1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Tham khảo văn tự sự 9

8 26 2

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 182 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Văn tự sự, Tham khảo văn tự sự 9,Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9 Tham khảo văn tự sự 9

Trang 1

Tham khảo : Câu chuyện về tình người giữa mùa dịch Covid

Đại dịch để lại nhiều mất mát và đau thương cũng là lúc để chúng ta cảm nhận rõ hơn về tình người và sự sẻ chia, về sức mạnh của sự lạc quan và niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn Cũng từ đó, chúng ta kể nhau nghe về những câu chuyện, về những con người, về những mảnh đời trong mùa dịch như thế!

Yêu cầu :

Tham khảo các mẫu chuyện trên , tạo lập dàn ý chi tiết (MB -TB-KB) , câu chuyện

mà em chứng kiến hoặc trực tiếp tham gia giữa mùa dịch Covid – khiến em xúc động hoặc khiến em trăn trở và nhớ mãi

Câu chuyện 1

Một nhà văn Nga đã từng nói “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có tình thương” Có lẽ vì thế, tôi đã không ít lần lo sợ …, tôi sợ đến một ngày nào đó, tôi sẽ ở giữa

một khối băng lạnh lẽo bởi sự vô tâm, hờ hững của mọi người.Thế nhưng với biết bao câu chuyện được chứng kiến trong mùa dịch Covid vừa qua, niềm lo sợ ấy trong tôi phút chốc tan biến Chẳng những thế, tôi càng thêm tin yêu cuộc sống này bởi tôi nhận ra rằng cuộc sống vốn rất đẹp bởi hơi ấm tình người vẫn luôn lan tỏa khắp mọi nơi…Hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một trong số những câu chuyện đó

Kết thúc năm học lớp Tám, chúng tôi bước vào một kì nghỉ hè thật đặc biệt Làn sóng Covid mới tràn về, Đà Nẵng lại trở thành tâm dịch, theo chỉ thị 16, phường Thọ Quang quê tôi thực hiện giãn cách xã hội Tất tần tật mọi sinh hoạt của người dân chỉ giới hạn trong phạm vi nhà mình, hàng xóm láng giềng muốn liên lạc với nhau cũng thông qua chiếc điện thoại di động Đường phố vắng ngắt, không còn vẻ tấp nập huyên náo thường ngày Ba mẹ nghỉ làm, cùng tình nguyện tham gia hỗ trợ phòng chống dịch với tổ dân phố Hàng ngày, công việc chính của ba là trực chốt và chạy việc vặt Còn mẹ nhận hỗ trợ cung ứng thực phẩm, ngoài thu gom phiếu mua hàng, đặt hàng, mẹ còn lấy hàng hỗ trợ từ phường về phân phát cho bà con trong tổ dân phố Từ hôm tham gia vào đội tình nguyện, cả ba và mẹ đều rất bận rộn, bao giờ cũng bắt đầu từ sáng sớm

và kết thúc khi đêm đã về khuya Biết thế, anh em tôi tự giác giúp ba mẹ lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa hàng ngày để ba mẹ yên tâm công tác

Mỗi một ngày trôi qua, các bản tin liên tục đưa tin, số ca F0 không ngừng tăng lên, số người trong diện F1, F2 cũng nhảy vọt theo cấp số nhân Công tác phòng dịch ngày càng trở nên nghiêm ngặt Các nhà hầu như cửa đóng then cài Chợ búa, hàng quán không mở cửa Dịch còn lan rộng, thời gian cách li còn kéo dài…Dù phường đã cắt cử các cô trong đội cung ứng thực phẩm về phối hợp với các tổ dân phố hỗ trợ bà con, nhưng hàng trăm hộ gia đình, sao có thể đáp ứng hết được Cá khô và củ cải trở thành thực đơn quen thuộc trong bữa cơm hàng ngày của gia đình tôi Lúc này mối bận tâm hàng đầu của gia đình tôi và cũng là của nhiều gia đình khác chính

là lương thực và các nhu yếu phẩm cần thiết

Một buổi tối nọ, đang ở nhà thì mẹ tôi nhận được điện thoại của bác tổ trưởng tổ dân phố:

Có một gia đình thuê trọ nhà bác Hân cuối dãy phố đang rất cần sự giúp đỡ Lương thực, thực phẩm của họ đã cạn kiệt mấy hôm rồi Mẹ vội vã rời nhà, không quên gọi tôi chạy thêm xe để phụ chở hàng hóa Hai mẹ con tôi tới nhà bác tổ trưởng tổ dân phố, hàng hóa đã được sắp sẵn đâu vào đấy, một túi gạo, một thùng mì, một túi đường, sữa, rau củ quả và trứng… Qua lời trò chuyện giữa bác tổ trưởng với mẹ, tôi được biết dãy trọ nhà bác Hân có sáu phòng, trong đó có ba hộ mới đến thuê ngay trước mùa dịch nên mọi người trong tổ dân phố chưa có điều kiện quen biết họ Cả

ba hộ đều là lao động nghèo, nhưng có hai hộ đã nhận được hỗ trợ từ hôm trước rồi Còn hộ này,

vì không thấy chủ hộ nói gì nên bác cũng không biết rõ, cho đến hôm nay, bác Hân phản ánh lên

Tôi và mẹ tìm đến căn phòng trọ theo chỉ dẫn của bác tổ trưởng tổ dân phố Mẹ đưa tay gõ cửa, chốc lát, một người phụ nữ hiện ra Khuôn mặt chị trùm kín khẩu trang, chỉ để lộ hai con mắt nhỏ, sâu Dáng người chị thấp, mảnh khảnh Đứng ngoài nhìn vào, tôi thấy trong phòng hẹp và không có một vật dụng gì đáng giá Ba đứa trẻ trông thật lôi thôi với những bộ quần áo cũ kĩ đã

