Động phòng hoa chúc sát vách Ebooknày được chế tạo vì mục đích phi lợi nhuận và đã được sự đồng ý của editor Mong rằng các bạn khi thưởng thức ebook này sẽ có được những phút giây thực sự thư giãn đún[.]
Trang 2Ebooknày được chế tạo vì mục đíchphi lợi nhuận và đã được sự đồng ý củaeditor.Mong rằng các bạn khi thưởngthức ebook này sẽ có được những phútgiây thực sự thư giãn đúng như mongmuốn của editor và người làm ebook.Mọi hành vi sao chép sang bất cứ đâu
mà không được phép của chính chủ , đều
là sai phạm
ĐộngPhòng Hoa Chúc Sát
Trang 4~*~
Thểloại :Ngôn tình hiện đại, HE
~*~
Trang 5Nếu em tin tưởng, nỗi đau anh không thể nói thành lời, lại tựa như tế bào bệnh độc lan tràn toàn thân
Chúngta liệu có bỏ lỡ 3 năm cuộc đời?
(By Aishi.ftu)
Trang 6Mục Lục
Chương 1 : Gặp lại
Chương 2 : Hoan tình bạc
Chương 3 : Chuyện xưa dĩ vãng
Chương 4 : Khởi đầu hạnh phúc
Trang 7Chương 5 : Lòng người thâm sâu
Chương 6 : Ôn nhu nồng đậm
Chương 7 : Mưa đêm ấm áp
Chương 8 : Tình khó dứt bỏ
Chương 9 : Yêu nhau gian nan
Chương 10 : Mộng cũ nặng nề
Chương 11 : Nụ hôn đầu tiên
Chương 12 : Tương tư tha thiết
Chương 13 : Giây phút chia ly
Trang 8Chương 14 : Muốn quên thật khó
Chương 15 : Cảm xúc mãnh liệt
Chương 16 : Cuộc sống ở chung ngọt ngào bắt đầu
Chương 17 : Mây mưa mông lung
Chương 18 : Dưới mái hiên nhà
Chương 19 : Người đẹp say rượu
Chương 20 : Yêu chính nùng
Chương 21 : Uyên ương giỡn nước
Chương 22 : Nước chảy xiết
Trang 9Chương 23 : Lòng dạ con gái
Chương 24 : Sóng gió nổi lên
Chương 25 : Tin tưởng thật khó
Chương 26 : Gượng cười
Chương 27 : Nhắm mắt nói dối
Chương 28 : Ảo mộng tan biến
Chương 29 : Tình thương thệ
Chương 30 : Đoạn tuyệt ân tình
Chương 31 : Gặp người
Trang 10Chương 32 : Gặp lại thì sao ?
Chương 33 : Chân tướng phơi bày
Chương 34 : Tình thân cảm động
Chương 35 : Vạt áo bóng tùng
Chương 36 : Bầu trời yêu thương
Chương 37 : Ơn nghĩa của tình địch
Chương 38 : Hồng Môn yến
Chương 39 : Hôn ước hủy bỏ
Chương 40 : Mối hận triền miên
Trang 11Chương 41 : Tình duyên thế tục
Chương 42
Chương 43 : Ôn lại mộng xưa
Chương 44 : Giúp tắm rửa
Trang 12Ngoạitruyện 4 : Ai là số kiếp của ai ?
Ngoạitruyện 5
Trang 13Chương1 : Gặp lại
Đã ba ngày trôi qua, vì lo lắng cho
Ấn Chung Thiêm, tôi mất ngủ ba đêm.Vẫn không có bất cứ tin tức gì của
Ấn Chung Thiêm, không biết anh ấy bịnghiêm khắc thẩm vấn như thế nào, cũngkhông biết là anh ấy có vì người khác màgánh hết tội danh hay không?
Viện kiểm sát, pháp viện, chínhphủ Từ trên xuống dưới, chỗ nào cómối quan hệ tôi đều gặp mặt liên hệ,nhưng tất cả đều một câu trả lời vớigiọng điệu dửng dưng: buông tha đi! Vụ
Trang 14này không cứu vãn được đâu, chắc tửhình thôi.
