bởi vì nó được dùng cho bất kì lớp biệt lệ được định nghĩa bởi những hãng thứ ba hay còn gọi là những tổ chức khác với Microsoft, Vì lí do đó, nếu bạn định nghĩa bất kì biệt lệ nào bao
Trang 1Lỗi và xử lí biệt lệ
Không gì quan trọng bằng một đoạn mã tốt, chương trình của bạn phải luôn có khả năng
xử lí những lỗi có thể xảy ra.Ví dụ, giữa một quy trình xử lí phức tạp , đoạn mã của bạn nhận ra rằng nó không được phép đọc một file, hoặc trong khi nó đang gửi yêu cầu đến mạng thì mạng rớt.trong những tính huống ngoại lệ ( exception) như vậy, không có đủ phương thức dù chỉ đơn giản là trả về một mã lỗi tương đương- có thể có khoảng 15 đến
20 lần gọi những phương thức lồng nhau,vì thế những gì bạn thật sự cần chương trình làm là nhảy ngược trở lại xuyên suốt 15 đến 20 lần gọi để thoát nhiệm vụ một cách hoàn chỉnh và xắp sếp lại những thứ bừa bộn C# có những cách tốt để xử lí những loại tình huống này,bằng cơ chế xử lí biệt lệ ( exception handling)
Cách thức xử lí lỗi trong VB rất hạn chế, bị giới hạn trong câu lệnh On Error Goto Nếu bạn đã học VB, bạn sẽ thấy những biệt lệ trong C# mở ra một thế giới mới cho việc xữ lí lỗi trong chương trình của bạn Mặt khác,những nhà phát triển Java và C++ sẽ quen với những nguyên tắc biệt lệ bởi những ngôn ngữ này cũng xử lí lỗi theo cùng cách mà C# sử dụng Những nhà phát triển sử dụng C++ thỉnh thoảng cảnh giác với những biệt lệ bởi việc thực thi ẩn trong C++ có thể xảy ra, nhưng điều này không cần quan tâm trong C#.Sử dụng biệt lệ trong mã C# không gây bất kì ảnh hưởng bất lợi nào trong thực thi
Những lớp biệt lệ của lớp cơ sở
Trong C#, một biệt lệ là một đối tượng được tạo ra ( hoặc được ném ) khi một trạng thái lỗi biệt lệ cụ thể xuất hiện những đối tượng này chứa đựng những thông tin mà giúp ích cho việc truy ngược lại vấn đề Mặc dù chúng ta có thể tự tạo ra những lớp biệt lệ riêng ( chúng ta sẽ làm sau này), NET cũng cung cấp cho chúng ta nhiều lớp biệt lệ được định nghĩa trước
Những lớp biệt lệ cơ bản
Trong phần này chúng ta sẽ xem xét một cách tổng quát một vài biệt lệ mà có giá trị trong những lớp cơ bản Có một số lượng lớn những lớp biệt lệ mà Microsoft đã định nghĩa, và ta không thể xem xét toàn bộ chúng như một danh sách toàn diện ở đây.tuy nhiên biểu đồ cây lớp dưới đây biểu diễn một vài trong số chúng
Trang 2Tất cả những lớp trong biểu đồ này nằm trong namspace system, một phần trong
IOexception và những lớp dẫn xuất từ IOException một vài phần nằm trong namspace System.IO, mà có liên quan đến việc đọc và viết dữ liệu lên tập tin.Nói chung, không có namspace cụ thể cho biệt lệ;những lớp biệt lệ nên đươc đặt trong bất kì namspace nào tương đuơng những lớp mà chúng có thể được sinh ra - vì lí do đó những biệt lệ có liên quan đến IO thì nằm trong namspace System.IO, bạn sẽ tìm thấy những lớp biệt lệ nằm trong một vài namspace lớp cơ sở
Những lớp biệt lệ có đặc điểm chung ,System.Exception được dẫn xuất từ System.Object Nói chung bạn không nên sinh ra một đối tượng System.Exception từ mã của bạn, bởi vì