Trang 2

bạc màu Nhìn dáng vẻ gầy gò của chúng, mẹ và tôi không thể nào cầm lòng được Mẹ vội vàng khiêng hết gạo, mì, sữa và thức ăn vào, rồi thúc giục người phụ nữ:

- Gạo và thức ăn có ở đây rồi, em hãy nấu ngay cho bọn trẻ một bữa ăn thật ngon nhé! Dường như không nghe lời mẹ tôi nói, cũng không nhìn thấy ánh mắt nôn nóng, trông chờ của lũ trẻ, người phụ nữ lập tức chia số gạo, sữa và thức ăn ra thành hai phần, để ở nhà một phần

và mang phần kia chạy nhanh ra khỏi phòng

Vài phút sau, chị quay về với vẻ mặt trông rất mãn nguyện, mẹ tôi liền hỏi:

-Em đi đâu về thế?

-Em đem gạo và các thứ sang gia đình người bạn ở dãy trọ bên kia Họ cũng hết lương thực từ hôm nay rồi!

Tôi thật sự ngạc nhiên trước hành động đầy tình nhân ái của người phụ nữ Theo lẽ thường, khi con người đã quá khổ sở với những khó khăn, cơ cực mà mình đang nếm trải, thì sẽ

ít, thậm chí không còn thời gian và tâm sức để quan tâm đến người khác, cho dù họ cũng có những nổi đau và khó khăn như mình “Một người đau chân có lúc nào quên cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu ? …Cái bản tính tốt của người ta bị những lo lắng, buồn đau, ích kỉ che lấp mất” Chẳng biết tự bao giờ, mắt tôi ngân ngấn nước Tôi xúc động quá, lòng tôi nghẹn lại Chẳng thể ngờ, ở ngay xung quanh tôi vẫn còn nhiều mảnh đời cơ cực như vậy Cũng chẳng thể ngờ, dù trong hoàn cảnh khó khăn đến tận cùng, tình người vẫn tỏa sáng, những con người ấy vẫn biết san sẻ cho nhau, nương tựa vào nhau để cùng vượt qua Ở nơi căn phòng trọ này, tôi đã học được từ người phụ nữ nghèo khổ ấy nhiều điều ý nghĩa về tình người Con người luôn có nhu cầu được chia sẻ, cả khi tuyệt vọng nhất hay hạnh phúc nhất Chỉ cần như thế, nỗi đau sẽ vơi đi một nửa và niềm hạnh phúc lại được nhân đôi

Chuyện xảy ra đã hơn ba tháng qua, nhưng tôi vẫn còn luôn nhớ mãi Sau hôm ấy, mẹ đã tìm hiểu và kể cho tôi nghe rõ hơn về hoàn cảnh của chị Vợ chồng chị là người Nghệ An, chồng

là thợ xây, còn chị làm thuê cho một tiệm cơm trên đường Lê Tấn Trung, dịch Covid xảy ra, cả hai vợ chồng đều không có việc làm, chồng chị hiện đang tham gia trực ở khu cách li tập trung F1 Biết hoàn cảnh gia đình chị, tổ dân phố đã có kế hoạch hỗ trợ lâu dài …

Hôm nay, dịch Covid cơ bản đã được đẩy lùi, người dân phố biển quê tôi đang quay trở lại với nhịp sống thường ngày Thỉnh thoảng, tôi vẫn đi qua dãy phòng trọ nhà bác Hân, không cầm được lại liếc mắt vào trong ấy Ở đó, có một người phụ nữ nghèo nhưng tôi rất mực kính trọng, trân quý Chính những tấm lòng như chị đã viết nên những bài ca đẹp về tình người, để tôi hiểu

thêm rằng “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”

Câu chuyện thứ hai

“Cho đi là còn mãi”, có lần trong một giờ học môn Ngữ văn, tôi nghe câu nói ấy từ cô giáo, nhưng lúc ấy tôi vẫn mơ hồ lắm bởi ý nghĩa của nó Cho đến hôm nay, sau những ngày Đà Nẵng quê tôi căng mình chống chọi với đại dịch Covid 19, được chứng kiến bao câu chuyện đẹp, bao nghĩa cử thấm đẫm tình người, tôi mới thấm thía hơn bao ý nghĩa sâu sắc ẩn chứa trong đó Bạn hãy nghe tôi kể một trong những câu chuyện đó nhé

Khu phố tôi ở vốn có nhiều gia đình khá giả Các bạn xung quanh tôi hầu hết là con cán bộ viên chức hoặc bộ đội nên đời sống rất sung túc, đủ đầy.Tuy nhiên, không phải là tất cả, ngay sát cạnh nhà tôi vẫn có một ngoại lệ Đó là gia đình chú Hưng Dẫu chưa phải thuộc diện hộ nghèo nhưng hoàn cảnh kinh tế gia đình chú rất eo hẹp Lọt thỏm giữa các căn nhà hai, ba tầng cao vút, bốn người gia đình chú sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kĩ, chật chội Cũng phải thôi, chú là thợ sửa xe đạp Cửa tiệm của chú chỉ là cái mái che thêm trước hiên nhà mà bây giờ còn mấy ai

đi xe đạp nữa đâu Cô Hoa – vợ chú, làm công nhân ở khu công nghiệp An Đồn, đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về nên tôi ít gặp cô ở nhà Cô chú có hai đứa con Nam là con út đang học lớp năm, còn Việt, con trai lớn của chú cũng trạc tuổi tôi, học cùng trường với tôi nhưng khác lớp Mặc dù nhà bên cạnh nhưng tôi và nó chẳng chơi thân với nhau Trong thâm tâm, tôi vẫn nghĩ