Tử hình? Mới cách đây không lâu,anh ấy còn tặng cho tôi một cái nhẫn kimcương nói sẽ làm bạn với tôi cả đời, nay
cớ sao lại bị cướp đoạt đi hết thảy quyềnlợi sinh tồn, tôi làm sao có thể buông thađược đây
"Không! Tôi sẽ không buông tha!Tôi tin rằng anh ấy vô tội , tôi nhất địnhphải cứu anh ấy, mặc kệ phải dùng hếtbao nhiêu tiền, mặc kệ phải dùng phươngpháp gì " Tôi đối với Trần luật sư –luật sư biện hộ nói
Tôi là một thầy thuốc, khi bệnh nhâncủa tôi dù vẫn còn một hơi thở, tôi sẽkhông buông tay, huống chi lại là ẤnChung Thiêm - người đã giúp tôi tại thời
Trang 15điểm gian nan nhất.
"Cô có thể giao ra toàn bộ tiền tham
ô sao? Nếu có thể giao ra đây, thì sẽ có
cơ hội sửa án."
Tiền tham ô? Đây chính là lên đếnhàng triệu tệ a Tôi nắm chặt chi phiếutrong tay mà cảm thấy dinh dính đầy mồhôi
Đây vốn là thẻ tính dụng gồm toàn
bộ tiền để dành vài năm nay của tôi, haitrăm vạn, hơn nữa nếu rao bán phòng ởcùng gia sản cũng bất quá chỉ hơn batrăm vạn
Tôi có chút nóng nảy."Anh ấy cănbản không có tham ô số tiền này, như thếnào phải giao?! Anh ấy căn bản không cótội, vì cái gì mà phán anh ấy tử hình? !Pháp luật là để làm gì?"
Trang 16"Có tội hay không không phải do côphán định, cũng không phải tôi có thểphán định, còn phải xem bí thư Ấn tựmình nói như thế nào đã!"
Đây cũng là điều tôi lo lắng nhất,nhỡ đâu Ấn Chung Thiêm nhất thời hồ đồchính mình nhận tội, ai đều cứu khôngđược."Trần luật sư, ông không có biệnpháp khác sao?"
Trần luật sư bất đắc dĩ trầm ngâmthật lâu rồi nói."Nếu không cô đi cấptrên thử khơi thông xem sao, cô có mốiquan hệ nào tại Bắc Kinh không?"
Đúng vậy! Bí thư của Phó Thị
trưởng Nam Châu tham ô lớn khoản mụckiến thiết thành phố bị bắt, Phó thị
trưởng cũng bị cách ly thẩm tra, hạn nàymọi người tránh né chỉ sợ không kịp, ai
Trang 17dám ra mặt giao du với kẻ xấu thì quảthực là không muốn sống nữa.
Có lẽ, thật sự chỉ có gặp được cấptrên thì mới có biện pháp
Tôi cùng vị cán bộ ấy hẹn gặp nhautại một trà lâu gặp mặt, chỉ thấy ông ấyđại khái trên dưới bốn mươi tuổi, mặcthường phục, giơ tay nhấc chân vẫn lộ ra
Trang 18quân nhân chính thống Nhìn ông ấy hìnhthể đã hơi có vẻ phì nhiêu, không thấyđược khí chất của cán bộ cao cấp.
Tôi âm thầm có chút thất vọng
"Cô chính là Bạc Băng?"
"Dạ." Tôi gật gật đầu, hai tay đưa
tư liệu cho ông ấy
Ông ấy vừa uống trà, vừa xem hếttài liệu tôi đưa, thỉnh thoảng lại tự hỏi
"Vụ án còn có hi vọng sao?"
