Tuyên ngôn của Đảng cộng sản do C.Mác và Ph.Ăng ghen soạn thảo và được công bố trước toàn thế giới vào tháng 02 năm 1848, đánh dấu sự ra đời của chủ nghĩa Mác bao gồm cả ba bộ phận hợp thành: Triết học, kinh tế chính trị học và chủ nghĩa cộng sản khoa học. Tuyên ngôn Đảng cộng sản là cương lĩnh chính trị và kim chỉ nam cho hành động của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, là ngọn cờ dẫn dắt giai cấp công nhân và nhân dân lao động toàn thế giới đấu tranh chống chủ nghĩa tư bản, giải phóng loài người thoát khỏi áp bức bóc lột, xây dựng một xã hội mới xã hội xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa
Trang 1VÔ SẢN TRONG TÁC PHẨM “TUYÊN NGÔN CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN” CỦA C.MÁC VÀ PH.ĂNG GHEN Ý NGHĨA ĐỐI VỚI CÔNG TÁC XÂY
DỰNG ĐẢNG TA TRONG TÌNH HÌNH HIỆN NAY
Tuyên ngôn của Đảng cộng sản do C.Mác và Ph.Ăng ghen soạn thảo và được công bố trước toàn thế giới vào tháng 02 năm 1848, đánh dấu sự ra đời của chủ nghĩa Mác bao gồm cả ba bộ phận hợp thành: Triết học, kinh tế chính trị học và chủ nghĩa cộng sản khoa học Tuyên ngôn Đảng cộng sản là cương lĩnh chính trị và kim chỉ nam cho hành động của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, là ngọn
cờ dẫn dắt giai cấp công nhân và nhân dân lao động toàn thế giới đấu tranh chống chủ nghĩa tư bản, giải phóng loài người thoát khỏi áp bức bóc lột, xây dựng một xã hội mới- xã hội xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa
Hoàn cảnh lịch sử ra đời của tác phẩm: Vào giữa những năm 40 của thế kỷ
XIX phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa phát triển mạnh mẽ và cùng với sự phát triển của nền đại công nghiệp đó ở một số nước lớn ở châu Âu như ở Anh, Pháp và một phần nước Đức, chủ nghĩa tư bản phát triển mạnh đã củng cố vững chắc nền chính trị tư sản Chủ nghĩa tư bản càng phát triển càng làm cho những mâu thuẫn cơ bản vốn có trong lòng xã hội tư bản phát triển thêm gay gắt Nhất là mâu thuẫn giữa tính chất xã hội hóa ngày càng cao của lực lượng sản xuất với tính chất tư hữu, tư nhân của quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa mà biểu hiện về mặt xã hội đó là mâu thuẫn giữa giai cấp vô sản với giai cấp tư sản ngày càng sâu sắc, trở lên không thể điều hoà được Vì sau khi giai cấp tư sản xác lập được quyền thống trị của mình, đã bộc lộ nguyên hình bản chất bóc lột, phản động, hiếu chiến và xâm lược Chúng đã phản bội lại giai cấp vô sản và những người đã từng giúp chúng
Trang 2làm cuộc cách mạng tư sản Chúng đã đàn áp phong trào công nhân và phong trào đấu tranh của nhân dân lao động, chính điều đó càng thúc đẩy phong trào đấu tranh của giai cấp vô sản chống lại giai cấp tư sản phát triển mạnh mẽ, điển hình là cuộc đấu tranh của công nhân dệt Ly-ông ở Pháp (1837) với khẩu hiệu “ Đòi việc làm”,