“mây tầng nào gặp mây tầng đó”, bạn bè tôi phải là những đứa có hoàn cảnh kha khá như tôi kia… Đấy, mỗi sáng, tụi bạn tôi được ba mẹ đưa đến trường trên chiếc xe hơi bóng lộn hoặc những chiếc xe máy tay ga đời mới láng bóng Còn Việt lại đến trường bằng chiếc xe đạp cọc cạch Thỉnh thoảng, có việc đột xuất, chú Hưng chở nó đến trường bằng chiếc xe máy cũ kĩ, nước

Trang 3

sơn đã sờn, xe chạy đến đâu là nhả khói mù mịt đến đó Chẳng hiểu sao nó lại không thấy ngại ngùng với các bạn xung quanh Nếu là tôi, tôi sẽ xấu hổ lắm…Nhiều khi, ý nghĩ phải sống bên một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, tôi bực bội lắm, tôi tỏ thái độ ra mặt Đã bao lần đi học về, đáp lại nụ cười và lời hỏi ân cần của chú Hưng, tôi im lặng sầm mặt lại rồi đi vào nhà Ba mẹ tôi

đã không ít lần nhỏ nhẹ nhắc nhở tôi về thái độ vô lối ấy

Thời gian cứ thế trôi qua, thế rồi, năm học lớp tám cũng kết thúc, kì nghỉ hè năm nay của chúng tôi thật thật đặc biệt Dịch Covid 19 tràn về, tốc độ lây lan nhanh đến chóng mặt, Đà Nẵng tiếp tục trở thành tâm dịch mới Nhiều phường trên địa bàn Sơn Trà trở thành vùng đỏ bởi tỉ lệ người nhiễm F0, F1, F2 đông Thọ Quang quê tôi cũng thế Lệnh phong tỏa được thực thi nghiêm ngặt từ giữa tháng bảy Không còn dáng vẻ sầm uất, nhộn nhịp thường ngày, giờ đây, các con đường trở nên vắng ngắt, đâu đâu cũng là chốt canh gác Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng còi xe cứu thương báo hiệu có thêm những ca nhiễm mới Sự diễn biến phức tạp của dịch bệnh khiến tất

cả mọi người đều cảm thấy mệt mỏi, áp lực và sợ hãi Và tôi cũng thế

Ba tôi là bộ đội Ngay khi thành phố chưa thực hiện giãn cách, ba đã phải trực luôn tại đơn

vị Nhà chỉ còn ba mẹ con Những ngày đầu mùa dịch, bữa cơm hàng ngày của chúng tôi vẫn có

đủ thịt, cá, rau xanh nhưng qua tuần, món ăn quen thuộc là trứng và củ quả… Mẹ không nói, nhưng nhìn chiếc tủ lạnh trống rỗng, nhìn thùng gạo đã về sát đáy, nhìn dáng mẹ nhiều lúc ngồi bần thần, tôi biết mẹ đang lo lắng Mẹ có viết phiếu mua hàng chụp gửi bác tổ trưởng tổ dân phố mấy hôm rồi, nhưng có lẽ vì quá đông nên chờ mãi mà vẫn chưa có gì

Thế rồi, sáng hôm ấy, mẹ đi xét nghiệm, anh em tôi ở nhà xem ti vi thì chuông cửa reo lên Tôi vội vàng lao nhanh ra Ai như chú Hưng … Đúng rồi, là chú Hưng, dẫu chú đeo khẩu trang nhưng hình dáng chú đã quá quen thuộc với tôi nên không khó để tôi nhận ra Chưa kịp hỏi chú bấm chuông có việc gì không thì chú đã nói vọng vào:

-Tân đấy hả cháu, chú để ít gạo và rau củ ở đây, cháu mở cửa đưa vào nhà hộ chú nhé Tôi còn đang ngạc nhiên, rau củ gì, ở đâu ra, định hỏi chú có phải là hàng mẹ gửi đã được mua về không thì chú đã lật đật lên xe, ngoái nhìn theo, tôi thấy trên chiếc xe cà tàng của chú còn mấy túi hàng nữa… Có vẻ như chú đang vội đi phân phát cho những gia đình khác trong khu phố

Tôi cầm túi đồ vào Khá là nặng Tò mò mở ra Một bịch gạo, chục gói mì, bí xanh, bí đỏ, rau muống, trứng và cả thịt heo nữa Vậy là trưa nay, mình được ăn ngon rồi Niềm vui ấy khiến tôi muốn thời gian trôi qua thật nhanh… Và dù mới ăn nguyên cả gói mì nhưng chẳng hiểu sao lúc này đây, cái cảm giác đói bụng, thèm ăn lại ập đến…