nó không đưa ra một thông tin hữu ích nào cho trạng thái lỗi
Có 2 lớp quan trọng trong hệ thống các lớp được dẫn xuất từ System.Exception là :
System.SystemException - sử dụng cho những biệt lệ thường xuyên được sinh ra trong thời gian chạy của NET,hoặc là những lỗi chung thường được sinh ra bởi hầu hết những ứng dụng , ví dụ như là StackOverflowException đuợc sinh ra bởi thời gian chạy NET nếu nó thăm dò thấy Stack đầy Mặt khác, bạn có thể chọn để sinh ra
ArgumentException,hoặc là một lớp con của nó trong đoạn mã của bạn.nếu bạn thấy rằng một phương thức vừa mới đưọc gọi với một đối số không tương thích.những lớp con của System.SystemException bao gồm việc trình bày những lỗi nghiêm trọng và không
nghiêm trọng
System.ApplicationException - đây là một lớp quan trọng bởi vì nó được dùng cho bất kì lớp biệt lệ được định nghĩa bởi những hãng thứ ba ( hay còn gọi là những tổ chức khác với Microsoft), Vì lí do đó, nếu bạn định nghĩa bất kì biệt lệ nào bao phủ trạng thái lỗi duy nhất đối với ứng dụng của bạn ,bạn nên dẫn xuất một cách trực tiếp hay gián tiếp từ System.ApplicationException
Chúng ta sẽ không thảo luận về tất cả những lớp biệt lệ đuợc biểu diễn trong biểu đồ bởi
vì , hầu hết các mục đích sử dụng đều thể hiện rỏ ràng qua tên của chúng
Như đã đề cập, StackOverflowException xuất hiện nếu một vùng bộ nhớ đươc dùng cho Stack bị đầy.tràn Stack có thể xuất hiện, nếu một phương thức gọi đệ quy liên tiếp Đây
Trang 3là một lỗi nghiêm trọng.bởi vì nó ngăn ứng dụng bạn làm bất cứ điều gì ngoại trừ việc tắt
Một OverflowException là những gì sẽ xảy ra nếu bạn cố gắng ép một số int -40 vào trong một số uint trong ngữ cảnh Checked
Tuy nhiên trong trường hợp xử lí biệt lệ, những lí do thường dùng trong việc thêm vào những lớp thừa kế đơn giản là dùng để chỉ rõ những trạng thái lỗi cụ thể hơn và thường không cần để nạp chồng phương thức hoặc thêm bất kì cái mới nào ( mặc dù người ta cũng thường thêm vào những thuộc tính mà mang những thông tin thêm về trạng thái lỗi.) ví dụ bạn có thể có một lớp ArgumentException cơ sở chỉ định phương thức, gọi một giá trị không tương thích, được truyền vào, và một lớp ArgumentNullException dẫn xuất
từ lớp này, mà được chỉ định đặc biệt khi một đối số NULL được truyền vào
Đón bắt biệt lệ
Cho rằng bạn có những đối tượng biệt lệ có giá trị , vậy làm thế nào chúng ta có thể sử dụng chúng trong đoạn mã để bẫy những trạng thái lỗi? Để có thể giải quyết điều này trong C# bạn thường là phải chia chương trình của bạn thành những khối thuộc 3 kiểu khác nhau :
Khối try chứa đựng đoạn mã mà có dạng là một phần thao tác bình thường trong chương trình của bạn, nhưng đoạn mã này có thể gặp phải một vài trạng thái lỗi nghiêm trọng Khối catch chứa đựng đoạn mã mà giải quyết những trạng thái lỗi nghiêm trọng trong đoạn try
Khối finally chứa đựng đoạn mã mà dọn dẹp tài nguyên hoặc làm bất kì hành động nào
