1. Trang chủ
  2. » Tất cả

26949_KIENGIANG - CAU CHUYEN TRUYEN THANH - VI DAU NEN NOI

8 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 439,98 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Anh Tám: Cười lớn Tao hỏi cho vui vậy thôi, chớ tao thừa biết mày ở trong đó để học bài thôi chứ hổng làm cái giống gì hết trơn há.. Nhậu thôi mà, có gì phải khổ… Chị Tám: Chồng người

Trang 1

LIÊN HOAN PHÁT THANH TOÀN QUỐC NĂM 2018

ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH KIÊN GIANG

Thể loại: Câu chuyện truyền thanh

Thực hiện: Tô Châu

Ngày phát sóng: 24/06/2017

Thời lượng: 29’25”

VÌ ĐÂU NÊN NỖI

Tác giả: Phương Nam

Giới thiệu: Quí vị và các bạn thân mến! Trong chương trình “Từ đường phố đến xóm

làng” hôm nay, mời quí vị và các bạn theo dõi Câu chuyện truyền thanh “Vì đâu nên nỗi” của tác giả Phương Nam

Với các nhân vật:

Nam Nhi Trong vai - Anh Tám

Thy Lệ - Chị Tám

Tô Châu - Bà Tư

Bé Tâm Như - Bé Hai: con anh chị Tám lúc nhỏ)

Diệu Hằng - Bé Hai (lúc lớn) Hồng Ngọc - Cô giáo

Chị Tám: (Trải lòng) Theo thống kê, Việt Nam là một trong những nước sử dụng rượu

bia nhiều nhất thế giới và tác hại của việc lạm dụng rượu bia hiện nay đang ở mức báo động Thật vậy! Tác hại của rượu, bia là vô cùng lớn; từ sức khỏe, kinh tế, an ninh trật tự xã hội đến hạnh phúc gia đình Rượu, bia là một trong những tác nhân hàng đầu làm rạn nứt tình cảm, là nguyên nhân dẫn đến nhiều vụ án thương tâm, thậm chí hạnh phúc của nhiều gia đình cũng vì rượu bia mà làm tan vỡ, ly tán… Sau tất cả chỉ còn

là những tổn thương nặng nề, những ám ảnh khó nguôi ngoai trong ký ức của những người trong cuộc, đặc biệt là con trẻ Và gia đình tôi cũng là một trong những “nạn nhân” của bia, rượu

Hôm nay tôi xin được kể cho QV nghe về bi kịch của gia đình mình do rượu bia mang đến và câu hỏi “Vì đâu nên nỗi” luôn là câu hỏi làm tôi day dứt

(Cảnh tại nhà anh Tám lúc 8 giờ sáng)

Anh Tám đang nhậu một mình, giọng lè nhè:

Anh Tám: (Gọi lớn): Bé Hai à! Bé Hai….Cái con nhỏ này kêu vô lấy cái nón chuẩn bị đi

bán vé số,vậy rồi vô ở luôn trong đó luôn à…Bé Hai à! bé Hai…

Bé Hai: (Nói vọng từ bên trong)Dạ!

Anh Tám: Dạ! ở trong đó mà dạ Đem cái dạ ra đây tao coi nó bao lớn

Trang 2

Bé Hai: (Ra ngoài, Giọng sợ sệt) Dạ ba kêu con có gì hông ba?

Anh Tám: Có chớ sao hông Cha! bữa nay bày đặc hỏi cơ hỏi cầu ba mày nữa hả con?

Bây giờ nghe tao hỏi lại nè Sao tao kêu vô lấy cái nón rồi đi bán vé số đi, bảy-tám giờ rồi, chớ còn sớm sủa gì nữa mà không chịu đi bán đi mà còn ở đó Hồi nảy giờ làm cái giống gì ở trỏng mà tao kêu hoài hổng chịu trả lời trả vốn gì hết trơn vậy?

