1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Đề ôn thi học kì I Ngữ văn lớp 9 Năm học 2016201714

20 5 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 20
Dung lượng 449,18 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ngày hôm nay gặp lại người anh em ấy, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa, ngồi bên nhau ôn lại kỉ niệm, sao ngày ấy dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh mà c

Trang 1

Kể chuyện tưởng tượng

*Đề: tưởng tượng em gặp người linh trong bài thơ “Đồng chí” của Chinds Hữu Hãy kể lại

cuộc gặp gỡ đó.

*Dàn ý:

*Mở bài: Giới thiệu tình huống gặp gỡ

*Thân bài:

- Ấn tượng của em về người lính mà em gặp

- Câu chuyện của người lính:

+ Cơ sở hình thành tình đồng chí: Bước vào đời lính là những chàng trai áo vải chân đất, xuất

thân từ những vùng quê nghèo đồng chua nước mặn, đất cày lên sỏi đá Từ những con người xa

lạ không hẹn mà quen nhau Đất nước mất chủ quyền, nhiệm vụ chung cao cả đó là đánh giặc,

giải phóng quê hương nên rất nhanh chóng những anh lính trẻ gần gũi, sát cánh bên nhau, cùng

chịu đựng, chia sẻ những khó khăn gian khổ Tình đồng chí thiêng liêng được hình thành từ đó

+ Những biểu hiện của tình đồng chí: Người lính hiểu tâm tư, tình cảm của nhau Tài sản lớn

nhất của người nông dân là ruộng nương, nhà cửa nhưng mặc kệ, ra đi đầu không ngoảnh lại, dù

không hẹn ngày về cũng "quyết tử cho tổ quốc quyết sinh" Xa nhà, nỗi nhớ nhà, nhớ quê, nhớ

mẹ già, nhớ vợ con, nhớ người yêu tất cả phải gác lại Ra đi là để giành đất nước, ra đi là để

giải phóng quê nhà (Có thể dẫn chứng: Đã là lính cụ Hồ thì người lính nào cũng thế Như đại

tướng Võ Nguyên Giáp, làm cách mạng từ những ngày đầu chống Pháp Cha bị Pháp tra tấn,

chém đầu, vợ bị bắt vào nhà tù Hỏa Lò phải chịu cực hình dã man đến chết Nén đau thương, đại

tướng đã chỉ huy làm nên kì tích cho dân tộc Đó là tấm gương anh hùng của người lính cụ Hồ

mà ai cũng biết Còn bao nhiêu người vô danh như thế!) Vào quân ngũ, thiếu thốn, gian khổ, hi

sinh nhưng lính luôn trẻ trung, yêu đời Người áo rách, người quần vá chằng chịt Thời tiết giá

lạnh, rừng sâu, nước độc Những cơn sốt rét hoành hành, trụi cả tóc Không hề chi Có tình

đồng chí, đồng đội sưởi ấm làm nên sức mạnh để chiến đấu Chỉ một cái "nắm tay", không cần

lời hoa mĩ đã là sức mạnh ghê gớm, đạp bằng mọi gian khổ hi sinh

- Suy nghĩ của em khi nghe câu chuyện:

+ Họ là những người lính anh hùng trong chiến đấu và chất phác, hiền lành, thắm thiết, nghĩa

tình trong cuộc sống hàng ngày

+ Họ là những thanh niên có lí tưởng cao cả và lạc quan, tin tưởng vào lí tưởng

+ Nhờ họ, chúng ta mới có đất nước hôm nay

*Kết bài: Cảm nghĩ của em khi được gặp gỡ người lính, rút ra bài học cho thế hệ trẻ trong công

cuộc xây dựng, bảo vệ đất nước

*Bài tham khảo :

Các bạn! Hòa bình đất nước được lặp lại, tôi là người may mắn trong số những người

lính được trở về quê hương, sau những ngày kháng chiến gian lao, đứng giữa sự sống

và cái chết Đến bây giờ được sống trong hòa bình, độc lập, trong lòng tôi vẫn luôn

khao khát được một lần về thăm quê của bạn, quê người đồng chí của tôi Tôi là anh cả trong một gia đình có sáu anh em, cha mẹ tôi là những người nông dân

vất vả, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, sống trên một vùng quê khó khăn ” đất cày

lên sỏi đá”, tôi luôn mong muốn quê mình giàu có, đẹp hơn nữa Cuộc kháng chiến vừa

Trang 2

bắt đầu, tôi lại xin nhập ngũ Rời quê hương lên đường, tôi nghĩ trong thời gian tới nhất

định tôi sẽ lập được nhiều công lớn giúp ích cho nhân dân? tôi bây giờ đã trở thành một

người lính ư? tôi có thể cầm súng chiến đấu ư? thật hạnh phúc biết bao

Vào quân đội tôi được cử lên Việt Bắc – nơi chiến trường khốc liệt nhất của chiến tranh Ngày ra quân, hành quân trên đường đi đến Việt Bắc tôi mới thấy sự cực nhọc, vất vả của những người kính cụ hồ, đến nơi, nhũng người lính đi trước chúng tôi hai ngàu đã nghĩ sẵn ở đó Nổi bật trong số đó, người có thiện cảm với tôi từ lần đầu tiên là một anh lính trạc bằng tuổi tôi, dáng người cao cao, trông thật nhanh nhẹn, như một phản xạ, tôi nhanh chóng đến bắt chuyện với anh

_Chào cậu!

_Ừ! chào bạn!