“ Cộng hoà hay là chết”; cuộc nổi dậy của công nhân thợ dệt Xilêdi ở Đức (1844) với khẩu hiệu “ Xoá bỏ chế độ tư hữu, thiết lập chế độ công bằng”; phong trào Hiến chương ở Anh kéo dài 10 năm (1838-1848) với khẩu hiệu “ Cải tiến chế độ bầu cử” Mặc dù phong trào vô sản phát triển mạnh, giai cấp vô sản đã là lực lượng xã hội to lớn đóng một vai trò quan trọng trong đời sống chính trị xã hội, nhưng nhìn chung phong trào vô sản vẫn mang tính chất tự phát và thiếu lý luận cách mạng và lãnh tụ chính trị để dẫn dắt phong trào, nên phong trào đấu tranh của giai cấp vô sản đều đi đến thất bại Yêu cầu đặt ra một cách bức thiết là phải có một hệ thống
lý luận cách mạng soi đường và phải có lãnh tụ chính trị để lãnh đạo phong trào cách mạng giành thắng lợi
Những năm giữa thế kỷ XIX các trào lưu tư tưởng hình thành đa dạng, phong phú, nhưng rất phức tạp Phong trào cộng sản chịu ảnh hưởng rất lớn của các trào lưu tư tưởng phản khoa học như chủ nghĩa xã hội không tưởng của Xanh xi mông, Xác lơ puriê, Rô be Ôoen, chủ nghĩa xã hội tiểu tư sản của Luy Blăng, Pru đông, chủ nghĩa xã hội không tưởng của Weiterning Tất cả những trào lưu tư tưởng trên mặc dù có những đóng góp nhất định trong việc phát triển tư tưởng xã hội chủ nghĩa, song nó vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu của phong trào vô sản và không thể hiện được những lợi ích cơ bản của giai cấp công nhân C.Mác và Ph.Ăng ghen đã nhận thức sâu sắc những tư tưởng phản khoa học đó và yêu cầu đặt ra của phong trào vô sản lúc bấy giờ và cần phải làm cho giai cấp vô sản trở thành một lực lượng độc lập trong khi tham gia phong trào dân chủ tư sản để tiến gần tới việc thực hiện những mục đích cộng sản chủ nghĩa Hai ông cũng thấy rõ được sự cần thiết phải
có một đảng vô sản triệt để cách mạng, thật sự độc lập, có cơ sở lý luận đúng đắn
Trang 3để lãnh đạo phong trào, chỉ có một đảng như vậy, giai cấp vô sản mới thực hiện được sứ mệnh lịch sử của mình
Một trong những tổ chức được C.Mác và Ph.Ăng ghen quan tâm nhiều hơn
là “Liên đoàn những người chính nghĩa” thành lập năm1836 do Jiô Dép Môn lãnh đạo đây là một tổ chức mang tính quốc tế bao gồm những phần tử tiên tiến của giai cấp công nhân ở nhiều quốc gia bị các nước tư sản trục xuất ra nước ngoài lưu vong
ở Pháp “ Liên đoàn những người chính nghĩa” chịu nhiều ảnh hưởng của tư tưởng chủ nghĩa xã hội không tưởng Weiterning, tổ chức này mời C.Mác và Ph.Ăng ghen tham gia nhưng hai ông đều từ chối, mặc dù không gia nhập Liên đoàn nhưng hai ông vẫn thường xuyên theo dõi hoạt động của Liên đoàn, đồng thời tìm cách đưa những lý luận của mình vào tổ chức này Cuối năm 1846 các nhà lãnh đạo “Liên đoàn những người chính nghĩa” đã thừa nhận những quan điểm của C.Mác và Ph.Ăng ghen đưa ra và đầu năm 1847 đã cử Giô-Dép-Môn đến gặp C.Mác và Ph.Ăng ghen đề nghị hai ông gia nhập Liên đoàn, và tham gia dự thảo cương lĩnh, hai ông đã đồng ý Tháng 6 năm 1847 Đại hội “Liên đoàn những người chính nghĩa” đã họp tại Luân đôn, Đại hội đổi tên “Liên đoàn những người chính nghĩa” thành “Liên đoàn những người cộng sản”, thay khẩu hiệu có tính chất siêu giai cấp