Bé Hai: Dạ! con…

Anh Tám: Con…con sao? Hả? (Nạt Lớn)

Bé Hai: (Giật mình, trả lời thật nhanh) Dạ con học bài

Anh Tám: (Cười lớn) Tao hỏi cho vui vậy thôi, chớ tao thừa biết mày ở trong đó để học

bài thôi chứ hổng làm cái giống gì hết trơn há (Lớn tiếng) Dẹp! hổng có học hành gì hết

trơn há Học có đẻ ra đồng tiền bát gạo nào hông? Hay là còn phải tốn tiền tốn bạc nữa, hả? Mà sao tao đã cho mày nghỉ học mấy ngày nay rồi, mà sao còn trốn ba học bài nữa là sao hả Bé Sáu?

Bé Hai: Dạ!

Anh Tám: Tao mà còn bắt gặp mày lén học bài nữa là tao đánh chết đó nghe hông Thôi

đi bán vé số đi, trưa trờ trưa trật rồi

Bé Hai: Dạ!

Anh Tám: Khoan, khoan quay lại tao biểu chút coi

Bé Hai: Dạ! có gì hông ba?

Anh Tám: Mày chạy qua nhà bà Tư mua cho tao xị rượu rồi hẳn đi bán vé số

Bé Hai: Ủa! hồi nảy con mua cho ba một xị rượu rồi mà?

Anh Tám: Cái con nhỏ này, bộ mày tưởng một xị là nhiều lắm hả? Một xị nhưng bây giờ

còn có bây nhiêu đây hà…nè, mày nìn nè, còn có bi nhiêu đây thì làm sao tao đủ uống từ đây tới trưa? Ủa! mà sao tự nhiên tui phải giải thích với nó vậy trời Thôi hổng nói nhiều nữa, đi mua giùm tui xị rượu coi, được hông?

Bé Hai: Dạ! (chần chừ)

Anh Tám: Sao tui kêu đi mua rượu cho tui mà hổng đi mà đứng đó dạ hoài vậy trời?

Bé Hai: Dạ tiền đâu ba?

Anh Tám:(Cười giả lả) ừ! Thì kêu má mày đưa

Bé Hai: Dạ! má đi giặt đồ cho dì Hà chưa có về

Anh Tám: Vậy mày kêu bà Tư bán thiếu cho ba đi, chút má về trả

Bé Hai: Dạ! hồi nãy mới vừa mua thiếu…

Anh Tám: Thôi đừng nói nhiều nữa, đi lẹ giùm tui cái coi (Lẩm bẩm một mình): Con với

cái, nuôi cho lớn lên, nói cái gì cũng cải, nói cái là cải…

Bé Hai: (Nói vọng từ ngoài) Ba ơi hổng có rượu đâu ba ơi!

Anh Tám: Cái gì, sao mà hổng có rượu?

Bé Hai: (Vào trong) Dạ bà Tư nói ba thiếu tiền rượu nhiều lắm rồi, nên bà Tư hổng bán

nữa

Anh Tám: Cái bà này! thiếu có mấy chục ngàn tiền rượu mà cũng làm dữ

Bé Hai: Bà Tư nói ba đừng có uống ruợu nhiều quá hổng có tốt đâu

Anh Tám: Cái con mẹ gì mà nhiều chuyện thấy ớn? Người ta uống rượu tốt xấu thây kệ

người ta Còn bả bán, có người mua thì cứ bán đi, ở đó bày đặt triết lý Thôi mày đi bán

vé số đi, để cái vụ rượu đó tao lo

Trang 3

Bé Hai: Vậy con đi bán vé số nha ba?

Anh Tám: Ừ! đi bán đi Nè, nghe tao nói nè…

Bé Hai: Dạ?

Anh Tám: Nhớ chỉ tiêu tao đưa ra hông? Mỗi ngày, tiền lời bán vé số là phải từ 100 ngàn

trở lên Tức là ít nhất là 100 ngàn thì mày mới được về cái nhà này nghe hông? Còn không là đừng có bước về cái nhà này nữa nghe hông?