Anh ấy có vẻ hơn ngại ngùng, chỉ cười gượng Như đã được định sẵn tôi với anh cùng chung một tiểu đội mang tên BK107 Đêm về tôi không sao ngủ được lại càng nôn nao muốn kết bạn với anh lính trẻ Tôi sát lại gần anh, thở một hơi thật mạnh, nói thủ thỉ:

_Chiến tranh ác liệt nhỉ?

Người con trai ấy hơi sững sờ, chắc là tại vì tôi quá tự tin Không sao, tôi là người như vậy mà, tôi cười một mình Mở tròn mắt nhìn anh với vẻ mặt y như một đứa trẻ đòi quà, tôi mong nhận được câu trả lời Có vẻ lần này anh ấy đỡ ngại hơn

_Cậu ở đâu lên vậy? chắc ngoài Bắc hả?

_Vâng, tớ ở xuôi lên, tớ muốn nước mình độc lập lắm! còn cậu, cậu ở đâu?

Câu chuyện dần cởi mở và tự nhiên hơn

_Mình ở Nam Định, vùng ” nước năm đồng chua”, khổ lắm! Con người chân lấm tay bùn V ậy là từ hai người xa lại chũng tôi đã trò chuyện và quen nhau, ngày cùng nhau làm nhiệm vụ, tối đắp chung chăn Đứng cạnh bên nhau, nhìn về phía xa xa, tôi và người lính ấy mong sao hòa bình được lặp lại, chiến tranh kết thúc Nếu không có chiến tranh thì chắc chắn sẽ không có những giọt máu rơi xuống, sẽ không có những giọt nước mắt rơi xuống, tiếng khóc chờ chồng, chờ cha

Cuộc gặp gỡ lần đầu của chúng tôi tuyệt biết bao! Ngày hôm nay gặp lại người anh em ấy, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa, ngồi bên nhau ôn lại kỉ niệm, sao ngày ấy dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh mà chúng tôi vẫn luôn nở nụ cười trên môi, kết thúc tuổi thanh xuân trong chiến tranh, chúng tôi ngày càng già đi, tóc bạc phơ mái đầu, nhưng sự hi sinh của chúng tôi thật là đáng Tôi giở cuốn ảnh lưu giữ tình bạn ra xem, cùng hàn huyên đủ chuyện trên đời, tình đồng chí

Được gặp lại nhau trong hòa bình, tình bạn xưa dâng trào trong trái tim mỗi chúng tôi, chiến tranh đi qua nhưng mọi thứ ngày ấy vẫn còn diễn ra trước mắt chúng tôi Làm sao chúng tôi quên được nhau, quên được tình bạn ấy, thật tuyệt vời! *Đề: gặp gỡ và trò chuyện với người lính trong bài “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” *Dàn ý:

*Mở bài: Giới thiệu tình huống gặp gỡ (thời gian - không gian - địa điểm - nhân vật).

- Có thể là: nhân ngày 22 - 12, trường em tổ chức kỉ niệm ngày Thành lập Quân đội nhân dân

(ngày Quốc phòng toàn dân) có mời đoàn cựu chiến binh đến thăm trường Em được nghe người

chiến sĩ lái xe Trường Sơn trong đoàn đại biểu đó kể chuyện

Trang 3

- Đêm thơ Phạm Tiến Duật, được tổ chức tại nhà văn hoá của trường mà em đến tham gia, tình

cờ em gặp một vị khách mời, người đó chính là anh lính lái xe Trường Sơn năm xưa trong Bài

thơ về tiểu đội xe không kính

*Thân bài: Diễn biến cuộc gặp gỡ

a Khắc họa hình ảnh người chiến sĩ lái xe sau nhiều năm khi chiến tranh kết thúc.

Giọng nói: khỏe, vang

Tiếng cười: sảng khoái

Khuôn mặt: thể hiện vẻ già dặn - từng trải nhưng vẫn có nét hóm hỉnh, yêu đời

Trang phục: bộ quân phục mới, trang trọng, oai nghiêm, đĩnh đạc

b Cuộc trò chuyện với người chiến sĩ.

Người lính Trường Sơn kể lại cuộc sống chiến đấu những năm đánh Mĩ gian khổ, ác liệt Trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mĩ đánh phá vô cùng khốc liệt, bom Mĩ cùng với những

cung đường – đốt cháy những cánh rừng Vậy mà trên những tuyến đường ấy, các đoàn xe vận

tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến (cùng sự giúp đỡ của các cô gái thanh niên xung

phong)

Điều đáng nhớ là những chiếc xe ở Trường Sơn trong những năm tháng ấy rất đặc biệt vì bom

đạn của Mĩ ném như mưa khiến kính xe đều vỡ hết, ngay cả đèn cũng vờ hết, mui xe cái thì bị

bẹp, méo, cái thì bung hẳn ra khỏi xe, thùng xe không cái nào không trầy xước Có thể nói

những phương tiện của ta lúc đó rất thiếu tốn, thô sơ Nhưng với lòng yêu nước, chúng ta vẫn

chiến đấu với tinh thần nhiệt tình hăng hái

Chú còn nhớ với những chiếc xe như thế, bọn chú lái xe cho xe chạy mà không có vật che chắn

nào Trời! Gió táp vào mặt vào mắt cay xè, bụi thì khỏi phải nói Bụi Trường Sơn phun tóc trắng

xoá như người già, mặt lấm lem Thế mà vẫn phì phèo hút thuốc không cần rửa, vẫn rất vui, nhìn

nhau trông thật ngộ mỗi khi có dịp dừng chân, ai nấy đều cười

Những ngày mưa thì khổ hơn nhiều, mưa xối xả ướt áo, những giọt mưa lớn rát mặt, có trải qua

chứng kiến chú mới hiểu được thế nào là:

Trường Sơn, đông nắng tây mưa

Ai chưa đến đó như chưa rõ mình.