mà bạn thường muốn làm xong vào cuối khối try hay catch điều quan trọng phải hiểu rằng khối finally được thực thi dù có hay không có bất kì biệt lệ nào được ném ra.bởi vì mục tiêu chính của khối finally là chứa đựng đoạn mã rõ ràng mà luôn được thực thi trình biên dịch sẽ báo lỗi nếu bạn đặt một lệnh return bên trong khối finally
Vậy làm thế nào những khối này gắn kết lại với nhau để bẫy lỗi ? cách mà nó làm như sau :
1 Dòng thực thi bước vào khối try
2 Nếu không có lỗi xuất hiện, việc thực thi tiến hành một cách bình thường xuyên suốt khối try, và khi đến cuối khối try, dòng thực thi sẽ nhảy đến khối finally ( bước 5), tuy nhiên, nếu một lỗi xuất hiện trong khối try,thực thi sẽ nhảy đến khối catch ( bước tiếp theo)
3 trạng thái lỗi được xử lí trong khối catch
4 vào cuối của khối catch , việc thực thi được chuyển một cách tự động đến khối finally
5 khối finally được thực thi
Cú pháp C# được sử dụng để thể hiện tất cả điều này cụ thể như sau:
try
{
// mã cho việc thực thi bình thường
}
catch
{
Trang 4// xử lí lỗi
}
finally
{
// dọn dẹp
}
thực sự , có một vài điều có thể thay đổi trong cú pháp trên
- Ta có thể bỏ qua khối finally
- Ta có thể cung cấp nhiếu khối catch mà ta muốn xử lí những kiểu lỗi khác nhau
- Ta có thể bỏ qua khối catch, trong trường hợp cú pháp phục vụ không xác định biệt
lệ , nhưng phải đảm bảo rằng mã trong khối finally sẽ được thực thi khi việc thực thi rời khỏi khối try
Nhưng điều này đặt ra một câu hỏi : nếu đoạn mã đang chạy trong khối try, làm thế nào
nó biết chuyển đến khối catch nếu một lỗi xuất hiện? nếu một lỗi được thăm dò, mã sẽ làm một việc gì đó được biết đến như là ném ra một biệt lệ , nói cách khác , nó chỉ ra một lớp đối tượng biệt lệ và ném nó:
throw new OverflowException();
Ở đây chúng ta có một thể hiện của đối tượng biệt lệ của lớp OverflowException ngay khi máy tính gặp một câu lệnh throw bên trong khối try, nó ngay lập tức tìm khối catch kết hợp với khối try, nó xác định khối catch đúng bởi việc kiểm tra lớp biệt lệ nào mà khối catch kết hợp với ví dụ, khi đối tượng OverflowException đuợc ném ra việc thực thi
sẽ nhảy vào khối catch sau:
catch (OverflowException e)
{
Nói cách khác, máy tính sẽ tìm khối catch mà chỉ định một thể hiện lớp biệt lệ phù hợp trong cùng một một lớp ( hoặc của lớp cơ sở)
Giả sử, lúc xem xét đối số, có 2 lỗi nghiêm trọng có thể xảy ra trong nó: lỗi tràn và mảng ngoài biên.giả sử rằng đoạn mã của chúng ta chứa đựng hai biến luậnlý Overflow và OutOfBounds , mà chỉ định liệu trạng thái lỗi này có tồn tại không Chúng ta đã thấy lớp biệt lệ đã định nghĩa trước đây tồn tại để chỉ định tràn (OverflowException);tương tự một lớp IndexOutOfRangeException tồn tại để xử lí mảng ngoài biên
Bây giờ hãy nhìn vào khối try sau:
try
{
// mã cho thực thi bình thường
if (Overflow == true)
throw new OverflowException();
// xử lý nhiều hơn
if (OutOfBounds == true)
throw new IndexOutOfRangeException();
Trang 5// hoặc tiếp tục xử lí bình thường
}
catch (OverflowException e)
{
// xử lí lỗi cho trạng thái lỗi tràn
}
catch (IndexOutOfRangeException e)
{
// xử lí lỗi cho trạng thái lỗi chỉ mục nằm ngoài vùng
}
finally
{
// dọn dẹp
}
Thực thi nhiều khối catch