“Tất cả mọi người đều là anh em” bằng khẩu hiệu có tính chất chiến đấu và cách mạng “Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại” và thông qua điều lệ mới do Ph.Ăng ghen soạn thảo Do yêu cầu củng cố Liên đoàn bằng việc thông qua cương lĩnh mới Đại hội lần thứ hai của “Liên đoàn những người cộng sản” đã được tiến hành
từ ngày 9 tháng 11 đến ngày 8 tháng 12 năm 1847 Đại hội này đã thông qua
“Những nguyên lý của chủ nghĩa cộng sản” được C.Mác và Ph.Ăng ghen trình bày trong cương lĩnh Song đây mới chỉ là cương lĩnh sơ thảo do vậy cần phải tu chỉnh lại và Đại hội đã uỷ nhiệm cho C.Mác và Ph.Ăng ghen hoàn chỉnh cương lĩnh của liên đoàn và đổi tên thành “ Tuyên ngôn của Đảng cộng sản” Sau một thời gian ngắn tập trung sức lực, trí lực để soạn thảo, cuối tháng 1 năm 1848 công việc đã
Trang 4hoàn thành, tháng 2 năm 1848 “Tuyên ngôn của Đảng cộng sản” chính thức ra đời lần đầu tiên tại Luân đôn, tháng 3 năm 1848 được gửi sang Pháp và Đức, tiếp sau
đó Tuyên ngôn được xuất bản bằng nhiều thứ tiếng ở nhiều nước khác nhau trên thế giới Việc công bố Tuyên ngôn của Đảng cộng sản là để thông báo với toàn thế giới về sự ra đời của một học thuyết cách mạng khoa học, đánh dấu lần đầu tiên trong lịch sử loài người thực hiện được cuộc cách mạng tư tưởng với đỉnh cao của trí tuệ, khám phá và hệ thống hoá những quy luật vận động của giới tự nhiên xã hội
và tư duy của con người Toàn bộ thành tựu trí tuệ của loài người được tổng kết và khái quát Tuyên ngôn của Đảng cộng sản ra đời đã đập tan câu chuyện hoang đường về bóng ma chủ nghĩa cộng sản Ngay từ khi ra đời, Tuyên ngôn đã có một ảnh hưởng to lớn đến phong trào cộng sản và công nhân quốc tế lúc đó cũng như hiện nay, đáp ứng được những đòi hỏi về mặt lý luận và những đòi hỏi về mặt thực tiễn của phong trào vô sản
Nội dung cơ bản của Tuyên ngôn được hai ông trình bày với bố cục chặt chẽ
và lô gíc, bao gồm lời tựa và bốn chương:
- Chương 1: Tư sản và vô sản
- Chương 2: Những người vô sản và những người cộng sản
- Chương 3: Văn học xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa
- Chương 4: Thái độ của những người cộng sản đối với các đảng đối lập
Tư tưởng chủ yếu của tác phẩm: C.Mác và Ph.Ăng ghen luận giải sứ
mệnh lịch sử thế giới của giai cấp vô sản, khẳng định giai cấp vô sản chỉ có thể giải phóng mình khi đồng thời phải giải phóng toàn xã hội, đồng thời chỉ rõ giai cấp vô sản không thể hoàn thành sứ mệnh lịch sử nếu không thành lập được chính đảng của giai cấp Đảng Cộng sản ra đời xuất phát từ vấn đề giai cấp và đấu tranh giai cấp; từ yêu cầu thực hiện sứ mệnh lịch sử thế giới của giai cấp vô sản Đảng là người đưa yếu tố tự giác vào phong trào công nhân, là người lãnh đạo và tổ chức phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân đến thắng lợi Trong lời tựa xuất bản
Trang 5năm 1883 ăng nghen đã khái quát: "Trong mỗi thời đại lịch sử, sản xuất kinh tế và
cơ cấu xã hội-cơ cấu này tất yếu phải do sản xuất kinh tế mà ra, cả hai cái đó cấu thành cơ sở của lịch sử chính trị và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy; do đó (từ khi chế độ công hữu ruộng đất nguyên thuỷ tan rã) toàn bộ lịch sử là lịch sử các cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh giữa những giai cấp thống trị, qua các giai đoạn của sự phát triển xã hội của họ; nhưng cuộc đấu tranh ấy hiện nay đã đến một giai đoạn