Bé Hai: Dạ…

Anh Tám: Thôi! Nhận nhiệm vụ rồi thì đi làm đi (Nói một mình) mình nhớ mình mới

uống có một chút mà sao một xị ruợu bây giờ còn có bi nhiêu vậy ta? Có khi nào con mẹ

Tư đong thiếu cho mình không ta?

Chị Tám: Trời ơi! mới sáng sớm mà đã nhậu rồi Sao cái số tui nó khổ dữ vầy nè trời!

Anh Tám:(Giọng lè nhè) Cái gì, cái gì mà khổ? Nhậu thôi mà, có gì phải khổ…

Chị Tám: Chồng người ta sao họ biết đi làm để nuôi vợ nuôi con, còn chồng con gì mà

ăn rồi chỉ có biết nhậu Đã vậy còn bắt con nghỉ học đi bán vé số, thì ở nhà chỉ có ăn với nhậu Tui chưa thấy người cha nào mà tệ như ông hết trơn há

Anh Tám: Tui mà tệ? Xin lỗi bà, tui mới là nguời hay nhứt cái nhà này

Chị Tám: Hay cái gì? Suốt ngày nhậu nhẹt say xỉn như vậy là hay đó hả?

Anh Tám: Cái bà này, sao mà cứ tươm tuớp, tuơm tuớp hà Tui không hay sao tui biết

tính toán, lo toan cho cái gia đình này?

Chị Tám: Ông lo toan cái gì? Ông tính toán cái gỉ? Ông lo toan, ông tính toán làm sao để

ông có ruợu nhậu chớ gì?

Anh Tám: Bà sao mà…Để tui nói cho bà nghe nè Từ ngày tui cho con Bé Hai nghỉ học

ở nhà đi bán vé số, là nhà mìmh phất lên ngó thấy bà thấy hông? Nó không đi học, mình

đỡ phải tốn tiền sách, tiền vỡ, tiền truờng, tiền lớp….Chưa hết, mỗi ngày nó cũng đem về cho mình mấy chục ngàn từ tiền lời bán vé số chứ ít sao

Chị Tám: Ông nói vậy mà ông nghe được hả?

Anh Tám: Được chớ sao hổng được Tui nói tiếng Việt Nam mà, đâu phải là tiếng tây

tiếng u gì mà nghe hổng đựơc

Chị Tám: Nhà có một đứa con hà,mà ông cũng không nuôi nổi Ông bắt nó nghỉ học, đi

bán vé số để đem tiền về cho ông ở nhà nhậu

Anh Tám: (Lớn tiếng) Học, học, học lấy tiền đâu ra mà học? Học nó có đẻ ra tiền hông?

Hay phải tốn tiền tốn bạc cho việc học Tui nói cho bà nghe, người ta học tới ông này bà

nọ là tại người ta có tiền, người ta giàu Còn nhà mình nghèo thì lấy gì mà học Cơm còn hổng có mà ăn, lấy gì mà học

Chị Tám: Ông biết vậy, sao ông hổng chịu đi làm?

Anh Tám: Sao bà biết tui hổng chịu đi làm? Tại tui hổng có việc làm chớ bộ

Chị Tám: Ông ở nhà nhậu hoài thì làm sao mà có việc làm Ông phải đi kiếm thì mới có

chớ

Anh Tám: Kiếm việc gì bà nói tui nghe coi?

Chị Tám: Thiếu gì công việc để làm: Xin đi phụ hồ nè; đi ghe biển nè…

Anh Tám:(Cướp lời) Thôi, thôi, thôi làm hồ nặng nhọc lắm, tui già yếu, bịnh hoạn làm

hổng nổi đâu Còn đi biển hả, tui không biết bơi nên tui sợ chết lắm Nói tóm lại là mấy

Trang 4

công việc đó không hợp với tui (Cười vã lã) Bà, thôi bỏ qua chuyện đó đi Tui nói bà

nghe nè, bà cho tui mấy ngàn mua xị rượu đi Hết trơn rồi nè…

Chị Tám: Tiền đâu mà mua rượu?