Ông ấy giương mắt, một đôi mắtkhôn khéo qua khung kính nhẹ giọng nóivới tôi "Có vẻ khó làm, chứng cớ vôcùng xác thực, nhưng "
Này một cái chữ "Nhưng", là liêntục hơn một tháng qua tôi thấy nghe được
là từ đẹp nhất Tôi giống như người chếtchìm bắt được điểm cứu, biết rõ tuy
Trang 19không làm nên chuyện gì nhưng cũngkhông nguyện buông ra hi vọng cuốicùng,
."Nhưng? Ý của ông là "
"Cũng không phải hoàn toàn không
có hy vọng Nếu có thể điều tra sâu hơn,
có lẽ " Ông dừng một chút, ý có điềuphân vân
Tôi gật gật đầu, hiểu được ý tứ củaông
Nhìn vào vụ án này, người sáng suốtđều có thể nhìn ra đến Ấn Chung Thiêmmột bí thư nhỏ sẽ không có lá gan lớnnhư vậy, lừa trên gạt dưới, tham ô lớnkhoản tiền này Chỉ có khả năng các tộichứng chỉ hướng anh ấy nên mới định rađến tội ấy Ai có thể có năng lực lớn nhưvậy, thay đổi định hướng đem tội của
Trang 20Phó thị trưởng đổ lên đầu Ấn ChungThiêm, rồi trốn tránh sạch sẽ.
Tôi vừa mới dấy lên hy vọng, lại bịdập xuống
"Tôi nghĩ Có người có thể giúpcô."
Nghe câu này, tôi quả thực tưởng làbởi vì mình cực kỳ khẩn trương sinh ranghe nhầm nên lại hỏi lại: "Ngài nói cáigì?"
"Có người hẳn là có thể giúp cô hỏitrên một chút." Ông ta trịnh trọng hạgiọng nói cho tôi biết: "Tôi giúp cô liên
hệ một chút, chờ tin của tôi."
Tôi vội vàng lấy trong túi ra hé rachi phiếu, bên trong bao gồm toàn bộvốn liếng dành dụm cùng tiền bán phòngmới
Trang 21Bất luận tôi nói như thế nào, ông tacũng kiên quyết không nhận, mà chỉ nóiphụ trách giúp tôi liên hệ, chuyện kháckhông nghĩ sẽ tham gia.
Thấy ông ta quả thật sợ phiền toái,tôi chỉ biết nói lời cảm tạ, thu hồi chiphiếu
Sáng sớm hôm sau, tôi liền nhậnđược điện thoại của vị cán bộ ấy, ông tanói cho tôi biết đã liên hệ được mộtngười và người ấy đang chờ tôi ở phòngTổng thống, khách sạn Quốc tế, hãy đến
đi Lúc quải điện thoại ông ta còn cố ýnhắc nhở tôi: Sự tình được hay khôngđược, chỉ cần nhìn vào thái độ của người
ấy, đây là cơ hội duy nhất
Tôi không kịp ngẫm nghĩ nữa, vộivàng thay một bộ màu xanh lam, không
Trang 22kịp cả trang điểm, trực tiếp chạy tớikhách sạn Quốc tế Dọc đường, tôi đều
tự nhủ chính mình nên nói thế nào, làmcái gì để có thể biểu đạt được thành ýcủa tôi, cũng tự nhắc nhở chính mình: Vôluận người này đòi bao nhiêu tiền tôi đều
sẽ giao cho dù vay nặng lãi cũng xong
Dù sao, người mà còn sống, hếtthảy mới có hi vọng
Tại khách sạn quốc tế, trước quầytiếp tân nói ra tên mình, nhân viên tiếptân lập tức kính cẩn đưa ra chìa khóaphòng cho tôi
"Cần tôi dẫn đường đưa cô đi lênkhông?" Một phục vụ sinh nhìn tôi cúiđầu thật sâu nói
"Không cần, tôi có thể tự mình tìmđược."
Trang 23Đứng ở phòng cửa, tôi thầm hít mộthơi thật sâu, gõ gõ cửa, sau thử xoay taynắm cửa một chút, mở cửa ra.
Trong phòng một mảnh yên lặng,bức màn kéo hết một mảnh tối đen, khôngphát ra chút nào ánh sang
Một bóng lưng anh tuấn bao phủ ởtrong bóng tối, đứng thẳng tắp, đó là tưthế quen thuộc của quân nhân, cao ngạo,độc lập
Tôi nhanh khóa cửa, đi về phíatrước hai bước chào."Xin chào ngài!"
Tôi cảm thấy như nhìn thấy cái bóngkia run rẩy một chút, sau đó, người ấychậm rãi xoay người
Đương đến lúc nhìn thấy khuôn mặttuấn tú, lạnh lùng, hờ hững kia, tôi mãnhliệt quay lui, dựa lưng vào cửa cố gắng
Trang 24đứng vững.
"Diệp Chính Thần "
Vì cái gì là anh ta, vì cái gì sẽ làDiệp Chính Thần? ! Ý nghĩ rằng ngườinày sẽ không bao giờ nữa hội gặp lại,cũng như không xuất hiện trước mặt tôi,tại sao lại cố tình xuất hiện vào lúc tôicần sự giúp đỡ nhất, là may mắn hay làkiếp số đây
Anh ta cũng không kinh ngạc, chậm rãi đi
về phía tôi đến khi còn cách vài bướcchân thì đứng lại:
Trang 25Tôi như bị điểm huyệt, đứng yên tạichỗ "Anh có thể cứu anh ấy? !"
"Có thể!" Anh trả lời tôi chắc
nịch."Anh có thể làm cho tổ chuyên ánmột lần nữa tra lại vụ án này."
"Tôi dựa vào cái gì tin tưởng anh?"Anh lấy trên bàn một cái điều khiển
từ xa, đi đến vách tường mở ti vi LCD,lại ấn phím một chút, trong ti vi lập tứcxuất hiện lên khuôn mặt của Ấn ChungThiêm
Anh ấy ngồi ở trong một phòng hẹp,hai tay nắm gắt gao trên bàn, mắt đỏngầu, thấy rõ vẻ mặt mỏi mệt cùng tiềutụy
"Tôi muốn uống nước " thanh âmkhàn khàn phát ra từ đôi môi khô nứt,tràn ngập cầu xin
Trang 26Một thanh âm nghiêm túc nói: "Đemnhững điều anh biết nói ra đây, anh cóthể thoát khỏi nơi này."
"Tôi "
Màn hình TV bị dừng hình ảnh.Màn hình hiển thị thật lâu lưu lạithần thái cuối cùng của Ấn Chung Thiêm,hai tay của anh vò tóc, thể hiện vẻ mặtmâu thuẫn cùng sợ hãi như là cầu xin tôicứu anh ấy
Tôi muốn cứu anh ấy, vô luận nhưthế nào tôi đều phải hắn cứu anh ấy
"Đây là thẩm vấn của hắn ta, khôngphải ai đều có thể lấy được." Diệp ChínhThần nói
"Anh muốn tôi làm cái gì?" Anh ta
sẽ không cần hồi báo, nếu chịu giúp tôi
có thể sẽ có hy vọng
Trang 27"Em biết là anh muốn cái gì." Anh
ta nở nụ cười mà tôi không nhận ra trong
đó một chút ý cười, chỉ thấy từ ánh mắt
đó phát ra nóng bỏng như muốn giữ lấy
"Tội gì như vậy? Đã ba năm, chúngta "
"Em là của anh!"
Bốn chữ, kiên định giống như năm
đó Anh ta sẽ vẫn luôn như thế, muốn thìphải được
Mà tôi không có quyền lựa chọn.Thầm suy nghĩ, sỉ nhục này có vẻnhư sẽ nhỏ nhoi, không đáng kể
"Chỉ có lần này thôi." Tôi tự tay cởi
Trang 28không nhượng bộ, bởi vì tôi biết, một khitôi nhượng bộ, nhất định sẽ bị anh ta bứcđến không đường thối lui."Để cho tôi vớianh cùng một chỗ, tôi tình nguyện cùngChung Thiêm cùng chết !"
Anh nhíu mày, ẩn nhẫn sự phẫn nộ.Tôi xoay người bước đi, thái độkiên quyết
Ngay lúc khi mở cửa, một chân đãbước ra thì anh ta rốt cục mở miệng, mộtchữ: "Được!"
Tôi ở trong lòng nhẹ thở phào mộtcái: Diệp Chính Thần, anh lại thua rồi!
Vì cái gì anh ta lại bị bại bởi tôi,bởi vì anh ta không hiểu tôi
Còn là Anh ta rất để ý
Có đôi khi, tôi thật sự hy vọng anh
ta có thể thắng một lần!