mà giai cấp bị bóc lột và bị áp bức (tức là giai cấp vô sản) không còn có thể tự giải phóng khỏi tay giai cấp bóc lột và áp bức mình (tức là giai cấp tư sản) được nữa, nếu không đồng thời và vĩnh viễn giải phóng toàn thể xã hội khỏi bóc lột, ách áp bức và khỏi những cuộc đấu tranh giai cấp"1
Tư tưởng cơ bản này đã được thể hiện trong toàn bộ nội dung của tác phẩm
Song trong bài thu hoạch này tôi xin phân tích làm rõ vấn đề: Mối quan hệ giữa
những người cộng sản và những người vô sản Nội dung này đã được C.Mác và
Ph.Ăng ghen trình bày trong chương 2 của Tuyên ngôn Nhưng ở trong chương 1, khi phân tích xã hội tư bản và quá trình hình thành, phát triển của giai cấp tư sản, C.Mác và Ph.Ăng ghen đã chỉ rõ sự ra đời, phát triển của giai cấp vô sản luôn gắn liền với sự ra đời, phát triển của chủ nghĩa tư bản cùng với sự phát triển của nền đại công nghiệp đó, sự phát triển của nền đại công nghiệp đã làm cho giai cấp công nhân hiện đại có sự gia tăng nhanh chóng về số lượng, tỉ trọng công nhân công nghiệp tăng lên đáng kể và trở thành hạt nhân của giai cấp công nhân là lực lượng
có trình độ kỹ thuật công nghệ kỹ thuật cao Như vậy chủ nghĩa tư bản phát triển là
do lực lượng sản xuất phát triển làm cho mâu thuẫn giữa quan hệ sản xuất dựa trên chế độ chiếm hữu tư nhân tư bản về tư liệu sản xuất với tính chất và trình độ của lực lượng sản xuất trở lên gay gắt, biểu hiện về mặt xã hội là mâu thuẫn giữa giai cấp tư sản và giai cấp vô sản phát triển gay gắt và như vậy tất yếu dẫn đến đấu
1 C.Mác, Ph.Ăng ghen, Tuyển tập, Nxb Sự thật, H n à n ội 1980 tập 1 tr 509-510
Trang 6tranh giai cấp, đấu tranh giai cấp bao giờ cũng kết thúc bằng một cuộc cách mạng
xã hội
Từ luận giải vấn đề giai cấp và đấu tranh giai cấp, C.Mác và Ph.Ăng ghen đã nhận thấy trong tất cả các giai cấp hiện đang đối lập với giai cấp tư sản thì chỉ có giai cấp vô sản là giai cấp thực sự cách mạng các giai cấp khác đều suy tàn và tiêu vong cùng với sự phát triển của nền đại công nghiệp, giai cấp vô sản trái lại là sản phẩm của bản thân nền đại công nghiệp và chỉ rõ giai cấp vô sản mới có sứ mệnh lịch sử là người đào huyệt chôn chủ nghĩa tư bản và xây dựng thành công chủ nghĩa
xã hội Theo tư tưởng của C.Mác và Ph.Ăng ghen để giai cấp công nhân thực hiện được sứ mệnh đó điều kiện kiên quyết giai cấp công nhân phải tổ chức ra chính đảng độc lập của mình để tập hợp lực lượng lãnh đạo, dẫn dắt phong trào công nhân, đưa phong trào công nhân từ đấu tranh tự phát lên đấu tranh tự giác, đưa giai cấp công nhân từ giai cấp tự mình thành giai cấp vì mình Ăng nghen đã chỉ ra: chính do bản thân các sự biến và do những thành bại nhiều hơn là do những thành công mà công nhân không cảm thấy rằng tất cả các môn thuốc vạn ứng của họ đều