Chẳng để anh em tôi phải đợi lâu, một lát sau mẹ trở về Nhìn mọi thứ tôi sắp trên bếp, mẹ cũng ngạc nhiên không khác gì tôi lúc nãy Mẹ gọi điện cho chú Lúc bấy giờ tôi mới biết, đó không phải là hàng mẹ gửi mua hộ, mà đó là hàng người thân của gia đình chú Hưng ở bên trung tâm thành phố gửi qua Chú Hưng biết chợ búa khó khăn, mấy hôm nay đội cung ứng thực phẩm của phường còn trục trặc với bên cung cấp nên chia nhà một ít… Và cũng đến lúc ấy, tôi cũng mới biết, chú Hưng đã đăng kí tình nguyện tham gia đội hỗ trợ công tác phòng dịch của phường Ngày nào chú cũng đi từ mờ sáng đến đêm khuya mới về Hàng hóa các tổ chức thiện nguyện gửi

về phường, chú cùng các cô bác trong đội đã nhanh chóng phân phát cho các hộ trong khu phong tỏa cứng Trong tổ, ai có việc gì, cũng đều nhờ cậy vào chú cả Nghe mẹ nói, chẳng hiểu sao, lòng tôi lại dấy lên bao cảm xúc kì lạ, thật khó mà diễn tả thành lời Ôi, giữa mùa dịch này, mọi thứ đều khan hiếm, vợ chồng chú chẳng giữ cho riêng mình mà lại chia sẻ ra nhiều nơi Gia đình

cô chú đâu có khá giả gì, ngày thường cơm cá thịt còn xa xỉ, huống chi là giữa mùa dịch này Vậy mà…Tôi thấy mắt mình ươn ướt Hình như trong tôi đã vỡ lẽ một điều gì đó…

Ròng rã gần ba tháng trong mùa dịch, không phải chỉ một, mà rất nhiều lần gia đình tôi và các nhà bên cạnh, hôm thì bó rau, hôm thì chục trứng, hôm mấy gói mì từ vợ chồng chú Hưng…

Và cũng không chỉ có gia đình chú Hưng, các gia đình khác cũng vậy, ai có cái gì cũng đều chia phần cho nhau, ngoài những như yếu phẩm cần thiết được tổ cung ứng thực phẩm mua hộ, món quà từ bà con trong khu phố đã giúp nhau không còn nỗi lo về bữa ăn hàng ngày Cái cảm giác coi thường chú Hưng đã không còn Thay vào đó, tôi thấy chú thật đáng tự hào và tôn quý Đằng sau dáng vẻ khắc khổ của chú là một tấm lòng vàng …Lúc này đây, tôi thấy thật may mắn vì nhà mình là hàng xóm của nhà chú Hưng Tôi hãnh diện về chú lắm Cũng từ hôm ấy, sáng nào tôi

Trang 4

cũng ra ban công nhìn về phía vỉa hè, để được thấy chú Hưng cùng bác tổ trưởng chia từng phần rau củ, thực phẩm …theo từng dãy, để các hộ gia đình luân phiên nhau đến lấy Hình ảnh ấy mới thật đẹp làm sao, thật ấm lòng làm sao

Quả thực, đại dịch Covid 19 ập đến, bên cạnh những tổn thất đau thương, vẫn sáng lên những câu chuyện cảm động về sự sẻ chia, hỗ trợ, những cuộc đồng hành để cùng nhau vượt qua khó khăn, hướng về phía trước mà câu chuyện ở tổ dân phố tôi là một trong số đó Mọi người cùng “dìu nhau” đi qua gian nan, giúp nhau từ ký gạo, bó rau, phần cơm như nét đẹp truyền thống “một miếng khi đói bằng một gói khi no” của người dân Việt Nam Những ngày vừa qua đã

để lại trong tôi bao ấn tượng, bao cảm xúc đẹp đẽ Tôi thấy mình đang lớn lên, bởi tôi nhận ra rằng, giá trị của một con người không phải là ở cái vẻ bề ngoài hay ở sự giàu có, địa vị của của họ

mà là ở cách sống có ý nghĩa Bất chợt, tôi nhớ về một lời hát “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”

Câu chuyện thứ ba

Thọ Quang đã là vùng xanh rồi ! Nghe tiếng reo của chị, lòng tôi chợt rộn ràng Thế là tôi sắp được cùng các bạn đến trường, tha hồ đạp xe qua các khu phố, ra tận bãi biển thỏa thích vui đùa và chơi đá bóng Ôi, còn gì thích bằng Tôi lao ra khỏi nhà, vội vàng tìm Hùng, cậu bạn thân của tôi Khi ngang qua căn nhà nhỏ cuối góc phố, thấy bà cụ Nhâm, tôi bỗng nhớ lại một câu chuyện thật xúc động vừa mới diễn ra cách đây không lâu

Hơn bốn tháng trước, Đà Nẵng quê tôi tiếp tục hứng chịu làn sóng Covid 19 , phườngThọ Quang mới thực hiện lệnh giãn cách xã hội không lâu, một số tổ dân phố do có nhiều ca nhiễm F0 nên trở thành vùng phong tỏa cứng từ trước, tổ dân phố ngay sát cạnh khu vực của chúng tôi là một trong số đó Khỏi phải nói, không khí ngột ngạt đến thế nào Tất cả các góc đường, con hiểm, đâu đâu cũng là chốt gác với các cô chú công an, dân phòng Bên ngoài, mọi người vẫn được đi lại trong phạm vi hạn chế, còn ở bên trong khu phong tỏa cứng, đường phố, con hẻm hầu như không có bóng người Diễn biến căng thẳng của dịch bệnh khiến mọi người không thể chủ quan,

lơ là Nhà nhà cửa đóng then cài, mọi sinh hoạt dường như khép kín

Hôm ấy, tiết trời nóng bức, trong lúc chờ mẹ chuẩn bị cơm trưa, lũ trẻ trong tuyến phố chúng tôi chẳng hẹn mà gặp, cùng nhau xách ghế ra ngồi trước hiên nhà Ừ, vì phòng chống dịch, mọi người không được tụ tập, giữ khoảng cách an toàn, nào có sao, chúng tôi ai ở nhà nào ngồi trước nhà ấy, khoảng cách mấy mét là đủ rồi Nghỉ hè, không được đi đâu, bí bách quá chừng, vậy nên đây là thời điểm “hẹn hò” quen thuộc lí tưởng của chúng tôi Cả đám con trai, con gái, lớp trên, lớp dưới… tha hồ “tám” bao nhiêu là chuyện trên trời dưới biển Bình thường có mấy khi được tụ họp đông đủ thế này đâu, vậy nên chúng tôi vô tư trêu đùa, chọc ghẹo nhau, thậm chí còn đấu “võ mồm” với nhau nữa, chẳng ai chịu ai Thế là chẳng mấy chốc, cả con phố ồn ào tiếng nói cười