Mưa thì mặc mưa, anh em lái xe vẫn tiếp tục cầm vô lăng lái hàng trăm cây số nữa, gió lùa quần

áo lại khô Cứ như vậy mà vượt qua ngày tháng khó khăn

Không có kính cũng thật là thú vị, bởi cả không gian rộng lớn như ùa vào buồng lái: nào cánh

chim hiếm hoi ở Trường Sơn, sao trời và con đường xa dài thẳng tít tắp như chạy thẳng vào trại

tìm người chiến sĩ lái xe - tâm hồn người chiến sĩ lúc dó thật sự vui - một niềm vui phơi phới của

người thanh niên đánh giặc:

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước,

Mà lòng phơi phới dậy tương lai.

Bọn chú, những người chiến sĩ lái xe rất hiểu nhau mỗi khi gặp mặt là tay bắt mặt mừng - bắt tay

qua những ô kính vỡ _tiếp cho nhau sức mạnh hơi ấm tình đồng đội - những chiếc xe không kính

của người lính đã về đây tụ họp thành tiều đội xe không kính

Các chú nấu cơm bằng bếp Hoàng cầm dựng ở giữa trời Dù chỉ có bữa cơm đạm bạc giữa rừng

nhưng chứa đựng trong đó là tình cảm đồng chí, đồng đội keo sơn như tình cảm gia đình Hành

trang nghỉ ngơi quý giá và đã chiến của người lính khi đó là chiếc võng dù mắc tạm bợ nghỉ ngơi

qua loa rồi lại tiếp tục lên đường với những chiếc xe không kính

Trang 4

Tôi ngây thơ hỏi chú:

_Vậy thì làm sao ta có thể thắng Mĩ khi mà ta chỉ có những chiếc xe không kính còn chúng lại

có vũ khí hiện đại, tối tân?

_Cháu biết không bởi trên những chiếc xe đó có một trái tim: trái tim người chiến sĩ, một trái tim cùa tuổi trẻ yêu đời đầy sức trẻ, nhiệt tình, sôi nổi lạc quan, yêu nước tha thiết, căm thù giặc Mĩ

Đó còn là trái tim của chính nghĩa nên sức mạnh kì diệu tăng lên gấp bội Cuối cùng ta đã đánh cho Mĩ cút, đánh cho Ngụy nhào

Kể đến đây tôi thấy ánh mắt của người lính sáng ngời Khuôn mặt rạng rỡ, dường như đang sống lại những năm tháng ở chiến trường xưa Tôi ao ước và khâm phục khi hình dung ra con đường mòn Hồ Chí Minh những năm đánh Mĩ đầy bom rơi đạn nổ đầy gian khổ, thiếu thốn, hi sinh mà những người lính lái xe vẫn coi thường hiểm nguy vẫn dốc lòng dốc sức vì miền Nam ruột thịt vì

sự nghiệp cách mạng

Những con người bình dị cống hiến cả tuổi xuân (tuổi trẻ) - xương máu cho cách mạng Nhờ có

những người chiến sĩ lái xe, những có thanh niên xung phong mà ta mới có cuộc sống ngày nay _Từ đó bày tỏ những suy nghĩ về chiến tranh (tàn phá cuộc sống, bất chấp quyền được sống hòa bình của con người ), về quá khứ hào hùng của cha anh là trang sử vàng chói lọi đã đi vào thơ ca:

Đường ra trận mùa này đẹp lắm Trường Sơn đông nhớ Trường Sơn tây

_Trách nhiệm gìn giữ hòa bình

* Kết luận:

Cuộc chia tay và ấn tượng trong lòng nhân vật tôi về người lính và ước mơ của nhân vật tôi

*Bài làm tham khảo:

Nhân một chuyến đi thăm nghĩa trang liệt sĩ, tôi gặp người sĩ quan đang đứng thắp hương cho người đồng đội đã mất.Tôi và người sĩ quan đó trò chuyện rất vui vẻ và thật tình cờ tôi biết được người sĩ quan này chính là anh lính lái xe trong "Bài Thơ Về Tiểu Ðội Xe Không Kính" của Phạm Tiến Duật năm xưa

Người sĩ quan kể với tôi rằng cuộc kháng chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt, những con đường huyết mạch nối giữa miền Nam và miền Bắc lại là nơi ác liệt nhất.Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm dội xuống những con đường này nhằm cắt đứt sự tiếp viện của miền Bắc cho miền

Nam.Trong những ngày tháng đó anh chính là người lính lái xe làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực,vũ khí,đạn dược trên con đường Trường Sơn này Bom đạn của giặc Mỹ đã biến cho

những chiếc xe của các anh không còn kính nữa.Nghe anh kể, tôi mới hiểu rõ hơn về sự gian khổ

ác liệt mà những người lính lái xe phải chịu đựng ngày đêm Nhưng không phải vì thế mà họ lùi bước,họ vẫn ung dung lái những chiếc xe không kính đó băng băng đi tới trên những chặn

đường Họ nhìn thấy đất, nhìn thấy trời, thấy cả ánh sao đêm, cả nhưng cánh chim sa, họ nhìn thẳng về phía trước, phía ấy là tương lai của đất nước được giải phóng, của nhân dân được hạnh phúc, tự do