Anh Tám: Bà! Bà…đang nói chuyện tự dưng bỏ đi đâu vậy?

Chị Tám: Đi mua gạo về nấu cơm chứ đi đâu

Anh Tám: Vậy sao hồi nãy bà nói là hổng có tiền mà, tui xin tiền mua rượu bà nói là

hổng có mà

Chị Tám: Ừ! tiền mua gạo thì có, nhưng tiền mua rượu thì không

Anh Tám: Vợ con gì mà chán thấy mẹ Xin tiền mua rượu cũng hổng cho (Hát giọng lè

nhè) “Ôi ta buồn ta đi lang thang biết về đâu….”

Cô giáo: (Gọi từ ngoài vào) Anh Tám, chị Tám ơi có ở nhà không?

Anh Tám: Ai đó? ai mà kêu réo um sùm vậy cà?

Cô giáo: (Vào bên trong) Dạ chào anh Tám!

Anh Tám: Chào cô! Ủa, xin lỗi cô là ai mà biết Tám tui vậy?

Cô giáo: Dạ em là cô giáo của Bé Sáu

Anh Tám: (Giọng mỉa mai) Cô giáo? cô giáo sao hổng ở trường dạy mà tới đây làm chi

vậy? Ở đây đâu phải là trường học?

Cô giáo: Dạ tại vì hai ngày nay em không thấy Bé Sáu đi học, hổng biết là có chuyện gì

hông nên em tới coi…

Anh Tám: Có chớ cô

Cô giáo: Ủa, bé sao nó bị bịnh hả anh Tám?

Anh Tám: Bịnh hoạn gì cô ơi!

Cô giáo: Vậy sao hai ngày nay em nó không đi học?

Anh Tám: Nhà nghèo, hổng có tiền đi học, ở nhà đi bán vé số kiếm tiền mua gạo nấu

cơm ăn Vậy thôi

Cô giáo: Anh Tám à! anh suy nghĩ lại đi Bé Sáu nó học giỏi lắm…

Anh Tám (Cướp lời) Học giỏi hả? Vậy mỗi buổi học cô trả cho nó 50 ngàn đi, tui cho nó

đi học

Cô giáo: Dạ?

Anh Tám: Nói chơi với cô vậy thôi, chứ chuyện nhà tui tui giải quyết được khỏi cần cô

lo Cô về lo chuyện dạy học của cô đi ha!

Cô giáo: Anh Tám…

Anh Tám: Hổng có anh Tám anh Chín gì hết trơn há

Cô giáo: Anh Tám à! Việc đi học là một trong những quyền của trẻ em, nếu anh mà

không cho bé Sáu đi học là anh vi phạm quyền của trẻ em đó

Anh Tám: Cô nói cái gì? Quyền của trẻ em hả? Trẻ em làm gì có quyền? Tụi nó có làm

được cái gì mà đòi có quyền? Quyền là của ba mẹ nó đây nè, người nuôi tụi nó đây nè…

Cô giáo: Quyền của trẻ em là do Nhà nước quy định chứ không phải là do mình tự quy

định Anh không được quyền lấy mất quyền của các em

Anh Tám: Cái gì lấy mất? Tui có lấy cái gì của nó đâu? Cô đừng có vu oan giá họa cho

tui nghen

Cô giáo: Anh không cho không cho Bé Sáu đi học là anh đã vi phạm quyền trẻ em được

đến trường

Trang 5

Anh Tám: Cái gì? Quyền được đến trường? Cái quyền này lạ à nghen, tui mới nghe lần

đầu à!