Cách dễ dàng nhất để xem làm thế nào khối try catch block làm việc là thực tập với một vài ví dụ: ví dụ đầu tiên là SimpleExceptions nó lặp lại việc hỏi người sử dụng gõ vào 1 số và trình bày nó tuy nhiên vì mục đích của ví dụ , chúng ta sẽ giả sử rằng số cần
gõ phải từ 0 > 5 hoặc là chương trình sẽ không thể xử lý số một cách chính xác do đó chúng ta sẽ ném ra một biệt lệ nếu người sử dụng gõ mộ thử gì đó ngoài vùng này
Chương trình sẽ tiếp tục hỏi số cho đến khi người sử dụng nhấn enter mà không gõ bất kì phím gì khác
using System;
namespace Wrox.ProCSharp.AdvancedCSharp
{
public class MainEntryPoint
{
public static void Main()
{
string userInput;
while ( true )
{
try
{
Console.Write("Input a number between 0 and 5 " +
"(or just hit return to exit)> ");
userInput = Console.ReadLine();
if (userInput == "")
break;
Trang 6int index = Convert.ToInt32(userInput);
if (index < 0 || index > 5)
throw new IndexOutOfRangeException(
"You typed in " + userInput);
Console.WriteLine("Your number was " + index);
}
catch (IndexOutOfRangeException e)
{
Console.WriteLine("Exception: " +
"Number should be between 0 and 5 " + e.Message);
}
catch (Exception e)
{
Console.WriteLine(
"An exception was thrown Message was: " + e.Message);
}
catch
{
Console.WriteLine("Some other exception has occurred");
}
finally
{
Console.WriteLine("Thank you");
}
}
}
}
}
Lõi của đoạn mã này là vòng lặp loop, mà tiếp tục sử dụng console.readline() để hỏi người sử dụng cho việc nhập.readline() trả về một chuổi, vì vậy điều đầu tiên chúng ta làm là chuyển nó thành một số kiểu int sử dụng phương thức system.Convert.ToInt32() Lớp System.Convert chứa đựng những phương thức hữu ích khác để biểu diễn chuyển đổi dữ liệu, và cung cấp một thay thế đến phương thức int.Parse() Nói chung
System.Convert chứa đựng phương thức để thực thi nhiều kiểu chuyển đổi khác nhau , nhắc lại rằng trình biên dịch C# xem int là một thể hiện của lớp cơ sở System.int32 một điều cũng quan trọng nữa là thông số truyền đến khối catch chỉ có phạm vi trong khối catch -chính vì vậy mà chúng ta mới có thể sử dụng cùng một tên thông số , e, trong liên tiếp những khối block trong đoạn mã phía trên
Trong đoạn mã trên chúng ta cũng kiểm tra chuỗi rỗng, bởi vì đây là điều kiện của chúng
ta để thoát khỏi vòng lặp while chú ý cách câu lệnh break thực sự ngắt ra khỏi khối try cũng như vòng lặp while tất nhiên khi việc thực thi ngắt ra khỏi khối try, câu lệnh
Trang 7Console.Writeline() trong khối finally được thực thi mặc dù chúng ta chỉ trình bày một lời chaò ở đây, nhưng nhìn chung , chúng ta sẽ làm một số nhiệm vụ như là điều khiển việc đóng file và gọi phương thức Dispose() của những đối tượng khác để thực hiện việc dọn dẹp.mỗi lần máy tính rời khỏi khối finally, nó đơn giản chuyển việc thực thi đến câu lệnh kế tiếp sẽ được thực thi, có khối finally không được tình baỳ.trong trường hợp này chúng ta trở lại đầu vòng lặp while và bươc và khối try lần nữa
Kế tiếp , chúng ta kiểm tra trạng thái biệt lệ:
if (index < 0 || index > 5)
throw new IndexOutOfRangeException("You typed in " + userInput);
Khi ném một biệt lệ, chúng ta cần chọn kiểu biệt lệ để ném.mặc dù lớp System.Exception
là có giá trị, nó thật sự được dùng như là một lớp cơ sở và là một cách lập trình không hay khi ném một thể hiện của lớp này như là một biệt lệ, bởi vì nó không chuyển thông tin gì về bản chất của trạng thái lỗi thay vào đó microsoft định nghĩa nhiều lớp biệt lệ khác mà dẫn xuất từ system.exception mỗi lớp này phù hợp với một kiểu biệt lệ cụ thể
và bạn có quyền tự do định nghĩa một cái riêng của bạn.ý tưởng là bạn sẽ đưa ra càng nhiều thông tin càng tốt về trạng thái lỗi cụ thể bằng cách ném 1 thể hiện của lớp phù hợp với trạng thái lỗi cụ thể.trong lúc naỳ, bạn chọn System.IndexOutOfRangeException như
là sự lưạ chọn tốt nhất trong tình huống naỳ IndexOutOfRangeException có một vài hàm dựng.cái mà chúng ta chọn lấy 1 chuỗi mô tả một lỗi, thay vào đó chúng ta có thể chọn để dẫn xuất đối tượng Exception tuỳ biến của riêng ta mà mô tả trạng thái lỗi trong ngữ cảnh của ứng dụng
Giả sử rằng người sử dụng gõ 1 số mà không nằm giữa 0 và 5 điều này được đón bởi câu lệnh if và 1 đối tượng IndexOutOfRangeExceptionsẽ được khởi tạo và ném.vào lúc này máy tính sẽ ngay lập tức thoát khỏi khối try và tìm khối catch mà xử lí
IndexOutOfRangeException khối catch đầu tiên mà nó đến là khối này :
catch (IndexOutOfRangeException e)
{
Console.WriteLine(
"Exception: Number should be between 0 and 5." + e.Message);
}
Bởi vì khối catch này lấy 1 thông số của một lớp tương đương , điều này sẽ được truyền qua 1 thể hiện của biệt lệ và thực thi.trong trường hợp này, chúng ta trình bày,1 thông báo lỗi và thuộc tính exception.message (đáp lại chuỗi mà chúng ta đã truyền đến hàm dựng của IndexOutOfRange).sau khi thực thi khối catch này , điều khiển chuyển đến khối finally, như là không có biệt lệ nào xuất hiện
Chú ý rằng chúng ta cũng cung cấp một khối catch khác :
catch (Exception e)
{
Console.WriteLine("An exception was thrown Message was: " + e.Message);
}
Khối catch này cũng có khả năng xử lý IndexOutOfRangeException nếu không có sự kiện rằng biệt lệ đã được đón bắt bởi khối catch trước- một sự tham chiếu đến 1 lớp cơ sở
có thể cũng chuyển đến bất kỳ 1 thể hiện của mộ lớp dẫn xuất từ nó.và tất cả biệt lệ mà
Trang 8dẫn xuất từ system.exception vậy tại sao khối catch này không được thực thi? câu trả lời
là máy tính chỉ thực thi khối catch thích hợp đầu tiên mà nó tìm thấy vậy tại sao khối catch thứ hai này lại nằm ở đây ? thật ra thì không chỉ đoạn mã của ta mới được bao phủ bởi khối try ,mà bên trong khối, chúng ta thực sự gọi những phương thức riêng biệt nhau trong namspace system ( Console.ReadLine(), Console.Write(), and Convert.ToInt32()),
và bất kỳ phương thức nào trong đây cũng có thể ném ra một biệt lệ
Nếu chúng ta gõ một thứ gì không phải là số - say hoặc hello ,sau đó phương thức
convert.toin32() sẽ ném ra một biệt lệ của lớp System.FormatException, để chỉ định chuỗi được truyền vào toin32() không nằm trong định dạng mà có thể chuyển thành kiểu int khi điều này xảy ra, máy tính sẽ truy vết xuyên suốt phương thức gọi , tìm hàm xử lí
mà có thể xử lí biệt lệ này khối catch đầu tiên của chúng ta ( cái mà bắt
IndexOutOfRangeException) sẽ không thực hiện.máy tính tìm đến cái thứ hai.cái này sẽ thi hành bởi vì FormatException là một dẫn xuất từ exception, vì vậy một thực thể
FormatException có thể được truyền như là một thông số ở đây
Cấu trúc của ví dụ trên thực sự là kiểu tình huống đẹp với nhiều khối catch.chúng ta sẽ bắt đầu với khối catch được thiết kế để bẫy trạng thái lỗi cụ thể sau đó, chúng ta hoàn thành với nhiều khối catch sẽ bao phủ bất kì lỗi nào mà chúng ta không viết những hàm
xử lí lỗi cụ thể.việc sắp xếp các khối catch là quan trọng.nếu chúng ta viết tên 2 khối thứ
tự ngược nhau , mã sẽ không phiên dịch bởi vì khối catch thứ hai sẽ không bao giờ có thể được tham chiếu đến ( khối catch exception có thể bắt tất cả các biệt lệ)
Tuy nhiên chúng ta cũng nhìn vào khối catch thứ ba:
catch
{
Console.WriteLine("Some other exception has occurred");
}
Đây là khối catch chung cho tất cả - nó không nhận bất kì thông số nào lý do của khối block này là bắt các biệt lệ được ném bởi những đoạn mã không được viết trong C#, hoặc thậm chí không được quản lí trong C# như bạn thấy, đó là một sự đòi hỏi của ngôn ngữ C# mà chỉ thực thể của lớp được dẫn xuất từ system.exception mới có thể ném như một biệt lệ.nhưng những ngôn ngữ khác không có giới hạn này- ví dụ C++ cho phép bất kì một biến nào được ném như là một biệt lệ.nếu mã của ta gọi trong thư viện hay những tập hợp mà được viết trong những ngôn ngữ khác ,sau đó nó có thể tìm một biệt lệ được ném
mà không dẫn xuất từ system.exception , mặc dù trong nhiều trường hợp , cơ chế của .NET sẽ bẫy những biệt lệ này và chuyển chúng thành đối tượng biệt lệ NET tuy nhiên không có nhiều khối catch có thể làm điều này, bởi vì chúng ta không biết những lớp biệt
lệ nào có thể trình bày
Bây giờ ta sẽ chạy đoạn mã ví dụ mà ta đả phân tích minh họa cho những tình huống nhập khác nhau xảy ra.và cả việc IndexOutOfRangeException và FormatException được ném:
SimpleExceptions
Input a number between 0 and 5 (or just hit return to exit)> 4
Trang 9Your number was 4
Thank you
Input a number between 0 and 5 (or just hit return to exit)> 0
Your number was 0
Thank you
Input a number between 0 and 5 (or just hit return to exit)> 10
Exception: Number should be between 0 and 5 You typed in 10
Thank you
Input a number between 0 and 5 (or just hit return to exit)> hello
An exception was thrown Message was: Input string was not in a correct format
Thank you
Input a number between 0 and 5 (or just hit return to exit)>
Thank you
Đón bắt những biệt lệ từ những các đoạn mã khác không nằm trong chương trình
Ở ví dụ trước,ta đã minh họa hai biệt lệ.1 cái là IndexOutOfRangeException,được tung
ra bởi mã của ta.cái còn lại, FormatException được tung ra từ bên trong của 1 torng những lớp cơ sở.ta thường gặp điều này.tuy nhiên các mã torng các thư viện hiếm khi bắt các biệt lệ, xem đó như là trách nhiệm của các mã client ( mã mà ta viết)