Giữa lúc ấy, tôi chợt trông thấy từ cuối dãy phố hình ảnh bà cụ Nhâm đang đi về phía chúng tôi Không biết bà xách gì trong tay, trông có vẻ nặng, dáng đi của bà chật vật lắm Được mấy bước, bà dừng lại, cúi thấp người xuống, đổi từ tay nọ sang tay kia Bà cụ Nhâm tuổi khoảng ngoài tám mươi, chồng bà mất đã lâu Các con của bà đều là công nhân và lập nghiệp ở trong Nam, hoàn cảnh cũng không khấm khá gì và lâu lâu mới về thăm nhà được một vài hôm lại đi Nhà chỉ có mình bà côi cút Cuộc sống của bà khá eo hẹp, phụ thuộc hoàn toàn vào số tiền hỗ trợ

từ hội người cao tuổi và số tiền các con gửi về Bù lại, bà cụ tốt tính, nhà ai có việc, nếu giúp được bà chẳng hề chối từ Ngay cả mảnh vườn xanh tốt trước nhà tôi bây giờ cũng là nhờ bàn tay của bà chăm sóc, vun trồng Bởi thế, mọi người trong xóm ai cũng quý, cũng thương, thỉnh thoảng lại mang sang biếu bà con cá, mớ rau…

Thấy bà lễ mễ như vậy, tôi vào nhà lấy khẩu trang rồi nhanh chân chạy về phía bà Đến gần, tôi nhận ra, hai tay của bà xách hai túi nilong to tướng, một túi là những hộp cơm, một túi là hai lốc nước trà xanh Mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt nhăn nheo của bà kèm với tiếng thở dốc Chắc bà thấm mệt rồi

-Bà ơi, bà mang cơm và nước đi đâu mà nhiều thế ? Sao bà không gọi người phụ giúp ạ? – Vừa hỏi, tôi vừa đưa tay ra, đỡ lấy túi nước trên tay bà

Trang 5

-À, bà đưa cơm đến chỗ các cô chú đang trực chốt cháu ạ Trưa rồi, các cô chú cũng không được về nhà, nhiều hôm, nắng nóng thế này mà thấy các cô chú ăn tạm mì tôm Bà thấy thương quá !

Câu trả lời của bà khiến tôi khựng người lại trong phút giây Một cảm giác là lạ khó nói nên lời bỗng nhiên xuất hiện Đến lúc này, mấy đứa bạn cùng xóm cũng đã chạy đến bên tôi lúc nào Hình như chúng đều nghe lời nói của bà cụ Tiếng cười nói không còn Hùng đưa tay ra, xách hộ túi cơm còn lại trong tay bà cụ Chúng tôi cùng đi về điểm chốt ngay con đường rẽ vào tổ dân phố bên cạnh

Nhìn các cô chú nơi chốt trực ngạc nhiên và xúc động đón nhận cơm, nước cùng với lời cảm ơn rối rít, cả bà cụ Nhâm và đám trẻ chúng tôi không ai bảo ai đều mỉm cười vui sướng Quả

là “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” Mắt tôi rơm rớm Tôi nhìn các cô chú rồi lại nhìn bà

cụ Nhâm Khuôn mặt của bà bừng lên với ánh mắt chan chứa yêu thương Chẳng thể ngờ, đằng sau thân hình gầy gò, nhỏ bé ấy là một tình thương mênh mông.Tấm lòng bà cao đẹp quá! Chắc rằng, bà đã dành hết số tiền bà có cho bữa cơm này rồi, những ngày tới, bà lấy cái gì để sống ? Bà giàu có gì cho cam, đằng này… bà có cái gì đâu Nghĩ đến đó, tôi càng thêm kính trọng và ngưỡng mộ bà Trong mùa dịch, nghĩa cử cao đẹp của bà và bao người khác nữa đã truyền cảm hứng và lan tỏa lối sống tốt đẹp cho cộng đồng, không những thế còn giúp tôi thêm thấm thía cái đẹp của tình người, tình đời, để tôi thêm trân quý và tin yêu cuộc sống này

Giữa muôn trùng những khó khăn đang bủa vây thì xung quanh cuộc sống này, vẫn còn đọng lại những câu chuyện đầy tính nhân văn, như là một cách để thắp sáng lên nguồn hy vọng trong cuộc chiến đầy cam go với đại dịch COVID-19 lần này!Thời gian trôi qua sẽ không lấy lại được Mỗi con người cũng chỉ được sống một lần duy nhất trong đời, chúng ta hãy sống một cuộc đời thật trọn vẹn với tình yêu thương, sự sẻ chia, hãy “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/ Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”

Một số mẫu chuyện tham khảo

Mẫu chuyện 1

Hỗ trợ chống dịch theo một cách khác, đó là câu chuyện cảm động của 2 cha con chạy xe

từ Quảng Bình vào TPHCM, ngày chở F0, đêm đi làm từ thiện Những ngày cuối tháng 7, đoàn cán bộ y tế của tỉnh Quảng Bình lên đường vào TPHCM hỗ trợ chống dịch Theo sau đoàn xe này, một chiếc xe cứu thương đặc biệt cũng bắt đầu hành trình từ Quảng Bình vượt hơn 1.000km vào miền Nam Trên xe là anh Đặng Minh Trí, chàng trai 24 tuổi quyết chí lên đường xông pha vào tâm dịch