vô dụng họ không thể đi tới chỗ nhận thấy tường tận những điều kiện thực sự của công cuộc giải phóng của giai cấp công nhân, điều kiện thực sự đó là sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Khi xem xét mối quan hệ giữa Đảng cộng sản và giai cấp vô sản, tính tiền phong của Đảng C.Mác và Ph.Ăng ghen chỉ ra rằng vô sản phải đi tới cộng sản đó là biện chứng của sự phát triển Sự ra đời của Đảng cộng sản là kết quả của một quá trình phát triển tất yếu của giai cấp vô sản Như vậy Đảng cộng sản ra đời vừa là đáp ứng đòi hỏi của thực tiễn phong trào đấu tranh của giai cấp vô sản vừa là tiêu chí đánh dấu trình độ phát triển của giai cấp vô sản đã đạt đến trình độ
tự giác Đảng chưa ra đời tức là phong trào vô sản còn dừng ở trình độ tự phát Chỉ khi nào Đảng ra đời tức là phong trào vô sản đã phát triển đến trình độ tự giác Khi giai cấp công nhân phát triển đến tự giác thì xuất hiện lãnh tụ chính trị Đảng cộng sản ra đời là nhân tố cơ bản đảm bảo cho giai cấp công nhân, phong trào công nhân
Trang 7phát triển cao Đảng cộng sản là của giai cấp vô sản, không tách rời giai cấp, Đảng phải thể hiện tính vô sản rõ rệt Đảng mang bản chất của giai cấp công nhân, giai cấp tiên tiến nhất, có ý thức tổ chức kỷ luật nhất, triệt để cách mạng nhất, bản chất của Đảng cũng chính là bản chất của giai cấp công nhân “Những người cộng sản không phải là một đảng riêng biệt, đối lập với các đảng công nhân khác”2 Đảng luôn đứng vững trên lập trường giai cấp công nhân để xem xét giải quết mọi vấn đề: Cương lĩnh, đường lối chiến lược sách lược của Đảng phải luôn xuất phát từ lợi ích của giai cấp công nhân và nhân nhân lao động, họ tuyệt nhiên không có lợi ích nào tách khỏi lợi ích của giai cấp vô sản Đảng và giai cấp công nhân đếu lấy chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa xã hội khoa học làm hệ tư tưởng của mình Mục đích của Đảng cộng sản là xoá bỏ chế độ tư hữu: “Những người cộng sản có thể tóm tắt lý luận của mình thành một luận điểm duy nhất này là: xoá bỏ chế độ tư hữu”3, xoá bỏ
tư hữu là xoá bỏ nguồn gốc nảy sinh tình trạng người bóc lột người, tình trạng mất công bằng trong xã hội, xoá bỏ xã hội có giai cấp, xây dựng xã hội mới, xã hội xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, một xã hội ưu việt nhất, không còn sự phân chia giai cấp, không còn nhà nước, trong đó sự phát triển tự do của mọi người là điều kiện cho sự phát triển tự do của tất cả mọi người “Thay cho xã hội tư sản cũ với những giai cấp và đối kháng giai cấp của nó, sẽ xuất hiện một liên hiệp, trong
đó sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện cho sự phát triển tự do của tất cả mọi người”4 Đây cũng chính là mục đích của giai cấp vô sản Để tiến tới thực hiện mục đích cơ bản, lâu dài đó, C.Mác và Ph.Ăng ghen đã chỉ ra mục đích trước mắt của cả những người cộng sản và những người vô sản đó là: Phải tổ chức những người vô sản thành giai cấp độc lập, đấu tranh lật đổ sự thống trị của giai cấp tư sản giành lấy chính quyền về tay mình: “Mục đích trước mắt của những người cộng sản cũng là mục đích trước mắt của tất cả các đảng vô sản khác Tổ chức những người