Trang 29Tôi từ từ cởi bỏ từng cái cúc, ởtrước mặt anh ta đem quần áo từ từ mở
ra, đem sự tôn nghiêm của bản thân lộ ratừng mảnh
Trang 30Chương2 : Hoan tình bạc
Tôi không biết làm như vậy rốtcuộc đúng hay không, cũng không dámnghĩ về sau Ấn Chung Thiêm biết đượcchuyện gì đã phát sinh hôm nay thì sẽ cótâm trạng ra sao?
Anh ấy sẽ cảm kích tôi vì đã làmthế này hay là bi phẫn đến mất đi lý trí
mà hung hăng tát cho tôi một bạt taimắng: hạ lưu
Tôi nghĩ, người thay đổi là tôi, tôinghĩ có khả năng là vế sau, dù sao đốivới nam nhân mà nói, khi chính vị hôn
Trang 31thê của mình ngủ cùng với nam nhân khác
sẽ là sự sỉ nhục rất lớn
Nhưng mà, tôi đã chẳng quan tâm
về sau, đây là con đường duy nhất trướcmắt tôi
Cởi đến chỉ còn lại có phần nội yphía thân dưới, tôi không còn dũng khícởi tiếp, cảm thấy sự đau đớn chua xóttràn đầy trong khoang mũi
Tôi chua xót đưa hai tay vây quanhngực, nhìn đi nơi khác
Cảm giác được tay của anh hướng
Trang 32về phía tôi, tôi theo bản năng có rúm lạimột chút, hai chân gắt gao khép chặt, bảvai khẽ run, ngực phập phồng gấp rút.
"Chờ một chút!" Tôi nhìn lướt quamàn hình TV "Đem nó đóng lại."
Anh ta đóng TV, bàn tay dừng ở đầucủa tôi xoa nhè nhẹ, ngón tay của anh tanhư đem tôi nhốt tại vực sâu vô hạnkhông lối thoát
"Nha đầu " Lại là tiếng kêu gọiquen thuộc nhất, hai tay anh ôm tôi nhétvào lồng ngực ấm áp, hôn nhẹ lên tháidương : “Nhớ anh không?”
Tôi cắn chặt răng, ngăn để nướcmắt không chảy ra
"Nhớ!"
"Hận anh sao?"
"Hận!" Như thế nào lại không hận?
Trang 33Anh đã làm tôi đau đớn cả tâm can suốt
ba năm, không tin rằng trên đời này lại
có tình yêu, hiện tại, thật vất vả mới khôiphục lại niềm tin vào đàn ông, muốncùng Ấn Chung Thiêm trải qua một cuộcsống bình thản, tốt đẹp, anh lại đột nhiênxuất hiện, ngay cả mảnh tôn nghiêm cònxót lại của tôi cũng bị bong ra từng
mảng, tôi còn còn lại cái gì đây?
Bạc Băng sẽ bị vỡ vụn sao?
Sợ là cũng sẽ mau biến mất
"Có thể tha thứ cho anh không?"Anh nâng lên mặt của tôi, để cho tôi không thể không đối mặt với anh
"Có thể!" Tôi nhìn anh, cùng tầmmắt của anh giao nhau, muốn khóc màkhông được… "Đến khi nào anh chết!"
Anh nở nụ cười, hàng ngàn núi tuyết
Trang 34lạnh lùng cư nhiên tan rã, tôi hoảng hốtnhận ra đây mới chính là anh, cái nụcười không ai có thể đoán ra Diệp ChínhThần
"Tốt! Anh có thể còn sống thì muốnlàm gì thì làm!"
"Anh "
Anh hung hăng đưa đôi môi củamình ngấu nghiến cắn lên môi tôi… Tôikêu đau, thanh âm bị anh nuốt hết, chỉcòn thoát ra tiếng hừ nhẹ
Ngay lúc tại thời điểm môi anhchạm vào môi tôi, khắp ngõ ngách thânthể tôi như bị tràn đầy, tôi mới đột nhiêntỉnh ngộ
Điều anh muốn không phải là sựgiao dịch giữa quyền và sắc mà là muốnxác định tôi đối với anh, tình yêu còn lại
Trang 35bao nhiêu
"Không Không cần!"