Người sĩ quan còn kể với tôi rằng không có kính cũng thật bất tiện nhưng họ vẫn lái những chiếc

xe đó, bụi ùa vào làm những mái tóc đen xanh trở nên trắng xóa như người già, bọn họ cũng chưa cần rửa rồi nhìn nhau cất tiếng cười ha ha Ôi! tiếng cười của họ sao thật nhẹ nhõm Gian khổ ác liệt,bom đạn của kẻ thù đâu có làm họ nãn chí,sờn lòng.Những chiếc xe không kính lại tiếp tục băng băng trên những tuyến đường ra trận, gặp mưa thì phải ướt áo thôi Mưa cứ tuôn cứ xối nhưng họ vẫn chưa cần thay áo và cứ ráng lái thêm vài trăm cây số nữa, vượt qua những

Trang 5

chặng đường ác liệt, đảm bảo an toàn cho những chuyến hàng rồi họ nghĩ mưa sẽ ngừng,gió sẽ lùa vào rối áo sẽ khô mau thôi

Nghe đến đây tôi chợt hỏi:

- Tại sao trên chiếc xe không kính thiếu thốn, vất vả, gian khổ trăm bề, những các anh vẫn lạc quan như thế ?

Anh sĩ quan cười thật tươi và trả lời ngay:

- Em quên đoạn thơ cuối bài thơ rồi sao "

"Không có kính rồi xe không có đèn

Không có mui xe thùng xe có xước

Xe vẫn chạy về miền Nam phía trước

Chỉ vì trên xe có một trái tim"

Vì miền Nam ruột thịt, vì thống nhất Tổ quốc

Tôi vội thốt to lên "Chỉ vì trong xe có một trái tim", những trái tim của thế hệ trẻ Việt Nam trong những ngày chống Mỹ

Khi được học "Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính" tôi cứ luôn suy nghĩ rằng những khó khăn gian khổ ác liệt đó chỉ có nhân vật trong bài thơ mới vượt qua được nhưng đó là những suy nghĩ sai lầm của tôi bởi được gặp, được trò chuyện với người chiến sĩ lái xe năm xưa, tôi mới hiếu rõ hơn về họ Họ vẫn vui tươi, tinh nghịch Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm nổ sát bên tai phá hủy con đường, cái chết luôn rình rập bên họ nhưng họ vẫn là những con người lạc quan,yêu đời.Anh

sĩ quan lại kể cho tôi nghe trên những cung đường vận chuyển đó anh luôn được gặp những người bạn,những người đồng đội của anh Có những người còn, có những người đã hy

sinh Trong những giây phút gặp gỡ hiểm hoi đó,cái bắt tay qua ô cửa kính vỡ đã làm cho tình đồng đội của họ thấm thiết hơn rồi những bữa cơm bên bếp Hoàng Cầm với những cái bát,đôi đũa dùng chung,quây quần bên nhau như một đại gia đình của những người lính lái xe Trường Sơn Rồi những giây phút nghỉ ngơi trên chiếc võng đu đưa,kể cho nhau nghe sự ác liệt của những cung đường đã đi qua.Sự dũng cảm của các cô gái thanh niên xung phong luôn đảm bảo cho những chuyến xe thông suốt Đúng là con đường của họ đang đi, nhiệm vụ của họ đang làm

vô vùng nguy hiểm Bom đạn Mỹ hạ xuống bất cứ lúc nào,cả ngày lẫn đêm.Anh sĩ quan còn nói cho tôi biết những chiếc xe ấy không chỉ mất kính mà còn mất cả đèn, rồi không có mui xe, thùng xe rách xước, những thiếu thốn này không ngăn cản được những chiếc xe vẫn chạy băng băng về phía trước,phía trước ấy là miền Nam ruột thịt.Nghĩ đến hình ảnh những chiếc xe băng băng về phía trước tôi lại nghĩ đến những người lính lái xe

Họ thật dũng cảm,hiên ngang,đầy lạc quan,có chút ngang tàng nhưng họ sống và chiến đấu vì Tổ Quốc,vì nhân dân.Những chuyến hàng của họ đã góp phần tạo nên chiến thắng của dân tộc

ta:chiến thắng mùa xuân năm 1975,giải phóng miền Nam ,thống nhất đất nước

Tôi và anh sĩ quan chia tay nhau sau cuộc gặp gỡ và nói chuyện rất vui Tôi khâm phục những người lính lái xe bởi tình yêu nước,ý chí kiên cường của họ và tôi hiểu rằng thế hệ chúng tôi luôn phải ghi nhớ công ơn của họ,cần phải phấn đấu học tập, rèn luyện để trở thành công dân gương mẫu,nắm vững khoa học,kĩ thuật để góp phần xây dựng một đất nước ngày càng văn minh,hiện đại

*Bài tham khảo 2:

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân và quốc phòng toàn dân, ngày 22 tháng 12,

để chúng tôi hiểu thêm về lịch sử chiến đấu cùa dân tộc, nhà trường đã mời đoàn cựu chiến binh

Trang 6

về thăm và trò chuyện Trong đoàn đại biểu đó, tôi bắt gặp một người lính trên ngực gắn nhiều huân chương và trong buổi lễ chú đã giới thiệu mình là người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật Cuối buổi, tôi đả lân la đến gặp và có cuộc nói chuyện thú vị với chú

Các bạn có lẽ không thể hình dung được, người chiến sĩ lái xe trẻ trung, sôi nổi năm xưa giờ đĩnh đạc, oai nghiêm trong bộ quân phục mới Chú có giọng nói khoẻ, ấm áp và tiếng cười âm vang Cùng tháng năm, khuôn mặt tuy đã già dặn nhưng vẫn có vẻ hóm hỉnh, yêu đời của người lính Qua trò chuyện, có thể thấy chú là người rất vui tính, nhiệt tình, đặc biệt là khi chú kể cho tôi về cuộc đời người lính trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy Chú kể với tôi, năm 1969 là năm chú thường cùng các anh em trong tiểu đội lái xe qua đây, cũng là năm mà Mĩ đánh phá rất