Chiếc xe cứu thương là tài sản của gia đình anh Trí lâu nay sử dụng để chạy dịch vụ cấp cứu ở Quảng Bình Nhưng khi nghe TPHCM và các tỉnh phía Nam đang bùng dịch dữ dội, anh Trí đã bỏ lại gánh nặng kinh tế của gia đình phía sau, nhất quyết xin vào Nam hỗ trợ và được ghép luôn vào đoàn cán bộ y tế của Quảng Bình vào TPHCM Được biết, anh Trí đã bắt đầu cho chuỗi ngày “lang bạt” từ giữa tháng 5 khi chạy xe cứu thương của mình vượt gần 600km ra vùng dịch Bắc Giang hỗ trợ

“Mùa dịch này, nếu để xe ở quê thì mình chạy dịch vụ cấp cứu không hết việc đâu Nhưng

vì tình hình chung của cả nước thì cố gắng chịu thiệt thòi đi một ít Kinh tế thì sau này vẫn kiếm lại được, chứ bùng dịch lên như các nước xung quanh thì phức tạp lắm”, anh Trí chia sẻ với Lao động

Khi tình hình dịch tại Bắc Giang được kiểm soát, anh Trí mới về lại Quảng Bình Vừa thực hiện xong 14 ngày cách ly, anh Trí tiếp tục lên đường vào TPHCM Cùng đồng hành với anh Trí trong chuyến đi vào Nam lần này là ông Đặng Tri Thông, bố của anh Trí Dù năm nay đã 62 tuổi nhưng ông vẫn sẵn sàng cùng con trai xông pha vào tâm dịch Ngày lên đường vào TPHCM, vợ ông chỉ kịp làm thịt con gà và vay mượn người quen ít tiền để làm hành trang cho ông lên đường đồng hành cùng con trai

Mỗi ngày, 2 cha con anh Trí đều đặn đưa đón đoàn y bác sĩ Quảng Bình đến nơi làm việc Sau đó, chiếc xe mang biển Quảng Bình lại làm nhiệm vụ đưa đón F0 đi cấp cứu Sau một ngày mệt nhọc, tối đến, 2 cha con anh Trí vẫn đi phát quà từ thiện đến những nơi đang gặp khó khăn vì dịch COVID-19

Trang 6

Mẫu chuyện 2

Vào khoảng 6h45 ngày 30.7.2021 trên đường Phạm Văn Đồng, đoạn qua phường Linh Tây, TP.Thủ Đức, TPHCM, thời điểm trên, tổ CSGT do Đại uý Nguyễn Xuân Văn, Phó đội trưởng đội Tuần tra dẫn đoàn thuộc Phòng CSGT đường bộ đường sắt Công an TPHCM làm tổ trưởng đang thực hiện nhiệm vụ phòng chống dịch COVID-19, đã dừng kiểm tra xe môtô biển số 78M1-8xxx do anh N quê Phú Yên điều khiển

Qua quá trình trao đổi, anh N cho biết mình là sinh viên vừa ra trường và đang chờ xin việc, còn chị họ là sinh viên năm 4, hiện hai chị em đang ở nhà trọ tại phường Hiệp Bình Chánh

Vì chỉ còn 200.000 đồng mua đồ ăn không đủ, giờ hết sạch thức ăn rồi nên muốn rời thành phố về quê tránh dịch

Nhìn hai chị em vừa nói vừa khóc và mở ví ra còn đúng 200.000 đồng, ngay sau đó các chiến sĩ CSGT đã không xử phạt mà lấy thêm 500.000 đồng đưa cho chị em N và nhẹ nhàng nói:

“Không phải không muốn cho các em về nhưng thành phố đang dịch bệnh Các em cầm tiền sống tạm đi, anh lấy số điện thoại có gì anh sẽ hỗ trợ thêm” Bất ngờ với hành động của CSGT, hai chị

em N cảm ơn trong nước mắt rồi quay trở lại phòng trọ

Ví dụ 3

Đã gần hai năm kể từ khi dịch Covid xuất hiện và bùng phát tại Việt Nam Hàng ngàn y bác sỹ đã tạm biệt gia đình, đồng nghiệp để tham gia vào việc lấy mẫu xét nghiệm, chữa bệnh cho người nhiễm Covid Những câu chuyện cảm động, sự hi sinh to lớn của thiên thần áo trắng vẫn đang diễn ra hằng ngày trên đất nước Việt Nam

Mới đây, cuộc gặp gỡ diễn ra trước cổng Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh đã làm cho nhiều người cảm thấy nghẹn nhói vì sự hy sinh cao cả của hậu phương và tiền tuyến

Đã hơn 1 tháng, bé trai 3 tuổi – con trai nữ điều dưỡng Hạnh mới được thấy mẹ, nhưng không thể sà vào lòng mẹ ôm, hôn như ở nhà Bố của bé phải giữ thật chặt để ngăn con chạy về phía nữ điều dưỡng Trong một thoáng, chị đã ước, giá có thể bỏ lại tất cả để được chạm vào con đôi chút Sự nguy hiểm của dịch bệnh buộc chị phải kiềm lòng

