

Xi, xôi này là món xôi tự nấu, không phải xôi mua ngoài Vũ lo lắng rằng nếu Như biết đây là món do ai đó làm, cô sẽ không muốn ăn.

A Nhạn chúm chím cười, dễ thương chít cả người luôn A Đỏ thấy cưng dễ sợ, theo thói quen rút ví lấy ra mấy tờ polyme xanh rì.

Nhạn hỏi, Đỏ bỗng nhận ra Nhạn không phải là gái làng hoa cần tiền tip Hắn nhanh chóng nhét lại tiền và tình cờ phát hiện những phiếu bé ngoan còn thừa, liền lôi ra một cái và đưa cho Nhạn.

-“Cho ta? Vì ta thông minh quá a?”

Bạn Đỏ đồng ý, còn bạn Nhạn thì vui mừng nhưng vẫn xin thêm một món quà nữa, đó là một cái gấu teddy Dù bạn Đỏ có ý định lấy cho bạn Nhạn nhiều món quà, nhưng chỉ sau vài giây, bạn ấy đã thay đổi ý kiến.

-“Không được, cái này cực kỳ quý, khi nào ngoan mới cho.”

Cũng phải a, là phiếu bé ngoan cơ mà.

Nhạn luôn nhận giấy khen học sinh giỏi mỗi năm, và thầy cẩn thận đóng khung để treo trang trọng ở phòng khách Thầy thường mời già làng đến để cùng thưởng thức trà và ngắm nhìn thành tích của Nhạn.

Nhạn là niềm tự hào của thầy và nương ở bản Lan Hồ Điệp Nếu thầy biết tin A Nhạn mới lên thành phố và đã được nhận thêm phiếu bé ngoan, chắc chắn thầy sẽ rất vui mừng.

-“Vậy khi nào ta ngoan A Đỏ lại thưởng ta tiếp a?”

A Đỏ nhại giọng và không thể nhịn cười, mặt đỏ bừng A Nhạn mang xôi cho Như trước khi đi tập thể dục, không hay biết rằng một chiếc Ferrari đang từ từ theo sau đến công viên Thống Nhất, bên trong xe là hai thanh niên vui vẻ trò chuyện.

-“Thằng mất nết, rốt cuộc cũng có ngày mày bị bắt thóp.”

-“Vớ vẩn, là bố mày tiện đường thôi.”

Ngày đăng: 14/04/2022, 13:29

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm