Buổi trưa nọ anh nghỉ Dưới một gốc cây sung Khoảnh ruộng vừa cày xong Anh ngắm nhìn khoan khoái Bất chợt thây mệt mỏi Ngả mình bãi cỏ êm Anh cởi áo ra nam Gió mát hiu hiu thôi Nhìn cây
Trang 1Tran Ha Nam
Ha miéng chờ sung
Xưa có anh nông dân
Lao động vốn chuyên cân Cày ruộng và cuốc đất Một mình anh lam tat!
Buổi trưa nọ anh nghỉ Dưới một gốc cây sung Khoảnh ruộng vừa cày xong Anh ngắm nhìn khoan khoái
Bất chợt thây mệt mỏi Ngả mình bãi cỏ êm
Anh cởi áo ra nam
Gió mát hiu hiu thôi
Nhìn cây sung già cỗi (Cổ thụ tròn trăm năm) Quả đang kết từng chùm Anh miên man suy nghĩ
“Một mai bông lúa sẽ Kết đòng nhiều như sung Bao nhiêu công vun trồng
Sẽ nên mùa trĩu hạt”
Anh nằm nghêu ngao hát Rồi thiếp đi lúc nảo Giâc mơ đẹp làm sao
Chim riu ran vui hot
Ru nhau sa luom thóc Trên cánh đồng mông mênh Trong sân phơi nhà anh Thóc vun đây cao ngất Tắt cả đều mây hạt
To như là quả sung
Anh thầy một tiên ông
Từ đất chui ra đứng
Trước mặt anh sừng sững Râu dài như rễ sĩ
Tiên bảo: “Anh ước đi
Ước gì là được nây
Ta quyền uy vĩ đại
Ta là Sung tiên ông”
Hớn hở tự đáy lòng
Anh nghĩ điều để ước
Trang 2“Muốn làm vua một nước
Phải trị nước uy nghĩ
Ước vậy mà làm gì!”
Anh nghĩ điều ước khác
“A! Lam người giàu nhất Nhưng mất của thì sao
Ước làm chi người giàu
Vậy thì làm sao nhỉ”
Anh dang con bi ri
Tay năm tóc vò đầu (Thực đây, chăng sai đâu Năm mơ y như thật!) Tiên ông sắp biến mắt
Vì đợi chờ quá lâu
Bỗng anh cất tiếng reo
“Ra rồi! khoan biến đãi Tôi muốn tôi chăng phải Cuốc bam va cay sau
Cu viéc nam ngay rau Miếng ăn dân tới miệng Tiên cười, rồi cất tiếng
“Muốn vậy khó gì đâu Anh đang ở chỗ nào Hãy cứ năm yên đó Rồi miệng anh hãy há Miếng ăn sẽ rơi vào Anh chăng cần làm đâu Lại no lâu, sướng miệng” Nói xong tiên vụt biến Vào trong lòng đất sâu
Anh vội vàng làm theo Miệng há to toang hoác Điều ước linh tức khac Miếng ăn đã rơi vào
“Ôi! Thần kỳ làm sao!” Anh vội nhai nghiễn ngấu Anh vội nhai rau ráu Các bạn đến mà coil (Thì ra ở trên trời
Một quả sung rơi xuống Vào miệng anh to tướng Làm anh tưởng tiên ông Thoả mãn niềm ước mong Anh vừa cầu lúc nãy!) Lúc này anh tỉnh dậy
Trang 3Thây trời đã xế chiều
Sung trên cây rơi nhiều Xung quanh anh lộp độp Miệng anh vẫn còn ngọt
Vì quả sung vừa ăn
Anh vẫn nam nhìn lên Miệng há ra chờ tiếp
Trông anh buôn cười khiếp
Ha héc miệng chờ sung Sau mỗi trận gió rung
Sung lại rơi lộp bộp
“Tiên ông thật là tốt
Thoả nghuyện ước của mình
Ăn sung cũng ngon lành Và no nê đây chứ!”