Cô giáo: Còn nữa, anh bắt Bé Sáu đi bán vé số như vậy là anh vi phạm việc bắt trẻ em

phải lao động sớm

Anh Tám: Tào lao Cái gì mà bóc lột sức lao động trẻ em Nhà nghèo thì nó phải đi làm

để kiếm tiền sống chớ Hổng đi làm đặng chết đói hả?

Cô giáo: Nhưng anh là cha thì anh phải có trách nhiệm, bổn phận nuôi dưỡng con cái Anh Tám: Thôi, thôi, thôi tui không nói chuyện với cô nữa Cô là cô giáo, cô về trường

cô dạy học đi Còn ở đây là nhà tui, không phải là trường học, tui không phải là học trò của cô…

Cô giáo: Anh Tám…

Anh Tám: Hổng có tám, chín gì hết Tui hổng có rảnh để nói chuyện với cô Cô về đi để

tui nhậu

Cô giáo: Dạ vậy thôi em về

Anh Tám: Cô giáo về, hổng tiễn nghen (Nói một mình) Dạy học không lo dạy học, đi lo

ba cái chuyện bao đồng Thôi! Bây giờ rảnh rang rồi mình nhậu tiếp…Còn có bi nhiêu rượu đây làm sao nhậu cho tới bến được ta…thôi có bi nhiêu làm bí nhiêu Vô!

Nhạc cắt

Chị Tám: Trời ơi! Cái ông này làm gì mà giờ này không chịu mở đèn mở đuốc gì lên

hết Để nhà cửa tối hù tối hì….Í trời đất ơi! Cái bao gì ai để giữa nhà vậy trời, hổng thấy đường, vấp một cái tý xíu là té nhào đầu rổi

Anh Tám: (Giọng ngái ngủ) Đứa nào đá một cái vô cái hông muốn ná thở vậy?

Chị Tám: Trời ơi! Thì ra là ông Ăn nhậu rồi nằm ngủ giữa nhà giữa cửa vậy đó Tý xíu

nữa là tui vấp tui té gãy họng rồi Dậy! dậy đi Ăn nhậu vô cho cố rồi lăn ra ngủ suốt ngày

Anh Tám: Để ngủ chút coi! Sao bà cứ quấy rầy tui hoài vậy?

Chị Tám: Ngủ từ trưa tới giờ rồi Tối rồi, dậy tui hỏi cái này coi

Anh Tám: Cái bà này hễ đi thì thôi, về tới nhà là um sùm trời đất hà? Ngủ một chút cũng

hổng yên nữa

Chị Tám: Sáng ra ông nhậu tới trưa, xong lăn ra ngủ tới tối Trong khi tui thì phải đi làm

thuê làm muớn cho nguời ta Còn ông thì chỉ có biết ăn nhậu với ngủ Con cái thì bắt nghỉ học ở nhà đi bán vé số Nói mới nhớ! Hồi sáng ông bắt con Bé Hai đi bán vé số, mà sao giờ này, tối mờ tối mịt rồi mà chưa thấy nó về?

Anh Tám: Tui đánh đuổi ra khỏi nhà rồi

Chị Tám: Cái gì? Mắc mớ gì mà ông đánh, đuổi con nhỏ ra khỏi nhà?

Anh Tám: Tại nó làm mất vé số

Chị Tám: Trời ơi! Nó lỡ làm mất rồi thì thôi, làm gì mà ông đánh, đuổi nó vậy Nó còn

nhỏ vậy rồi nó biết đi đâu? Tại sao ông tàn nhẫn với con nhỏ vậy?

Anh Tám: Ai biểu nó ngu, nó để cho nguời ta giựt hết vé số

Trang 6

Chị Tám: Ông làm cha cái kiểu gì vậy? Làm cha cái kiểu gì mà bắt con nghỉ học để đi

bán vé số kiếm tiền về cho ông ăn nhậu? Rồi bây giờ ông còn đuổi ra khỏi nhà khi con nhỏ mới sáu, bảy tuổi đầu?