Sau 10 phút, chồng con chị Hạnh lên xe quay về để đảm bảo an toàn Lúc này, cậu

bé không muốn đi, vừa khóc, vừa liên tục nói: “Cho em ôm mẹ một cái thôi rồi em về Em nhớ mẹ lắm” Phải mất một hồi thuyết phục, bé mới chịu vẫy tay tạm biệt, cùng bố rời đi Chưa bao giờ chị xa con lâu như thế cũng là lần đầu tiên Quốc tế thiếu nhi 1/6 em không có mẹ bên cạnh như bạn bè cùng trang lứa Mặc dù, đoàn thể đã thay mẹ gửi những chú gấu bông, chiếc bánh về cho em nhưng trong cuộc gọi điện thoại ngắn ngủi, chị Hạnh thủ thỉ: “1/6 là ngày của em, mẹ nhờ các cô các bác gửi bánh về đấy Em có thích không?” Thế là, cậu bé òa khóc, nói: “Em không cần bánh đâu Em chỉ cần mẹ thôi Mẹ về với em đi” Dỗ con mãi không được, chị Hạnh đành hứa sẽ nhờ chồng chở con lên gần bệnh viện

để nhìn mẹ một chút

Cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong mấy phút ngắn ngủi nhưng hình ảnh ngỡ gần nhưng cái chạm tay xa vời ấy đã lấy đi nước mắt của những độc giả Cũng từ bức ảnh ấy, chúng ta hãy thực hiện đúng những quy định, khuyến cáo của Thủ tướng Chính phủ, của Bộ Y tế, chung tay phòng chống đẩy lùi dịch bệnh Hi vọng một ngày không xa, y bác sỹ, chiến sỹ

sẽ được đoàn tụ cùng gia đình sau chuỗi ngày “chống dịch như chống giặc” đầy vất vả

Ví dụ 4.

Chồng chở vợ bầu tám tháng trên xe đạp cũ từ TP Hồ Chí Minh về Sóc Trăng

Tờ Thanh Niên cho hay, chiều 1/10 khi đang chạy xe thì anh Phụng gặp cảnh người chồng

chở vợ đang mang bầu trên chiếc xe đạp cũ Dừng lại hỏi thăm thì biết vì không có tiền ở lại thành phố nên anh chị phải cố gắng chạy xe đạp về Sóc Trăng để chuẩn bị sinh em bé

Anh Võ Tấn Lộc (30 tuổi) và vợ anh là chị Ong Thị Bé Kiều (28 tuổi) kể: 2 vợ chồng đều làm nghề phụ hồ ở TP HCM Do ảnh hưởng bởi dịch Covid-19, cả hai đều thất nghiệp, không có nguồn thu Chị Kiều phải đi nhặt ve chai để cải thiện bữa ăn

Trang 7

“Vợ chồng lên đây cũng được 1 năm rồi, thu nhập bấp bênh, ngày làm ngày nghỉ Dịch tới, không có tiền bạc gì, ăn uống không được đầy đủ như người ta Vòng vòng trong khu, ai cho gì

ăn đó Gạo, mắm qua ngày”, anh Lộc buồn bã kể

Thêm vào đó, cái thai trong bụng chị Kiều ngày càng lớn Đến tháng thứ 8, chị Kiều đi kiểm tra thì được nghe chẩn đoán đứa bé có thể bị giãn não bẩm sinh Bác sĩ nói, sang tháng sẽ sinh nhưng không rõ ngày nào sinh Đẻ thường không được mà phải đẻ mổ

Đã nghèo lại gặp cái khó, anh chị được người quen thương cảm cho chiếc xe đạp cũ Hai

vợ chồng đánh liều đạp xe khoảng hơn 200 km về Sóc Trăng mà trong người chỉ còn hơn 100 ngàn đồng

Nghe được câu chuyện của vợ chồng anh Lộc, anh Phụng đã hỗ trợ cho hai bạn 5 triệu đồng Sau đó anh đưa hai vợ chồng ra cửa ngõ Long An để về quê Tại chốt kiểm tra, anh nói lực lượng trực chốt về hoàn cảnh của hai vợ chồng anh Lộc; và giúp họ được bố trí xe chuyên dụng đưa hai vợ chồng cùng nhiều thai phụ về Sóc Trăng

Đến chiều ngày 3/10, anh chị đã về đến quê nhà và tiếp tục thực hiện cách ly sau quãng hành trình Ngồi cạnh vợ, anh Lộc nghẹn giọng nói: “Về được quê mừng lắm Giờ ngồi coi lại clip vẫn còn khóc Người nhà ở quê coi cũng khóc”

Ví dụ 5 Nam thanh niên đói lả nằm đói gục trên đường và nghĩa cử cao đẹp của bác xe ôm

Theo Tintuc24h Đây là câu chuyện được kể lại bởi một người lái xe khác – người chứng kiến toàn bộ hình ảnh đẹp này và nhanh tay chụp lại đăng tải trên mạng xã hội Hình ảnh cảm động về chiếc bánh mỳ và chai nước được bác xe ôm nghèo chia cho cậu thanh niên đói lả bên vệ đường

Tài khoản N.V.H chia sẻ: ‘Sáng nay sau khi trả khách tại bến xe Mỹ Đình, mình có vòng sang bên đường thì gặp bạn này có lẽ bị vấn đề về thần kinh Chắc chắn một điều bạn đang đói khát đến cồn cào

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói khi từ đằng sau có một bác xe ôm ở đây tôi gọi là đồng nghiệp Trên xe bác treo hai cái bánh mỳ và chai nước suối, có lẽ là bữa sáng của bác Bác từ từ tấp vào lề đường đỡ người đàn ông đó dậy hỏi có đói không người kia gật gật.Bác nhẹ nhàng đưa cho bạn đó một cái bánh mỳ và một chai nước Nhìn bạn ăn mà mình thấy rất tội Tự nhiên cảm xúc ùa về khóe mắt thấy cay cay