ác liệt trên tuyến đường này Bởi đường Trường Sơn, tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử là tuyến đường quan trọng nhất, là đầu mối giao thông, liên lạc hai miền Bắc – Nam

Chúng quyết phá cho bằng được Chúng thả hàng ngàn tấn bom, cày xới những khung đường, đốt cháy những khu rừng Hàng nghìn cây đã đổ, muông thú mất chỗ ở Đã có nhiều người ngã xuống để bảo vệ con đường Tuy Mĩ đánh phá ác liệt thật, nhưng những đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau trên con đường, đem theo bao lương thực, vũ khí đạn dược cho chiến trường miền Nam Kể một lúc, chú lại mỉm cười và nói với tôi:

– Cháu thấy đấy, cuộc chiến đấu của các chú trải qua biết bao gian khổ, khó khăn Những năm tháng ác liệt đó đã khắc hoạ cả một thời kỳ lịch sử của dân tộc ta oanh liệt hào hùng Trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mĩ đánh phá vô cùng ác liệt; bom Mĩ cày xới đất đai, phá hỏng những con đường, đốt cháy những cánh rừng, phá huỷ biết bao nhiêu những rừng cây là lá chắn của ta Nhưng không vì "bom rơi đạn lạc" như vậy mà các chú lùi ý chí, các đoàn xe vân tải ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến, các chú còn phải đi trong bóng đêm theo sự hướng dẫn của các cô thanh niên xung phong để tiến về phía trước trong màn đêm sâu thẳm của rừng hoang Có hôm trời tối Mĩ phát hiện ra, ta chuyên chở qua rừng, bọn chúng đã thả bom để không cho ta qua, phá

vỡ chiếc cầu nối Bắc – Nam Nhưng đặc biệt hơn cả là đoàn xe vận tải không có kính vì bị "bom giật bom rung kính vỡ đi rồi" Bom đạn trải xuống hàng loạt khiến nào là kính, nào là đèn vỡ, mui xe bẹp, nào là thùng xe xước… Không có đèn vượt qua dãy Trường Sơn đầy nguy hiểm như thế mà các chú vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ đánh Mĩ, chạy dọc Trường Sơn Chẳng khác nào

"châu chấu đá xe", Mĩ với bao nhiêu thiết bị tối tân đế đánh ta nhưng chúng ta đã vượt qua

những gian khổ để đánh chúng Chú còn nhớ trên các cabin những chiếc xe như thế, bọn chú không cỏ vật gì để che chắn cả, gió táp vào mặt mang theo bao nhiêu là bụi Gió bụi của Trường Sơn làm mắt cay xè, tóc bạc trắng như người già còn mặt thì lấm lem như thằng hề vậy, thế mà không ai cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc hút ngang nhiên, ai nấy nhìn nhau rồi cười giòn giã vang khắp dãy Trường Sơn

Với những ngày nắng là như vậy nhưng đến lúc mưa thì các chú còn khổ hơn nhiều, Trường Sơn mỗi lúc mưa là mưa như trút nước cộng thêm vào đó là những giọt sương muối ở rừng hòa vào dòng nước mưa phả vào da thịt cùa các chú tê rát cả da mặt, áo thì ướt hết Lắm lúc lạnh quá các chú phải tì sát vào nhau mà nghĩ thầm: "Vì bảo vệ Tổ quốc phải vượt qua dược thiên nhiên thì mới là những người lính của bộ đội Cụ Hồ" Vì những lời nhủ thầm đó mà chú và các đồng đội mới trải qua được sự khắc nghiệt được thiên nhiên, thiên nhiên trong thời kỳ đó lắm lúc cũng là

kẻ địch của mình đấy cháu ạ Thế nhưng các chú vẫn cầm vô lăng lái một cách hăng hái hàng trăm cây số nữa có đâu cần thay người lái, gió lùa rồi quần áo lại khô thôi

Trang 7

Cháu biết không: Người lính Trường Sơn năm xưa giản dị, đơn sơ lắm Để trải qua những ngày tháng ấy các chú phải vượt qua biết bao nhiêu gian lao vất vả mà đặc biệt là phải biết vượt qua chính mình, có ý chí chiến đấu cao Vượt qua những khó khăn như thế con người mới hiểu được sức chịu đựng của mình thật kỳ diệu Xe không kính cũng là một thú vị vì ta có thể nhìn cả bầu trời, không gian rộng lớn khoáng đạt như ùa vào buồng lái, những ngôi sao đều nhìn thấy và những cánh chim chạy thẳng vào tim Tâm hồn người chiến sĩ vui phơi phới, thật đúng là:

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước ,

Mà lòng phơi phới dậy tương lai

Trên con đường Trường Sơn, mỗi khi các chú gặp nhau thì thông qua cửa kính bắt tay Đó là sự động viên, truyền thêm sức mạnh cho nhau để vượt qua khó khản Mỗi khi giữa rừng, bên bếp Hoàng cầm sưởi ấm bao trái tim người chiến sĩ, các chú nghĩ từng chung bát chung đũa tức là một gia đình, là người trong một nhà rồi đấy cháu ạ Một cử chỉ nhỏ của người chiến sĩ cũng làm cho họ gắn bó thêm, xiết chặt tình đồng đội

Được nghe chú kể những vất vả ấy tôi thật khâm phục hơn tình đồng chí đồng đội, lòng dũng cảm hiên ngang của người chiến sĩ Tôi thầm mơ ước trên thế giới không còn chiến tranh để cuộc sống mãi thanh bình

*Đề: Dựa vào bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy, em hãy vào vai người chiến sĩ trong thành

phố hòa bình, kể lại về mình với vầng trăng tình nghĩa sau khi chiến tranh đã kết thúc.