2 C.Mác, Ph.Ăng ghen, to n t à n ập, Nxb Chính trị QG, H N à n ội 1995, tập 4, tr 614
3 Sđd, tr 616
4 Sđd, tr 626
Trang 8vô sản thành giai cấp, lật đổ sự thống trị của giai cấp tư sản, giai cấp vô sản giành lấy chính quyền”5 Trong phong trào đấu tranh cách mạng, họ đều có chung kẻ thù,
đó là giai cấp tư sản, kẻ đã áp bức, bóc lột làm cho giai cấp công nhân bị bần cùng hoá và gây nên mọi áp bức bất công trong xã hội Lợi ích của Đảng cộng sản luôn gắn liền và thống nhất với lợi ích của toàn thể giai cấp vô sản “Họ tuyệt nhiên không có một lợi ích nào tách khỏi toàn thể giai cấp vô sản”6
Từ mối quan hệ biện chứng đó cho thấy rằng Đảng cộng sản phải không ngừng tăng cường bản chất giai cấp công nhân, không ngừng chăm lo phát triển giai cấp công nhân cả về số lượng và chất lượng nhất là công nhân ở khu vực kinh
tế quốc doanh Nhưng giai cấp công nhân cũng phải luôn chăm lo xây dựng Đảng
về mọi mặt cả về chính trị tư tưởng và tổ chức Phải đoàn kết xung quanh Đảng trong việc lãnh đạo và tổ chức thực hiện nhiệm vụ Giai cấp công nhân luôn là lực lượng dồi dào bổ sung cho Đảng để đảm bảo cho Đảng luôn phát triển cả về số lượng và chất lượng đủ sức lãnh đạo đất nước trong mọi lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hoá xã hội, quốc phòng và an ninh
Bên cạnh những điểm giống nhau C.Mác và Ph.Ăng ghen còn chỉ ra điểm
khác biệt giữa Đảng cộng sản và giai cấp vô sản là ở sự ra đời và vị trí vai trò của
họ, giai cấp vô sản ra đời trước, nó gắn liền với nền sản xuất đại công nghiệp, và là sản phẩm của nền đại công nghiệp Đảng cộng sản ra đời sau, gắn liền với phong trào công nhân và là sản phẩm tất yếu của cuộc đấu tranh chính trị của giai cấp vô sản chống lại giai cấp tư sản, Đảng chỉ ra đời khi phong trào của giai cấp vô sản đã phát triển đến một trình độ nhất định Cho nên Đảng khác giai cấp ở chỗ Đảng không phải là toàn bộ giai cấp và không đồng nhất với giai cấp, Đảng chỉ là một bộ phận của giai cấp nhưng gắn liền với giai cấp, Đảng không đứng trên hoặc đứng ngoài giai cấp
5 Sđd, tr 615
6 Sđd, tr 614
Trang 9Đảng cộng sản bao gồm những người ưu tú nhất, tiên tiến nhất, Đảng là đội tiền phong, bộ tham mưu chiến đấu có tổ chức và là tổ chức chặt chẽ nhất của giai cấp công nhân Tính tiền phong của Đảng không chỉ thể hiện trên lĩnh vực lý luận
mà còn được thể hiện trong hoạt động thực tiễn, các thành viên của Đảng gương mẫu, giác ngộ, tích cực hơn quần chúng trong cả lao động sản xuất và đấu tranh cách mạng
Đảng cộng sản tiên phong cả về mặt lý luận và thực tiễn: “Về mặt lý luận,
họ hơn bộ phận còn lại của giai cấp vô sản ở chỗ họ hiểu rõ những điều kiện, tiến trình và kết quả chung của phong trào vô sản”7 Bởi vì Đảng được tiếp thu hệ thống
lý luận cách mạng khoa học của chủ nghĩa Mác-Lê nin, giai cấp công nhân có chủ nghĩa Mác-Lê nin làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động cách mạng Vì chủ nghĩa Mác-Lê nin là hệ thống lý luận đã luận giải sâu sắc về quy luật khách quan và tiến trình của lịch sử Mặt khác với chức năng lãnh đạo của Đảng, Đảng là người lãnh đạo hơn ai hết đi tiên phong trong nắm bắt vận dụng quy luật trong hoàn thiện lý luận và sáng tạo trong tiến trình cách mạng