Tôi liều mạng giãy dụa, sợ chínhmình một khi không ngừng lại, sẽ bị lửanóng của anh hòa tan
"Hiện tại nói không cần, em khôngbiết là đã quá trễ sao? !"
Anh ôm lấy tôi, đặt ở trên giường!
Anh cởi bỏ cúc, áo sơ mi rộng mở,hình dáng kiên cường hiện ra trước mắttôi, so với trí nhớ của tôi còn có thêmmột vết sẹo dài hai tấc… Đây là vết sẹo
là tôi đã lưu lại cho anh sao?
Tôi vừa nghĩ chạm vào vết sẹo, haitay đã bị anh bắt được, đưa lên qua đầu,người cũng bị áp đảo ở trên giường
Bỏ nốt quần áo còn lưu lại trên
Trang 36người tôi, thấy da thịt tuyết trắng ánh lên,con ngươi của anh đen lại thể hiện sựkinh diễm: "Em không mặc quần áo vẫnnhư vậy mê người "
"Anh không mặc quần áo, vẫn lànhư vậy cầm thú!"
"Em một chút cũng không thay đổi."Anh dương dương tự đắc, cúi đầu, khéoléo ngậm một nụ hoa
Môi, lưỡi, tay anh càn quấy, hưởngthụ điều mình muốn
"Chúng ta trước thử xem tư thế em
Trang 37Tôi nhắm mắt lại, nước mắt theokhóe mắt chảy ra Thống khổ, đều khôngphải là do bị anh khi dễ mà là tự oán hậnbản thân, đã biết tại sao còn cam tâm tìnhnguyện thuần phục dưới thân anh, khátvọng cùng anh cả đời kết hợp như vậy,không cần lại chia lìa…
Sớm biết đã trải qua quá nhiều mâuthuẫn dày vò như vậy thế mà vẫn đi vào
Trang 38con đường cùng anh trên giường quấnquýt si mê.
Nếu thế, tội gì lúc trước bức chínhmình buông tay ra, cũng buộc anh buôngtay ra
Cảm xúc mãnh liệt trùng trùng điệpđiệp lay động lay động, tràn tràn lớp lớp,tôi dưới thân anh rốt cục như hòa vàodòng nước ấm…
Anh tỉ mỉ hôn, cuồng dã dây dưa, tà
ác xâm chiếm, liên miên không dứt Tôi sớm đã quên bản thân đang ởđâu, cùng mê muội đón ý nói hùa với anhtại mỗi lần xâm nhập
Tôi không nhớ rõ anh yêu tôi lầnthứ bao nhiêu, cuối cùng, đem thân thểchết lặng của tôi kéo vào trong lòng,
Trang 39quyến luyến hôn môi, vuốt ve đầu và hítsâu hương vị của tôi
Thân thể ướt sũng đầy mồ hôi, dathịt nóng bỏng dán vào cùng một chỗ, tôimệt mỏi quá, thật muốn tiếp tục phó tháccho thân hình ngủ tiếp thêm lần nữa,trong mơ nhất định sẽ không có cảm giácđau lòng
Nhắm mắt lại, tôi nhưng lại nghĩ tới
Ấn Chung Thiêm, nghĩ tới Dụ Nhân, nhớtới rất nhiều chuyện xưa
Trang 40đến làm cho tôi không thể giãy.
"Anh muốn cái gì tôi đều cho anh ,anh còn muốn thế nào? !" Tôi hỏi
Anh nói: "Rời xa hắn."
Bang!
Tôi tát một bạt tai lên má phải củaanh, đây là câu trả lời của tôi
Anh hơi chút quay mặt, cười nói:
"Vị hôn phu của em biết em dùng phươngpháp gì cứu hắn, không biết có cảm
tưởng gì?"
Tôi khuynh thân tới gần anh, chópmũi day nhẹ, chạm nhẹ vành tai anh, mở
nụ cười: "Cho người thân, bạn tốt, đồng
sự của anh biết anh cưỡng bức người nhàphạm nhân, không biết có cảm tưởng gì?”
Anh khẽ động khóe miệng, vẻ mặt
tự giễu