*Nội dung cần biết :

Ngôi kể : Ngôi thứ nhất

Miêu tả nội tâm:

_Tả cảnh: Những cánh đồng mênh mông một màu vàng lúa chín, thơm ngát hương quê, rực sáng

những đêm trăng óng ả Những dòng sông bát ngát, uốn lượn quanh bờ, óng ánh sắc trắng ngà của vầng trăng long lanh trên mặt nước Một vầng trăng lơ lửng như treo trên đầu súng của

người lính trong những đêm ở rừng vào phiên gác, phục kích giặc Một vầng trăng như hư như

ảo, mờ nhạt giữa thành phố rực sáng ánh đèn, cửa gương lấp lóa…

_Tả người : Nét mặt hồn nhiên, vô tư, trong sáng … Vẻ mặt lạnh lùng, hờ hững, vô tình …

Gương mặt với đôi mắt mở to mà rưng rưng muốn khóc, sững sờ …

_Độc thoại nội tâm: Sự dằn dặt trong tâm tư vì thái độ vô tình lãng quên, sống vong ân bội nghĩa, quên cội quên nguồn… Bất ngờ, sửng sốt trước tấm lòng bao dung, rộng lượng của người bạn tri

kỷ đầy tình nghĩa…

Nghị luận:

_Giữa cuộc sống bộn bề, nhộn nhịp, mỗi chúng ta nên dành một chút thời gian để nhìn lại mình, nhìn về mối quan hệ với cuộc sống , với mọi người chung quanh …

_Hãy đừng bao giờ quên quá khứ nghĩa tình , đừng bao giờ quên những con người, cuộc sống đã từng một thời gắn bó với ta Hãy sống với đạo lý, với ân tình thân thương, thấm thía sự thủy chung: “ Uống nước nhớ nguồn”, “ Ăn quả nhớ người trông cây”

*Bài tham khảo :

Làng tôi là một làng quê nhỏ cách biển không xa Bao đời nay , dân làng tôi làm nghề đánh cá

và cµy ruộng

Thuë lên tám , lên chín tuổi , chiều chiều tôi thường cùng đám bạn chăn dong trâu ra đồng ra bãi Trong lúc lũ trâu thong dong gặm cỏ thì bọn trẻ tụi tôi nghĩ ra bao nhiêu là trò chơi vui Chúng tôi thường mải mê chơi đến nỗi trời tối lúc nào không biết Ngước lên nhìn vầng trăng

Trang 8

cong vút như cặp sừng trâu đã lấp loa sau rặng tre làng

Mùa hè trôi đi rất nhanh Trên đầm , sen đã tàn gần hết Đám trẻ chúng tôi bắt đầu bàn về

chuyện đón tết trung thu Chúng tôi không quên bảo bà hoặc bảo mẹ khi nào đi chợ thì mua cho chiếc đèn ông sao thật lớn

Đêm rằm tháng tám , trăng tròn vành vạnh trên bầu trời chi chít sao Ánh trăng vằng vặc soi khắp nẻo đường quê rộn rã tiếng trẻ con rước đèn đón trăng Tuổi thơ tôi gắn bó với trăng Trăng dịu dàng tỏa sáng trên những cánh đồng lúa bát ngát , trăng chiếu lấp lánh trên sông , trăng dập dờn theo sóng trên biển Trăng đã trở thành người bạn thân thiết và tình nghĩa trong cuộc sống của chúng tôi

Lớn lên , tôi cùng bạn bè rời làng quê yêu dấu để lên đường vào miền Nam đánh Mĩ Những ngày tháng gian khổ ở rừng , vầng trăng đã thành người bạn tri kỉ , làm vơi đi những mất mát đau thương , đem lại cho chúng tôi niềm hứng khởi trước vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên mà không một thứ bom đạn nào có thể tàn phá nổi

Chiến tranh đã đi qua , miền Nam đã được giải phóng , đất nước thống nhất thành một dải từ Bắc vào Nam Cả đất nước bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới , cuộc sống trong hòa bình Những người lính chúng tôi bước vào một giai đoạn mới Tạm biệt chiến khu với những cánh rừng bát ngát một mầu xanh , chúng tôi vào thành phố Biết bao là bỡ ngỡ lạ lùng trước nhịp sống sôi động , trước những dãy nhà cao tầng san sát nhau , trước những con đường nhộn nhịp đông vui Ngày tháng trôi qua dần , tôi cũng quen với cuộc sống hiện đại nơi đây Đêm đêm , cả thành phố sáng rực ánh đèn , lấp lánh cửa gương Theo quy luật của thiên nhiên , vầng trăng vẫn hiện lên đều đều giữa không trung , như mọi người và cả đám trẻ con ngày nào Bây giờ chúng tôi nhìn trăng với ánh mắt xa xôi như nhìn một người khách lạ , hay chỉ như nhìn một người dưng đi qua đường