“Về mặt thực tiễn, những người cộng sản là bộ phận kiên quyết nhất trong các đảng công nhân ở tất cả các nước, là bộ phận luôn thúc đẩy phong trào tiến lên”8 Thực tiễn đó được thể hiện bằng lời nói thống nhất với việc làm, Đảng định
ra đường lối, kiên quyết quá trình thực hiện đường lối và kiểm tra quá trình thực hiện đường lối Đảng kiên quyết vượt qua những khó khăn thử thách trong giành chính quyền, trong đối mặt với những thách thức thực tiễn của công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội
Chính vì Đảng bao gồm những người như vậy nên Đảng trở thành lãnh tụ chính trị của giai cấp vô sản, Đảng có sứ mệnh trọng đại là lãnh đạo giai cấp và dân tộc, dẫn dắt phong trào vô sản đi đến thắng lợi, đây là hai mặt của một vấn đề, có
7 Sđd, tr 614-615
8 Sđd, tr 615
Trang 10mối quan hệ biện chứng với nhau, đòi hỏi lẫn nhau, nếu Đảng là đội tiền phong của giai cấp thì Đảng giữ vai trò lãnh đạo phong trào cách mạng, ngược lại nếu Đảng muốn giữ được vai trò lãnh đạo thì Đảng phải thực sự là đội tiền phong, trước hết là tiền phong về trí tuệ, đây là vấn về có ý nghĩa cực kỳ quan trọng trong phân định ranh giới giữa Đảng và bộ phận còn lại của giai cấp cũng như giữa đảng viên và những người vô sản khác Trí tuệ của Đảng phải được thể hiện toàn diện, đầy đủ các thành tố đó là trí tuệ lãnh đạo chính trị, trí tuệ quản lý nhà nước, quản lý xã hội
và trí tuệ khoa học công nghệ Mỗi thành tố trí tuệ đó có một tiêu chí nhất định, riêng tiêu chí về trí tuệ lãnh đạo chính trị được đo bởi bản lĩnh chính trị, sự sắc xảo tinh tế trong tư duy chính trị, sự vững vàng về nguyên tắc, khả năng tự định hướng đúng đắn trong những tình huống chính trị phức tạp, khả năng liên hệ, vận động thuyết phục, cảm hoá, lôi cuốn quần chúng của Đảng cũng như của các đảng viên Khi Đảng đã hội tụ đủ các thành tố trên, Đảng sẽ thực sự là một đội tiền phong về trí tuệ, đây cũng là một trong những yếu tố nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng
Trong khi phân tích luận giải mối quan hệ giữa những người cộng sản và những người vô sản, C.Mác và Ph.Ăng ghen cũng nhấn mạnh Đảng cộng sản phải
có đường lối chiến lược, sách lược đúng đắn và có phương pháp cách mạng phù hợp Hai ông chỉ rõ giai cấp vô sản phải dùng bạo lực cách mạng để lật đổ giai cấp
tư sản, giành lấy chính quyền về tay mình, sau khi đã giành được chính quyền với
tư cách là giai cấp thông trị, giai cấp vô sản phải sử dụng chính quyền ấy thực hiện tiếp nhiệm vụ của giai đoạn hai đó là tổ chức xây dựng xã hội mới: “Bước thứ nhất trong cuộc cách mạng công nhân là giai cấp vô sản biến thành giai cấp thống trị, giành lấy dân chủ Giai cấp vô sản sẽ dùng sự thống trị chính trị của mình để từng bước một đoạt lấy toàn bộ tư sản trong tay giai cấp tư sản để tập trung tất cả những công cụ sản xuất vào trong tay nhà nước, tức là trong tay giai cấp vô sản đã được tổ