Mặt trời đã xuống núi Anh vẫn nằm gốc sung Bạn bè anh lạ lùng
Tai sao anh nằm mãi? Một anh chàng chạy lại
“Nay sao chang vé di
Nam 6 day lam gi
Mai con di gieo ma”
Anh đáp: “Anh nói lạ
Tôi năm đây mặc tôi
Ước nguyện tôi thoả rồi Tôi còn đi đâu nữa?”
Bạn anh ngã bồ ngửa
“Anh nói gì lạ thay
Anh tỉnh hay điên đây
Để tôi còn chạy chữa” Anh đáp “Cậu hay chửa
Tớ năm đây chờ sung Khỏi đi đâu mắt công Tiên ông vừa ban phép Anh kia miệng chép chép
Bỏ mặc anh năm trơ
Anh vẫn cứ năm chờ
Cho đến khi trời sáng
Ị?”
Hôm sau kém may mắn Sung vẫn rụng liên hỏi Miệng anh sung Ít rơi Anh thấy hơi đói đói!
Bạn bè anh đến gọi
ĐI gieo mạ kịp mùa
Trang 4Anh van cir lam ngo
Há miệng chờ sung tiếp Một quả rơi cạnh mép
Anh chăng buôn nhặt ăn Quả khác va phải răng Thế là văng đi mắt!
Mot qua roi tring mat
(Qua nay con hoi xanh) Nén da lam mat anh
Co phan hoi tim tim
Qua ngot roi vao hiém Nay được toàn quả sâu Nhưng anh nào biết đâu Chóp chép nhai sạch bách Rồi mấy quả sung chát Cũng lọt vào miệng anh Nhỗ đi thì chăng đành
Anh cũng xơi băng hết
Ngày hôm ấy hơi mệt
Chắng được nhiều sung ngon Thê nhưng anh vẫn còn Năm tiếp thêm ngày nữa Buổi gieo mạ đã lỡ
Bạn cười bỏ ngoài tai
Anh chang con tin ai
Ngoài ông tiên dưới đất Hôm sau vừa mở mắt
Anh đã há miệng chờ
Tóc tai anh bơ phờ
Miệng mồm anh đăng nghét Bụng anh thì lép kẹp
Chân tay anh rã rời
Nhưng nay sung chăng rơi Nhiều như hai hôm trước
Ăn sung, anh khát nước Phút chốc lả người đi
VỊ tiên ông lạ kỳ
Lại hiện lên trước mặt
Rau ria dai cham dat
Dang hinh thi tong teo Lão thấy anh liên kêu:
“Thế nào? Vui vẻ chứ?”
Anh nông dân giận dữ
Chồm tim rau lao gia
“Chinh mi da hai ta
Trang 5Làm cho ta bụng đói
Thì ra mi nói dối
Mi chăng là tiên ông” Lão già dáng lòng khòng Run lên vì sợ hãi
“Da, da tdi trot dai
Dẫn người khác theo đường Xưa tôi cũng bình thường
Vì biếng lười lao động
Ra gốc sung năm ngóng Chờ sung chín vào mồm Sáng cho đến chiều hôm Tôi năm chờ khao khát
Vì tính tình lười nhác Chắng buôn nhặt sung ăn
Râu tôi dài ra dần
Bụng tôi ngày một tóp Rồi một hôm thoi thóp Dưới gốc cây sung này Chỉ vì lười chảy thây
Mà đành cam thiệt mạng ”
Anh toát mô hôi trán
Chống tay gượng đứng lên
Vì ước mơ nhỏ nhen
Tâm thường và ích ký
Mà anh đã hoài phí
Ba ngày năm géc sung!
Về nhà anh lót lòng
Một nồi cơm nấu vội
Vừa ăn vừa nghĩ ngợi
“Lười biếng chỉ thiệt thân!” Anh vội vàng nhanh chân
Ra đồng gieo nốt mạ
Bạn bè anh hề ha
Thây anh lại chăm làm (Nghe đâu mùa năm ây Anh làm khoẻ gập năm
Đề bù lại một phan
Luc anh cho sung rung)
Vậy đây! Muốn hạnh phúc Đừng há miệng chờ sung!
1986
T.H.N