Thông thường, ta sẽ tìm các biệt lệ được ném từ các thư viện lớp cơ sở khi ta vá lỗi mục đích của ta là đảm bảo vào thời gian chạy của các chươn gtrình các biệt lệ thực sự chỉ xuất hiện vào lúc nào đó và nếu có teh63 thì được xử lí theo một cách nào đó theo ý của
ta
Những thuộctính của system.exception
Trong ví dụ trên chúng ta chỉ xem xét 1 thuộc tính đó là message, của đối tượng
exception tuy nhiên có 1 số những thuộc tính trong lớp system.exception
- helplink: 1 liên kết đến 1 tập tin trợ giúp mà cung cấp nhiều thông tin hơn về biệt lệ
- message: chuỗi mô tả trạng thái lỗi
- source : tên của ứng dụng hoặc đối tượng mà gây ra lỗi
- Stacktrace: chi tiết về phương thức gọi stack ( để giúp đỡ truy dấu vết phương thức
mà ném ra biệt lệ)
- TargetSite: một đối tượng phản ánh của NET mà mô tả phương thức ném ra biệt lệ
- InnerException :nếu biệt lệ này được ném từ bên trong một khối catch , nó chứa đựng đối tượng biệt lệ mà gửi đoạn mã vào trong khối catch
Trong những thuộc tính này , StackTrace và TargetSite được cung cấp tự động bởi thời gian chạy NET nếu dấu vết Stack có giá trị Source luôn luôn được điền bởi thời gian chạy NET như là tên của tập hợp, mà biệt lệ đuợc phát ra Trong khi đó message
,helplink,innerexception phải được điền bởi mã mà ném ra biệt lệ, bằng việc thiết lập những thuộc tính này ngay trước Khi ném ra biệt lệ,do đó trong ví dụ mã để ném biệt lệ
Trang 10có thể là :
if (ErrorCondition == true)
{
Exception myException = new ClassmyException("Help!!!!");
myException.Source = "My Application Name";
myException.HelpLink = "MyHelpFile.txt";
throw myException;
}
Điều gì xảy ra nêu biệt lệ không được xử lí
Thỉnh thoảng 1 biệt lệ được tung ra , nhưng không có một khối catch nào trong mã có thể
xử lí loại biệt lệ này ví dụ SimpleExceptions cho thấy điều này giả sử trong ví dụ chúng
ta bỏ qua FormatException và những khối catch bắt tất cả và chỉ cung cấp một khối mà bẩy lỗi IndexOutOfRangeException.trong tình huống này điều gì xảy ra khi 1
FormatException được tung ra? câu trả lời là thời gian chạy NET sẽ bắt nó
Sau đó trong phần này chúng ta sẽ xem làm thế nào nó có thể lồng những khối try , và quả thật trong ví dụ đã có sẵn khối try được lồng phiá sau chương trình thời gian chạy .NET đặ toàn bộ chương trình của bạn trong 1 khối try khổng lồ- điều này được làm trong mỗi chương trình NET.khối try này có một hàm xử lí catch mà có thể bắt bất kỳ kiểu biệt
lệ nào.nếu biệt lệ trong mã không được xử lí ,thì nó sẽ truyền ra cho thời gian chạy NET đón bắt tuy nhiên kết quả sẽ không như bạn muốn , nghĩa là chương trình của bạn có thể
bị ngắt và người sử dụng sẽ nhìn thấy thông báo phàn nàn mã của bạn đã không xử lí biệt
lệ thêm vào đó là những thông tin mà NET nhận đuợc.tuy nhiên ít nhất thì biệt lệ cũng
đã được đón bắt
Lồng những khối try
Một đặc tính tốt của biệt lệ là có thể lồng những khối try trong những khối try khác ví dụ như :
try
{
// Point A
try
{
// Point B
}
catch
{
// Point C
}
finally
{
// Dọn dẹp
}
// Point D