Một lần , tôi cùng cả nhà đang ngồi xem Ti vi thì cả thành phố bị cúp điện Căn phòng bỗng nhiên tối om , ngột ngạt Tôi vội bật tung cánh cửa sổ cho thoáng và sững người trước vầng trăng tròn đầy đang lặng lẽ tỏa ánh sáng huyền ảo lên mặt đất Tôi mừng như gặp lại người bạn thân sau bao ngày xa cách Đối diện với trăng , trong lòng tôi đột ngột dâng lên một cảm giác rưng rưng , khó tả Tất cả kỉ niệm vui buồn của ngày xưa chợt hiện lên trong tâm trí tôi Tôi lặng đi , chìm đắm trong hồi tưởng về một thời chưa xa Những cánh đồng bát ngát lúa , những dòng sông , những cánh rừng , biển cả , làng mạc , thôn xóm …nơi tôi và đồng đội đã từng sống

và chiến đấu Có bao nhiêu người đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân để đất nước , để dân tộc được

tự do độc lập ? Vậy mà không ít người , trong đó có tôi đã vội quên đi …

Tôi miên man suy nghĩ và tự trách mình Chúng ta không thể viện lí do này , lí do nọ để đổ lỗi cho cuộc sống bon chen hối hả hiện tại để quên đi quá khứ gian khổ , nhọc nhằn mà oanh liệt của đất nước và dân tộc Trên cao kia , vầng trăng vẫn ngời ngợi tỏa sáng mặc cho những kẻ vô tình Vầng trăng vẫn cứ im lặng giống như một lời trách móc , một lời nhắc nhở nghiêm khắc

mà bao dung độ lượng của người bạn thủy chung tình nghĩa

Qua câu chuyện nhỏ về vầng trăng , tôi muốn gửi tới các bạn lời nhắc nhở chân tình về lẽ sống thủy chung ân nghĩa Và tôi mong tất cả cá bạn : Hãy trân trọng tất cả những gì mình đang có vì

đó là thành quả của bao nhiêu gian khó nhọc nhằn , bao hi sinh xương máu của những người đã vĩnh viễn ra đi Bạn phải giữ thật chặt những điều ấy để không phải ân hận như tôi trong câu chuyện với văng trăng tri kỉ của mình

*Bài tham khảo 2:

Trang 9

Tôi đã được sinh ra và lớn lên ở quê hương Tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay, với những dòng sông hiền hòa chở nặng phù sa, với những hồ bể trong đầy tôm cá Đối với tôi, đó là những năm tháng tuyệt vời nhất

Năm tháng cứ trôi đi êm đềm Rồi một ngày kia, chiến tranh bùng nổ Để bảo vệ cho Tổ quốc thân yêu, tôi phải rời quê hương để đi lính Cuộc sống của tôi lúc này đã thay đổi Tôi dần dần gắn bó với những ngọn núi, với cánh rừng hoang vu sặc mùi bom đạn Nhưng trong lòng tôi vẫn khắc khoải một nỗi nhớ da diết Tôi nhớ làng, nhớ gia đình, nhớ lối xóm Trong những lúc như thế, tôi thường nhìn trăng Vầng trăng như một người bầu bạn cùng tôi, có thể an ủi, làm nguôi ngoai đi nỗi nhớ quê hương Trăng chia sẻ cùng tôi biết bao tâm tư tình cảm, bao nỗi nhớ Trong suốt chặng hành trình gian lao cực khổ, trong cuộc sống trần trụi với thiên nhiên, cây cỏ, vầng trăng mộc mạc như một người bạn tri kỷ, luôn đồng hành và sát cánh bên tôi Đã có lúc, tôi ngỡ rằng hứa sẽ không và không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa ấy

Và chiến tranh kết thúc, hòa bình lặp lại Thoát khỏi cuộc sống bần cùng, nghèo khổ trong chiến tranh là cái khát vọng lớn nhất của những người lính chúng tôi Vì vậy, tôi về sống ở thành phố, trong một căn phòng buyn-đinh tiện nghi Cuộc sống ở thành phố rất hiện đại Đâu đâu cũng có những ánh điện, cửa gương Dần dà, tôi đã quen cái cuộc sống của thành thị Và trong chính sự

xa hoa đó, tôi đã quên đi vầng trăng – người bạn tri kỷ của mình Mỗi tối, trăng đi qua ngõ mà như người dưng qua đường Xa lạ, không quen, không biết, vầng trăng đã bị tôi – một người bạn thân thiết, gắn bó của một thời – lãng quên

Rồi một ngày nọ, đèn điện bỗng vụt tắt Căn phòng trở nên tối om Theo phản xạ, tôi bèn bật tung cánh cửa sổ để ánh sáng lan vào Và đập vào mắt tôi là vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng trên bầu trời đêm Tôi với trăng, mặt đối mặt, nhìn nhau, thật lâu Bỗng, trong lòng tôi có cái gì

đó rưng rưng, Bao nhiêu ký ức chợt ùa về Hình ảnh của những cánh đồng bao la, những dòng sông, những hồ bể, những cánh rừng cứ hiện lên trong đầu tôi

Đã bao nhiêu năm qua, trăng vẫn không thay đổi, vẫn tròn vành vạnh như lúc xưa Chỉ có tôi là

đã thay đổi Tôi đã quá thờ ơ với trăng, đã vô tình quên đi những kỷ niệm đẹp đẽ giữa trăng và tôi Trăng cứ nhìn tôi, im lặng Tôi bỗng giật mình Sự im lặng của trăng cứ như một lời trách móc tôi, oán hận tôi vì sao đã quên đi người bạn tri kỷ

Tôi thật sự hối hận vì đã quên trăng Đối mặt với người bạn cũ, lòng tôi cứ nghẹn ngào, nước ở khóe mắt cứ muốn trào ra Và tôi đã hứa, lời hứa thật lòng, khắc sâu trong đầu tôi, là không bao giờ được quên trăng – người bạn ân nghĩa, thủy chung đã gắn bó cùng tôi ở suốt chặng đường chiến đấu gian lao vất vả trong quá khứ

*Đề: Đóng vai ông Hai trong truyện ngắn "Làng" của Kim Lân để kể lại diễn biến tâm trạng của ông hai khi nghe tin làng theo Tây.