Điều đáng nói ở đây không phải giá trị vật chất nằm ở chiếc bánh mỳ hay chai nước mà phía sau đó là cả tình người, sự san sẻ, cảm thông của con người với con người Bức ảnh cùng câu chuyện nhanh chóng nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng

Hạnh phúc là khi chúng ta được cho đi và sống vì mọi người Đôi khi nó ⱪhông phải là một việc gì đó thật to lớn, không phải một món đồ trang sức quý giá, mà nó chỉ cần chúng ta có một tấm lòng

Cuộc sống của mỗi người là một chuỗi những lựa chọn Có người muốn sống vì mình, có người lựa chọn sống vì người khác, có người khoan dung độ lượng, cũng có người chưa đủ cởi

mở tấm lòng Tuy nhiên khi bạn nhận được điều gì thì cũng vẫn cứ sống với bản tính lương thiện của chính mình, bởi vì khi bạn giúp đỡ người khác bằng thiện tâm, mỗi suy nghĩ của bạn đều là thiện niệm, bạn thay đổi được những điều xấu xí và khiến nó trở nên tốt đẹp

Ví dụ 6

Hình ảnh những anh dân phòng, chiến sĩ công an, quân đội trực chốt co ro trong đêm mưa lạnh giá đã nhận được sự thấu hiểu và tình cảm của người dân Câu chuyện tại chốt kiểm soát Cầu Dừa, đường Lê Văn Khương, phường Hiệp Thành, quận 12 vào ngày 30/7 là một ví dụ Theo Thiếu tá Nguyễn Quốc Tuấn, Đội trưởng Đội CSGT – TT, Công an quận 12 chia sẻ với phóng viên Báo CAND, trong khi một tổ công tác đang làm nhiệm vụ, có một phụ nữ đến gửi hai bức thư, là của bé Quang Minh – Ngọc Vân con chị Đọc những dòng chữ nắn nót, viết trên giấy kẽ ô

ly học sinh tiểu học, các anh rất cảm động Không chỉ nội dung, mà hình thức biểu cảm trên bức thư với hình trái tim, máy bay, quốc kỳ… đều rất sinh động Nội dung bức thư như sau:

Con chào cô chú!

Trang 8

Trời mưa to quá, các cô chú có khỏe không? Con tên là Quang Minh Ngày hôm nay con muốn cùng mẹ mang đồ cho các chú nhưng mẹ con bảo: “Lúc này ở nhà là yêu nước Hãy chấp hành lời kêu gọi của Chính phủ và thực hiện 5K” Con biết các chú vất vả Nhiều ngày các chú đứng ở chốt nắng mưa vất vả (Tất cả để Tổ quốc bình yên) Cố lên các chú nhé Giặc Covi (COVID-19) rất nguy hiểm Con tin rằng với sự đồng lòng với toàn dân Việt Nam, chúng ta sẽ chiến thắng, chiến thắng!!!

Ngày đó sẽ không xa, các chú sẽ về với gia đình, cuộc sống trở lại bình thường để chúng ta xây dựng, kiến thiết Tổ quốc Việt Nam thân yêu!!!

Thân chào các chú Con yêu các chú.

Quang Minh – Ngọc Vân”

Sau khi nhận được bức thư của hai bé Quang Minh – Ngọc Vân, Trung úy Nguyễn Hoài Nam đã “hồi âm” lại bằng một bức thư cũng đầy thú vị, tình cảm Thư được viết trên nền giấy A4 với những hình ảnh sinh động như: Chú Công an; xe Cảnh sát; chốt kiểm soát có các lực lượng: Công an, y tế, người dân… đang hoạt động Nội dung thư như sau:

“Cô chú chào bé Quang Minh – Ngọc Vân,

Cô chú rất cảm động khi nhận được lá thư của con, con hẳn là em bé ngoan Cô chú rất khỏe mạnh, mạnh mẽ, để góp sức chiến thắng đại dịch COVID-19, bảo vệ nhân dân và đồng bào Việt Nam và có cả bé Quang Minh – Ngọc Vân nữa.

Các con có người mẹ thật tuyệt vời, mẹ dặn các con như vậy là rất đúng: “Ở nhà lúc này

là yêu nước, chú ý thực hiện 5K nhé” Cô chú cũng rất nhớ gia đình và người thân nhưng cô chú

sẽ ở lại đây, tại các chốt kiểm soát này, cùng đoàn kết và hưởng ứng lời kêu gọi cả nước chống dịch của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, chúng ta nhất định sẽ đầy lùi và chiến thắng đại dịch COVID-19.

Chúc bé Quang Minh – Ngọc Vân luôn ngoan, học giỏi, vâng lời thầy cô, cha mẹ, các con

là những mầm xanh, những nụ hoa tươi mới sẽ tô thắm đất nước Việt Nam mình tươi đẹp hơn.

Cảm ơn các con.

Thân chào bé Quang Minh – Ngọc Vân”

Ngoài bì thư, chú Công an còn gửi lời nhắn rất “cute”: “Lưu ý: Xịt khuẩn trước khi mở ra”.

Bức thư ngọt ngào của hai cháu bé, những dòng “hồi âm” dễ thương của các chú Công an khi diễn biến dịch bệnh phức tạp như một làn gió mát, xua bớt âu lo, tạo thêm năng lượng tích cực để tiến đến ngày đẩy lùi dịch bệnh

Ngày đăng: 17/02/2022, 15:26

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w