Anh Tám: Thì hồi nhỏ tui nuôi nó rồi, bây giờ nó lớn rồi nó phải nuôi tuôi lại chớ Có bi

nhiêu vậy mà không làm tròn bổn phận…

Chị Tám: Được rồi, 2 mẹ tui sẽ đi khỏi cái nhà này để ông ở đây ông ăn nhậu cho đã đi

Tui đi kiếm con Bé Hai 2 mẹ con tui sẽ không về cái nhà nầy nữa Tui sẽ đi làm thuê làm muớn kiếm tiền để nuôi con tui đi học Ông ở đó ông lo ăn nhậu đi…

Anh Tám: Bà hù tui đó hả? Bà ngon thì bà đi đi Đi hết đi,tui không cần…

Nhạc cắt

Anh Tám (lúc già): Chuyện là vậy đó, cũng đã hai muơi năm rồi (Ho) Thời gian trôi

nhanh thiệt….Con gái tui bây giờ chắc nó cũng được 26, 27 tuổi rồi…

Bà Tư: Ủa! vậy sao lúc trước ông nói là ông không có vợ, có con?

Anh Tám: Thì tui nói đại vậy mà…(Ho)

Bà Tư: Ông bữa nay hổng được khỏe phải hông? Thôi vô về nghỉ sớm đi Còn mấy tờ vé

số đó đưa đây tui lấy lại, tui bán cho…

Anh Tám: Hổng sao đâu Tại hồi trẻ tui hút thuốc nhiều quá nên bây giờ hay bị ho…

Bà Tư: Ủa, hồi nảy ông kể là ông có nhà cửa đàng hoàng mà sao giờ ông lại ở nhà trọ? Anh Tám: Sau khi vợ con tui bỏ nhà đi không về thì tui cũng bán nhà luôn Tiền bán nhà

tui ăn nhậu một thời gian rồi cũng sạch

Bà Tư: Tui nói ông đừng buồn nghen Ông là nguời có phuớc mà ông không biết huởng

Ông lo ăn nhậu, lảm khổ vợ con để bây giờ ra nông nổi…

Anh Tám: Tui biết Nhưng bây giờ tui có hồi hận thì cũng có được gì đâu

Bà Tư: Ông nói vậy ngjĩa là sao?

Anh Tám: Bây giờ vợ con tui đâu có ở đây, nếu tui có hối lỗi thì họ cũng đấu biết để tha

thứ cho tui…

Bà Tư: Có khách kìa lại mời nguời ta mua vé số đi Nhờ nguời ta mua hết đặng về nghỉ

sớm đi Bữa nay tui thấy ông hổng được khỏe đó

Bé Hai (lúc lớn): Má ở phía trước có cái quán càfe kìa má Mình qua đó uống nuớc, nghỉ

ngơi chút đi má Hồi sáng giờ đi lòng vòng má cũng mệt rồi

Chị Tám (lúc già): Thôi, để má ngồi xuống ghế đá đây má nghỉ chân chút được rồi

Bé Hai: Năm nào má con mình cũng về quê tìm ba mà có gặp được đâu…

Chị Tám: Mấy năm đầu, má giận ba con lắm nhưng sau nghĩ lại má mới về tìm ổng

Nhưng mà khi về chỗ nhà mình ở ngày xưa thì nguời ta nói ổng bán nhà đi đâu không biết…

Anh Tám: Con gái, mua dùm chú mấy tờ vé số đi con

Bé Hai: Dạ con hổng mua đâu chú

Anh Tám: Chú còn mấy tờ, mua dùm chú

Chị Tám: Ông anh đưa đây tui mua dùm cho

Anh Tám: Dạ, cảm ơn bà chị Bữa nay trong nguời hổng được khỏe (Ho) Ráng bán cho

hết mấy tờ này rồi về…

Chị Tám: Ông….ông, ông Tám phải hông?

Trang 7

Anh Tám: Dạ tui là… ủa bà là

Bé Hai: Má! chú đây là…

Chị Tám: Là ba con đó!

Bé Hai: Là ba! con là Bé Hai nè ba

Anh Tám: Ba xin lỗi con Tui xin lỗi bà…

Chị Tám: Ông! Ông, rồi ông đi đâu vậy?

Bé Hai: (Chạy theo kéo ba lại) Ba, ba đừng đi Má với con đi kiếm ba muời mấy năm

nay rồi Năm nào, má với con cũng về quê để tìm ba…

Anh Tám: Ba có lỗi với hai mẹ con con, ba không còn mặt mũi nào để gặp má con con Chị Tám: Chuyện cũ bỏ qua đi Giận thì tui giận ông nhiều lắm… Nhưng tất cả đã qua

rồi Con Bé Hai năm nào nó cũng về đây để tìm ông Có năm thì hai mạ con cùng đi Có năm tui đi không đựơc thì nó đi một mình…

Bé Hai: Ba à! Nếu ba chưa có gia đình riêng thì con sẽ đưa ba về để phụng duỡng… Anh Tám: Thân ba như vầy thì có ai thuơng đâu con À bây giờ hai má con sống ở đâu? Chị Tám: Sau khi tui giận ông, tui đưa con Bé Hai lên Sài Gòn để sống Nhờ trời

thuơng, sau bao nhiêu năm vất vả thì hai má con tui cũng đã có được cuộc sống ổn định Cũng nhờ con Bé Hai nó học giỏi Sau khi tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định Thu nhập của nó cũng đủ lo cho cuộc sống của hai má con

Bé Hai: Ba! Bây giờ ba về sống với má với con nha!

Anh Tám: Ừ! Ba… Thôi, bây giờ hai má con ngồi đây Tui chạy qua đây mua mấy chai

nuớc lại uống cho nó mát rồi tui đưa về nhà nghi ngơi

Bé Hai: Ba để con đi mua cho

Anh Tám: Hông, để ba mua Ở đây con không biết chỗ Với lại ba có xe ba chạy mua

cho nhanh

Bé Hai: Dạ! vậy ba đi nhanh nhanh nha ba !

Anh Tám: Ừ! ba biết rồi Bà ngồi đây nghen

Chị Tám: Ừ! Ông đi đi Ở đây bây giờ phát triển quá Mỗi năm mỗi về mà má thấy mỗi

năm mỗi lạ

Bé Hai: Bây giờ con về đây hổng có má là con hổng biết đừong đi luôn đó

Chị Tám: Cái truờng truớc mặt con đó, con nhớ hông?

Bé Hai: Cái truờng bên kia đuờng đó hả má ?

Chị Tám: Đúng rồi! Cái trừơng đó là cái trường hồi xưa con học đó Con học được 1

năm lớp 1 với gần nữa năm lớp hai

Bé Hai: Sao con nhìn con hổng nhớ gì hết trơn vậy ta ?

Chị Tám: Nói nào ngay, bây giờ nguời ta xây dựng lại thành trường lầu khang trang, đẹp

hơn ngày xưa Nên con nhận không ra là đúng rồi

Bé Hai: Sao ba đi lâu vậy ta ?

Chị Tám: Ba con sẽ không trở lại đâu Má biết tính ổng!

(Nhạc) Chị Tám( Buồn bã) “Vì đâu nên nỗi”? Vì đâu mà gia đình tôi tan vỡ và không thể nào

hàn gắn sau 20 năm gặp lại? Tại sao chúng ta lại để cho rượu, bia chế ngự mình? Chúng

Trang 8

ta phải có biện pháp nào để ngăn chặn, để khống chế đừng để rượu, bia tàn phá xã hội,

tàn phá hạnh phúc gia đình chúng ta

HẾT

Ngày đăng: 11/04/2022, 17:19

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w