*Dàn ý:

Mở bài: Ông Hai giới thiệu về mình, về cái làng của mình

Thân bài:

- Ông Hai kể lại tâm trạng của mình ở nơi tản cư: nhớ làng, phấn chấn khi ở phòng thông tin bước ra

- Ông Hai kể lại tâm trạng của mình từ khi nghe được tin dữ: làng Chợ Dầu của ông là Việt gian (Miêu tả nội tâm, đối thoại, độc thoại, nghị luận )

- Ông Hai kể lại tâm trạng của mình khi nghe được tin cải chính

Kết bài: Khẳng định lại tình cảm của ông Hai đối với làng, với kháng chiến, với Cụ Hồ.

Trang 10

* Bài tham khảo 1:

“Quê hương” – hai tiếng ấy mới thiêng liêng làm sao! Dẫu rằng tôi cùng bao người khác nữa chỉ

là những người nông dân chân lấm tay bùn, ngày ngày đầu tắt mặt tối, bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì chúng tôi cũng có quê hương của mình và rất yêu nó Sau Cách mạng tháng Tám, tình yêu quê hương của chúng tôi còn được mở rộng ra, gắn kết, gắn liền với tình yêu nước, tinh thần kháng chiến Tôi cũng không ngoại lệ Ấy vậy mà có một lần, tình yêu làng, yêu nước của tôi đã bị đặt vào trong một thử thách làm tôi mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày liền

Trước khi kể về câu chuyện của mình, tôi nên giới thiệu về bản thân mình trước chứ nhỉ? Tuy mọi người thường gọi tôi là ông Hai nhưng tên thật của tôi là Nguyễn Hai Thu Nhắc tới làng tôi, chắc mọi người đều biết tới rồi nhỉ, làng tôi có tinh thần kháng chiến thế cơ mà! Làng tôi chính

là làng Chợ Dầu thuộc huyện Từ Sơn tỉnh Bắc Ninh đấy! Nhớ năm ấy cái lũ Pháp mất dạy chúng

nó tràn sang xâm lược nước ta, tôi cũng muốn ở lại sát cánh cùng các anh em giết chết cha chết

mẹ chúng nó, ngặt nỗi dạo ấy trái gió trở trời, cái chân của tôi đau nhức quá, hơn nữa nhà tôi còn

có một đàn con nheo nhóc, nên gia đình tôi buộc phải đi tản cư ở vùng đất Thắng theo chính sách của cụ Hồ: tản cư là yêu nước

Ở nơi tản cư, tôi cũng chẳng nhàn hạ tẹo nào Gia đình tôi ăn bữa nay phải nghĩ đến bữa mai, ăn năm nay phải nghĩ đến sang năm, rồi còn phải góp lương thực để phục vụ kháng chiến nữa chứ, tính kiểu gì cũng không thấy đủ, vậy nên cả gia đình tôi phải làm quần quật cả ngày Ngày nào cũng vậy, hai tay chân tôi mỏi nhừ, tưởng như không có sức mà bước, mà cầm, mà nắm, mà cử động nữa Ấy thế mà cứ mỗi khi nằm vật xuống giường, tôi lại vắt tay lên trán nghĩ về làng rồi lại tự tưởng tượng về những công việc kháng chiến của làng: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuân đá,… Chỉ nghĩ đến thôi là tôi cảm thấy mình như tràn trề sinh lực, phảng phất như tất cả mệt mỏi đều tan biến hết Chắc tối nay tôi sẽ lại sang nhà bác Thứ để khoe về làng mất! Ôi, làng của tôi mới đáng tự hào làm sao!

Ở vùng đất Thắng này công việc ưa thích của tôi là xuống phòng thông tin nghe lỏm tin tức mà người ta đọc trên báo Không phải là tôi không biết đọc mà thực ra tôi đã học qua một lớp bình dân học vụ rồi đấy, biết đọc, biết viết hẳn hoi ấy nhé, nhưng mà chữ in này khó nhận mặt chữ, tôi chỉ đọc được bập bõm, câu được câu không, thật là khổ tâm hết sức! May thay, hôm ấy tôi gặp trúng một anh chàng cao lớn, trên người mặc bộ quân phục màu xanh lá cây nom rất đỏm dáng Chắc hẳn là một anh dân quân mới học, chữ nào chữ nấy đọc chậm rãi, to, rành rọt từng chữ Bao nhiêu là tin hay, nào thì có một em nhỏ trong ban tuyên truyền xung phong bơi ra giữa

hồ Hoàn Kiếm cắm quốc kì lên Tháp Rùa, rồi anh trung đội trưởng sau khi giết được bảy tên giặc đã tự sát bằng quả lựu đạn cuối cùng, hay đội nữ du kích Trưng Trắc giả làm người mua hàng đã bắt sống được một tên hai bốt Thao ngay giưax chợ Lại còn bao tin đột kích nữa, chỗ này giết một tí, chỗ kia giết một tí, rồi còn kiếm được cả súng nữa Tôi càng nghe càng hăng say, càng mừng rơn, rồi bất chợt lại nghĩ đến làng: “Cái lũ Pháp tép riu này mà đi qua làng mình nhất định sẽ bị đánh cho tơi bời rồi làng mình cũng được lên báo cho mà xem.” Càng nghĩ tôi càng thấy đúng rồi cười thầm một mình

Ngày đăng: 17/03/2022, 22:16

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm